XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p4

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1831
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p4

- Được, vậy chúng ta ra ngoài nói.

Anh thô bạo kéo Y Đồng Đồng ra ngoài, thầm nghĩ chỉ cần Y Đồng Đồng dám tức giận với anh, anh sẽ lập tức nói chia tay. Quả quyết như đinh đóng cột, không chừa một đường lùi. Mặt mày anh sưng sỉa, nhưng trong lòng lại cuộn sóng.

- Anh nói thật cho tôi, người anh yêu rốt cuộc là tôi, hay là cái con bạn gái cũ nhà quê trông nhưng con dở người của anh?

Câu nói này, Y Đồng Đồng đã nhượng bộ mấy phần, không hề làm khó Lý Trạch Hạo, chỉ cần anh ta chịu xuống nước dỗ dành cô, mọi việc sẽ ổn.

Nhưng câu nói "con bạn gái cũ nhà quê trông như con dở người"của Y Đồng Đồng đã động vào nỗi ấm ức kéo dài suốt ngày hôm nay của Lý Trạch Hạo. Mắt anh nảy lửa, giọng khàn đặc, nhưng rất rành mạch:

- Xin lỗi, anh không quên được cô ấy.

Y Đồng Đồng nhìn Lý Trạch Hạo chằm chằm, nét mặt vô cảm, cũng không ngắt lời anh ta.

Đợi anh ta nói xong, sau một hồi trầm mặc, cô ta đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu, vung tay giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Lý Trạch Hạo.

- Có câu này, tôi luôn muốn nói với anh. Thật ra khi ở bên cạnh anh, tôi luôn tự thôi miên chính mình, coi anh là bạn trai cũ của tôi. Anh xem, khi lên giường, tôi đều nhắm mắt đấy. – Y Đồng Đồng điềm tĩnh một cách kỳ lạ, không giống như đang phát điên.

- Chát, chát!

Mọi việc chỉ xảy ra trong vòng vài giây, cô vừa dứt lời, chưa kịp chớp mắt, Lý Trạch Hạo vung tay lên, bên trái bên phải, cũng tặng cho cô hai bạt tai, còn vang giòn khô khốc hơn cái bạt tai của cô.

Khuôn mặt trắng trẻo của Y Đồng Đồng phút chốc sưng phù như một chiếc bánh bao bị lên men. Cô ta đứng im như ngây dại, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào người đàn ông thường ngày vẫn vâng vâng dạ dạ với mình bằng vẻ mặt không dám tin.

Lý Trạch Hạo thu tay về, nhắm mắt lại:

- Tôi còn muốn chơi thêm một lúc nữa, cô về trước đi!

Anh ta không nhìn cô, đẩy cửa bước vào phòng rồi tức tối sập cửa lại.

Y Đồng Đồng đứng sững như trời trồng, không nghĩ được gì.

Cô ta thẫn thờ quay người lại đi về phía cửa lới. Gần đó có mấy người phục vụ đang xì xào bàn tán, nhìn cô với ánh mắt thương hại.

Cô đi theo bản năng, mặt đau rát. Cô đi tới bên đường, giơ tay vẫy xe, máy móc nói địa chỉ.

Tóc dính vài giọt mưa, hắt xuống mặt, rất lạnh.

Xe dừng lại trước cửa nhà khách Thành ủy, cô đờ đẫn dựa vào một cây cột điện.

Đã là mười giờ đêm, bốn bề vắng vẻ tĩnh mịch, các dãy phòng trong nhà khách đều sáng đèn, phía trong vọng ra tiếng tivi.

Cô cầm điện thoại lên, bấm số. Cứ kết nối là bị tắt đi, nhưng cô không bỏ cuộc, tiếp tục bấm. Khi cô bấm tới lần thứ sáu, đối phương tắt máy.

Y Đồng Đồng cười khổ, lau nước mưa trên mặt. Bỗng, cô nghe thấy tiếng xe.

Trong màn mưa, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa nhà khách, cửa xe bật mở, Khang Kiếm cầm ô bước ra, chiếc xe lại quay đầu chạy đi.

- Khang Kiếm... – Y Đồng Đồng chạy tới.

Khang Kiếm giật mình, quay đầu lại nhìn. Y Đồng Đồng mặt đỏ khác thường, rõ ràng là bị sưng, toàn thân ướt như chuột lột, đứng không vững, đầu cuối gằm, níu chặt tay anh, miệng lí nhí không ngừng gọi tên annh.

- Có chuyện gì? Em bị ai đánh?

Y Đồng Đồng không nói gì, chỉ nức nở không ngừng.

Khang Kiếm cau mày nhìn ông bảo vệ đang nhoài người ra rồi kéo Y Đồng Đồng vào dưới ô, khựng lại một lúc rồi vẫy một chiếc taxi.

- Tới chung cư Hoa Hưng – Anh nói với tài xế.

Anh chưa bao giờ thấy Y Đồng Đồng với bộ dạng như vậy, không tiện đưa cô ta vào nhà khách nhưng cũng không thể để mặc cô ta trong mưa, nghĩ đi nghĩ lại đành đưa cô ta về chung cư.

Anh lại bật điện thoại lên. Đang đi đường thì thấy Y Đồng Đồng gọi điện tới, anh cho rằng cô ta chưa bỏ cuộc mà vẫn hy vọng quay lại với anh, nên anh bực bội tắt máy đi.

- Bạn trai em đâu? Anh sẽ giúp em gọi điện bảo anh ta đến với em.

Màn hình điện thoại nhấp nháy báo hiệu sắp hết pin. Khang Kiếm mím môi nghĩ tới việc Bạch Nhạn ra ngoài ăn cơm với Lãnh Phong sẽ về gọi điện cho anh, anh không khỏi cảm thấy sốt ruột.

- Đừng nhắc tới anh ta, đừng nhắc tới anh ta. – Y Đồng Đồng càng khóc dữ dội hơn, đến nỗi tài xế phải quay đầu lại, hỏi xem cần dừng xe không?

Khang Kiếm bất đắc dĩ xua tay:

- Không cần đâu, chạy mau lên.

Điện thoại bỗng reo lên, là Bạch Nhạn.

Khang Kiếm miết chặc điện thoại, do dự một lúc rồi bấm nút nghe.

- Sếp vừa mới tắt máy à? – Miệng Bạch Nhạn đang nhai quả gì đó giòn rụm, nghe chừng rất mọng nước.

- Chắc anh không cẩn thận chạm vào nút tắt máy.

- À, em về nhà rồi. Ui, tay tê quá, một tay đúng là bất tiện.

- Cơm ngon không? – Khang Kiếm quay người đi, cố tránh xa Y Đồng Đồng một chút.

- Tiếng sếp bé quá, em nghe không rõ.

Y Đồng Đồng bỗng òa khóa, khóc hết tẩ cả những ấm ức và không cam tâm, khóc hết sự đau thương, buồn bã của cô ta...

- Sếp ơi, ai đang khóc bên cạnh anh thế? – Lần này Bạch Nhạn nghe rất rõ ràng.

- Cậu ơi, cậu muốn tới tòa nhà số mấy của chung cư Hoa Hưng? – Đúng lúc này, bác tài rẽ vào cổng tiểu khu.

- Số 16! – Y Đồng Đồng nghẹn ngào trả lời.

Tim Khang Kiếm vọt lên cổ. Ở đầu dây bên kia, Bạch Nhạn im lặng.

- Bạch Nhạn? – Khang Kiếm gọi.

Màn hình tối đen, điện thoại hết sạch pin.

Khang Kiếm nhún vai tự giễu, đúng là chó cắn áo rách.

Bốn giờ chiều nay, anh nghe thấy một vị lãnh đạo của Ủy ban Kỷ luật Tân Giang nói, Hoa Hưng bị tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật gọi tới nói chuyện, đến giờ vẫn chưa ra ngoài.

Sáng sớm họp ban lãnh đạo Thành ủy, ông Tùng Trọng Sơn sắc mặc trầm trọng, thở ngắn than dài thông báo với mọi người về việc chính sách khoan hồng mà ông đề xuất lên Tỉnh ủy đã bị bác bỏ.

Thông thường, khi một vị lãnh đạo nào đó bị song quy sẽ giống như lưới nhện, có thể kéo hàng loạt người ngã theo. Trong những lúc như thế này, quan phụ mẫu sở tại đều sẽ xin cấp trên cho một kỳ hạn, để trước một ngày cụ thể nào đó, tất cả các quan chức có liên quan sẽ đem hết tiền nhận hối lộ nộp vào tài khoản sạch, sau đó khi điều tra tới anh, anh xuất trình giấy nộp tiền ra thì sẽ không bị truy cứu. Xét cho cùng, một thành phố mà có quan tham thì quan phụ mẫu cũng chẳng còn mặt mũi nào.

Bây giờ, tổ chuyên án đã bắt sáu người rồi. Ông Tùng Trọng Sơn vội lên tỉnh để dàn xếp.

Báo cáo chuyển tới tay chủ tịch Lục, ông gọi cho ông Tùng Trọng Sơn tới dạy bảo một trận chí công vô tư, nói ông ta làm vậy là dung túng cho cái xấu.

Cả hội trường im phăng phắc như tờ.

- Các đồng chí, tôi đã cố gắng hết sức, các đồng chí hãy tự mình bảo trọng! – Theo thói quen, ánh mắt quen thuộc của ông Tùng Trọng Sơn quét một lượt khắp hội trường, cuối cùng dừng trên người Khang Kiếm.

Sắc mặt Khang Kiếm bình tĩnh.

Y Đồng Đồng loạng choạng xuống xe, nếu Khang Kiếm không nhanh tay đỡ thì suýt nữa cô ta đã ngã đập đầu xuống đất.

Trọng lượng toàn cơ thể cô đè lên người anh, nhìn anh đầy bi thương:

- Anh...có thể đưa em lên lầu không? Em thật sự không còn một chút sức lực nào nữa.

Không nói không rằng, Khang Kiếm dìu cô đi về cửa thang máy. Cửa thang máy mở ra, anh giúp cô ta bấm số 16 rồi lùi lại.

- Khang Kiếm... – Y Đồng Đồng giữ cửa thang máy lại, tuyệt vọng nhìn anh bằng khóe mắt ngấn lệ.

- Đồng Đồng, những gì cần nói giữa chúng ta đã nói hết rồi. Người ta đi đường không thể nhìn về phía sau mà phải tiến thẳng về phía trước. Mỗi người đều có những chuyện cần phải quên, có những người cần quan tâm, giữa chúng ta đã là quá khứ rồi. – Anh đẩy cô ta ra.

Thang máy từ từ khép lại, che khuất khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Y Đồng Đồng.

Khang Kiếm quay người, taxi vẫn đang ở bên ngoài đợi anh.

Anh nói địa chỉ của Bạch Nhạn.

Xe chạy tới dưới lầu, đèn phòng Bạch Nhạn đã tắt. Anh đứng một lúc trong cơn mưa, hút một điếu thuốc rồi quay người ra về.

Về đến nhà khách, anh sạc pin rồi bấm số máy của Bạch Nhạn, nhưng cô đã tắt máy.

Liên tiếp ba ngày sau, hậu quả rành rành, Bạch Nhạn không gọi điện tới quấy rối nữa. Khang Kiếm gọi tới một lần, cô nói đang ở bệnh viện cắt chỉ, không tiện nghe điện thoại, sau đó liền cúp máy.

Cúp máy đi, Khang Kiếm bắt đầu cảm thấy bồn chồn, như người có sức mà không thể dùng, cuộc sống bỗng trở thành hoang mạc. Lòng anh hốt hoảng, bơ vơ, hụt hẫng. Đầu anh như thể có một đám cỏ dại rối chặt vào nhau. Anh không tài nào ngồi yên trong văn phòng được nên bảo Giản Đơn lái xe tới công trường ở khu thành cũ đi một vòng.

Xe chạy rất chậm, đi rồi lại dừng. Anh nhìn ra ngoài cửa xe, những căn nhà đang xây dựng, bờ sông trơ trọi đóng băng bóng loáng, đám cây vẫn kiên cường trong mùa đông giá rét, tất cả chạy lướt qua trong yên lặng. Trước đây, khi ngồi trong xe, anh luôn bảo Giản Đơn chạy thật nhanh, còn mình thì liên tục nghe và gọi điện thoại.

- Nơi này sau này sẽ trở thành khu vực hiện đại và đẹp đẽ nhất của Tân Giang. – Anh bảo Giản Đơn.

Giản Đơn đăm chiêu nhìn về phía trước, tâm trạng nặng nề. Là thư ký riêng của Khang Kiếm, anh biết hiện giờ sếp Khang sắp rơi vào trận sống mái.

Chạy một vòng, chiếc xe lại quay về sân Thành ủy.

- Sếp Khang, Thành ủy họp khẩn cấp ở phòng họp tầng 10. – Tiểu Ngô chạy tới nói.

- Họp với bên nào thế? – Giản Đơn hỏi.

- Em đã nghe ngóng từ bên thư ký của phòng tổ chức, họ nói người dự là lãnh đạo Ủy ban Kỷ luật tỉnh. – Tiểu Ngô dè dặt nhìn Khang Kiếm.

Trái tim treo lơ lửng quá lâu của Khang Kiếm rớt "bịch"một cái, bình ổn hạ cánh. Anh cầm bút và sổ ghi chép, rảo bước đi về phía phòng họp.

Nếu anh đoán không nhầm, hôm nay tổ chuyên án sẽ họp để nói rõ với Thành ủy Tân Giang, cũng có nghĩa là công việc của tổ chuyên án đã hoàn toàn kết thúc, hôm nay sẽ công bố kết quả.

Trong phòng họp, không khí trang nghiêm. Ông Nghiêm Lệ – tổ trưởng tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật tỉnh ngồi ở ghế chủ tọa, sắc mặt nghiêm nghị. Ông Tùng Trọng Sơn và thị trưởng ngồi hai bên. Những người khác cũng đang ngồi ngay ngắn. Các chư hầu đang có mặt tại đây đã nhiều năm lăn lộn quan trường, có tình huống nào là chưa gặp qua? Nhưng tình thế như thế này lại cũng ít gặp, ai nấy đều tỏ vẻ thận trọng.

Khang Kiếm là người vào sau cùng, anh lịch sự gật đầu chào ông Nghiêm Lệ. Ông Nghiêm Lệ là cha của Tiểu Tây, từng sống cùng khu tập thể với gia đình anh.

Ánh mắt ông Nghiêm Lệ nhìn Khang Kiếm thoáng chút ẩn ý sâu xa.

Thấy mọi người đã đến đông đủ, ông Nghiêm Lệ bèn ra hiệu cho ông Tùng Trọng Sơn và thị trưởng. Cuộc họp do ông Tùng Trọng Sơn chủ trì, ông Nghiêm Lệ phát biểu.

Không khí cuộc họp bỗng chốc ngưng trệ.

Theo tình hình mọi người được biết, trước mắt đã song quy sáu người, giám đốc Tống của Sở Xây dựng và Chủ nhiệm ban Đấu thầu đã bị chuyển sang Viện Kiểm sát lập án, đợi lệnh bắt giam. Còn bốn ông chủ của bốn công ty xây dựng, sau khi điều tra kết thúc, đã bình an trở về. Tất cả mọi người đều len lén nhìn ông Nghiêm Lệ, thầm nghĩ phen này Khang Kiếm tránh trời không khỏi nắng rồi....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Có cần lấy chồng không
» Chân ngắn sao phải xoắn
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ