Lamborghini Huracán LP 610-4 t
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3422
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Bên trong không có trả lời, tiếng nước chảy vẫn còn tiếp tục, Hỷ Lạc lại gõ cửa, vẫn không có tiếng trả lời, cô nhất thời căng thẳng, cố sức vặn nắm cửa nhưng không được, Hỷ Lạc gia tăng sức lực đập đập cửa, “Lâm Hạo Sơ, anh không sao chứ?”

Trán Lâm Hạo Sơ tuôn ra mảng lớn mồ hôi, anh tựa vào kính thủy tinh trong phòng tắm, chân trái co lại, chân phải duỗi thẳng, mắt nhìn đầu gối chân phải, anh cười cay đắng, vì tác dụng của thuốc gặp phải nước lạnh, hơn nữa gặp thời tiết mưa lạnh ẩm thấp, vết thương cũ mơ hồ đau râm ran.

Tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, Lâm Hạo Sơ khó khăn chống người đứng dậy, mặc khăn tắm, mặt không cảm xúc mở cửa phòng tắm.

Tay Hỷ Lạc đang ở gõ cửa khựng lại giữa không trung, cô mở to mắt, “Anh?”

Lâm Hạo Sơ nhíu mày, nhìn thoáng qua cô, “Em sao còn chưa đi?”

Hỷ Lạc thở một hơi, bình tĩnh lại, “Anh không có việc gì là tốt rồi, gọi anh lâu như vậy đều không lên tiếng, em tưởng anh ngất. . .” Ngã bên trong này? Câu nói kế tiếp chìm ngập trong nỗi khiếp sợ của cô. Cô không thể tin nhìn xuống phía bên trái đầu gối chân phải của Lâm Hạo Sơ, vết sẹo ghê gớm đó, cho dù màu sắc đã trở nên nhợt nhạt cho thấy đã cũ, nhưng vẫn làm cô kinh động, trên chân thon dài thẳng tắp cư nhiên lại có vết thương kinh người như thế, Hỷ Lạc không thể che dấu sự kinh ngạc của cô lúc này.

Lâm Hạo Sơ theo tầm mắt của cô nhìn xuống điểm mấu chốt, anh cong lên khóe môi cười nhạt, “Tôi là như vậy, em còn thích không?”

Hỷ Lạc bị anh nói thì giật mình, cô nhất thời không biết nên trả lời ra sao, ngây ngốc đứng một chỗ.

Sắc mặt Lâm Hạo Sơ dần sa sầm xuống, anh nhìn Hỷ Lạc một cách châm biếm, “Thứ em thích cũng chỉ là khuôn mặt của tôi thôi?”

Hỷ Lạc phục hồi tinh thần, cô nén kinh ngạc, chậm rãi đi tới bên người anh, giọng điệu ấm áp, “Rất đau phải không?”

Người Lâm Hạo Sơ cứng đờ, anh chau mày càng sâu hơn, anh không nói gì, chỉ là nhìn Hỷ Lạc, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Hỷ Lạc ngồi xổm xuống, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo kia, ngay lúc vừa chạm được vết sẹo, cô cảm giác được rõ ràng người Lâm Hạo Sơ run lên, ngay tại khắc đó, đáy lòng Hỷ Lạc dường như có vật gì trong nháy mắt sụp xuống.

“Vì sao phải nghĩ rằng nó xấu xí? Việc thích anh và nó không có chút quan hệ, anh chính là anh.” Hỷ Lạc ngẩng đầu lên nhìn thẳng anh.

Lâm Hạo Sơ nhìn ánh mắt cô nổi lên một chút tia sáng, anh nhìn sang chỗ khác.

Hỷ Lạc ngồi xổm bên giường, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp chân, “Có phải vì trời mưa nên vết thương cũ tái phát? Vết thương cũ của ông nội em trước đây cũng là như thế này, em từ nhỏ đã giúp ông xoa bóp, từ từ sẽ tốt thôi.” Cô quay đầu lại nói, ngón tay mềm mại ấn xung quanh đầu gối.

Đột nhiên Lâm Hạo Sơ nghiêng người đứng dậy trước mặt cô, ánh mắt ép sát cô, “Tần Hỷ Lạc, được rồi, tôi nói rồi chúng ta không có khả năng, xéo đi.”

Hỷ Lạc bỗng nhiên bị anh thô bạo quát nạt, sắc mặt có chút trắng bệch, cô lúng ta lúng túng nhìn anh, “Lâm Hạo Sơ?”

Sắc mặt Lâm Hạo Sơ càng phát ra sắc trắng bệch, mồ hôi trên trán chảy xuống hai bên tai, anh xoay người đưa lưng về phía Hỷ Lạc, không muốn bị cô xem thấy sự thảm hại của anh lúc này. Lâm Hạo Sơ đã trải qua ba mươi mốt năm, kiêu ngạo tự phụ, cho đến lúc chân bị thương cách đây sáu năm. . . Là sáu năm, bất kể hốt hoảng như thế nào, chật vật ra sao, hiếu thắng như anh cũng không muốn để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy.

“Đi ra.” Lâm Hạo Sơ cắn răng bật ra hai chữ.

Hỷ Lạc nhìn bóng lưng anh, muốn nói lại thôi, cuối cùng yên lặng kéo cửa phòng.

Cửa phòng đóng lại, Lâm Hạo Sơ nhắm mắt ngã ngồi trên giường.

Một lát sau, tiếng chuông cửa lần thứ hai vang lên, Lâm Hạo Sơ nóng nảy mở cửa, thư ký Ngô đem theo hòm thuốc đứng ở cửa, thấy vẻ mặt phẫn nộ của Lâm Hạo Sơ, hiển nhiên lại càng hoảng sợ, “Bí thư Lâm?”

Lâm Hạo Sơ không nói gì, trở về bên giường nằm xuống.

Thư ký Ngô thuần thục mở hòm thuốc, lấy ra thuốc mỡ với băng gạc, “Dạo này là mùa mưa dầm, loại thời tiết này làm chết người, anh nên chú ý nhiều hơn.”

Lâm Hạo Sơ vẫn không nói chuyện, im lặng nằm trên giường, cánh tay khoác lên trán, qua một hồi anh thấp giọng hỏi, “Cô ấy về rồi?”

Thư ký Ngô dừng lại, sau đó tiếp tục động tác, “Cô ấy kiên quyết không cho đưa về, tự mình bắt xe đi.” Trầm mặc một hồi, thư ký Ngô nhỏ giọng nói câu, “Anh hà tất phải thế, không cần khiến người khác sợ hãi tránh xa mình.”

Lâm Hạo Sơ cười nhạo, “Theo tôi thì có được cái gì tốt?”

Thư ký Ngô âm thầm thở dài, “Chân của anh chỉ là thỉnh thoảng thời tiết ẩm thấp mới bệnh cũ tái phát, lúc thường so với người bình thường không có gì khác nhau, anh có lúc quá mức để ý rồi.”

Lâm Hạo Sơ kéo chăn, “Anh đi nghỉ ngơi đi.”

Hỷ Lạc nhìn đồng hồ, đã gần 2 giờ, trường học thì không về được. Nhà cũng không dám quay về, nếu như để ông bà già thấy cô nửa đêm trang điểm đậm như vẽ chạy về nhà, thế nào cũng phải phạt cô vào phòng vệ sinh úp mặt vào tường. Hỷ Lạc bắt xe trực tiếp đến nhà trọ nhỏ của Cố Doãn ở bên ngoài, Cố Doãn từ sau khi lên năm 3 thì thuê một căn ở khu nhà trọ gần trường học, rất ít về chung cư, nói cho văn vẻ là sợ ông nội càm ràm, Hỷ Lạc xem ra, thực ra là để anh ta thuận tiện cua gái mà thôi.

Mắt Cố Doãn nhập nhèm ngái ngủ nhìn Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc, hơn nửa đêm hóa thành cái hình dạng quỷ này tới chỗ anh trình diễn phim kinh dị à?”

Khóe miệng Hỷ Lạc co giật, nỗ lực tỏ vẻ mỉm cười, nhịn, nhịn, nhịn. Còn phải trông cậy cái lão này thu nhận mình, “Em giúp bạn bè làm việc, lúc này trễ rồi, cũng không có chỗ đi, ha, ha.” Cười gượng hai tiếng.

Cố Doãn hừ nhẹ một tiếng, “Ai da, thì ra là nhờ vả.” Cậu ta nheo mắt, chà xát cằm, “Cơ hội khó có được như vậy, anh. . .”

Hỷ Lạc đen mặt, “Cố Doãn, anh không phải là? Lẽ nào anh muốn. . . ?”

Cố Doãn cười nham hiểm, “Không sai, anh chính là muốn. . .”

Hỷ Lạc vẻ mặt đau khổ, “Ngày hôm nay mệt chết đi được, có thể để hôm khác không?”

Cố Doãn thu hồi ý cười, mắt lạnh nhìn cô, “Được rồi, vậy đêm nay em kiếm người khác nhu nhận em đi.”

Hỷ Lạc vội vã lắc đầu, “Này này được rồi, anh nhìn lại đi, em là bạn nối khố của anh mà, là người quá quen thuộc với anh, anh không thể vứt em mà mặc kệ được.”

Cố Doãn giảo hoạt sáp lại gần cô, “Vậy có làm hay không?”

Hỷ Lạc mếu máo, vẻ mặt oan ức, “Làm.”


Chương 6
Trúc mã

Hỷ Lạc nhíu đôi lông mày, “Tiểu Doãn, cuộc đối thoại của chúng ta hình có chút ‘cua đồng’ (1) rồi?”

Cố Doãn không khách khí vỗ đầu cô, “Cái gì cua với chả đồng, nhanh lên đi, làm cho anh.”

Hỷ Lạc nắm mái tóc dài ngang lưng, tiện tay búi lên, miệng lẩm bẩm một cách không tình nguyện, “Anh đừng có biến thái như thế được không, hơn nửa đêm đòi ăn sườn xào chua ngọt, muốn anh thu nhận em sao mà khó thế.”

Cố Doãn chống cằm, trong mắt hàm chứa ý cười, “Em không làm cũng được.”

Hỷ Lạc xoay người đi vào nhà bếp, “Anh thật biết nắm bắt cơ hội.” Sau đó đưa lưng về phía cậu, cô bẻ các khớp ngón tay, một trận oán thầm, ngày mai xem chị xử lý cưng như thế nào.

“Tần Hỷ Lạc, em đứng lại đó cho anh.” Cố Doãn bỗng nhiên lớn tiếng quát cô.

Hỷ Lạc bị cậu ta bất thình lình gào to thì giật mình, quay đầu lại nói lắp nhìn về phía cậu ta, “Làm. . . làm gì?”

Cố Doãn từ trên sofa nhảy dựng lên, bước tới trước mặt Hỷ Lạc, ánh mắt nham hiểm, “Tần Hỷ Lạc, buổi tối em làm cái gì?”

Hỷ Lạc run run, Cố Doãn ít khi nào như vậy, cô chột dạ không dám mở mắt, “Giúp Lâm Mẫn làm thêm.”

Cố Doãn cười u ám, “Thật không?”

Hỷ Lạc bị cậu cười đến da đầu tê dại, nghi ngờ nhìn về phía cậu, “Đúng vậy, làm sao?”

Cố Doãn nhìn cô một hồi, sau đó hừ nhẹ một tiếng, “Buổi tối nhớ tẩy trang rồi mới ngủ.” Nói xong tiện tay kéo búi tóc của cô xuống, xoay người đi về phòng.

Hỷ Lạc ở phía sau cậu vẻ mặt ù ù cạc cạc, “Ê, không ăn sườn xào chua ngọt hả?”

Cố Doãn quay đầu lại hung hăng liếc cô, sau đó “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, âm thanh cực lớn, Hỷ Lạc bị chấn động một chút, ngẩng đầu không nói gì nhìn đèn thủy tinh trên trần nhà, cái đèn đáng thương dường như bị chấn động nên cũng run rẩy.

Hỷ Lạc đảo cặp mắt trắng dã, người gì mà quái lạ, thật kỳ quặc. Cô tháo trang sức, lấy từ trong túi dung dịch và bông tẩy trang, đến phòng vệ sinh chuẩn bị rửa mặt đi ngủ. Vén mái tóc qua bên vai, lúc đang cúi người làm ướt mặt, tầm nhìn bị thứ gì đó thu hút. Cô nghiêng người đối mặt trong gương, đột nhiên trừng lớn mắt, trên cổ rõ ràng có thể thấy được vết hôn. Cô đỏ mặt, không tự nhiên hồi tưởng lại một màn xảy ra tại phòng 1076, nhắm mắt lại, chóp mũi dường như còn lưu lại hương vị mờ nhạt của Lâm Hạo Sơ trên người cô.

Sau đó mới nhớ tới Cố Doãn vừa rồi là cũng là thấy cái này mới nổi giận sao, thế nhưng, càng không hiểu ra sao, anh ta có cái gì mà tức giận. Hỷ Lạc bất đắc dĩ nhún vai, ông già khó tính này quả nhiên rất ấu trĩ.

Ngày hôm sau, lúc Hỷ Lạc thức dậy, Cố Doãn đã đến trường. Trên bàn đã có sẵn bữa sáng, Hỷ Lạc cười tủm tỉm ăn cháo gạo kê (2), trong lòng vui vui. Nghĩ thầm, thật ra Cố Doãn cũng không đáng ghét như thế, vẫn rất đáng yêu, vậy thì tha thứ tính quái lạ của anh ta trước đây là được rồi.

Thế nhưng, Tần Hỷ Lạc phát hiện Cố Doãn dường như không bình thường. Trước đây cứ vài ba ngày lại quấn quít lấy cô không buông, lúc này bỗng nhiên vài ngày không thấy bóng dáng đâu.

Hôm nay là cuối tuần, Hỷ Lạc biết Cố Doãn chắc chắn trở về chung cư, ông Cố triệu hồi, mỗi cuối tuần bất luận có chuyện gì đều phải về nhà ăn. Hơn nữa ngày hôm nay tại Cố gia dường như mở tiệc chiêu đãi nhân vật quan trọng nào đó, Tần Vĩ Thâm và Chung Tinh cũng đi đến Cố gia. Hỷ Lạc hễ tan học thì sẽ chờ ở dưới nhà Cố Doãn, đá viên sỏi bên cạnh, cô vô cùng buồn chán đứng dựa vách tường. Rốt cục thấy Cố Doãn đi đến, cậu ta liếc Hỷ Lạc một cái, dường như do dự, sau đó nói qua loa một tiếng “Hi” cho xong, liền chuẩn bị lách qua cô tiến vào nhà.

Trên mặt Hỷ Lạc không biểu hiện gì, len lén duỗi chân ngáng cậu, Cố Doãn không chú ý xém chút nữa mất hình tượng đem mặt và đất tiếp xúc thân mật, cậu ta đứng vững dậy, mặt đen lại nhìn Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc khiêu khích nhìn thẳng cậu ta, “Làm sao vậy? Anh sao mà không khó chịu vậy? Đồng chí Cố Tiểu Doãn?”

Cố Doãn như trước bình tĩnh, “Cái gì mà khó chịu?”

“Quần áo, quần áo đẹp thiệt nha.” Hỷ Lạc vỗ vỗ vai cậu, ôm lấy cổ cậu, “Có phải lại có bạn gái mới không nên mới không thèm đếm xỉa tới em?”

Cố Doãn gạt tay cô xuống, “Nói thì nói, đừng có động tay động chân.”

Hỷ Lạc sửng sốt một chút, dụi dụi mắt, “Tiểu Doãn.”

Cố Doãn vừa nghe cô gọi “Tiểu Doãn” liền biết xong đời, cậu tức giận quét mắt qua cô liếc một cái, “Làm sao?”

Hỷ Lạc trừng mắt nhìn, hốc mắt hơi đỏ, âm thanh mềm mại, “Anh có phải lại giận em không,e m đã làm sai cái gì?Anh nói cho em biết đi, em sẽ sửa, có được không?” Nói xong, Hỷ Lạc nhịn không được thầm rùng mình một cái, bị âm thanh của chính mình làm nổi gai ốc, hết lần này tới lần khác đều để tên tiểu tử Cố Doãn hưởng lợi....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Hoa hồng giấy -p5
» Hợp đồng yêu - Shell
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
1234567»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ