XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p4

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1826
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p4

Lục Địch Phi mỉm cười, lấy nắm cốc gạt lá trà uống một ngụm rồi lại mỉm cười nhìn mọi người, nụ cười hiền hòa, nhã nhặn.

Ông Nghiêm Lệ hắng giọng rồi bắt đầu phát biểu, nội dung rất ngắn. Khi ông nói xong, vẻ mặt một số người bắt đầu giãn ra, số khác lại không tin vào tai mình, hoài nghi không biết ông Nghiêm Lệ nói nhầm hay là tai họ nghe nhầm. Nhưng dù phản ứng của mọi người thế nào, thì ngay sau đó là một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

Ông Nghiêm Lệ nói, dưới sự bố trí thống nhất của Tỉnh ủy, tổ chuyên án đã tiến hành điều tra các cán bộ quan chức Tân Giang. Tổ điều tra gồm bảy người, chia làm hai nhóm, trải qua ba tháng nỗ lực làm việc đã điều tra được chỉ có vài đồng chí có hành vi không đứng đắn, nhận hối lộ, mua quan bán tước, hiện giờ đã xử lý, còn phần lớn vẫn thanh liêm, thành tích tốt, hy vọng sau này không ngừng cố gắng, tiếp tục phát huy.

Từ đầu chí cuối, mặt Khang Kiếm không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm, tổ chuyên án đã tới cả ba tháng rồi, trước đó ông Khang Vân Lâm vẫn còn tại chức, sao không nói gì với anh.

Tiếng vỗ tay ngớt dần, ông Tùng Trọng Sơn đứng dậy nói rổn rảng:

- Nếu công tác điều tra đã kết thúc, vậy tối nay mọi người có thể thoải mái uống vài chén mà không sợ ảnh hưởng đến công việc rồi!

Ông Nghiêm Lệ không từ chối, cười cười tỏ ý đồng tình.

- Bí thư Lục của chúng tôi vẫn còn một món quà muốn tặng tổ trưởng Nghiêm. – Ông Tùng Trọng Sơn nói.

- Rượu có thể uống, quà không thể nhận. – Ông Nghiêm Lệ lắc đầu.

- Tổ trưởng Nghiêm cứ xem là quà gì đã rồi hãy quyết định. – Ông Tùng Trọng Sơn lấy từ phía sau ra một bức tranh chữ, từ từ mở ra.

Ông Nghiêm Lệ tiện tay giữ một góc bức tranh chữ, mấy chữ Kiêm dảm cầm tâm, hạo nhiên chính khí[3"> dần dần hiện ra trên trang giấy.

[3"> Ý nói văn võ song toàn, tính tình cương trực.

- Bản lĩnh của Địch Phi không mai một nhỉ, chữ vẫn đẹp như vậy. – Ông Nghiêm Lệ trầm trồ tán thưởng.

Lục Địch Phi cười ngượng nghịu:

- Đây là cháu tự bêu xấu trước mặt chú Nghiêm thôi, chủ yếu là cháu muốn thể hiện sự tôn kính với chú.

Ông Nghiêm Lệ cười lớn:

- Món quà này, tôi nhận.

Cuộc họp kết thúc khi trời đã sắp tối, mọi người đều đi thẳng tới nhà ăn của nhà khách Thành ủy.

- Thế nào? – Lục Địch Phi và Khang Kiếm đi phía sau, Lục Địch Phi vỗ vai Khang Kiếm.

- Còn thế nào nữa, chuẩn bị viết bản kiểm điểm chứ sao! – Mặt Khang Kiếm không chút cảm xúc – Lĩnh vực tôi quản lý lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể đổ trách nhiệm cho ai, tôi cũng phải chịu trách nhiệm của người lãnh đạo.

Lục Địch Phi cười ha hả:

- Đó chỉ là trên văn bản giấy tờ thôi, sao vậy, cậu giúp họ tìm vợ rồi còn muốn giúp họ sinh con sao? Bọn họ tự có tay, họ muốn như hối lộ ai mà quản được. Cải tạo thành cũ, miếng bánh ngon như thế, ai mà chẳng muốn có phần.

- Anh cũng muốn sao? – Khang Kiếm quay đầu nhìn Lục Địch Phi.

- Muốn chứ, tôi đâu phải là thánh, tôi mê tiền mê gái, thích nhà cao cửa rộng, có điều tôi không dám. Khang Kiếm, cậu có muốn không? – Anh ta nhìn thẳng Khang Kiếm, trong vẻ khiêu khích có thêm vài phần soi mói.

Khang Kiếm đang định nói thì điện thoại reo.

Đúng lúc này Lục Địch Phi cũng nhìn thấy ông Nghiêm Lệ đang vẫy ta với anh ta, cuộc nói chuyện bè dừng lại.

- Sếp Khang, tôi Hoa Hưng đây! – Số điện thoại rất lạ, nhưng vừa cất tiếng là Khang Kiếm đã nhận ra ai – Hôm nay trời đẹp, nắng vàng rực rỡ, không một gợn mây.

- Vất vả rồi hả? Khang Kiếm hỏi.

- Mấy trò vặt đó có đáng là gì, tôi lăn lộn giang hồ, lưu lạc giữa chính và tà, có tình huống nào mà chưa gặp qua. Sếp Khang yên tâm, tôi chẳng có tài cán gì, nhưng tuyệt đối đủ nghĩa khí với bạn bè.

Khang Kiếm khẽ nhếch một nụ cười rất nhạt:

- Tôi đang bận chút việc, hôm nào nói chuyện với ông sau.

- Được! – Hoa Hưng cúp điện thoại.

Đứng trong gió rét lạnh lẽo, Khang Kiếm không nén được sự ấm áp, nóng bỏng trong lòng. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm trước đây chưa từng có, rất muốn hét lên, rất muốn cười.

Mây đen trước mắt đã hoàn toàn tan biến, anh lại nhìn thấy muôn dặm nắng vàng phía chân trời.

Lúc này, anh nhớ Bạch Nhạn hơn bao giờ hết.

Không nghĩ ngợi nhiều, anh liền bấm điện thoại. Bạch Nhạn đang nấu bữa tối. Cắt chỉ xong nghỉ ngơi mấy ngày, bỏ đi lớp bông băng, cô cảm thấy tay mình đã vô cùng linh hoạt, chỉ muốn vận động tay liên hồi.

Tối qua lúc thu xếp hành lý, Liễu Tinh nói:

- Nhạn, tay cậu đã khỏi rồi, bóng đen tâm lý cũng không còn nữa, mình về nhà mình thôi.

Lúc nói, ánh mắt cô nàng lẩn tránh.

- Cậu không sợ Giản Đơn lại tới tìm cậu sao? – Bạch Nhạn quan tâm hỏi thăm.

- Anh ấy...anh ấy tìm mình làm gì? Giết mình? Hay băm vằm mình ra?

Liễu Tinh hai tay chống nạnh, tỏ vẻ cương trực phô bày ruột gan, nhưng thật lòng mà nói, lẽ nào cô không hề mong đợi được tình cờ gặp gỡ Giản Đơn?

Giản Đơn, người không cao, cũng chẳng đẹp trai lắm, mặt trông như búp bê, nhưng thích cười, có tinh thần hiệp nghĩa, cố chấp trong tình yêu. Đêm không ngủ được, cô sẽ không khỏi đem Giản Đơn so sánh với Lý Trạch Hạo, chỉ tính riêng về sự cố chấp với tình cảm, Giản Đơn đã chiếm ưu thế. Nhưng đồng thời Liễu Tinh cũng cảm thán, sao số cô lại đen như thế, không gặp được người đàn ông nào trước sau như một như vậy?

Bạch Nhạn cười, không giữ Liễu Tinh lại, mặc cho cô nàng ra về.

Khi tình yêu tới, có lẽ chúng ta còn chưa biết, nhưng những gì nên xảy ra cuối cùng cũng sẽ thắng thế như chẻ tre, có ngăn cản cũng không ngăn được.

Lòng bàn tay cô có một vết sẹo màu hồng, khi đụng vào nước lạnh vẫn hơi nhức. Bạch Nhạn cố gắng làm gì cũng dùng nước nóng. Nước trên bếp vừa sôi thì điện thoại reo, cô giơ tay lên nên bị bỏng nhẹ, vội vàng đưa ngón tay vào trong miệng thổi.

- Anh đây! – Giọng Khang Kiếm rất dịu dàng, rất ngọt ngào.

- Em nhận ra mà. – Bạch Nhạn kẹp điện thoại vào tai, đưa tay tắt bếp rồi mở tủ lạnh, lấy dưa chuột muối ra.

- Em đang làm gì thế?

- Nấu cơm tối.

- Tối nay anh phải đi xã giao, tiếp lãnh đạo của Ủy ban Kỷ luật tỉnh nên bắt buộc phải uống nhiều một chút, em nấu cháo cho anh, xong việc anh sẽ qua đó ăn.

Bàn tay mở nồi cháo của Bạch Nhạn ngừng lại, đôi mày liễu cau lại rồi từ từ giãn ra, thở nhẹ một hơi:

- Đồng chí Khang Kiếm, thân là viên chức nhà nước, nguyên tắc làm người tối thiểu là gì?

Khi người khác lâm nạn lại yếu đuối, tuyệt không thể dậu đổ bìm leo, nhưng khi anh ta xuân phong đắc ý, là lúc vô cùng mạnh mẽ thì luôn cố gắng tạt nước lạnh, lườm nguýt, mỉa mai.

- Hả? – Khang Kiếm sững sờ.

- Chính là nói phải giữ lời. Hình như anh quên rồi, đây là nhà tôi thuê, không phải siêu thị hay công viên mà ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lúc nào cũng phải tươi cười nghênh đón khách quý. Trong ngôi nhà tôi thuê, tôi có quyền đón tiếp những người bạn tôi thích, cũng có quyền từ chối những người tôi ghét. Tôi đã từng khoan dung độ lượng mà nhẫn nhịn với anh, cho anh tự do ra vào trong một khoảng thời gian. Nhưng một buổi tối của mười ngày trước, anh đã hứa với tôi, chỉ cần tôi tiễn anh xuống lầu, anh sẽ không quấy rồi tôi nữa. Anh có ấn tượng gì không?

- Bạch Nhạn, có phải em đang trách anh đã mang hết quần áo về không? Xin lỗi, anh sai rồi, thực chất lũ quần áo vẫn còn đang chất đống trên sofa như giẻ lau, tối nay anh sẽ mang chúng trở lại. – Thái độ nhận tội của Khang Kiếm vô cùng thành khẩn.

- Sếp không hiểu tiếng Trung à? – Bạch Nhạn tức vẹo cả mũi, mấy bộ quần áo rách của anh đi mà đưa tới tòa nhà số 16 chung cư Hoa Hưng ấy!

Khang Kiếm thở dài, cảm thấy hơi tủi thân:

- Bạch Nhạn, có thể xử lý bao dung chút được không, đừng làm căng quá. Hôm đó em còn yêu cầu anh phải báo cáo sáng một lần, tối một lần với em, đó chính là sự quấy rầy mà em cho phép.

- Anh có làm thế không? – Bạch Nhạn hừ một tiếng.

Khang Kiếm thở dài, thành thật khai báo:

- Không, nhưng hai chúng ta là một, em quấy rầy anh cũng giống như anh quấy rầy em.

- Giống nhau được sao hả sếp? Em là em, anh là anh! Em muốn quấy rầy anh thế nào cũng được, nhưng anh không được phép quấy rầy em. – Bạch Nhạn tức muốn xỉu.

- Đây rõ ràng chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, chứ không cho dân đen thắp đèn mà. – Khang Kiếm bất mãn.

- Sao nào, muốn kiện em à? – Bạch Nhạn hỏi rất ngang ngược.

- Không dám! – Bây giờ ở Tân Giang vẫn chưa có nha môn chuyên xét chuyện gia đình, sếp Khang đành sờ mũi, nuốt thẳng vào trong bụng mọi ấm ức, sau đó hỏi rất chân thành – Vậy lúc nào em sẽ quấy rầy anh?

- Em không phải là kẻ biến thái muốn quấy rối người khác. Thôi, không có chuyện gì thì em cúp máy đây. – Bạch Nhạn cúp máy cái rụp.

Điện thoại vừa cúp, vẻ nhăn nhó trên mặt lập tức biến thành thoải mái, cô ngẩng mặt lên, hít sâu mấy hơi rồi bỗng bật cười thành tiếng.

Sếp không sao rồi, cuối cùng cũng không có vấn đề gì, cô cười mà rơi nước mắt.

Nhưng, Bạch Nhạn lau nước mắt, đêm mưa hôm đó, sếp lại ở cùng một chỗ với Y Đồng Đồng, chuyện này cô cực kỳ để bụng.

Từ trước tới giờ cô luôn trắng đen rạch ròi, khen chê đúng người, hết chuyện này đến chuyện khác, chỉ riêng chuyện này thôi, cô phải giận sếp Khang một trận ra trò.

Sự thực chứng minh, cán bộ Nhà nước rất nhiều khi nói lời mà không giữ lời.

Ăn cơm tối xong, Bạch Nhạn tắm rửa, nằm trên giường đọc sách rồi xem một bộ phim Hàn Quốc sến rện, thấy buồn ngủ nên cô tắt tivi đi, lúc cởi quần áo chuẩn bị nằm xuống thì nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa "cốc cốc".

- Ai đấy?

Không như Liễu Tinh nói, bóng đen tâm lý trong lòng Bạch Nhạn vẫn chưa hết hoàn toàn, cô cảnh giác nhìn ra ngoài, lông tơ sau gáy dựng đứng lên, giọng cũng méo đi.

- Chị Bạch, là em. – Giản Đơn đáp.

Bạch Nhạn mặc áo xuống giường, chỉ bật một ngọn đèn rồi nghiêng người nhìn qua khe cửa. Quỷ tha ma bắt, bên ngoài tối om, chẳng nhìn thấy gì.

- Hôm nay Liễu Tinh về nhà rồi. – Bạch Nhạn tưởng Giản Đơn tới tìm Liễu Tinh.

Ngoài cửa, Giản Đơn bối rối húng hắng ho:

- Chị Bạch, sếp Khang say rồi.

Sếp Khang say rồi?

Bạch Nhạn cảm thấy băn khoăn, uống say quá thì đi bệnh viện rửa ruột, uống say bình thường thì về nhà lấy một cái đũa móc họng, nôn hết rồi lăn ra ngủ, uống hơi ngà ngà say thì tiếp tục vui chơi nhảy múa, ngả ngớn xa hoa. Đưa đến chỗ cô không hợp đâu!

Chính trong lúc cô bận rộn tìm cớ để vạch ranh giới với sếp Khang thì Giản Đơn lại nói, hơi thở hơi nặng nề:

- Chị Bạch, phiền chị mau mở cửa, sếp Khang nặng quá, em đỡ không nổi.

Dứt lời, chỉ nghe thấy Giản Đơn dùng sức thở phì phò đỡ một vật gì đó rất nặng dựa vào cửa.

- Ờ ờ! – Có chuyện gì vào trong rồi nói. Bạch Nhạn cuốn quýt, cúi đầu nhìn lại mình, cũng tạm coi là quần áo chỉnh tề, không mất lịch sự....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ