Quả nhiên, sắc mặt Cố Doãn đã hòa hoãn hơn, cậu thở dài, “Không có việc gì, anh. . . gần đây có chút lo lắng mà thôi.” Đối với thần kinh thô ráp của người nào đó mà nói, cậu thật đúng là một chút biện pháp cũng không có, chuyện cái dấu hôn kia làm sao mà mở miệng hỏi được.
Hỷ Lạc híp mắt, rất thân tình ôm lấy cổ Cố Doãn, “Em đã nói mà, em lại trêu anh, anh tuy rằng khá là không bình thường, cũng không đến mức vô duyên vô cớ trút giận vào em ha.”
“Tần, Hỷ, Lạc,” Cố Doãn cắn răng, “Em nói ai không bình thường hả?” Khí tức còn chưa tiêu tan, cô ngang nhiên lại không biết sống chết ở đây thêm dầu vào lửa.
“Ặc, em sai rồi, anh bình thường là được chứ gì.” Hỷ Lạc rụt cổ, tiếp nhận tín hiệu nghiến răng của Cố Doãn, cô vội vã chữa cháy, “Không, không, không, anh không phải không bình thường, một điểm cũng không có gì là không bình thường .”
Sắc mặt Cố Doãn càng khó coi, cậu một tay ôm lấy cổ Hỷ Lạc, cười như không cười, “Hỷ Lạc, đã lâu chưa đến nhà anh ăn cơm, lát nữa, ông nội anh đang đợi?”
Hỷ Lạc vừa nghĩ đến lão thái gia nhà anh, lập tức không rét mà run, hai tay tạo thành chữ thập, “Tiểu Doãn, anh muốn em ngồi cùng với anh.”
Cố Doãn bày ra vẻ mặt kêu ngạo, “Còn không tranh thủ nhanh lên.”
“Ừ, ừ.” Hỷ Lạc vội vàng chạy nghiêng chạy ngã đuổi theo, tên này, tự mình lại khiến cho anh ta lại được hưởng lợi.
Vào đến Cố gia, ngồi trong phòng khách có mẹ Cố Doãn và Chung Tinh, hai người không biết đang nói cái gì, thấy Hỷ Lạc với Cố Doãn vào cửa, đều nín thinh. Cùng mẹ Cố Doãn hàn huyên một hồi, Hỷ Lạc nhìn xung quanh phòng khách, “Mẹ, ba con với bác Cố đâu rồi?”
“Ở trong thư phòng .” Chung Tinh uống trà, bộ dáng chậm rãi, “Một người cấp dưới của bác Cố con tới đây, tất cả ở thư phòng ôn chuyện.”
Hỷ Lạc làm một bộ dáng chả hứng thú, cuộn người ở sofa xem TV, thỉnh thoảng cùng với Cố Doãn giành kênh TV.
Người giúp việc cuối cùng cũng gọi ra dùng bữa, Hỷ Lạc cuống quít tới phòng bếp rửa tay, bưng thức ăn. Bưng món ăn mới vừa nấu xong, Hỷ Lạc đứng bên cạnh bàn, đưa lưng về phía phòng khách, vừa mới chuẩn bị đặt mâm xuống, chợt nghe bác Cố lên tiếng, “Hạo Sơ, đến đây, ngồi ở đây.”
Lưng Hỷ Lạc cứng đờ, tim muốn nhảy lên cuống họng, Lâm Hạo Sơ? Cũng quá có ‘phân vượn’ (3) lắm sao??
Hỷ Lạc không dám quay đầu lại, sau ngày đó, cô kỳ thực vẫn không biết như thế nào đối mặt Lâm Hạo Sơ, tuy rằng cuối cùng không có phát sinh cái gì, nhưng trên thực tế hai người trong lúc đó quả thực có thứ gì đó dường như không còn như trước.
Trên bàn ăn dài, chủ tọa là ông Cố, kế tiếp là ba Cố Doãn, đối diện là Tần Vĩ Thâm, Lâm Hạo Sơ ngồi bên cạnh bác Cố trai, cạnh Tần Vĩ Thâm tất nhiên là Chung Tinh, bởi vì mẹ Cố Doãn nhường chỗ cho Lâm Hạo Sơ, vì vậy cùng ngồi chung với Chung Tinh. Như vậy, Hỷ Lạc phải ngồi cạnh Lâm Hạo Sơ.
Cô nghĩ đến việc Lâm Hạo Sơ ngồi bên cạnh thì nửa người trên đều cứng ngắc, toàn bộ trên bàn cơm, Hỷ Lạc đều là vùi đầu ăn. Cố Doãn bên cạnh gắp rau cho cô, “Cơm trắng bộ rất ngon hả?”
Hỷ Lạc xấu hổ ngẩng đầu, phát hiện tất cả mọi người đang nhìn cô, cô cười trừ, “Lúc trở về trên đường chỉ ăn một cái bánh kem vị trà, rất là đói,. . . Haha.” Không dám nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, cô cứng ngắt vùi đầu vào chén cơm trắng tiếp tục chiến đấu.
“Hạo Sơ, đây, nếm thử cái này.” Mẹ Cố Doãn gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho Lâm Hạo Sơ, “Bác nhớ con trước đây trong quân đội thích nhất là ăn món này.”
Quân đội? Lâm Hạo Sơ thì ra là quân nhân? Hỷ Lạc nghi ngờ lén ngắm người bên cạnh một cái, anh chỉ là mỉm cười tiếp nhận, ngón tay thon dài nắm đôi đũa, tư thế này rất ưu nhã, Hỷ Lạc nhìn bộ dáng ngồi phẳng phiu của anh, dường như xác định có chút bộ dáng của quân nhân.
“Đây, Hỷ Lạc cũng ăn đi, bác nhớ Hỷ Lạc cũng thích món này nhất.” Mẹ Cố Doãn nói xong liền gấp cho Hỷ Lạc một miếng.
Tên tiểu tử Cố Doãn tị nạnh, “Mẹ, mẹ bất công, con cũng thích ăn mà, sao gắp cho nhóc con đó mà không gấp cho con.” Nói xong liền với chiếc đũa của mình mò vào chén Hỷ Lạc, gắp đi miếng sườn heo.
Hỷ Lạc gõ đôi đũa vào sau gáy cậu một cái, “Có anh mới bắt nạt khách khứa như thế.”
Cố Doãn cười nhạt, “Khách mời, dáng vẻ này của em sao, ở nhà anh so với anh còn tự nhiên hơn.”
Lâm Hạo Sơ ngồi một cách im lặng, nhìn người bên cạnh, không lên tiếng.
Ông Cố Doãn bỗng nhiên mở miệng, “Ông xem Hỷ Lạc càng xem càng thích, tên tiểu tử hồ đồ nhà chúng ta cũng nhờ Hỷ Lạc mới có khả năng chế ngự được nó.” Ông cụ ngụ ý thật quá rõ ràng, Hỷ Lạc thoáng cái cứng đờ, trực giác phản ứng liền nhìn lén phản ứng của Lâm Hạo Sơ, anh nghìn vạn lần đừng hiểu lầm thế là tốt hay không nữa.
Lâm Hạo Sơ chỉ là thần thái an tĩnh, bình thản ăn thức ăn của mình, không có phản ứng gì cho Hỷ Lạc hay.
Ba Cố Doãn cũng hát đệm, “Hỷ Lạc qua hết Trung thu cũng đã 22 rồi, cũng đã lớn rồi, cũng nên lo lắng việc này đi.”
Tần Vĩ Thâm nhìn sắc mặt không tốt lắm của Hỷ Lạc, lại nhìn bên cạnh cô vẻ mặt tự nhiên của Lâm Hạo Sơ, trong lòng thở dài, xem ra con gái nhà mình lại mơ tưởng hão huyền rồi.
Chung Tinh rất thích Cố Doãn, đương nhiên cũng là ngầm thừa nhận loại quan hệ này, bà gật đầu phụ họa, “Đều nói hai trẻ vô tư, Tiểu Doãn thằng bé này chớp mắt đã lớn thật rồi, tôi rất yên tâm.”
Cố Doãn liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, trong lòng nặng trĩu, tâm tư Hỷ Lạc rõ ràng không biểu hiện trên mặt, cả bộ dáng như đang bay vào cõi thần tiên vũ trụ. Một bàn đầy người, mỗi người mỗi suy nghĩ.
Chung Tinh nhìn Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc?”
Hỷ Lạc nghe được tên mình, phục hồi lại tinh thần, cô bỗng nhiên đứng lên, hô hấp có chút gấp, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc nhìn cô. Hỷ Lạc cắn răng. . .
Lâm Hạo Sơ hạ mi nhắm mắt, bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt.
———————-
(1) 河蟹[héxiè">- cua đồng và 和谐[héxié">- hài hòa:
“和谐社会-hài hòa xã hội” là chính sách phổ biến của ĐCS Trung Quốc –> từ “hài hòa” bị chặn, cư dân mạng dùng từ “cua đồng” để thay thế do có cách phát âm gần giống nhau.
(2) cháo kê: Cháo kê là một loại thực phẩm lành mạnh. Có thể nấu riêng, cũng có thể thêm táo tàu, đậu đỏ, khoai lang, hạt sen,bách hợp….., có thể cho ra các hương vị khác nhau.
Chương 7
Ký ức
Hỷ Lạc hít sâu, vừa mới chuẩn bị mở miệng thì đột nhiên Cố Doãn đứng dậy kéo lại, Cố Doãn dùng hai tay ra sức nắm lấy bả vai cô, gắt gao siết chặt khiến Hỷ Lạc thấy đau. Cậu đối với những người còn lại lễ phép cười cười, “Tụi con ăn xong rồi, cả nhà từ từ ăn.” Nói xong liền túm Hỷ Lạc rời khỏi bàn ăn.
Hỷ Lạc giãy dụa, “Ái, em còn có chuyện nói mà. . . Ui, anh đừng kéo em a. . . Ai, Cố Doãn, anh làm đau em.”
Một bàn đầy người ngơ ngác nhìn nhau, Chung Tinh vội vã hoà giải, cười trêu ghẹo, “Vợ chồng son lại xấu hổ rồi.” Những người khác cũng đều cười cười, không tiếp tục đề tài này nữa.
Lâm Hạo Sơ nhìn bóng lưng Hỷ Lạc bị Cố Doãn kéo ra ngoài, có chút suy nghĩ.
Cố Doãn kéo Hỷ Lạc đi xuống lầu, rồi tới sân bên ngoài, Cố Doãn vằng khỏi tay Hỷ Lạc, “Em vừa muốn nói cái gì?”
Hỷ Lạc xoa xoa vết đỏ trên cổ tay, “Mọi người sao lại ca bài uyên ương loạn xạ, em phải giải thích cho rõ.” Nhất là đang trước mặt Lâm Hạo Sơ.
Sắc mặt Cố Doãn rất khó nhìn, cậu trầm mặc, chỉ là hậm hực nhìn chằm chằm Tần Hỷ Lạc. Cậu tưởng rằng từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tâm tư của cậu cô nên hiểu rõ, cho dù không biết, cũng không cần phải gấp như vậy, không thể ở trước mặt mọi người cự tuyệt cậu như thế.
Hỷ Lạc bị cậu ta nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, nuốt nuốt nước miếng, “. . . Làm sao vậy?”
Cố Doãn đến gần cô, ánh mắt ép sát, “Hỷ Lạc, em có người thích rồi sao?”
Mặt Hỷ Lạc đỏ lên, xoay người sang chỗ khác, mơ hồ không rõ “Ừ” một tiếng.
Cố Doãn nhắm mắt, từ trong kẽ răng rít ra một chữ, “Ai?”
Hỷ Lạc gãi gãi tóc, “Việc này . . là, Lâm Hạo Sơ.”
Cố Doãn không thể tin được trợn to mắt, hổn hển rống, “Em điên rồi, anh ta so với em lớn nhiều như vậy, hơn nữa, em là lần đầu tiên thấy anh ta làm sao mà thích anh ta được?”
Hỷ Lạc trấn an vỗ vỗ phía sau lưng cậu ta, “Này, anh kích động cái gì vậy. Anh ấy cũng đâu lớn hơn em bao nhiêu đâu, mười tuổi thôi mà, hơn nữa, em cũng không phải lần đầu tiên thấy anh ấy.”
Cố Doãn hít một hơi thật sâu, anh trở lại bình thường, “Mười tuổi còn không là vấn đề? Lúc em mười tuổi, anh ta cũng đã hai mươi, là một người trưởng thành rồi, như vậy vẫn không nhìn ra chênh lệch ở đâu? Tần Hỷ Lạc, đầu óc em đụng vào cửa rồi à?”
Hỷ Lạc trầm mặc, không có phản bác ngay, Cố Doãn bị cô khác thường như vậy trở nên lờ mờ, cũng không nói nữa.
Một lát sau, cô ngẩng đầu nhìn đối diện Cố Doãn, ánh mắt chưa bao giờ nghiêm túc như vậy, “Tiểu Doãn, anh cho rằng em là một người đối với tình cảm không có trách nhiệm sao? Nếu em nói thích, chính là đã suy nghĩ tường tận. Thích anh ấy chính là thích anh ấy, bất luận anh ấy so với em lớn hơn mười tuổi, hai mươi tuổi, hay là ba mươi tuổi, em thích chính là con người anh ấy. Giữa tụi em có sự chênh lệch, em biết, không chỉ là vấn đề về tuổi tác. Anh ấy một tí cũng không thích em, thế nhưng, Tần Hỷ Lạc em là ai? Là người không đụng vào tường thì không biết đau, khoảng cách càng xa hơn, em cũng muốn từng bước từng bước đi vào trong lòng anh ấy.”
Cố Doãn buồn bực vò tóc, nhìn về nơi khác, trong lòng cay đắng, “Sao phải trước mặt anh thật tình thông báo cái này làm gì? Con đường này có bao nhiêu khó đi em biết không?”
Hỷ Lạc cười cười, “Ừ, biết.”
Cố Doãn bất đắc dĩ nhìn cô, đưa tay vén mái tóc mượt mà ra sau vai cô, trong giọng nói có chút giận nhưng không muốn tranh luận, “Em thích anh ta thế sao?”
Đôi mắt Hỷ Lạc cong thành trăng khuyết, “Lần trước chúng ta đi du lịch, đưa em tới sân bay chính là anh ấy đó. Khi đó lần đầu tiên thấy anh ấy, em cũng cho rằng chính là bị tướng mạo của anh ấy hấp dẫn, thế nhưng sau này em thận trọng suy nghĩ lại, thật ra không phải như vậy.” Hỷ Lạc cảm nhận rõ ràng hình dạng lần nữa đau khổ của Cố Doãn.
“Em bị chính con người anh ấy thu hút, em muốn hiểu rõ anh ấy, muốn cùng anh ấy.”
Cố Doãn thở dài, mi mắt chùng xuống không nói nữa, hình dạng Hỷ Lạc bây giờ so với chính mình không phải như nhau sao? Yêu, cũng không thể được. . .
Hỷ Lạc đưa tay chạm đến cánh tay đang buông thõng của Cố Doãn, nắm thật chặt, “Anh sẽ là anh trai tốt nhất của em, đúng không?”
Cố Doãn nhìn nét mặt chờ mong của Hỷ Lạc, dáng tươi cười vô tâm vô phế như trước, nhưng lúc này, cậu rõ ràng cảm nhận được, con bé này đang rõ ràng với cậu, cô cũng không phải tùy tiện biểu hiện ra như vậy. Cố Doãn giương khóe môi, dùng một bàn tay không bị cô nắm nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô, “Ừ, anh sẽ vẫn là anh trai em.” Anh sẽ yên lặng bên cạnh em, mãi cho đến khi em hạnh phúc mới thôi....

Phone: 01657595739 