“Mẹnó, đồ thối mồm, còn dám nói nữa tao xé rách miệng mày ra cho mà xem.” Ngô QuếLan rất khỏe, từ nhỏ đã giỏi đánh nhau, khi đi học toàn bộ nam sinh trong trườngđều không dám trêu chọc cô. Sau này vì hoàn cảnh bức bách cũng đã kiềm chế nhiều,nhưng đối phó một Tiểu Lệ thấp bé hơn chỉ là chuyện nhỏ.
LâmTu Kiều vốn không định can thiệp, nhưng tình hình lúc này không thể kiên nhẫnthêm được nữa, bèn tóm lấy nắm đấm của Ngô Quế Lan đang bay về phía đối phương,trầm giọng quát: “Đủ rồi!” Anh đang rất cần xác minh một việc, không có thờigian rảnh rỗi xem hai cô gái này gây sự. Đáng tiếc anh đã quên vẫn còn một ngườinữa, chỉ nghe thấy “Chát!” một tiếng, Ngô Quế Lan đang bị giữ đã trúng một bạt taicủa Tiểu Lệ, móng tay sắc nhọn để lại trên má ba vệt máu dài, mà anh cũng bị vạlây, chịu một vết cào trên mặt.
“Mẹnó, tên khốn này, buông tôi ra!” Ngô Quế Lan bị đánh, giận sôi máu, đạp ngay mộtcú vào bụng Tiểu Lệ đang lao tới định đánh tiếp, tay còn lại ra sức đẩy bàn taycứng như thép đang giữ lấy mình, lực mạnh đến nỗi Lâm Tu Kiều cũng suýt phảibuông ra.
“Rốtcuộc cô còn muốn kiếm tiền nữa hay không đây?” Ngực bị Ngô Quế Lan huých mộtcú, Lâm Tu Kiều cuối cùng phát hỏa, quát to vào tai cô. Thừa dịp cô giật mìnhngây người, anh lập tức nửa ôm nửa lôi cô tránh xa cô nàng vừa ăn một đạp đangôm bụng lăn lộn kêu khóc dưới đất kia.
Đikhông được bao xa, Ngô Quế Lan tỉnh táo lại, vỗ vỗ cánh tay người đàn ông cònđang ôm mình: “Được rồi, tự tôi đi được.” Không ngờ anh chàng này có vẻ thưsinh, mà sức lực cũng ghê gớm như vậy, tha lôi được cả cô lúc đang nổi trận lôiđình. Chết tiệt, lần sau còn nhìn thấy đồ đê tiện kia nhất định phải dạy cho ảta một bài học, không thì sau này thiên hạ lại tưởng cô dễ bắt nạt, còn có thểyên ổn mà sống ở đây sao?
LâmTu Kiều do dự một lúc, cũng không buông ra.
NgôQuế Lan mỉm cười, “Yên tâm, tôi không quay lại đó đâu, đánh nhau với con mụ xấuxí kia thì thà làm ăn với anh còn có lời hơn.” Huống chi thắt lưng của cô còn rấtđau, nếu không phải tại con đàn bà không biết trời cao đất dày kia dám ngangnhiên mồi chài khách của cô, cô nhất định sẽ không mất bình tĩnh đến nỗi đánhnhau trước mặt khách.
Nghevậy, Lâm Tu Kiều mới buông tay, nhưng quần áo đã bị ám mùi nước hoa nồng nặc từcô, khiến cặp mày rất đẹp của anh bất giác nhíu chặt.
“Anhcứ ngồi đây trước.” Chờ Lâm Tu Kiều vào nhà rồi, Ngô Quế Lan liền đóng sầm cửalại, sau đó chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bếp lò, “Uống nước không?Chỗ tôi chỉ cónước lọc.” Cô không bao giờ đưa khách về nhà, vì vậy trong nhà không hề chuẩn bịtrước. Sống một mình thế nào cũng được, cô chẳng cầu kì làm gì.
LâmTu Kiều lắc đầu, sắc mặt có vẻ lạnh lùng. Dù có là người kiềm chế tốt hơn nữathì sau khi nghe được mình rất có khả năng dính AIDS, chỉ e cũng chẳng thể nàocười nổi.
Còn chưa mở miệng hỏi, Ngô Quế Lan đã bước vào sau rèm, từ đó vọng ra tiếng lục đồ loạt xoạt. Lát sau cô bước ra ngoài, tay cầm một hộp giấy nhỏ.
“Hại anh cũng bị ả kia cào, để tôi giúp anh khử trùng trước đã.” Cô cười đặt hộp giấy trên mặt bếp lò, lấy ra tăm bông và thuốc đỏ.
Lâm Tu Kiều nhíu mày từ chối, “Không cần.” Chỉ là một vết cào nho nhỏ, không cần thiết phải chuyện bé xé ra to, nhưng sự kiện kia làm anh không thể yên tâm được, “Cô ta nói có đúng không?”
“Hm…” Không để ý đến sự từ chối của anh, Ngô Quế Lan nhất quyết lấy cồn sát trùng vết thương trên mặt Lâm Tu Kiều, “Cái gì cơ?”Cô có chút mất tập trung, anh chàng này hình như càng nhìn càng thấy đẹp trai.
Lâm Tu Kiều cũng không tiếp tục tránh chiếc tăm bông tẩm cồn trên tay cô, “Cô bị AIDS.” Anh lặp lại không hề do dự, cũng không nghĩ rằng hỏi trực tiếp như vậy sẽ làm người ta mất mặt.
Một tiếng động nho nhỏ vang lên, Ngô Quế Lan ném thẳng chiếc tăm vào thùng rác bên cạnh, thản nhiên nhìn người đàn ông trước mặt: “Sao, hối hận rồi hả?” Cô hiểu rõ bất cứ chuyện gì một khi đã nảy sinh nghi ngờ thì càng giải thích càng vô tác dụng, nhất là loại chuyện thà tin rằng có còn hơn không tin này.
Lấy từ trong túi ra năm trăm đồng còn chưa ấm chỗ, cô để lên trên hộp giấy trước mặt anh. “Bây giờ còn chưa làm, có gì mà phải lo. Cầm tiền của anh cút ngay cho tôi.”Cô cười lạnh, lười biếng ngồi vào một chiếc ghế khác, mơ hồ không hiểu sự thất vọng đang trào lên trong lòng là vì tiền hay vì điều gì khác.
“Mẹ kiếp, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc thì cô có bị AIDS hay không?” Lâm Tu Kiều chẳng thèm liếc mắt nhìn năm trăm đồng kia lấy một cái, mà như một con sư tử nổi điên, quay sang túm lấy cổ áo Ngô Quế Lan, gầm lên như sấm. Anh không thể tưởng tượng được bản thân hiếm khi phóng túng một lần, cuối cùng lại rơi vào kết cục này. Bình thường chuyện tình ái qua đường với anh cũng không phải hiếm, nhưng anh chưa từng đụng đến loại gái rẻ tiền, lại càng làm tốt các biện pháp an toàn. Hôm qua, vì cãi nhau với Gia Gia mà nhất thời quẫn trí, tùy tiện vơ bừa một ả trên đường đến giải tỏa, chẳng ngờ…
Không nghĩ tới một người đàn ông nhã nhặn như vậy cũng có lúc mất kiềm chế nói bậy, Ngô Quế Lan không bị dọa, ngược lại còn thấy buồn cười. Cô không hiểu tại sao anh chàng trước mặt này lại một mực đòi truy hỏi xem mình có bị nhiễm bệnh hay không.
“Không có.” Nói thì nói vậy, nhưng anh ta chịu tin sao? Cô bình tĩnh trả lời, cũng không chờ đợi sự tin tưởng từ người đối diện.
“Cô…” Lâm Tu Kiều còn muốn ép hỏi, lúc này mới nhận ra cô đã trả lời, bất giác nản lòng buông tay, ngồi ngay ngắn trở lại, khổ sở vò vò tóc. Bây giờ anh mới nhận ra, cô trả lời thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là anh phải đi đến bệnh viện kiểm tra một lần xem sao.
Sao anh ta có vẻ phiền não thế nhỉ, chẳng lẽ là bởi cô gái tối hôm qua?Ngô Quế Lan đột nhiên nghĩ ra, cuối cùng cũng hiểu, bằng không làm sao anh ta lại sốt sắng như vậy.
“Này, thế rốt cuộc có làm không?” Cô hỏi thẳng vào vấn đề, không muốn mất thời gian vào những chuyện chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì thế này, chỉ tổ mệt người vô ích.
Làm? Lâm Tu Kiều mím chặt môi, rất muốn lập tức rời khỏi nơi quỷ quái này, nhưng nghĩ đến Gia Gia, đành phải cố gắng nhịn xuống, ánh mắt nhìn Ngô Quế Lan đã không còn vẻ ôn hòa ban đầu.
“Giờ tôi không có tâm trạng, chi bằng cô với tôi nói chuyện phiếm vậy.” Anh kìm nén cơn nóng giận, chậm rãi nói. Nhìn vẻ mặt không lấy gì làm tự nguyện của cô, anh lập tức đế thêm ba chữ, thành công chặn lại câu từ chối sắp sửa được thốt ra, “Có trả tiền.”
Chỉ nói chuyện phiếm thôi cũng có thể kiếm nhiều tiền như vậy, việc tốt thế này Ngô Quế Lan chưa bao giờ gặp, tất nhiên sẽ không cự tuyệt, lập tức đem tiền trên hộp giấy cất vào túi, cười tươi rói đồng ý. “Được. Vậy anh chờ tôi một lát.” Cô vừa nói vừa đứng dậy cầm hộp giấy bỏ vào sau rèm, cũng không buồn xử lí vết thương trên mặt mình đã đi ra ngoài, đến bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, rửa sạch chiếc cốc vẫn thường dùng, tráng qua nước sôi rồi mới rót nước đưa đến trước mặt Lâm Tu Kiều.
“Anh uống nước đi. Nhà bình thường không có khách nên chỉ có cái cốc này thôi. À… nhưng mà tôi đã rửa sạch rồi, anh đừng ngại.” Cô xưa nay vốn không thèm để ý người ta nhìn mình thế nào, nhưng giờ đúng là có chút ngại ngùng. Dù sao người ta cũng trả không ít tiền, thế mà đến một cốc nước tử tế cũng không có, thật khó chấp nhận.
Lâm Tu Kiều vẫn tỏ ra lịch sự, sau khi cảm ơn cũng cầm lấy chiếc cốc sứ trắng viền hoa xanh, ánh mắt không khỏi dừng ở chỗ sứt trên miệng cốc, nhìn qua có vẻ đã khá lâu rồi.Anh chưa bao giờ nghĩ một cô gái gọi lại có cuộc sống túng quẫn như vậy. Căn phòng này tuy nhỏ nhưng được dọn dẹp rất ngăn nắp sạch sẽ, không ám mùi rượu hay khói thuốc thường thấy ở những cô gái dạng này, cũng không có mùi nước hoa buồn nôn như trên người cô mà anh ngửi được khi nãy. Tầm mắt bị tấm rèm che khuất, nhưng không cần nghĩ cũng biết đằng sau đó chỉ đủ kê một cái giường.
Nhìn anh cầm cốc nước nhưng không uống, trong mắt Ngô Quế Lan có ý cười, nhưng cũng không tỏ thái độ gì. So với những vị khách trước đây, anh chàng này với cô coi như có vài phần tôn trọng rồi. Cô cũng không mong chờ gì người ta đối xử đặc biệt gì với mình, đã làm cái nghề bán thân nuôi miệng đâu thể nghĩ mình cao giá được.
“Tối qua Gia Gia chỉ ở đây với cô thôi?” Trầm ngâm hồi lâu, Lâm Tu Kiều mới vờ như tiện miệng hỏi thăm. Chỉ nhớ đến cảnh sáng nay Gia Gia bổ nhào vào lòng anh khóc thất thanh đã đủ làm anh đau lòng lắm rồi, mà cô lại sống chết không chịu mở miệng nên anh mới đành tìm cách khác. Cô gái trước mặt này là manh mối duy nhất mà anh có, tất nhiên không thể dễ dàng buông tha.
Ngô Quế Lan vừa nghe lập tức nhận ra anh ta vẫn hy vọng biết được chuyện của con nhóc kia từ miệng cô, đến nước này cũng không quanh co làm gì nữa, cô rành mạch đáp: “Cũng không gạt anh, tối qua đúng là đã xảy ra một số chuyện không hay, nhưng ngoài việc tưởng rằng mình bị nhiễm AIDS thì cô ấy cũng không tổn thất gì. Vậy nên tôi khuyên anh đừng điều tra tiếp nữa, tôi cũng không thể nói bất kì điều gì cho anh.” Cho anh ta biết đến thế là cô đã nể mặt năm trăm đồng lắm rồi, bằng không đã hạ lệnh tiễn khách từ lúc nãy.
“AIDS?” Trong lòng Lâm Tu Kiều dấy lên sự bất an, không ngờ Gia Gia cũng gặp phải tình huống như mình, “Tại sao?” Anh không tin là Gia Gia lại ra ngoài làm chuyện bậy bạ.
Ngô Quế Lan cười cười, giơ tay phải lên, xòe ra trước mặt anh ta: “Tôi không cẩn thận bị thương, vết thương của cô ta lại dính phải máu tôi. Tốt nhất anh nên đưa cô ấy đến bệnh viện thử máu một lần.”
Nhìn lòng bàn tay đầy những vết chai chẳng hề mềm mại như các cô gái khác lại xuất hiện một vết thương dài cả tấc chưa hề băng bó, Lâm Tu Kiều không khỏi chau mày.
Cô gái này quả là tai họa!
Cái gì? Dính rồi?
Nhìn hai vạch đỏ rõ rành rành trên que thử thai, Ngô Quế Lan không thể nào tin được, trợn tròn hai mắt. Tháng nào cô cũng dùng thuốc tránh thai dài kỳ, lần nào làm việc cũng sử dụng biện pháp an toàn, sao lại có được?
Cũng không biết là vận xui gì, từ lần xen vào chuyện thiên hạ kia, hai tháng nay việc làm ăn của cô cực kì kém. Nếu không phải bị người khác cướp mất khách thì là gặp phải cảnh sát. Có lần còn bị lôi vào đồn một đêm, cuối cùng mất mấy trăm đồng mới được thả.Vậy mà thế nào lại dính bầu?
Buổi sáng ngủ dậy đang định làm bát mì qua loa xong bữa đột nhiên lại thấy buồn nôn, chuyện này khiến cô chột dạ. Mấy ngày nay hôm nào cũng vậy, cứ sáng ngủ dậy là buồn nôn, hơn nữa toàn thân uể oải, cực kì thèm ngủ, vừa ngồi xuống một lát đã ngủ gật lúc nào không hay. Lúc trước chỉ nghĩ rằng thu nhập giảm, tâm trạng không tốt, cũng không quá để ý, nhưng hôm nay cẩn thận nghĩ lại hình như kì “đèn đỏ” của cô đến chậm mấy ngày. Làm nghề như cô đối với chuyện này vô cùng nhạy cảm, nếu đã nghi ngờ phải lập tức kiểm tra rõ ràng, nhanh chóng tìm biện pháp giải quyết. Vậy nên mì cũng chưa kịp ăn, cô chạy vội ra hiệu thuốc mua que thử, định tự thử trước xem sao.
Mà bây giờ nhìn kết quả, hình như bị dính thật rồi.
Ném que thử vào thùng rác, cô ngây người nằm trên giường nhìn chăm chăm trần nhà, nghĩ đến việc bất ngờ vừa xảy ra. Thực ra, đã dấn thân vào con đường này, tất nhiên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí, nhưng chuẩn bị là một chuyện, thực sự gặp phải lại là chuyện khác. Huống chi, trước khi sự việc xảy ra, hai tháng nay cô còn chưa hành nghề, đối với “công việc” đó, ít nhiều đã có cảm giác xa lạ....


Phone: 01657595739 