Bạch Nhạn, bằng sự khéo léo và thẳng thắn của mình, đã nói cho anh biết, bọn họ cuối cùng sẽ phải đi lướt qua nhau.
Gặp gỡ muộn màng, số phận đã an bài tất cả mọi thứ giữa họ đều đã muộn...
Anh không biết phải oán trách ai, oán trách điều gì? Chuyện tình cảm thật khó nói. Như anh, chẳng qua chỉ nghe qua lời kể của Minh Thiên, đã động lòng với cô. Theo đuổi tới Tân Giang, biết được cô đã thành vợ người ta, nhưng vẫn thổ lộ với cô. Về mặt đạo đức đó là điều rất không nên, nhưng đó lại là tiếng gọi của con tim.
Trong mắt anh, Khang Kiếm là một tên đàn ông khốn kiếp không biết chịu trách nhiệm, nhưng Bạch Nhạn lại thích hắn ta. Có điều, Lãnh Phong không khỏi suy nghĩ, nếu ban đầu anh biết được xuất thân của Bạch Nhạn, biết được trong lòng Bạch Nhạn còn vương vấn một hình bóng khác, anh có động lòng với cô giống như bây giờ không?
Dù câu trả lời là gì đi chăng nữa, bây giờ cũng đều vô nghĩa.
Nói lâu quá, mồm hơi khô, Bạch Nhạn rót một bát trà đầy rồi tu ừng ực một hơi hết sạch.
- Em định tái hôn à? – Lãnh Phong chua chát hỏi.
- Phụt. – Bạch Nhạn cười bắn cả nước trà ra ngoài. – Ai lại coi hôn nhân như trò trẻ con thế?
Lãnh Phong nhướn mày.
- Em chỉ nói với anh cảm xúc của em, nhưng hôn nhân không phải là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Núi cao vực sâu giữa bọn em vẫn tồn tại, có thể vẫn còn những con người, những sự việc mà anh ấy không ngờ đến sẽ xuất hiện. Bây giờ mà vội vàng quay lại với nhau thì chưa biết chừng kết quả cũng lại như trước đây. Em vẫn phải sống cuộc sống độc thân tự do trước đã.
Cô độc thân, nhưng cũng sẽ không cho bất kỳ người đàn ông nào có cơ hội.
Lãnh Phong nâng ly rượu lên, rượu hoa điêu nguội rồi nên hơi đắng.
- Để em, để em...
Ăn cơm xong đi ra ngoài, Bạch Nhạn vội chạy tới quầy thu ngân tranh trả tiền.
Lãnh Phong khựng lại, cười cô quạnh. Khi thật sự muốn cự tuyệt một người, Bạch Nhạn sẽ đề phòng tới mức một cái kim cũng chui không lọt.
Điều khiến anh cảm thấy thanh thản là, cô không dùng giọng điệu lạnh như băng mà nói với anh rẳng "Xin lỗi, em thật sự không thể nào tiếp nhận tình yêu của anh."Kết quả tuy giống nhau, nhưng cách từ chối này, rất ân cần, rất chân thành và chu đáo.
Họ đi xuyên qua hành lanh để ra ngoài cửa lớn. Lý Trạch Hạo dáng ngà ngà say, mặt đỏ phừng phừng bước tới.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy anh ta, đoán là anh ta đưa Y Đồng Đồng tới đây ăn chơi nhậu nhẹt, lòng Bạch Nhạn không khỏi phẫn nộ.
- Tiến triển tốt đấy nhỉ! – Lý Trạch Hạo đã đi qua rồi nhưng nhác thấy Bạch Nhạn và Lãnh Phong thì lùi lại, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng rõ ràng là mang ý mỉa mai.
Lãnh Phong bị câu hỏi của anh ta làm cho ngơ ngác, không rõ anh ta có ý gì. Nhưng không cần anh phải bận tâm, Bạch Nhạn đã lên tiếng trước:
- Chậc, sự tiến triển này nếu so với ngọn lửa tình kinh thiên động địa của thầy Lý và cô Y thì đúng là một trời một vực.
Lý Trạch Hạo nhìn Bạch Nhạn, gân xanh nổi đầy mặt.
Anh ta hiểu quan hệ của Bạch Nhạn và Liễu Tinh sâu sắc tới mức nào, lần trước lúc đi xem nhà, anh ta đã được nếm sự lợi hại của cô. Chỉ một câu nói nhẹ bỗng như không của cô đã đủ khiến mặt mũi của anh và Y Đồng Đồng xám xịt như tro. Anh không dám nổi giận, nhưng cũng chẳng thể nhịn nhục được, nghểnh cổ nhìn ngó hồi lâu rồi mới cố nén giận nói:
- Bạch Nhạn, anh biết em có thành kiến với anh, nhưng anh biết anh bị như thế là đáng đời. Có điều đây là chuyện của anh và Liễu Tinh, em đừng chưa hỏi rõ ngọn ngành đã vác gậy đánh người. Liễu Tinh hiện giờ cũng đâu có cô đơn.
Giọng điệu nghe như vừa đánh đổ hũ giấm ủ mấy trăm năm.
- Không cô đơn? – Nghe anh ta nói vậy, Bạch Nhạn nổi trận lôi đình – Ý anh tức là việc anh lên giường với người phụ nữ khác, Liễu Tinh cũng có phần sai? Đúng, đúng, cô ấy sai, sai là vì cô ấy cho rằng anh là thầy người ta nên đạo đức sáng ngời, có tình có nghĩa, thực chất anh chỉ là một tên Trần Thế Mỹ thời hiện đại cố làm ra vẻ đạo mạo mà thôi.
Lý Trạch Hạo đứng sững như trời trồng, máu dồn lên đầu, mặt đỏ tía tai, phải hít mạnh mấy hơi anh ta mới có thể khống chế được cơn kích động rồi nói qua kẽ răng:
- Tôi thay lòng đổi dạ, thế cô ta tốt ở chỗ nào? Cũng chỉ mới có mấy tháng thôi mà đã ôm ôm ấp ấp với thằng đàn ông khác rồi.
Lý Trạch Hạo nhắm mắt lại, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trước cổng bệnh viện sáng hôm đó, gân xanh trên trán nổi gồ lên.
Không thèm quan tâm điều anh ta nói là thật hay là giả, Bạch Nhạn cười lạnh:
- Lẽ nào anh muốn Liễu Tinh ôm một tấm bia tiết hạnh, thủ tiết vì anh? Hay là phải quỳ ở nơi chia tay, đợi anh chơi chán, đợi lương tâm anh thức tỉnh rồi thì quay về cùng cô ấy ngắm nước chảy bèo trôi?
- Bạch Nhạn, em không phải là Liễu Tinh, em căn bản không hiểu được tình cảm mười bốn năm của chúng tôi. – Lý Trạch Hạo khàn giọng nói, mắt đỏ hoe.
Bạch Nhạn nheo mắt cười toe:
- Tôi đâu có dạy dỗ người khác, đương nhiên không hiểu, nhưng chị ta hiểu. – Cô bĩu môi.
Lý Trạch Hạo quay đầu lại, trơ như phỗng nhìn Y Đồng Đồng mặt mày trắng bệch đang đứng ở cửa căn phòng bao riêng.
- Thầy Lý, anh đi vệ sinh mà sao lâu thế? – Trong phòng thò ra một cái đầu, vẫy tay cười cười với Lý Trạch Hạo.
- Tới đây! – Lý Trạch Hạo cúi đầu, bước qua người Bạch Nhạn và Lãnh Phong, mắt nhìn thẳng.
Y Đồng Đồng vẫn đứng sững nơi đó, không nhúc nhích.
- Vào đi! – Lý Trạch Hạo kéo Y Đồng Đồng.
- Đừng đụng vào tôi! – Y Đồng Đồng hất tay anh ta ra.
Lý Trạch Hạo sầm mặt, kéo mạnh Y Đồng Đồng vào trong phòng, cửa sập lại đánh "rầm".
Bạch Nhạn nhún vai.
- Chúng ta đi thôi! – Cô nói với Lãnh Phong.
Lãnh Phong nổ máy xe, ra tới đường, anh quay sang nhìn Bạch Nhạn:
- Đừng giận nữa.
- Em không tức giận, em chỉ không ngờ anh ta vừa ôm ấp người phụ nữ khác, lại vừa dám nhắc tới tình cảm mười bốn năm. Liễu Tinh đáng thương giờ này vẫn còn vương vấn anh ta.
Bạch Nhạn mệt mỏi dựa vào ghế, nhắm mắt lại, day day thái dương.
- Nếu có tình yêu, chẳng phải em đã nói không cần quá so đo sao? – Lãnh Phong vừa học đã thực hành luôn.
Bạch Nhạn hạ cửa kính xe xuống một nửa, để gió đêm mát lạnh thổi ùa vào, xua đi nỗi bực bội trong lòng.
- Liễu Tinh và anh ta đã từng bên nhau rất ngọt ngào, xuôi chèo mát mái, chưa từng trải qua mưa gió. Bây giờ mới chỉ có một chút sóng gió, anh ta đã vứt cô ấy lại mà quay lưng bỏ đi. Hôn nhân là chuyện cả đời người, phải chia ngọt sẻ bùi, cùng chung hoạn nạn. Em và Khang Kiếm chưa từng trải qua ngọt ngào, từ khi quen nhau đã chỉ toàn là sóng gió. Chính vì đã trải qua những điều này nên mới ý thức được điều gì là quan trọng nhất. Chuyện này lại khác. Muốn gặp được một tình yêu chân chính vững chắc như bàn thạch, thật khó biết bao!
Nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ, cô dần bình tâm lại.
Từ đầu đến cuối, Lãnh Phong đều im lặng.
Anh nghĩ, sau đêm nay, cách hiểu của anh đối với tình yêu có lẽ đã khác.
Hiểu chính xác thì đã sao, còn có cơ hội thổ lộ với ai? Lãnh Phong thở dài.
Đây là một đêm cực kỳ điên cuồng.
Làm nghề trồng người suốt mười mấy năm, lần đầu tiên Lý Trạch Hạo được cơm no rượu say, trai trai gái gái, ca hát nhảy múa, mát xa, ôm ấp như đang ở chốn bồng lai.
Bên ngoài là cái rét cắt da, trong phòng là gió xuân ấm áp.
Một vị lãnh đạo của một ngôi trường tư tại một thành phố mở cửa ven biển phía cực Nam tổ quốc tới Tân Giang để chiêu mộ nhân tài giáo dục. Lý Trạch Hạo là người mà hiệu trưởng muốn mời đi nhất.
Không biết Lý Trạch Hạo đã uống bao nhiêu chai rượu, ngay cả anh ta cũng không đếm được, chỉ nhớ vị lãnh đạo họ Vạn mắt hơi gian này cứ một mực nói:
- Thầy Lý, nể mặt tôi, uống đi! Thầy Lý, trường chúng tôi cảnh đẹp như tranh vẽ, bốn mùa đều là xuân, tiền lương một năm 200.000 tệ, còn bao cả phòng ở.
Trong gió xuân ấm áp, đầu óc Lý Trạch Hạo vẫn giữ được sự tỉnh tảo, anh lèm bèm nói:
- Muốn tôi đi...được thôi, nhưng tôi có một điều kiện, tôi...phải đưa một người theo.
Thầy Vạn híp mắt lại với vẻ mờ ám:
- Là cô giáo Y phải không?
Lý Trạch Hạo trợn mắt:
- Sao ông lại...biết?
- Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Hoàn cảnh của thầy Lý, tôi rõ như lòng bàn tay. Thầy Vạn phóng khoáng vỗ ngực – Chuyện này, hiệu trưởng của chúng tôi đã sớm sắp xếp, chỉ cần thầy Lý tới đó, chúng tôi cũng sẽ tiếp nhận cả cô giáo Y.
Lòng rạo rực như đang nở hoa, Lý Trạch Hạo vội vàng lấy điện thoại ra. Hôm nay, anh phải nở mày nở mặt trước mặt Y Đồng Đồng một phen. Anh, Lý Trạch Hạo, tuy không làm quan lớn nhưng sau này cũng có cho Y Đồng Đồng sống trong nhung lụa, ăn ngon mặt đẹp, để xem sau này cô ta còn so sánh anh ta với bạn trai cũ của cô ta nữa không.
Lúc này, Lý Trạch Hạo đã tương đối tỉnh rượu.
Phía sau, lãnh đạo Vạn và mấy thầy giáo vẫn đang chén tạc chén thù, nhiệt huyết dâng tràn, còn trước mặt, khuôn mặt Y Đồng Đồng vừa lạnh lẽo vừa nặng trịch như một tảng đá.
- Có chuyện gì về nhà rồi nói. – Lý Trạch Hạo hơi chột dạ.
Hôm nay, rốt cuộc là ngày vui hay ngày buồn đây?
Không hiểu sao tối qua anh lại mơ thấy Liễu Tinh, họ hôn nhau đắm đuối trong rừng dương liễu ở quê, muốn ngừng lại mà không được. Tay anh lần lần mở cúc áo trước ngực Liễu Tinh, đang muốn thò tay vào trong thì mót tiểu tỉnh giấc. Sau đó, trong đầu anh ta toàn hình ảnh Liễu Tinh, không tài nào ngủ được. Ma xui quỷ khiến, trời còn chưa sáng, anh ta đã chạy ra chợ mua một con cá chép thịt tươi, nấu một nồi canh hoành thánh cá rồi chạy vội tới bệnh viện, lại gặp đúng lúc Liễu Tinh đang ôm ấp người đàn ông khác.
Cả ngày hôm nay, tâm trạng anh ta bực bội, chẳng dễ chịu chút nào.
Bây giờ, trái tim anh ta lại càng giống như bị treo bằng dây thừng, đến thở cũng không thoải mái.
- Tôi muốn nói luôn bây giờ.
Y Đồng Đồng cảm thấy như có một khẩu súng nước nén mạnh, từ đầu tới chân chỗ nào cũng lạnh thấu tâm can, không khỏi run lên cầm cập. Lý Trạch Hạo mà cô tưởng nắm gọn trong lòng bàn tay, thì nay đã đứng núi này trông núi nọ.
Ý nghĩa chia tay như một bầu nước chòng chành dụ dỗ cô. Cô nhìn gáo nước đó, đưa tay ra, thậm chí còn nắm chặt lấy nó. Trong lòng lại có một âm thanh quỷ quái dọa dẫm vang lên, ném đi.
- Tại sao? – Y Đồng Đồng hét lớn.
- Người phụ nữ như cô, đến nước này rồi, tất cả tình cảm cũng phải nhường chỗ cho thực tế phũ phàng thôi. – Âm thanh ma quỷ đó cất lên trong đáy lòng cô.
Y Đồng Đồng uất ức không thốt lên lời, cả người run rẩy. Vì Khang Kiếm, cô có thể chấp nhận hiện thực, nhưng vì Lý Trạch Hạo, cô không cam tâm.
Lý Trạch Hạo bị Y Đồng Đồng nhìn tới mức lông tơ dựng đứng lên, lúc này, căn phòng bỗng im bặt, những người đang uống rượu dồn toàn bộ sự chú ý lên người bọn họ, anh cảm thấy Y Đồng Đồng làm mất mặt anh. Trên đời này cóc ba chân thì hiếm, chứ phụ nữ thì đầy ra, ai sợ ai? Nghĩ vậy, máu bèn dồn lên đầu....

Phone: 01657595739 