“Tao biết rồi, nhưng vẫn hơi lo.”
“Lo cái gì, anh ấy uống thuốc xong sẽ không làm được gì nữa.”
Hỷ Lạc nghe thế, nhịn không được bĩu môi, phòng vệ sinh thật đúng là một nơi thần kỳ, cái gì bà tám đều có thể nghe được, so với web Tianya còn hữu ích hơn.
“Haiz, mày nói anh ấy tỉnh dậy có thể không thừa nhận không?”
“Đồ ngu, Lâm Hạo Sơ có thân phận có địa vị, chỉ cần gạo nấu thành cơm, anh ấy thế nào cũng phải chú ý đến danh dự của mình chứ?”
Thân thể Hỷ Lạc cứng đờ, Lâm Hạo Sơ?
“Anh ấy đang ở phòng 1076, mày nhớ kỹ nha, tao mất không ít công sức mới thông qua quan hệ để toàn thành cho mày đó, nghìn vạn lần đừng xảy ra sự cố.”
Người kia hình như đang do dự, không nói gì nữa.
“Mày không phải thích anh ấy sao, anh ấy là dạng người thanh tịnh trong sạch, không gần “mặn” như vậy. Không dùng chiêu này thì không còn cách khác. . . Chẳng lẽ… anh ấy không phải có vấn đề về mặt đó chứ?”
Hỷ Lạc khóe miệng co giật, trong đầu hiện lên Lâm Hạo Sơ dáng người cao ngất cường tráng, Lâm Hạo Sơ có thể là ED (1) ?
“Không thể nào, nhìn bề ngoài anh ấy. . . Hẳn là, hẳn là MAN bình thường chứ.”
“Buổi tối mày thử xem chẳng phải sẽ biết sao.”
. . .
Âm thanh giày cao gót dần dần đi xa, Hỷ Lạc xoa xoa hai chân có chút tê dại, lúc ra khỏi phòng vệ sinh đầu óc còn lờ mờ. Đợi đến lúc cô tìm được hội trường thì đã không thấy bóng dáng của Lâm Hạo Sơ.
Đứng ở cửa phòng 1076, Hỷ Lạc do dự nhưng vẫn nhấn chuông cửa.
Lúc Lâm Hạo Sơ mở cửa thấy Hỷ Lạc rõ ràng hơi kinh ngạc, anh không nói gì, chỉ chờ Hỷ Lạc lên tiếng.
Hành lang khách sạn yên lặng, bên ngoài trời bắt đầu mưa, mưa rất to, trên cửa sổ thủy tinh sát đất truyền đến âm thanh những giọt mưa đánh vào “ầm ầm”. Lâm Hạo Sơ chỉ mặc áo sơmi, áo sơmi tím thẫm, mái tóc đen tuyền, đôi mắt sâu thẳm, rèm cửa sổ phía sau anh chưa được khép lại, bên ngoài từng đợt từng đợt nước mưa như hoa rơi theo cửa sổ sát đất chảy xuống, từng mảng từng mảng, không gian phía sau Lâm Hạo Sơ phủ một tầng màu sắc tịch mịch.
Thật lâu sau đó, cho dù đã chia tay, gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, Hỷ Lạc vẫn nhớ kỹ hình ảnh ấy, nhớ kỹ đêm mưa mùa hè ấy, nhớ kỹ Lâm Hạo Sơ đã từng có phong thái thật đẹp xuất hiện trong thế giới của Tần Hỷ Lạc.
“Cái kia. . .” Hỷ Lạc không biết nên mở miệng thế nào, cô chọn từ một cách có tổ chức, cẩn thận quan sát đến sắc mặt Lâm Hạo Sơ, sắc mặt có chút trắng bệch, có lẽ do uống rượu? Trên trán hình như lấm tấm mồ hôi, có lẽ là mùa hè quá oi bức?
Cô cúi đầu hỏi, “Anh có khó chịu không?”
Lâm Hạo Sơ chau mày, nhìn cô khó hiểu, “Khó chịu?”
Lưỡi Hỷ Lạc co thắt, nhìn bên ngoài hàng lang, nghĩ ở bên ngoài nói cái này đối với hình tượng Lâm Hạo Sơ dường như không tốt lắm, “Tôi vào trong nói được không?”
Lâm Hạo Sơ do dự một chút, sau đó nghiêng người để cô vào trong.
Hỷ Lạc thận trọng ngồi trên sofa, càng hồi hộp càng không biết nên nói như thế nào, “Tôi ở trong phòng vệ sinh vô tình nghe được có người nói…khụ, việc đó,cho anh uống thuốc…anh không sao chứ?” Hỷ Lạc hơi gượng gạo, loại đề tài này nói ra thật là lạ, cho dù cô đơn thuần là xuất phát từ lòng tốt nhắc nhở anh.
Lâm Hạo Sơ ngồi trên giường đối diện cô, nghe nói như thế trên mặt như trước không biểu hiện gì, Hỷ Lạc đoán không được tâm tình của anh, lúc này mới biết được mặt những người chơi bài poker trong tiểu thuyết ngôn tình có bao nhiêu chuẩn xác, quả nhiên là gương mặt lạnh lùng tê liệt.
Lâm Hạo Sơ chỉ nói một câu “Cảm ơn cô nhắc nhở” thì không lên tiếng nữa.
Hỷ Lạc sửng sốt, “A, không cần cảm ơn.” Thế nào càng ngày càng cảm thấy nói chuyện với người đàn ông này thật mệt nhọc nhỉ.
“Đúng rồi, hay là anh đổi phòng đi? Hình như cô ta biết anh ở phòng này.”
“Tôi đã biết rồi.” Lâm Hạo Sơ nhẹ nhàng phun ra bốn chữ.
Hỷ Lạc chán nản, nói thêm nhiều chữ nữa anh sẽ chết hay sao.
“Đã khuya rồi, tôi bảo thư ký Ngô đưa cô về.” Lâm Hạo Sơ đứng dậy, ý đồ tiễn khách rất rõ ràng.
Hỷ Lạc cũng vội vã đứng dậy, “Không cần, tôi bắt xe là được rồi.” Cuối cùng nhịn không được lại hỏi, “Anh thực sự không sao?”
Ánh mắt Lâm Hạo Sơ hiện lên tia ngạc nhiên, anh nhếch nhếch khóe miệng, “Tại sao cô quan tâm tôi như vậy?”
Hai tay bên người Hỷ Lạc không tự giác nắm chặt thành quyền, cô cắn cắn môi dưới, “Bởi vì… em muốn hiểu anh nhiều hơn. Bởi vì em …hình như thích anh.”
“Em thích tôi?.” Nét mặt không hề thay đổi của Lâm Hạo Sơ đột nhiên mang theo ý tứ khôi hài, khóe mắt anh mang theo ý cười, cúi người nhẫn nại nhìn cô.
Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn thẳng anh, “Vâng”
Lâm Hạo Sơ ý cười càng sâu, “Thích tôi cái gì?” Anh bỗng nhiên dừng lại, lập tức có chút châm biếm nói, “Khuôn mặt tôi?”
Hỷ Lạc thấy anh đột nhiên cười thì giật mình, anh đang cười nhưng làm cho người khác không cảm thấy được chút ấm áp nào, toàn thân tràn ngập từng trận ớn lạnh.
Hỷ Lạc cụp mắt, cho tới năm 21 tuổi này cô có không ít người theo đuổi, nhưng để cô chủ động bày tỏ thì đây là lần đầu tiên. Tần Hỷ Lạc là một người cẩu thả lơ đễnh, có nhiều lúc, cô thông minh nhưng luôn ẩn trong cái vỏ bọc khờ khạo. Trong tình yêu, cô không có nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng cô là người dám yêu dám hận, xác định được lòng mình, xác định được tình cảm của mình thì sẽ liều lĩnh, hăng hái tiến lên. Tuy rằng cho đến bây giờ cô vẫn không hiểu, tại sao tình cảm đối với Lâm Hạo Sơ lại kỳ quái như vậy. Như dời núi lấp biển, đột nhiên kéo tới chỉ trong một đêm. Lẽ nào… chỉ vì giấc mộng kia?
“Có thể anh không tin. . . Lần đầu tiên gặp anh, em chỉ biết, anh chính là người mà em đang đợi. Rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, rõ ràng là anh đang cười nhưng em có thể cảm thấy được anh là một người rất buồn bã, cô đơn.” Âm thanh của cô dần dần thấp hơn, dường như muốn nói cho anh nghe, lại dường như chỉ đang nói với chính mình, “Đối với anh, em có loại cảm giác thân thuộc như đã từng quen nhau.”
Lâm Hạo Sơ nhìn cô, đôi mắt của cô dường như rất giống đôi mắt trong trí nhớ của anh, nghĩ vậy, trong lòng Lâm Hạo Sơ bỗng buồn bực, đôi mắt mơ hồ, xoay người nhìn bóng đêm đen kịt, “Chúng ta không có khả năng, lòng đã chết từ lâu.”
Nhìn xuyên qua cái bóng phản chiếu dưới ánh đèn bên cửa sổ, Lâm Hạo Sơ thấy rõ ràng vẻ mặt cứng đờ của Hỷ Lạc. Anh không quay đầu lại, cơn đau mơ hồ truyền đến từ chân nói cho anh biết, đen và trắng mãi mãi là hai thái cực, huống chi là một người như anh, huống chi là Tần Hỷ Lạc.
Hỷ Lạc yên lặng đứng phía sau anh, trầm mặc một hồi, cô nhẹ nhàng giương khóe môi, “Có thích hay không là việc của em, chấp nhận hay không là quyền của anh.”
Lâm Hạo Sơ quay người lại, chậm rãi đến gần cô, kề sát bên cô, anh cúi đầu đối diện cô, ánh mắt sắc bén, “Em biết gì về tôi? Làm sao xác định là thích tôi?”
Hỷ Lạc đứng sát vách tường, có thể nghe được tiếng hô hấp lẫn nhau, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh, “Em xác định, chỉ cần là anh, tốt hay xấu, em đều có thể chấp nhận.” Cô chỉ bước theo cảm giác của mình, đã quyết định, đụng phải tường cũng không quay đầu lại.
“Vậy sao?” Lâm Hạo Sơ gợi lên khóe môi cười cười, anh bỗng nhiên dùng sức nắm vai Hỷ Lạc, không giải thích liền xoay người cô đối diện bức tường, đưa lưng về phía anh.
Lâm Hạo Sơ tựa vào tai cô, hơi thở ấm áp thổi vào cổ cô, “Có muốn biết một chút tôi thật ra là loại người nào không?” Trong cơ thể phảng phất dâng một trận khô nóng, ánh mắt anh khẽ thay đổi, biết là hiệu lực của thuốc có tác dụng rồi. Đôi mắt rũ xuống nhìn người đối diện, tay nắm vai cô dần dùng sức.
Tim Hỷ Lạc đập rất nhanh, nhận thức trong đầu cô xoay vòng không xác định, lúc này Lâm Hạo Sơ xác thực rằng cô hơi sợ hãi, sự ôn hòa nhã nhặn của anh lúc nãy khác nhau một trời một vực.
“Sợ sao?” Âm thanh của Lâm Hạo Sơ trầm thấp lượn lờ quanh tai cô.
Hỷ Lạc cắn răng, “Không, em nói rồi, anh như thế nào em đều có thể chấp nhận.”
Ngón tay Lâm Hạo Sơ thon dài chậm rãi lướt qua cổ trắng nõn của cô, sự tiếp xúc lạnh lẽo nhưng lại khiến cho cô từng đợt nóng ran .
Vóc dáng Hỷ Lạc rất cao, hơn 1m7, cô mặc một chiếc quần jean ngắn, phía trên là áo sơmi trắng và áo khoác Hàn Quốc màu xanh lá. Lâm Hạo Sơ cởi áo khoác của cô, chân dài để giữa hai chân cô, đầu tựa vào hõm vai, “Không từ chối tôi?”
Hỷ Lạc cắn chặt môi, im lặng không lên tiếng, cô biết, lúc Lâm Hạo Sơ tuyên bố, tuyên bố giữa bọn họ không thể vượt qua cũng là khiêu khích, xem sức chịu đựng của cô rốt cuộc được bao nhiêu. Thậm chí là khích cô, để cô từ bỏ khi chưa muộn.
Lâm Hạo Sơ cười nhẹ, ngậm vành tai xinh xắn, đầu lưỡi chậm rãi vuốt ve. Trượt xuống gáy cô, ngón tay nhẹ nhàng mở ba nút trên chiếc sơmi trắng. Ánh mắt nhìn chăm chú vào sườn mặt cô nhưng một chút sắc dục cũng không có.
Hô hấp Hỷ Lạc bắt đầu gấp, cả người run lên từng đợt. Chưa bao giờ có kinh nghiệm cùng người khác phái thân mật quá mức, cô căng thẳng đến nỗi tim dường như muốn vỡ ra.
Lâm Hạo Sơ nheo mắt, lộ ra tia nguy hiểm, Hỷ Lạc đưa lưng về phía anh, anh không thấy được biểu tình của cô. Anh hạ đôi mắt, “Tần Hỷ Lạc, em thực sự không cự tuyệt tôi? Em sẽ hối hận.”
Chương 5
Vết sẹo
Tần Hỷ Lạc vẫn cắn chặt môi không lên tiếng, cũng không hề kháng cự.
Tay Lâm Hạo Sơ chậm rãi theo vạt áo thâm nhập vào trong, các nút áo sơmi đã bị mở ra hơn phân nửa, nhẹ nhàng trơn trợt xuống ngang thắt lưng, chiếc lưng nhẵn bóng trong nháy mắt hiện ra trước mắt Lâm Hạo Sơ, tay anh nhẹ nhàng khiêu dây áo trong của cô, đầu lưỡi lướt qua vành tai, âm thanh mờ ám, “Biết rằng nếu không phản kháng sẽ phát sinh cái gì không?”
Viền mắt Hỷ Lạc hơi nóng lên, hai tay gắt gao chống trên tường, chịu đựng nắm chặt thành quyền, như trước im lặng không lên tiếng.
Chân mày Lâm Hạo Sơ hơi nhíu lại, anh chăm chú nhìn vào một bên mặt của cô, nhìn hốc mắt hơi đỏ, tay chậm rãi cởi dây áo trong, lúc đôi môi áp sát sống lưng cô, lúc tay anh nắm thắt lưng cô kéo lại, cảm giác rõ ràng có một giọt chất lỏng lạnh buốt rơi xuống. Anh dừng một chút, cúi xuống. Nhặt chiếc áo khoác trên mặt đất lên, mặt không thay đổi choàng trên người cô.
Hỷ Lạc siết chặt áo khoác, đưa lưng về phía anh.
Lâm Hạo Sơ kéo cravat ném tới một bên giường, đi thẳng vào phòng tắm, “Về sớm đi, thư ký Ngô sẽ ở dưới lầu chờ em.” Nói xong, liền đóng lại cửa phòng tắm.
Hỷ Lạc nghe trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, rốt cục kiềm nén không được lệ rơi đầy mặt, cô lau nước mắt trên mặt, tay đặt trên nắm cửa, bỗng nhiên nghe được trong phòng tắm truyền đến một tiếng rên khẽ.
Tay Hỷ Lạc trên nắm cửa dừng một chút, cô nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đóng chặt, do dự. Tiếng dòng nước bên trong bỗng nhiên gia tăng. Hỷ Lạc nghe không được âm thanh bên trong, cô lại do dự, cuối cùng vẫn mở cửa, bước được nửa bước thì thân thể cô cứng đờ, vì dường như cô lại nghe được một tiếng rên rỉ, loại âm thanh ẫn nhẫn nhưng đau đớn.
Cô đứng trước phòng tắm, gõ gõ cửa, “Lâm Hạo Sơ?”...


Phone: 01657595739 