Cô là vợ cũ, là vợ tương lai, là người vợ duy nhất đời này kiếp này của anh, anh có hàng trăm hàng ngàn lý do để chịu đựng sự thử thách của pháp luật, đạo đức và dư luận, anh phải ôm cô vào lòng, vùi sâu vào cơ thể cô.
Anh càng ôm càng chặt, nhưng vẫn cảm thấy hai bàn tay này không đủ, ôm vai thì lại bỏ mất eo. Anh rướn lên, chỉ hận không thể đem Bạch Nhạn khắc sâu vào cơ thể mình. Tay anh cởi áo len Bạch Nhạn, chuẩn xác chụp lấy bầu ngực cô, xoa nắn, ve vuốt.
Một dòng điện lạ lẫm chạy xuyên qua khắp người Bạch Nhạn.
Đây là lần đầu tiên có người chạm vào nơi riêng tư, thầm kín của cô, cô cảm thấy những thớ thịt trên người co rúm lại vì căng thẳng, cô muốn gạt tay Khang Kiếm ra, nhưng lại bị anh ôm chặt hơn. Bàn tay anh to mà mạnh, lại nóng kinh người, như đang cố gắng kìm nén điều gì, sự kìm nén ấy truyền sang lòng bàn tay cô. Cô không tự chủ được rướn ngực về phía anh, mà không hề biết rằng những động tác ấy đã khiến cho bộ phận nhạy cảm nhất trên người Khang Kiếm dựng đứng lên. Phản ứng mạnh mẽ mà dào dạt như dòng điện truyền giữa họ.
Khang Kiếm nhắm mắt lại, rên lên một tiếng bức bối rồi bế Bạch Nhạn đi thẳng vào phòng ngủ.
- Sếp...
Bạch Nhạn bất lực kêu lên, thoáng chút sợ hãi. Khi Khang Kiếm ngồi trên giường nhìn cô gọi điện thoại, ánh mắt ấy khiến cô linh cảm được tối nay sẽ xảy ra chuyện gì đó. Cô hơi căng thẳng, nhưng cũng lại có chút chờ mong.
Một đêm nóng bỏng như vậy, lẽ ra đã phải xảy ra từ nửa năm trước, họ đã trì hoãn quá lâu.
Nếu đã quyết định yêu người đàn ông này, vậy thì hãy dâng hiến bản thân cho anh ta! Cô an ủi chính mình.
Cô cảm nhận được Khang Kiếm đang dịu dàng cởi áo len của cô, dưới hơi ấm phả ra từ điều hòa, da thịt chỉ cảm thấy khô rát, mềm mại. Đột nhiên, Khang Kiếm hôn lên ngực cô, khiến đôi gò bồng đảo bắt đầu ẩm ướt, như đứa trẻ sơ sinh đang mò mẫm.
Cô thấy khát, cổ họng khô khốc, cô muốn uống nước, nhưng Khang Kiếm đang đè lên người cô, cô không tài nào cử động được.
Cô mở mắt ra, đôi môi Khang Kiếm trùm lên môi cô, sau đó là tai và gáy, tới mỗi nơi đều như mang theo một ngọn lửa. Không chỉ có môi anh, mà tay anh cũng bận rộn di chuyển từ ngực tới eo cô, nhẹ nhàng thả lỏng, bàn tay chạm vào vế đùi trơn nhẵn của cô, chầm chậm trượt xuống tiến tới mục tiêu rõ ràng.
Trời ơi, Bạch Nhạn kêu lên, khép chặt hai chân lại theo bản năng.
- Nhạn... – Khang Kiếm liếm tai cô đầy mê hoặc, dỗ dành cô thả lỏng – Anh đây...
Giọng nói dịu dàng của anh có một ma lực kỳ lạ, khiến cô cảm thấy an toàn, cô từ từ mở chân ra.
Nơi xấu hổ này, dưới sự mơn trớn của ngón tay thon dài của anh, Bạch Nhạn cảm thấy toàn bộ linh hồn như trống rỗng.
Cuối cùng cũng đã khỏa thân tương đối, Bạch Nhạn cũng căng thẳng, thấp thỏm, sợ hãi, xấu hổ. Khi cơ thể và cơ thể không còn bị ngăn cách bởi vật gì, cô mới biết những giây phút vừa trôi qua chỉ là màn dạo đầu nhỏ bé, máu huyết toàn thân cô đang sôi lên sùng sục. Cánh tay Khang Kiếm hơi cộm lên dưới eo cô, nhưng lại khiến cô cảm thấy cả cơ thể mình đang nằm trong lòng anh, cái đó của anh vừa vặn hướng vào nơi mềm mại của cô. Giây phút này, cô cảm thấy anh như một mũi tên giương trên cung, bất kỳ một tín hiệu nào cũng có thể khiến mũi tên lao vút đi.
Nhưng anh vẫn cố nhịn, mồ hôi túa ra đầy trán, anh mãnh liệt hôn lên đôi môi khô khốc của cô, mút mát gáy cô, chờ đợi cô vì anh mà nở rộ, vì anh mà tỏa hương.
- Sếp...cái kia... – Bạch Nhạn bỗng yếu ớt nói.
- Cái gì cơ? – Khang Kiếm dịu dàng hỏi.
- Không có bao...sẽ có bầu đó! – Đầu ngón chân Bạch Nhạn cũng đã đỏ ửng lên rồi.
Khang Kiếm vò đầu ngẩng lên, hình như cũng hơi mất tự nhiên. Sau đó anh mình trần nhảy xuống giường, kéo ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một cái hộp giấy.
Bạch Nhạn trợn tròn mắt, đó là quà cưới mà đám sắc nữ Liễu Tinh tặng cho cô, lúc dọn nhà cô không nỡ vứt đi.
- Sao anh lại biết? – Bạch Nhạn sửng sốt hỏi.
- Anh biết từ hồi ở nhà cũ cơ. – Đáy mắt Khang Kiếm thoáng hiện lên một tia xấu hổ.
Bạch Nhạn ngã vật ra giường.
Vừa mở chiếc hộp ra, Khang Kiếm như muốn phát điên vì đám bao bảy sắc cầu vồng trong đó. Nhưng bây giờ chẳng kịp để ý tới những điều đó, anh xé đại một cái ra, đúng là sụp đổ, màu cam.
Tên đã giương lên, không thể không bắn, anh nhắm mắt lại, đeo!
- Ha ha!
Liếc trộm màu vàng cam phía dưới Khang Kiếm, Bạch Nhạn bỗng bụm miệng cười lăn lộn, không khí căng thẳng, mơ màng lúc trước biến mất hoàn toàn.
- Không được cười. – Khang Kiếm nghiến răng trèo trẹo.
- Em...không nhịn nổi...giống...cà rốt quá... – Bạch Nhạn ranh mãnh nói.
Khang Kiếm hận không thể bẻ gãy cái cần cổ nhỏ xinh trước mắt mình, nhưng nhìn gương mặt sinh động rạng ngời dưới ánh đèn, đôi má lúm đồng tiền lấp ló và đôi mắt sáng trong veo như hồ nước đang dịu dàng chăm chú nhìn mình, anh bỗng nín thở.
- Có củ cà rốt nào to thế này không? – Không kìm chế được, anh thở dốc, trừng phạt cắn môi cô, ép chặt lên người cô. Tay anh ôm chặt eo cô, cảm thấy làn da trơn mịn bên dưới cánh tay anh ấm dần lên.
- Giống tốt thì có chứ! – Bạch Nhạn không sợ chết trả lời.
- Tập trung vào chuyên môn đi!
Từng mạch máu nhỏ li ti trong đầu anh như muốn nổ tung, sôi sụng lên rồi bốc cháy rừng rực, cháy tới mức anh không thể chịu đựng được nữa.
- Bà xã! – Anh khàn giọng gọi, một giây sau, anh dùng sức ở eo đưa thứ cứng rắn của mình lấp đầy sự mềm mại nơi cô.
Củ cà rốt đã tìm thấy vùng đất lành để nảy nở sinh sôi.
Bạch Nhạn rên lên vì đau, anh cúi đầu hôn cô, dịu dàng mút mát cánh môi cô, mang theo sự áy náy, yêu thương, hạnh phúc, và cả niềm tự hào vô bờ.
Mồ hôi, từ trán anh rơi xuống bầu ngực trắng mịn của cô.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, Khang Kiếm dùng cái nóng bỏng của môi, cái nhiệt tình của gáy, sự trêu chọc của tai, dùng những lời thầm thì khe khẽ, dùng dục vọng của eo, của ngực, của bụng, dùng từng đợt sóng dịu dàng để xoa dịu cơn đau lần đầu tiên của cô.
- Khang Kiếm... – Cô nghe thấy mình dùng âm thanh lí nhí như muỗi kêu gọi tên anh, một lần rồi lại một lần.
- Tiểu Nhạn... – Biết đây là cái tên cô yêu thích nhất, anh đáp trả, một lần rồi lại một lần, nét mặt ngập tràn sự dịu dàng và quyến luyến.
Từ giờ, cô không chỉ còn là Bạch Nhạn, mà đã không thể tách khỏi người đàn ông này.
Một người đàn ông, một người phụ nữ, ghép lại thành một chữ hảo[1">.
[1"> Trong tiếng Trung, chữ "Hảo"(tốt) gồm một chữ "Nữ"và một chữ "Tử"(nam) ghép lại mà thành.
Có được nhau rồi, sau này, mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp.
Ngoài cửa sổ, tuyết vờn trong gió, đêm khuya vừa tới.
Trong phòng ngủ, ý xuân nồng nàn, trăng tròn hoa đẹp.
Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, dần chiếu sáng căn phòng.
Rèm mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp, rồi lại rúc đầu vào trong chăn, trở mình muốn ngủ tiếp.
- Ui... – Một cơn đau rát bỗng từ từ ập đến khiến cô không nhịn được suýt xoa, vừa cử động đã thấy cả người như bị xe tăng đè nghiến, phần dưới eo như không còn thuộc về mình nữa.
Cô đau khổ mở mắt ra.
- Chào buổi sáng, Tiểu Nhạn! – Khang Kiếm đã dậy được một lúc, mỉm cười với Bạch Nhạn miệng lưỡi đang đông cứng rồi nhoài đầu sang hôn cô một cái thật nồng nàn.
Bạch Nhạn đờ đẫn há miệng, mặc cho anh công thành đoạt đất, muốn làm gì thì làm.
- Sếp.
Đây không phải là một giấc mộng xuân, mà là sự thật. Cô gối đầu lên khuỷu tay anh, đặt tay lên ngực anh, hai cơ thể dính sát vào nhau, dưới chăn cho cô biết, họ giống như hai đứa trẻ vừa mới ra đời, không một mảnh vải trên người.
Mặt Bạch Nhạn thoắt đỏ bừng.
Từng cảnh tượng mờ ám đêm qua hiện lên trong đầu cô như những thước phim.
Là một y tá, lại từng làm việc ở khoa Phụ sản một thời gian, đối với chuyện trai gái, cô cũng đã nghe không ít. Sự đáng sợ của đêm đầu tiên, chỉ cần là người đã trải qua đều sẽ miêu tả vô cùng sinh động là đáng sợ đến thế nào.
- Cậu có biết ý nghĩa của từ "giày vò"không? – Sau cuộc buôn chuyện nước miếng văng tứ tung, nhìn khuôn mặt dửng dưng của Bạch Nhạn, Liễu Tinh hơi phẫn nộ.
- Thì là tàn phá. – Bạch Nhạn nói.
Liễu Tinh nhắm mắt lại:
- Quá trình từ con gái trở thành phụ nữ, chẳng kém gì một sự tàn phá, mà nếu cậu gặp được một chàng trai ngây ngô chẳng hiểu gì giống hệt cậu, thì tàn phá còn hơn cả tàn phá, lại thêm sự căng thẳng, xấu hổ, chậc, nghĩ lại mà kinh.
- Vậy cậu nói xem, nếu gặp một kẻ gây án kỹ thuật điêu luyện thì có dễ chịu hơn chút nào không? – Bạch Nhạn tò mò hỏi.
Liễu Tinh lườm cô:
- Mình đã gặp đâu, làm sao biết được?
Tối qua, khi bàn tay của Khang Kiếm dịu dàng chu du trên cơ thể cô, khi anh mê mẩn gọi tên cô, Bạch Nhạn có xấu hổ, có căng thẳng, nhưng cô không sợ hãi, cô tin sếp Khang không còn là chàng trai trẻ ngây ngô, anh sẽ không làm cô đau.
Sai lầm nghiêm trọng.
Cô đau tới mức mỗi sợi tóc đều kêu gào, dùng sức đẩy mạnh sếp Khang ra, nhưng anh rút ra lại càng đau, vì thế cô lại ra lệnh cho anh không được cử động. Khó khăn lắm mới đỡ đau được một chút, mồ hôi trên trán sếp Khang rịn một tầng dầy, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn, luyến tiếc, anh lại càng quyến luyến mà hôn cô nhiệt tình.
Lòng cô mềm lại, cơ thể căng cứng thả lỏng, anh tiếp tục nhịp nhàng cử động, cô lại đau nghiến răng nghiến lợi...
Nửa đêm, tiến tiến lùi lùi, lùi lùi tiến tiến. Cuối cùng, sếp Khang tổng kết kinh nghiệm lại là bao cao su màu cam kia quá xù xì nên quyết định rút ra, sẵn sàng lâm trận lại từ đầu.
Trong một tiếng kêu rên của Bạch Nhạn, cuối cùng anh cũng thành công. Anh hổn hển gọi tên cô, hôn lên tóc, lên vành tai, lên mắt cô, rên rỉ đưa tay gỡ tay cô ra, dùng mười ngón tay mình xiết chặt tay cô. Cô bấu chặt tay anh, mười ngón tay đan vào nhau, anh khẽ rên lên, cũng không biết là nghẹt thở ở chỗ nào, sau khi cô đã dần thích ứng với anh, động tác của anh ngày càng hoang dại.
Đây mới là làm tình thật sự, con tim và thể xác hòa quyện một cách hoàn mỹ, không còn một kẽ hở.
Vào giây phút lên đỉnh, Khang Kiếm cảm thấy cuộc đời này không còn gì để tiếc nuối và đau khổ.
Sau cơn ân ái, cô nằm yên ổn trong lòng anh, người cuộn tròn, lưng dán vào ngực anh. Anh hôn lên gáy cô, hỏi cô có đau không, cô lắc đầu rồi gật đầu, rồi lại lắc đầu, mơ màng kêu mệt.
- Em ngủ đi!
Dù tinh thần anh vẫn rất tốt, nhưng anh thương cô vì đây là lần đầu tiên, anh hôn cô, khẽ vỗ về lưng cô.
Lúc này, đã qua nửa đêm.
Bỗng như nhớ ra điều gì, anh xoay người cô lại để cô nhìn thẳng vào mặt anh:
- Tiểu Nhạn, em có yêu anh không?
Thật sự, anh chưa từng nghe thấy cô thổ lộ với anh, anh biết tình cảm của cô dành cho Thương Minh Thiên, nếu cùng là tình yêu, vậy thì đối với ai sâu sắc hơn?
- Em buồn ngủ. – Bạch Nhạn làu bàu gạt tay anh ra.
Câu hỏi này rất quan trọng, lòng s


Phone: 01657595739 