“Khụ khụ. . .” Bỗng nhiên tiếng ho khan cắt ngang hai người.
Ba Cố Doãn – Cố Lương Sinh cùng Lâm Hạo Sơ đứng ở cửa nhìn hai người, hiển nhiên Cố Lương Sinh tiễn Lâm Hạo Sơ xuống lầu, không khéo trông thấy một màn này.
Hỷ Lạc vội vã rút tay đang nắm tay Cố Doãn, vẻ mặt xấu hổ nhìn Lâm Hạo Sơ.
Lâm Hạo Sơ đến gần bọn họ, mỉm cười nói với hai người “Tạm biệt”, sau đó tự nhiên mà đi qua, cùng Cố Lương Sinh vừa nói chuyện vừa đi thẳng ra ngoài.
“Chờ một chút.” Hỷ Lạc đột ngột gọi hai người.
Lâm Hạo Sơ âm thầm thở dài, quay người lại nhìn cô, Cố Lương Sinh cũng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Hỷ Lạc. Hỷ Lạc chạy tới, “Bác Cố, để con tiễn bí thư Lâm, lần trước lúc con cùng Tiểu Doãn đi Quý Châu bị lạc đường, nhờ có bí thư Lâm hỗ trợ, con vẫn chưa cảm ơn anh ấy.”
Cố Lương sinh gật đầu, nhìn Lâm Hạo Sơ nói, “Hạo Sơ, vậy thì bác không tiễn con, lúc rảnh rỗi tới nhà chơi.”
Lâm Hạo Sơ gật đầu.
Cố Lương Sinh dường như còn có gì muốn nói, nhìn Hỷ Lạc bên cạnh với Cố Doãn cách đó không xa, ông muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ là vỗ vỗ vai Lâm Hạo Sơ.
Lâm Hạo Sơ dẫn đầu đi ở phía trước, anh không nói gì, chỉ là yên lặng chậm rãi bước. Hỷ Lạc theo ở phía sau len lén nhìn chân phải anh, dường như một chút vấn đề cũng nhìn không ra.
Cô bước nhanh hơn bắt kịp Lâm Hạo Sơ, hai tay nắm sau lưng, liếc nghiêng anh.
Lâm Hạo Sơ như trước nhìn không chớp mắt, vẻ mặt dù sóng lớn cũng không sợ hãi.
Hỷ Lạc bĩu môi, “Lâm Hạo Sơ, nói xin lỗi đi.”
Lâm Hạo Sơ nghe vậy nhìn cô một cái, giật giật khóe miệng, nhưng cái gì cũng chưa nói.
Hỷ Lạc nhìn anh chẳng có phản ứng gì hết, đi tới phía trước anh, tư thế đi lùi, “Em tốt bụng giúp anh, nhưng anh lại như thế bắt nạt em, là nên xin lỗi em đi?”
Chút ý cười hiện lên trong mắt Lâm Hạo Sơ, “Tôi bắt nạt em như thế nào?”
Hỷ Lạc bị nghẹn họng, máu nóng toàn thân đều hình như dồn tới đỉnh đầu, nghĩ không ra vẻ mặt ra vẻ đạo mạo của lão này cũng có lúc chơi xấu, cô lắp bắp, “Anh. . . tự mình hiểu.”
Lâm Hạo Sơ bĩu môi hiếm thấy, “Tôi không biết.”
Hỷ Lạc đảo cặp mắt trắng dã, “Lâm tiên sinh, anh còn có thể lại lưu manh?”
Ánh mắt Lâm Hạo Sơ lia tới vết tích phía sau lưng Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc. . . tôi nhớ rằng em nói em sợ đau.”
Hỷ Lạc không nghi ngờ gật đầu, “Đúng vậy. . . A ~” nói còn chưa hết câu liền đặt mông té lăn trên đất, cô mất hình tượng xoa xoa cái mông đang đau, nhìn trên mặt đất không biết ai ác ôn ném vỏ chuối, nghiến răng, “Lâm Hạo Sơ, anh thấy vì sao không nói, anh cố ý.”
Lâm Hạo Sơ nhìn người ngồi dưới đất đang hổn hển, bỗng nhiên nở nụ cười, anh trên cao nhìn xuống hướng Hỷ Lạc vươn tay.
Đèn đường màu vàng, ánh đèn rơi trên người anh, phản chiếu, anh khẽ cong khóe môi, trong mắt tràn đầy ý cười, hướng Hỷ Lạc vươn tay cách cô rất gần, Hỷ Lạc ngơ ngác nhìn anh, trong nháy mắt, Hỷ Lạc thậm chí có loại ảo giác, cảm thấy người đàn ông này hình như là vương tử trong truyện cổ tích xuyên không tới đây.
Hình ảnh này dường như rất quen thuộc, vào mùa hè năm nào đó, dường như cũng có một người thiếu niên sạch sẽ mỹ lệ như vậy, hướng con bé nhỏ tuổi vươn tay, cậu ấy mặt mũi đẹp trai, giọng nói dịu dàng, “Té đau không?”
Lâm Hạo Sơ cau mày nhìn Hỷ Lạc đang đờ ra, “Tần Hỷ Lạc?”
Hỷ Lạc phục hồi tinh thần, cô đem tay đặt ở trong lòng bàn tay Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ kéo cô, “Té đau không?”
Hỷ Lạc giật mình sững sờ tại chỗ, nhiều hình ảnh quen thuộc, giọng điệu quen thuộc, cô trừng lớn mắt nhìn Lâm Hạo Sơ, “Anh. . . trước đây có phải hay không đã tới ở đây?”
Lâm Hạo Sơ rũ hàng mi, “Đã tới rồi, trước không phải còn tới nhà em sao.”
Hỷ Lạc nhìn hình dạng bình tĩnh của anh, thầm thở dài, đã biết thì làm sao?
Lâm Hạo Sơ xoay người muốn đi tới phía trước, Hỷ Lạc gọi anh, “Chờ một chút.” cô chạy đến bên cạnh ‘kẻ chủ mưu’ hại cô té ngã, lấy khăn giấy nhặt vỏ chuối trên mặt đất ném nó vào thùng rác kế bên, sau đó mặt mày hớn hở, “Đi thôi.”
Lâm Hạo Sơ đứng tại chỗ nhìn cô một chút, sau đó đuổi kịp cô.
Tới ngoài cửa, Lâm Hạo Sơ lên xe khởi động, nhìn ngoài kính xe thấy Hỷ Lạc vẫn đứng bất động, hạ kính xe xuống, “Tạm biệt.”
“Lâm Hạo Sơ.” Hỷ Lạc bỗng nhiên chạy đến cạnh xe, khom người giữ chặt cửa kính xe, gió mùa hè thổi nhè nhẹ, tóc dài bị thổi làm dính sát vào nhau trên gương mặt cô, mặt cô ửng hồng, “Em nghĩ qua, em xác định chính là thật thích anh. Anh không thích em em biết, thế nhưng hiện tại, em muốn chính thức nói cho anh.”
Cô đứng thẳng, cười đến mức xinh đẹp, “Lâm Hạo Sơ, Tần Hỷ Lạc rất nhanh sẽ đi vào thế giới của anh, chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Chương 8
Kết hôn?
Hỷ Lạc nói xong liền hướng Lâm Hạo Sơ vẫy vẫy tay, “Đi đường cẩn thận nha.” Sau đó cũng không chờ Lâm Hạo Sơ đáp lại thì xoay người đi, đi tới trước mặt bảo vệ đang canh gác vẫn không quên chào người đó theo nghi thức quân đội.
Lâm Hạo Sơ nhìn bóng lưng cô, bất đắc dĩ cười cười, thế giới của anh? Tần Hỷ Lạc làm sao hiểu rõ được.
Mấy ngày nay, Lâm Hạo Sơ rất bối rối. Anh cho rằng Hỷ Lạc chỉ là nói cho có, không quá nghiêm trọng, nhưng mà anh phát hiện anh sai rồi. Từ sau ngày Tần Hỷ Lạc ảo tưởng tuyên thệ, cô không biết từ đâu mà tìm đến được địa chỉ của anh, mỗi ngày sau khi đi làm về, thế nào cũng thấy cô xách một túi toàn thức ăn đứng trước cửa nhà anh vẫy vẫy tay. Nếu như anh đi làm về muộn, sẽ nhận được tờ giấy của cô gửi lại bảo vệ.
Không có gì bất ngờ xảy ra, mới vừa đi ra thang máy thì thấy Tần Hỷ Lạc vẻ mặt mỉm cười đứng trước cửa nhà anh.
Lâm Hạo Sơ đi ngang qua, ấn khóa mật mã, “Tần Hỷ Lạc, em đem nhà tôi thành quán ăn à?” Không sai, đừng thấy Hỷ Lạc mỗi ngày mua thức ăn, mua rất nhiều, thế nhưng cô món gì cũng không biết làm, chỉ có món sườn xào chua ngọt miễn cưỡng lắm mới thấy trên bàn ăn. Mỗi ngày mua rất nhiều thức ăn tới, còn phải tự mình Lâm Hạo Sơ xuống bếp. SO, nói trắng ra là, Hỷ Lạc chính là tự cung cấp nguyên liệu nấu ăn đến ăn chực chủ nhà.
Hỷ Lạc thè lưỡi, “Có quán ăn để khách tự mình mua nguyên liệu, ăn xong còn phải tự rửa chén sao?”
Lâm Hạo Sơ cũng không phản ứng, để cô tự lẩm bẩm, xoay người vào phòng thay quần áo.
Hỷ Lạc đem thức ăn với bánh kem mua được nhét vào tủ lạnh, đi ra phòng bếp vừa lúc thấy Lâm Hạo Sơ thay đổi quần áo ở nhà đi tới, Lâm Hạo Sơ lách qua cô vào phòng bếp, mở tủ lạnh cầm bình nước khoáng, vừa uống vừa quan sát tủ lạnh, từ lúc Tần Hỷ Lạc không nói không rằng xông vào nhà anh, tủ lạnh luôn luôn tràn đầy, ngoại trừ rau dưa thịt tươi, còn có rất nhiều đồ ăn vặt.
Lâm Hạo Sơ cầm lên một bao chân gà ướp tiêu, nhìn người đang khoa chân múa tay cắn hạt dưa xem TV trong phòng khách, “Tần Hỷ Lạc, mấy thứ em thích ăn sao phải đến nhà tôi bày ra?”
Hỷ Lạc xoay đầu vẻ mặt nghi hoặc, “Anh không ăn đồ ăn vặt? Em mua rất nhiều đều là mua cho anh. Anh không ăn, em mới nghĩ biện pháp giúp anh giải quyết.”
Lâm Hạo Sơ đem thức ăn để lại tủ lạnh, đi tới sofa cạnh cô ngồi xuống, cầm điều khiển từ xa trên bàn trà, ấn tắt, “Tần Hỷ Lạc, chúng ta nói chuyện.”
Hỷ Lạc thở dài, mới vài ngày mà nhịn không được rồi? Xem ra tính nhẫn nại của người đàn ông này quả nhiên thật không tốt mà. Cô ném vỏ hạt dưa trong tay vào thùng rác, im lặng nhìn anh.
“Tôi cho rằng lần trước tôi đã nói rất rõ ràng.” Lâm Hạo Sơ cố gắng nén cơn giận.
“Đúng vậy, anh đã nói rất rõ ràng.” Hỷ Lạc mở to hai con mắt, vẻ mặt vô tội.
Nói cũng như không, Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ tựa lưng vào sofa, “Vậy bây giờ em muốn thế nào?” Mỗi ngày lại tới, cuối cùng không phải là muốn làm bạn bè bình thường chứ?
Hỷ Lạc hình như đang suy nghĩ, nói ra nhưng không phải trả lời câu hỏi của anh, “Lâm Hạo Sơ, anh ba mươi mốt tuổi rồi?”
Lâm Hạo Sơ sửng sốt , “Ừ.” Thế nhưng tuổi tác với vấn đề này liên quan gì nhau?
Hỷ Lạc nheo đôi mắt, “Ba mươi mốt tuổi, trong nhà lẫn đơn vị hẳn là có rất nhiều người vì hôn sự của anh mà lo lắng sốt ruột chứ nhỉ? Em nói thích anh, không phải chỉ đơn thuần muốn cùng anh quen nhau.” Cô không hề chớp mắt nhìn người đàn ông đối diện, “Em muốn kết hôn với anh.”
Lâm Hạo Sơ ngẩn ra, nhìn thấy sự chuyên tâm của cô hiện cả ra trước mắt, lập tức anh cong khóe môi cười cười, “Kết hôn?”
Hỷ Lạc gật đầu, “Đúng, em muốn kết hôn với anh.”
Lâm Hạo Sơ chống cằm trên tay đang gác lên tay vịn sofa, vẻ mặt châm biếm, “Em nói muốn kết hôn với tôi thì kết hôn sao? Dựa vào cái gì nghĩ tôi sẽ lấy em? Phụ nữ muốn gả cho Lâm Hạo Sơ tôi có rất nhiều, em sẽ không ngây thơ cho rằng tôi sẽ thích em chứ?” Một câu nói như gió thổi mây trôi, Hỷ Lạc lại nghe lạnh đến xương.
Dù sao cũng là con gái, da mặt lại dày còn không bị lời anh nói làm tổn thương tới lòng tự trọng, cô cúi đầu, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tốt tâm tình mới ngẩng đầu nhìn thẳng anh, “Em đương nhiên biết anh sẽ không thích em, thế nhưng hiện tại chí ít anh không có người thích, cũng không có đối tượng kết hôn thích hợp, em tự thấy mình cũng được, gia cảnh cũng coi như cùng anh môn đăng hộ đối, nếu như anh đã tìm được đối tượng kết hôn thích hợp, em lập tức rời khỏi.”
Lâm Hạo Sơ nhìn cô, nửa ngày không có nói. Hỷ Lạc bị anh nhìn có chút nhút nhát, thần sắc anh lãnh đạm, đôi mắt dường như xuyên qua cô nhìn thứ nào khác, anh như vậy tựa vào sofa, rõ ràng cùng với cô nhìn thẳng nhau, nhưng Hỷ Lạc có loại ảo giác, anh dường như nhìn thấu cô.
“Em điên tôi không cần phải cùng em điên.” Lâm Hạo Sơ nửa buổi mới ném ra một câu nói.
Hỷ Lạc mấp máy môi, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi nhỏ li ti, “Thế nào? Có phải anh đã có người thích rồi không?” Lúc hỏi câu này cô cố gắng làm ra một bộ dạng bình tĩnh trầm ổn, nhưng nội tâm lại không có một chút khí lực, nếu như câu trả lời của anh là khẳng định, cô thực sự không biết nên như thế nào ứng đối.
Sắc mặt Lâm Hạo Sơ trở nên rất khó nhìn, anh dường như đang kìm nén thứ gì đó, anh chậm rãi đứng dậy ngồi kế Hỷ Lạc, giơ tay, ngón tay thon dài khiêu mấy sợi tóc dài của cô, lại thêm dáng tươi cười khiêu khích, “Tần Hỷ Lạc.” Âm thanh tràn ngập mê hoặc.
Hỷ Lạc bỗng nhiên có chút lo sợ bộ dáng này của Lâm Hạo Sơ, không tự nhiên xích ra xa một chút, “. . . Làm sao?”
“Em, đã từng yêu chưa?” Lâm Hạo Sơ như trước dùng cái loại âm thanh trầm thấp này để nói.
Hỷ Lạc lắc đầu.
Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên cúi đầu cười, “Biết cái gì là nam, hoan, nữ, ái không?” Anh áp sát lại gương mặt cô, con ngươi đen như mực, Hỷ Lạc có thể thấy được bản thân có chút rùng mình.
Gương mặt Hỷ Lạc hơi nóng, cô cắn môi, dũng cảm nhìn thẳng anh, “Lâm Hạo Sơ, nếu như anh nghĩ là như lần trước hù dọa em rút lui, em nói cho anh, vô dụng. Em không sợ.”
Ánh mắt Lâm Hạo Sơ không có chút nào nhu hòa, tay anh chậm rãi lướt qua tóc cô, ánh mắt theo tay chậm rãi lướt qua tóc đen của cô, lúc ngón tay lướt tới phần đuôi tóc, anh nhẹ nhàng hôn những sợi tóc, ánh mắt mị hoặc, “Hỷ Lạc, em xác định phải lấy tôi?”...

Phone: 01657595739 