XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3423
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Lâm Hạo Sơ ngồi ở sô pha, trầm mặc một chút, “Là ý của ba cháu?”

Tần Vĩ Thâm chỉ cười, từ chối cho ý kiến, sau đó lấy một điếu thuốc đưa cho anh, Lâm Hạo Sơ lắc đầu.

Tần Vĩ Thâm tự châm thuốc, hút một hơi, “Coi như là ý của ba cháu, bác cũng không cảm thấy lệnh triệu hồi đối với cháu là việc xấu. Biểu hiện của cháu ở thành phố G không tồi, trở về cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

Lâm Hạo Sơ rũ mắt xuống, không nói gì thêm.

Tần Vĩ Thâm xuyên qua làn khói thuốc nhìn Lâm Hạo Sơ, khẽ thở dài, “Ba cháu lần này mất không ít công sức, mặc kệ thế nào, chính là vì mẹ cháu, cháu quay về thành phố N cũng là tốt.”

Lâm Hạo Sơ căng khóe miệng, giọng mỉa mai cười cười, “Bà ta hy vọng cháu trở về sao?”

Tần Vĩ Thâm hơi nhíu mi, “Hạo Sơ?”

Lâm Hạo Sơ day day huyệt thái dương, “Cháu biết rồi, ông ta sắp xếp như thế nào thì cháu làm như thế đó, trước giờ không phải vậy sao?”

Tần Vĩ Thâm nhìn anh, dường như muốn nói cái gì nhưng cuối cùng chỉ thở dài, không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay dụi mẩu thuốc lá trong gạt tàn, “Buổi tối ở lại nhà bác ăn cơm đi, sau khi điều đến thành phố G, chúng ta cũng đã nhiều năm chưa cùng nhau đánh cờ?”

Lâm Hạo Sơ giơ cổ tay nhìn đồng hồ, “Không được rồi ạ, hôm nay cháu còn có việc. Lần sau nhé bác?” Anh đứng dậy mỉm cười, “Sau này trở về có rất nhiều cơ hội.”

Tần Vĩ Thâm vỗ vỗ vai anh, ý tứ sâu xa, “Mọi việc đừng quá làm khó mình.”

Lâm Hạo Sơ gật đầu, “Cháu đi trước.”

Hỷ Lạc đổi xong quần áo đi ra, chỉ thấy ba cô đứng trước chậu cá cảnh cho cá ăn, cô quét mắt vào khoảng không trong phòng khách, “Ba, Lâm tiên sinh đâu?”

Tần Vĩ Thâm quay đầu lại nhìn cô, bộ dáng thờ ơ, “Đi rồi.”

Đi rồi? Hỷ Lạc trong lòng mất mát.

Tần Vĩ Thâm không phát hiện con gái nhà mình khác thường, ông tiếp tục đùa giỡn với mấy con cá bảo bối của ông, “Con gái, pha cho ba chén trà đi.”

Hỷ Lạc tức giận nói, “Không đi, trời nóng vậy uống trà cái gì.”

Tần Vĩ Thâm lúc này mới nhìn thẳng cô, “Ăn nhầm thuốc nổ à?”

Hỷ Lạc ngồi xếp bằng ở sô pha, vò đầu, “Ba, việc kia… Lâm tiên sinh, ba quen hả?”

Tần Vĩ Thâm ngồi xuống cạnh cô, nheo mắt lại, điệu bộ dù gấp gáp mà vẫn ung dung, “Con biết nó? Lâm tiên sinh? Không rất bình thường. Ba hình như chưa nói qua nó họ Lâm, con làm sao mà biết được.”

Hỷ Lạc cũng không phủ nhận, cô lay lay cánh tay ông, “Con trước đây không phải cùng Cố Doãn đi Vân Nam, Quý Châu sưu tầm dân ca sao, việc ấy. . .” Cô cân nhắc chọn lựa từ ngữ, “Con không cẩn thận bị tụt lại phía sau, bất ngờ gặp được Lâm Hạo Sơ, đi nhờ xe một đoạn.”

Tần Vĩ Thâm nhìn cô, làm như đang suy nghĩ cái gì. Sau đó, dùng giọng điệu nghiêm túc ít có nói chuyện với cô, “Hỷ Lạc, con đã 21 tuổi rồi, ba đối với sở thích của con, con đường phía trước còn rất nhiều việc xảy ra, cho tới bây giờ đều không can thiệp con. Cho dù việc yêu đương sau này của con hay hôn nhân, ba cũng sẽ không can thiệp. Chỉ duy nhất một điều kiện, cậu ấy, không thể được.”

Hỷ Lạc sửng sốt một chút, đỏ mặt mở to mắt, “Ba, ba nói linh tình gì thế, con chỉ cảm thấy người khác giúp con, con nghĩ nên cảm ơn người ta thôi.”

Tần Vĩ Thâm nghi ngờ nhìn cô, “Thật chứ?”

Hỷ Lạc cười toe toét, “Đương nhiên. Con mới 21 tuổi, ba nghĩ đi đâu vậy.”

Tần Vĩ Thâm hừ một tiếng, “Tốt nhất là nhớ kỹ lời ba nói, người đàn ông Lâm Hạo Sơ này, rất nguy hiểm.”

Sau ngày đó, Hỷ Lạc thường nghĩ, Lâm Hạo Sơ đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô ư? Lần đầu tiên gặp nhau và sau buổi chiều đó, tất cả đều dường như càng ngày càng không chân thực. Trong lúc vô tình anh lại đột nhiên xuất hiện, lại biến mất trong nháy mắt. Trong khoảng thời gian rất dài, Lâm Hạo Sơ triệt để biến mất trong thế giới của Hỷ Lạc.

Hỷ Lạc nhìn số điện thoại kia trên di động một lần cũng không có dũng khí gọi đi, ngón tay ấn phím cancel, cuối cùng trong lúc màn hình hiện “yes” và “no”, cô cắn răng, ấn “yes” . Người đàn ông này, coi như là rung động đẹp đẽ nhất của thời trẻ đi.

Bạn cùng phòng Lâm Mẫn nhích lại gần, vỗ vỗ vai Hỷ Lạc, “Này, tối nay tại Cẩm Tinh có một show, còn thiếu một người, giúp một tay nhé?” Hỷ Lạc học ngành thiết kế thời trang, sinh viên trong khoa hễ có điều kiện cũng thỉnh thoảng sẽ tham gia những hoạt động thời trang.

Hỷ Lạc cau mày, “Lại dùng chiêu này, mỗi lần đều nói thiếu một người. Nói đi, buổi tối cậu lại muốn đi làm cái gì hả?”

Lâm Mẫn cười cười lấy lòng, vỗ tay kêu một tiếng, “Hỷ Lạc thật thông minh.”

Hỷ Lạc liếc bạn, hừ nhẹ một tiếng, “Ít nịnh bợ đi, nghe nhiều đến nỗi tớ đều có lực miễn dịch rồi.”

Lâm Mẫn ngồi cạnh mép bàn của cô, chân dài duỗi ra, “Tớ nhận việc xong mới phát hiện tối nay còn có một show khác, tình huống khẩn cấp như vậy các nhà tổ chức chắc chắn cũng rất khó tìm người ứng phó được, nếu như bỏ, tớ sau này sẽ không có cách nào lăn lộn trong cái ngành này, ai bảo cậu lại có kinh nghiệm ở mặt này chứ.”

Hỷ Lạc liếc mắt một cái, “Cô à, kinh nghiệm của tôi cũng là nhờ cô tốt bụng ban tặng đấy .”

Lâm Mẫn phe phẩy tóc dài, cười vô cùng quyến rũ, “Tớ biết rồi, một lần cuối cùng, tớ bảo đảm đây là lần cuối cùng.”

Hỷ Lạc thở dài, “Không còn ai khác sao? Hôm nay tâm tình tớ không tốt lắm, không muốn đi.”

Đôi mắt phượng của Lâm Mẫn hơi nheo nheo, “Làm sao vậy?”

Hỷ Lạc tầm mắt tập trung trên laptop, ngón tay nhẹ nhàng nhấn chuột, “Không có gì.”

Lâm Mẫn áp sát Hỷ Lạc, gian xảo nhìn cô, “Tần Hỷ Lạc, cậu biết mình mắc tâm bệnh sao?”

Hỷ Lạc sửng sốt, ngẩng đầu nhìn bạn, “Cái gì?”

“Có cảm xúc gì đều viết lên trên mặt kìa. Cậu còn cho rằng bản thân rất kín đáo sao?” Lâm Mẫn nhíu mày, không hề đả kích tới lòng tự trọng của người khác.

Hỷ Lạc nghiến răng, “Cũng dám nghi ngờ trình độ của tớ, xem ra cậu thật sự không có ý định muốn tớ giúp cậu. Vậy được rồi, tớ chính là người không kín đáo như thế đấy.”

Lâm Mẫn vội vã lấy lòng, “Tớ chỉ là tùy tiện nói thôi, cậu biết tớ từ trước đến nay đều ngực to não nhỏ mà, hehe. Hỷ Lạc, cậu sẽ giúp tớ nha?”

“Không được.” Hỷ Lạc mặt không chút thay đổi trả lời, ánh mắt tiếp tục dừng lại trên trang tin tức của laptop.

Lâm Mẫn nghiến răng nghiến lợi uy hiếp cô, “Cậu có đi không, không đi tớ liền đem ảnh của cậu cùng với số điện thoại đăng lên web Tianya (1), phía dưới ghi chú rõ [công việc người mẫu">*****.” (2)

Hỷ Lạc cười cười, “Nhớ lựa tấm nào đẹp đó.” Nói xong không hề để ý đến bạn, tiếp tục xem tin tức.

Lâm Mẫn ngượng ngùng trở lại chính chỗ ngồi của mình.

Một lát sau, Hỷ Lạc bỗng nhiên nghiêng người hỏi Lâm Mẫn, “Cậu nói show diễn ra hôm nay?”

Trong mắt Lâm Mẫn lập tức lóe lên ánh sáng kích động , “Ừ, ừ.”

Hỷ Lạc lại hỏi, “Ở Cẩm Tinh?”

Mắt Lâm Mẫn lại sáng hơn, “Ừ, ừ.”

Hỷ Lạc cười đến vô cùng xinh đẹp, “Được rồi, tớ nhận lời.”

Lâm Mẫn nghi ngờ nhìn tâm tình bỗng nhiên tốt đẹp của người nào đó, “Tần Hỷ Lạc, tính cách thay đổi thất thường của cậu là di truyền từ ai thế?”

Hỷ Lạc ngâm nga mở tủ quần áo thay quần áo, “Có chuyện gì sao?”

Lâm Mẫn lắc đầu, “Không có gì, không có gì mới là có gì.”

Hỷ Lạc cười không để ý đến bạn, tầm mắt lại chuyển về phía laptop, tân bí thư thành ủy Lâm Hạo Sơ thành phố N, đêm nay đến Cẩm Tinh. . .

——————

(1) Web Tianya (Thiên Nhai): là một loại web phổ biến của Trung Quốc, có blog, mạng xã hội..www.tianya.cn

(2)[ 某嫩模求">

嫩模 (tiếng Quảng Đông): kiểu giống người mẫu ảnh hay PG, không cần đào tạo chính thức, đa số là những cô gái có đôi mắt to, xinh đẹp, rất trẻ, thậm chí ít hơn 20 tuổi, không nhất thiết phải cao.(theo Baidu)
Chương 4
Thích

Buổi tối, Hỷ Lạc tới Cẩm Tinh rất sớm, sau khi đến Cẩm Tinh mới biết được công việc lần này chính là tiếp viên, Cẩm Tinh là khách sạn kết hợp với các hoạt động giải trí do một thương nhân Hoa kiều quốc tịch Mỹ tại thành phố N hao tốn nghìn vạn tiền của đầu tư, đây là nơi tiêu tiền thuộc loại cao cấp. Sở dĩ mời quan chức chính phủ tham gia là vì dự án này được hợp tác cùng chính phủ. Phần lớn lợi nhuận thu được đều đem vào quỹ công ích quyên góp cho từ thiện. Công việc của Hỷ Lạc các cô rất đơn giản, phụ trách nghênh tiếp quan chức chính phủ.

Trang điểm xong, thay sườn xám, Hỷ Lạc nhìn mình trong gương một chút, trang điểm đậm như thế, lát nữa Lâm Hạo Sơ có thể nhận ra cô không? Nghĩ vậy, cô bĩu môi, nhưng dù không trang điểm, anh cũng chẳng nhận ra cô.

Bắt đầu công việc, Hỷ Lạc thấp thỏm đứng ở cửa Cẩm Tinh, một nhóm lại một nhóm quan chức chính phủ, còn có rất nhiều thương nhân tài chính kinh tế đi vào. Qua thật lâu, rốt cục cũng thấy Lâm Hạo Sơ từ một chiếc Mercedes màu đen tiến lại gần, đi cùng với anh chính là người đó – thư ký Ngô.

Hỷ Lạc nắm chặt tay, nghênh tiếp, trên mặt nở một nụ cười, “Bí thư Lâm, chào ngài, mời theo bên này.”

Lâm Hạo Sơ chỉ hơi gật đầu, không có biểu hiện gì, hình như không nhìn cô, cùng với thư ký Ngô bên cạnh nói cái gì, Hỷ Lạc lễ phép đi phía sau. Hỷ Lạc đi bên cạnh anh, len lén quan sát anh, đêm nay anh mặc comple màu đen, áo sơmi màu tím thẫm cùng cravat đen, màu sắc rất đơn giản nhưng cũng không mất phần trang trọng. Da anh trắng nên mặc màu tím rất đẹp.

Lâm Hạo Sơ hình như cảm giác được ánh mắt của cô, dừng việc nói chuyện với thư ký Ngô, khẽ quay đầu nhìn Hỷ Lạc, trong mắt nhất thời kinh ngạc, lập tức cười yếu ớt, “Tần Hỷ Lạc?”

Tim Hỷ Lạc càng lúc đập càng nhanh, kinh ngạc mở to mắt, “Anh nhớ ra tôi?”

Lâm Hạo Sơ gật đầu, trên mặt vẫn mỉm cười nhàn nhạt, “Cô sao lại ở đây?”

Gương mặt Hỷ Lạc thoáng nóng lên, hơi đỏ mặt, “Giúp bạn làm việc.”

Lâm Hạo Sơ không nói gì nữa chỉ mỉm cười, yên lặng theo Hỷ Lạc vào hội trường. Vừa vào hội trường lập tức có rất nhiều quan chức quen thuộc vây quanh Lâm Hạo Sơ, bởi vì quan hệ của Tần Vĩ Thâm nên rất nhiều quan viên Hỷ Lạc đều thấy quen, mặc dù không nhớ tên nhưng đều biết lai lịch không nhỏ. Đứng xa xa nhìn Lâm Hạo Sơ, anh đứng ở trong đám đông rất dễ nhận ra, trên mặt luôn mỉm cười nhợt nhạt, thỉnh thoảng cùng người bên cạnh nói cái gì đó.

Nguyên một buổi tối, ánh mắt của Hỷ Lạc hầu như không khống chế được phiêu dạt về phía bàn có vị trí cao nhất, hình như Lâm Hạo Sơ uống rất nhiều rượu nhưng trên mặt nhìn không ra tâm tình gì, chỉ là sắc mặt không tốt lắm.

Đến khi buổi tiệc kết thúc, Hỷ Lạc vẫn chưa tìm được cơ hội cùng Lâm Hạo Sơ nói chuyện. Đứng trước gương trong phòng vệ sinh, Hỷ Lạc nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt mình, Tần Hỷ Lạc, như vậy cũng rất tốt, có thể thấy anh cũng được rồi, cười lên nào. Mới vừa vào gian toilet, chợt nghe vài tiếng giày cao gót trong không gian trống trải của phòng vệ sinh vang lên.

“Tao có thể giúp mày sắp xếp ổn thỏa, mày phải nắm chặt cơ hội, nghìn vạn lần đừng đạp đổ.”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
» Truyện Teen Em Đúng Là Đồ Du Côn Full
» Truyện Teen Cô Ấy Là Của Tôi
» Truyện Teen – Bọn Học Trò Lớp Tôi
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ