- Các em, hôm nay lớp mình có một học sinh mới chuyển vào lớp. Cô hi vọng các em sẽ thân thiện và giúp đỡ bạn trong học tập, được không nhỉ? Giờ thì cả lớp cùng vỗ tay chào đón bạn Mạnh Hoàng!
Thiên Di và Hoa sững sờ, “mắt chữ A, mồm chữ O” nhìn người vừa bước vào lớp. Mạnh Hoàng chỉn chu và đẹp trai đến không ngờ trong bộ quần áo đồng phục với chiếc kính gọng đen trên mắt. Dáng người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng cuốn hút khiến tất cả nữ sinh trong lớp đều “ồ” lên một tiếng. Các đường nét cao quý có chút gì đó ngạo mạn càng khiến Mạnh Hoàng giống như biểu tượng của sự hoàn hảo. Đó thật sự là Mạnh Hoàng!
- Nên sắp xếp cho Mạnh Hoàng ngồi ở đâu nhỉ?
Cô giáo nhìn quanh lớp với vẻ dò xét. Thấy vậy, Thiên Di vội vã cúi đầu xuống mặt bàn nhưng không kịp nữa, Mạnh Hoàng nói:
- Em tìm ra chỗ ngồi rồi.
Không chờ cô giáo gật đầu, Mạnh Hoàng đã thản nhiên đi xuống bàn của Thiên Di và ngồi xuống bên cạnh nó. Hoa khẽ kéo áo Thiên Di: “ Tôi thì nghĩ không phải là đùa nữa rồi.”
***
- Anh đang làm gì ở đây?
Dường như tiết học vừa qua là quá dài đối với Thiên Di nên vừa ra chơi, nó lập tức quay sang hỏi Mạnh Hoàng.
- Vậy cô nghĩ tôi đến trường học để làm gì? Tất nhiên là để học.
- Chẳng phải từ năm ngoái anh đã không đến trường mà thuê gia sư về dạy còn gì?
- Giờ thì tôi không thích như thế nữa, được chưa?
Mạnh Hoàng nói rồi thản nhiên bước ra ngoài. Đến cửa lớp, Mạnh Hoàng bỗng khựng lại khi thấy Minh Long. Minh Long cũng ngạc nhiên không kém, khuôn mặt có chút gì đó bất an và cảnh giác. Không nói không rằng, Minh Long đưa mắt nhìn vào trong lớp và mỉm cười khi nhìn thấy Thiên Di.
- Thiên Di!
Nghe tiếng gọi, Thiên Di quay lại. Phát hiện ra giọng nói ấm áp ấy là của Minh Long, nó vui vẻ chạy nhanh ra cửa.
- Minh Long, cậu đứng đây từ lúc nào vậy?
- Mình mới đến thôi, có cái này cho cậu.
Minh Long nói rồi cười tươi đưa cho Thiên Di túi đồ mà mình mang theo. Thiên Di mở chiếc túi ra và ngạc nhiên khi thấy bên trong là cốc trà sữa và loại bánh ngọt mà nó thích ăn. Để mua được những thứ này chắc hẳn Minh Long đã phải dậy sớm vì Thiên Di biết loại bánh này chỉ có ở cửa hàng cách nhà Minh Long gần hai cây số. Nó cảm kích nói:
- Cảm ơn cậu.
- Ngốc, không có gì.- Minh Long cười rồi khẽ xoa đầu Thiên Di mà không nhận ra khuôn mặt đang đỏ dần vì tức giận của Mạnh Hoàng.- Còn mười phút nữa mới vào lớp, ra sân trường với mình nhé. Mình mới phát hiện ra một thứ mà chắc cậu sẽ thích.
Thiên Di hào hứng gật đầu rồi đi theo Minh Long, không hề để ý đến sự có mặt của Mạnh Hoàng. Thiên Di và Minh Long đi khuất, một vài tiếng xì xào của mấy đứa con gái trong lớp vô tình lọt vào tai Mạnh Hoàng.
- Thiên Di may mắn thật, có bạn trai quan tâm như thế.
- Ừ, nghe nói hai người đó yêu nhau từ lần đầu gặp mặt đấy.
“Bạn trai”, “Yêu từ lần đầu gặp mặt”, mấy từ đó cứ liên tục vang vọng trong đầu Mạnh Hoàng. Thì ra là vậy nên hôm đó ở trong bệnh viện, hai người đó mới… Mạnh Hoàng nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt khiến các đốt xương kêu lên răng rắc: “ Khốn kiếp!
Chap 11
- Cả lớp chú ý, cuối tuần này trường mình sẽ tổ chức đi tham quan Hồ Núi Cốc hai ngày một đêm. Các lớp sẽ được ghép thành từng nhóm, cứ hai lớp là một nhóm. Riêng lớp mình sẽ ghép với lớp 12A7. Chi tiết đã ghi ở trong giấy thông báo, giờ mình sẽ phát cho mọi người.
Lớp trưởng hớn hở nói lớn trong tiếng hò reo của cả lớp. Đứa nào đứa nấy đều nhao nhao hết lên, tiếng xì xào bàn tán vang khắp lớp.
- Sao năm nay đi tham quan sớm thế nhỉ?
- Không biết hôm đấy có tổ chức lửa trại không?
- Bên12A7 đã được thông báo chưa vậy?
Hoa thì đọc xong tờ thông báo vội quay sang nháy mắt với Thiên Di:
- Không biết ghép với lớp 12A7 thì ai là người vui nhất nhỉ?
Thiên Di đỏ mặt huých tay Hoa và tủm tỉm cười. Lớp 12A7 không hề xa lạ gì với Thiên Di bởi đó chính là lớp của người mà nó yêu thương- Minh Long.
***
Thời gian cứ thế trôi đi, cuốn theo tất cả những dư âm còn lại của mùa thu. Hà Nội vào đông với những cơn gió lạnh buốt, những đôi má đỏ ửng vì rét, những bàn tay giấu sâu thật sâu trong túi áo khoác. Mùa đông đến, Hồ Gươm cũng yên bình đến lặng lẽ hơn. Đông tới nhanh là vậy nhưng với học sinh của trường Đại Nam thì một tuần vừa qua sao chậm đến thế, ai cũng háo hức chờ đợi chuyến tham quan kia. Thiên Di cũng không nằm ngoài số đó, cả tuần nó và Hoa cùng nhau chuẩn bị quần áo, đồ dùng, thức ăn,… cho chuyến đi. Có những lúc cả hai lại cùng nhau cười phá lên khi nghĩ ra ý tưởng điên rồ hoặc kì quặc nào đó.
Tối hôm ấy, sau khi cùng Hoa chọn được một bộ đồ ưng ý ở shop quần áo quen thuộc, Thiên Di vui vẻ trở về nhà. Vừa bước lên tầng hai, nó đã chạm mặt ngay Mạnh Hoàng. Từ hôm Mạnh Hoàng tỏ tình với Thiên Di, dù bề ngoài luôn cố tỏ ra tự nhiên nhưng thực chất nhiều lúc Thiên Di cảm thấy bối rối và ngượng ngùng khi tiếp xúc với Hoàng.
- Anh chưa ngủ à?
- Chưa, cô đi đâu về vậy?- Mạnh Hoàng nhìn túi đồ trên tay Thiên Di.
- Tôi và Hoa đi mua chút đồ cho buổi đi chơi ngày mai.
- Cô chuẩn bị có vẻ kĩ càng nhỉ? Có phải vì ghép với lớp 12A7 nên mới như vậy không?
- Anh nói vậy là sao?- Thiên Di thắc mắc hỏi lại Mạnh Hoàng.
- Còn giả bộ không hiểu hả? Chẳng phải tất cả là vì Minh Long sao?- Giọng nói lạnh lùng của Mạnh Hoàng pha chút khó chịu.
- Anh sao vậy? Đừng có lúc nào cũng áp đặt suy nghĩ của mình vào người khác chứ? Mà
cứ cho là như vậy đi thì liên quan gì tới anh.
Thiên Di nói rồi đi vào trong phòng và đóng sập cửa lại. Mạnh Hoàng đứng lặng lẽ như một cái bóng ngoài cửa, ánh mắt ánh lên một nỗi buồn sâu kín: “Không liên quan sao? Làm sao có thể không liên quan khi tôi đã yêu em nhiều hơn tôi nghĩ?”
***
- Thiên Di, bên này bên này!
Tiếng Hoa vang lên trên chiếc xe du lịch bốn lăm chỗ của hai lớp 12A3 và 12A7. Thiên Di vẫy tay đáp lại và nhanh chóng chạy đến chiếc ghế bên cạnh chỗ ngồi của Hoa, theo sát phía sau nó là Mạnh Hoàng.
- Đáng lẽ công chúa phải đi xe ngựa chứ sao lại đi ô tô nhỉ?
Tiếng nói phát ra từ người ngồi phía trong cùng khiến Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên. Thì ra người đội mũ sùm sụp, che áo kín mặt bên cạnh Hoa nãy giờ chính là Minh Long. Thiên Di cười lớn:
- Minh Long, cậu làm trò gì thế hả? Halloween qua lâu rồi mà.
- Cậu quá đáng thật đấy.- Minh Long giả bộ giận dỗi.- Người ta chấp nhận hi sinh làm thế này để cậu bất ngờ mà còn nói vậy.
- Ừ được rồi, cậu làm mình bất ngờ rồi đấy. Nhưng sao lại là “chấp nhận hi sinh”?
- Thì cái áo dùng để che mặt này là mình mượn của Hoa nhưng hình như cũng khá lâu rồi nó chưa biết đến mùi…bột giặt thì phải.
Minh Long nói rồi vội né cái tát như trời giáng của Hoa. Cuộc “chiến tranh” giữa hai người khiến không khí trên xe vui vẻ và náo nhiệt hẳn lên.
- Cậu giỏi nhỉ? Cậu ngửi lại xem có phải thơm tho hơn áo của cậu không? Nói thế người ta mà hiểu lầm thì sau này còn ma nào dám lấy mình hả?
- Mình mà không nói thì chắc cũng không ai dám dại dột lấy cậu đâu.
Vậy là tiếng la hét, tiếng đánh đấm lại vang lên. Thiên Di vừa ôm bụng cười vừa tháo ba lô và ngồi xuống ghế.
- Có thể nhường chỗ của cậu cho mình không Hoa?
Đột nhiên câu hỏi của Mạnh Hoàng vang lên khiến ai nấy đều ngỡ ngàng, nhất là Minh Long. Thiên Di thì ngạc nhiên đến mức ngẩn người ra như rô bốt hết pin. Không khí trong xe như đông cứng .
- À…cái này…- Hoa ấp úng một lát rồi đành gật đầu.- Được rồi, cậu ngồi đi.
Kết quả là một cảnh tượng khiến ai nấy đều phải ghen tị đã xảy ra: một cô gái xinh đẹp ngồi giữa hai chàng trai không kém phần rực rỡ. Một người ấm áp sở hữu nụ cười tỏa nắng, khuôn mặt hoàng tử thân thiện đáng yêu. Người còn lại thì toát ra vẻ đẹp lạnh lùng và cao ngạo như một vị thần. Dường như chút ánh sáng ít ỏi của buổi sáng mùa đông đều đã tập trung hết ở chỗ ba người, khiến họ nổi bật đến không ngờ. Thiên Di không biết nên làm thế nào, cả việc thở cũng không dám thở mạnh vì sợ hai người kia sẽ nghe thấy tiếng trái tim đang đập nhanh tới mức không thể kiểm soát của mình.
(Bạn đang đọc truyện tại Wapchoi.mobi , giới thiệu cho bạn bè để đọc nhiều truyện hay nữa nhé)
Sau khi hai cô giáo chủ nhiệm điểm danh xong xuôi, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Đầu óc căng như dây đàn của Thiên Di cuối cùng cũng đã cảm thấy mệt, nó bắt đầu nhắm mắt ngủ lúc nào không hay. Đường đi không mấy bằng phẳng nên đầu của Thiên Di cũng liên tục lắc lư, chỉ cần một cú phanh nhẹ của bác lái xe cũng có thể khiến nó ngã chúi về đằng trước. Một bàn tay với những ngón tay thon dài đưa ra, ôm lấy đầu của Thiên Di và khẽ để lên vai mình nhưng gần như ngay lập tức , một bàn khác đã nhanh chóng làm việc ấy.
- Chuyện của Thiên Di cứ để cho tôi.
Minh Long nói rồi hướng mắt ra phía cửa sổ. Bàn tay hụt hẫng giữa không gian của Mạnh Hoàng chợt nắm chặt, khuôn mặt sắc lạnh hơn cả mùa đông bên ngoài
Sau một ngày vui chơi thoải mái và đi thuyền thăm quan trên hồ, tất cả học sinh của trường Đại Nam đều được tập trung lại để ăn tối và đốt lửa trại. Đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng và một bữa tiệc thú vị ngoài trời bắt đầu diễn ra. Tiếng nói chuyện, cười đùa như sưởi ấm không gian mùa đông, xua tan đi những cơn gió lạnh buốt. Nhóm của Thiên Di thì chọn một chỗ yên tĩnh hơn, vừa ăn uống vừa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Thiên Di khẽ rùng mình vì lạnh, hai bàn tay thỉnh thoảng lại xoa xoa vào nhau.
- Cậu lạnh hả?
Minh Long ân cần quay sang hỏi Thiên Di. Nó cười tươi rồi lắc đầu: “Không sao đâu”. Thiên Di chưa nói dứt câu thì bỗng một đôi găng tay đã được ném sang chỗ nó.
- Đeo vào đi, tay cô tái lên rồi còn không sao gì nữa.
Mạnh Hoàng lạnh lùng nói, mắt không nhìn Thiên Di nhưng cũng đủ làm nó đỏ bừng mặt. Trong lòng Minh Long bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu. Cố gắng kìm nén cảm giác ấy, Minh Long mỉm cười nói với Thiên Di:
- Cậu ăn xong chưa? Có muốn đi dạo với mình không?
Thiên Di chưa kịp trả lời thì Mạnh Hoàng đã lên tiếng:
- Hậu đậu như cô ta thì đi đâu được chứ, thế nào cũng gây họa.
Thiên Di lừ mắt nhìn Mạnh Hoàng rồi đứng phắt dậy:
- Để mình đi lấy thêm thức ăn cho mọi người.
- Mình đi cùng cậu.- Minh Long toan đứng lên.
- Không cần đâu, cậu cứ ở đây được rồi.
Thiên Di nói rồi bước đi. Được một đoạn bỗng có bàn tay nào đó nắm lấy tay Thiên Di. Là Mạnh Hoàng.
- Cô sao vậy?
- Tôi phải hỏi anh câu này mới đúng. Sao anh cứ luôn kiếm chuyện với tôi?
- Tôi không kiếm chuyện với cô.
- Có đấy và nó khiến tôi khó chịu!
Thiên Di giằng tay Mạnh Hoàng ra và quay người đi. Mạnh Hoàng đang định chạy theo thì bỗng đằng sau có tiếng gọi.
- Mạnh Hoàng!
Một cô gái từ xa bước tới. Cô gái ấy khoác trên mình chiếc áo hàng hiệu đắt tiền, dáng người cao và thanh mảnh. Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kĩ càng càng làm toát lên sự kiêu kì vốn có. Lê Linh tiến lại gần Mạnh Hoàng.
- Chào cậu, mình là Lê Linh. Làm quen nhé.
Mạnh Hoàng lạnh lùng không trả lời, ánh mắt vẫn hướng về cái bóng đang xa dần của Thiên Di. Lê Linh mím chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
- Con bé đó có cái gì mà cả cậu và Minh Long đều chạy theo nó? Nó có tiền, mình cũng có tiền. Nó xinh đẹp, mình cũng không hề xấu xí. Nó chẳng hơn mình cái gì hết, đâu đáng để các cậu làm vậy?
Mạnh Hoàng bắt đầu đưa mắt nhìn Lê Linh nhưng là ánh mắt không hề thiện cảm....

Phone: 01657595739 