CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cô dâu mặc váy đen

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4312
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cô dâu mặc váy đen
- Xấu òm.
- Ê, tôi làm tuy không đẹp nhưng ít nhất anh cũng phải được một câu động viên chứ?- Thiên Di đứng bật dậy, hai tay chống nạnh.
- Sao tôi lại phải động viên cô?
Cuộc khẩu chiến chuẩn bị bùng nổ thì bỗng từ xa, một bé gái dễ thương với mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh chạy tới. Bé gái rụt rè lại gần Mạnh Hoàng.
- Anh gì ơi, có phải anh rất giàu không?
Mạnh Hoàng thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhẹ nhàng xoa đầu bé gái:
- Sao lại hỏi anh như vậy?
- Em nghe mấy anh chị đằng kia nói vậy.- Cô bé ngây thơ chỉ tay về phía đằng xa- Anh ơi, nếu anh giàu thì có phải những thứ em xin anh sẽ cho em không?
Mạnh Hoàng im lặng một lát rồi gật đầu. Thấy vậy, đôi mắt cô bé long lanh, khuôn mặt sáng bừng hạnh phúc.
- Thật hả anh? Vậy anh cho em một người mẹ đi, mẹ như thế này này. – Cô bé háo hức giơ ra trước mặt Hoàng một bức tranh với những nét vẽ nguệch ngoạc đầy màu sắc của trẻ con.
Mạnh Hoàng sững người. Cô bé xin một người mẹ? Làm sao Hoàng có thể cho cô bé một người mẹ? Mạnh Hoàng lúng túng không biết nên làm thế nào, ánh mắt tròn xoe của cô bé vẫn dán chặt vào Mạnh Hoàng như van lơn.
- Anh…anh không cho em mẹ được.
Cô bé đứng im, cánh tay bé nhỏ vẫn giơ bức tranh ra nhưng đôi mắt thì đã bắt đầu ngân ngấn nước.
- Mẹ…em muốn có mẹ….
Cô bé bắt đầu nức nở rồi bật khóc, nước mắt rơi xuống cả bức tranh bên dưới. Mạnh Hoàng siết chặt tay, đôi môi mím lại. Đúng lúc đó Thiên Di liền tiến lại gần cô bé.
- Bé này, ra đây với chị.
Cô bé ngước mắt nhìn Thiên Di rồi bước lại, vẫn không ngừng sụt sịt. Thiên Di ôm cô bé vào lòng, để cho bé ngồi trên đùi mình rồi dịu dành nói:
- Sao em lại muốn có mẹ?
- Có mẹ rồi mẹ sẽ đưa em đi chơi, ru em ngủ, mua kem cho em.
Thiên Di ân cần đưa tay lau hai hàng nước mắt của cô bé rồi mỉm cười:
- Vậy sau này, mỗi lần chị Thiên Di đến sẽ chơi với em, mua kem cho em, còn ru em ngủ nữa, được không? Em nhìn xem, có rất nhiều bạn bè bên cạnh em, các mẹ ở đây cũng rất thương em nữa. Ngoan, đừng khóc! Chị không cho em mẹ được nhưng chị sẽ là chị của em, đồng ý không?
Nghe Thiên Di nói, cô bé nín khóc và gật đầu. Thiên Di cười tươi ôm lấy cô bé. Nhìn thấy nụ cười đáng yêu và nhân hậu ấy, trái tim Mạnh Hoàng bỗng dưng đập mạnh. Những cảm xúc chưa từng có khiến khuôn mặt Mạnh Hoàng đỏ bừng….
***
Mạnh Hoàng nằm dài trên giường, bộ quần áo mặc hồi sáng vẫn chưa kịp thay. Một buổi chiều từ thiện đơn giản nhưng cũng đủ làm cho Hoàng mệt bở hơi tai. Nhắm nghiền đôi mắt, Mạnh Hoàng nhớ lại những ánh mắt, nụ cười, những bàn tay bé nhỏ của các em ở trại trẻ mồ côi. Rồi câu nói của Thiên Di cuối buổi chiều cũng theo dòng kí ức ấy quay về: “ Anh thấy không, các em nhỏ ở đây chắc chắn đã phải trải qua rất nhiều nỗi đau cả về vật chất và tinh thần. Thế nhưng các em vẫn không hề buông xuôi, vẫn mở lòng đón nhận sự yêu thương của tất cả mọi người. Vậy tại sao anh lại không thể mở lòng như vậy, đón nhận tình cảm của những người thân bên cạnh anh?” Bất giác, đôi môi Mạnh Hoàng thoáng hiện một nụ cười.Hình ảnh của cô gái ấy cứ phảng phất trong tâm trí Mạnh Hoàng: khi cười, khi tức giận, khi vui đùa,…Sao Mạnh Hoàng lại nhớ đến những điều này nhỉ? Chẳng lẽ…. Bỗng nhiên Hoàng mở choàng mắt, cố gắng quên đi cái ý nghĩ điên rồ vừa diễn ra trong đầu.
Chap 10
- Cái gì? Bà nói gì hả?- Hoa ngạc nhiên đến nỗi đánh rơi cả chiếc kẹo mút đang cầm trên tay.- Bà từ chối đi chơi với bọn tôi đã đành, lại còn dẫn cả cái tên đó đến trại trẻ mồ côi. Bà điên rồi hả?
- Suỵt! Bà nhỏ tiếng thôi! Không thấy cả lớp đang nhìn tôi với bà à?
- Nhưng…- Hoa nhìn quanh lớp rồi thì thầm.- Cái tên không có trái tim ấy bản thân mình còn không nghĩ đến nữa là nghĩ đến người khác.
- Vậy nên tôi mới đang cố gắng giúp cậu ấy.
- Nhưng chắc gì việc này đã có hiệu quả với một người không có tình cảm như vậy?
- Thế thì bà nhầm rồi.- Thiên Di cười tươi.- Hôm qua Mạnh Hoàng như trở thành một con người khác. Cậu ấy chơi đùa với các em nhỏ rất thoải mái, thậm chí còn tự tay bế mấy bé ở phòng sơ sinh nữa. Các em nhỏ ở đó đều thích Mạnh Hoàng!
Hoa nhìn Thiên Di đầy dò xét:
- Này, sao tôi cảm thấy trong lời nói của bà có chút kì lạ. Đừng nói tôi là bà thích tên đó rồi nhé.
Thiên Di giật mình rồi vội vã xua tay:
- Vớ…vớ vẩn! Không có chuyện đó đâu.
- Tốt nhất là nên như vậy. Tôi không muốn bà phải chịu bất kì tổn thương nào.- Hoa nghiêm nét mặt.
***
- Cô Thiên Di! Đợi tôi một lát.
Thiên Di vừa bước ra khỏi cổng thì bỗng nghe thấy tiếng cô Sang từ phía sau. Nó ngạc nhiên quay đầu lại:
- Có chuyện gì vậy cô?
- Hôm qua tivi đã nói sẽ có gió mùa đông bắc, cậu chủ biết cô Thiên Di hay quên áo khoác nên dặn tôi nhớ đưa áo cho cô.
Thiên Di hơi ngẩn người. Phải rồi, từ sau hôm cùng Mạnh Hoàng đến trại trẻ mồ côi, thời tiết cũng bắt đầu chuyển sang mùa đông. Thiên Di cười- nụ cười đẹp và ấm áp như ánh nắng mặt trời giữa mùa đông lạnh giá.
- Cháu nhớ rồi, cảm ơn cô.
Thiên Di nhận lấy chiếc áo rồi bước lên xe. Từ trên ô cửa kính tầng hai, Mạnh Hoàng chậm rãi đưa ly café lên miệng. Không biết vì mùi thơm của café hay vì nụ cười khi nãy mà Hoàng cũng bắt đầu mỉm cười.
***
Kết thúc buổi học thêm toán ở trung tâm, Thiên Di chào mọi người rồi vui vẻ ra về. Hôm nay nó cố tình không về bằng xe ô tô để có thể ngắm nhìn cảnh thành phố về đêm, để đắm mình trong không gian se lạnh đầu đông. Nhìn những đôi tình nhân tíu tít trên đường, tay nắm chặt tay để san sẻ chút hơi ấm làm Thiên Di nhớ về người con trai ấy- người con trai đã cùng nó rong chơi trên khắp các nẻo đường Hà Nội. Mấy ngày nay Minh Long và câu lạc bộ bóng rổ đang tập trung tập luyện để chuẩn bị cho giải đấu sắp tới. “ Lần này mình nhất định sẽ ghi thật nhiều điểm vì cậu.”, câu nói buổi sáng của Minh Long làm Thiên Di bật cười. Nhưng bất chợt, cảnh tượng trước mặt làm Thiên Di phải dừng chân.
***
“ Sao hôm nay khó ngủ thế nhỉ?”- Mạnh Hoàng thầm nghĩ và
chậm rãi bước xuống cầu thang. Đã muộn rồi mà cô Sang vẫn đang chăm chỉ lau dọn phòng bếp và sắp xếp lại một số đồ đạc.
- Cậu chủ chưa ngủ sao?- Thấy Mạnh Hoàng, cô Sang ngạc nhiên dừng tay.
- Chưa, cháu đang tìm đồ uống.
- Để tôi giúp cậu. À mà cậu chủ có biết cô Thiên Di đâu không?
Mạnh Hoàng sửng sốt:
- Thiên Di chưa về?
- Dạ chưa. Tối nay cô Thiên Di có buổi học thêm nhưng nói không cần lái xe đến đón. Bây giờ vẫn chưa thấy về.
Mạnh Hoàng im lặng một lát rồi rút điện thoại ra gọi nhưng không thấy có tín hiệu. Trong lòng thoáng xuất hiện một chút cảm giác bồn chồn, Mạnh Hoàng quay sang nói cô Sang đi ngủ trước còn mình quyết định ngồi đợi ở ghế salon. Mười phút, hai mươi phút, rồi gần một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Mạnh Hoàng bắt đầu lo lắng, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Đột nhiên hình ảnh về vụ tai nạn lần trước ùa về làm Mạnh Hoàng đứng bật dậy. Có phải lần này Thiên Di cũng xảy ra chuyện rồi không? Mạnh Hoàng bắt đầu sợ hãi thực sự, một nỗi sợ lạ lẫm không thể gọi tên nhưng lại bóp nghẹt trái tim Mạnh Hoàng.
- Không, phải đi tìm Thiên Di!
Mạnh Hoàng nói rồi toan bước ra khỏi nhà nhưng cô Sang từ trên tầng đi xuống thấy vậy liền hỏi:
- Cậu chủ khuya rồi còn đi đâu vậy?
- Tôi đi tìm Thiên Di, tôi lo có chuyện gì đó không hay xảy ra.
- Vậy cậu chủ để tôi đi cho, sức khỏe cậu chủ không tốt nên cậu cứ ở nhà đi.
- Không được!- Mạnh Hoàng nói lớn- Tôi nhất định phải đi.
- Đi đâu vậy?
Tiếng nói từ đằng sau khiến Mạnh Hoàng vội vã quay đầu lại. Trước mặt Hoàng là Thiên Di với đôi mắt ngơ ngác.
- Muộn rồi anh muốn đi đâu? Lại định bày trò gì hả?
- Cô Thiên Di, may quá cô về rồi. Cậu chủ lo cho cô nên đang định đi tìm cô đấy. Cậu chủ, vậy là giờ cô Thiên Di đã trở về rồi nhé.
Cô Sang nói và mỉm cười bước lên cầu thang. Mạnh Hoàng vẫn chưa hết lo lắng liền chạy đến bên cạnh Thiên Di, hai tay nắm chặt vai nó:
- Cô đã đi đâu vậy hả?- Mạnh Hoàng nói bằng giọng giận dữ.
Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên rồi cười tươi:
- À, hôm nay lúc tôi đang trên đường về nhà thì thấy có một em bé bị lạc đường. Em bé đứng khóc nhưng chưa có ai ra giúp đỡ nên tôi đến hỏi chuyện. Vì em bé không nhớ đường về nhà nên tôi đành đưa em đến đồn công an để tìm sự giúp đỡ. Đấy là lí do mà tôi về muộn.
- Còn điện thoại? Tại sao điện thoại của cô không thể liên lạc được?
- Vậy sao? Chắc là hết pin mất rồi.
Đáp lại sự vui vẻ vì đã làm được một việc tốt của Thiên Di là thái độ khó chịu của Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng bắt đầu lớn tiếng:
- Cô có đầu óc không vậy? Về muộn thì cũng phải báo với mọi người một tiếng chứ!
- Xin lỗi, lúc đó tôi chỉ muốn nhanh chóng giúp em bé kia nên…
- Nên mới không để ý đến cảm xúc của người khác! Cô đúng là không biết suy nghĩ.
- Này, dù gì tôi cũng đã xin lỗi rồi, anh còn muốn gì nữa? Tránh ra cho tôi về phòng.
Thiên Di giận dữ hất tay Mạnh Hoàng ra và bước đi nhưng Mạnh Hoàng đã kịp kéo tay nó lại.
- Cô đứng yên đó, tôi còn chưa nói xong với cô.
- Hôm nay anh lại gặp chuyện gì nữa, đừng có trút giận lên đầu tôi!
- Cô có biết cảm giác của tôi khi chờ đợi cô khó chịu đến mức nào không?
- Anh kì lạ thật!- Lúc này Thiên Di đã nổi nóng thực sự. Một ngày đầy mệt mỏi với nó còn chưa đủ hay sao, giờ về nhà cũng bị người khác vô cớ kiếm chuyện.- Khó chịu thì đừng để ý đến tôi, cứ coi như tôi không tồn tại! Đừng quan tâm đến chuyện của tôi nữa! Tôi không hề bắt ép anh chờ tôi vậy đừng có chờ để rồi ở đây nổi nóng!
Thiên Di cố gắng giật mạnh tay ra khỏi tay Mạnh Hoàng nhưng ngay lập tức bàn tay ấy đã kéo nó lại và ôm chặt vào lòng:
- Tôi không thể không để ý, càng không thể không quan tâm! Nếu tôi bớt yêu em một chút thì tôi đã không phải sợ hãi và tức giận thế này!
Thiên Di sững sờ đến mức không thể nói nổi một lời. Mạnh Hoàng đang ôm nó? Câu nói vừa rồi là một lời tỏ tình? Thiên Di cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang rung chuyển khiến nó chao đảo. Mãi một lúc sau Thiên Di mới có thể bình tĩnh trở lại, nó thoát khỏi cánh tay Mạnh Hoàng và lùi về đằng sau vài bước:
- Đừng…đừng có đùa nữa. Tôi sẽ không bị anh lừa đâu.
- Tôi không đùa! Tôi cũng muốn đây là một trò đùa nhưng không được, tôi đã lún quá sâu rồi.
Thiên Di lắc đầu rồi vụt chạy lên tầng hai
Thiên Di ngồi ngẩn người trên giường, hai tay ôm chặt chiếc gối hình trái tim. Những lời của Mạnh Hoàng không ngừng nhảy nhót trong đầu nó. Thật ra mọi chuyện là như thế nào? Chắc tên đó lại bày trò trêu chọc Thiên Di rồi. Nhưng…không phải! Ánh mắt Mạnh Hoàng lúc đó rất nghiêm túc, không có vẻ gì như đang nói dối cả. Chẳng lẽ…chẳng lẽ…đó là sự thật?
***
- Ê, hôm nay lại trái gió trở trời gì mà bà cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ thế, có phải bị cái gì rơi vào đầu rồi không?
Hoa ngồi bên cạnh Thiên Di, hai tay không ngừng huơ huơ trước mặt nó. Thiên Di quay sang phía Hoa, miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thở dài im lặng.
- Có chuyện gì thì bà nói đi, đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi chứ.
Biết không còn cách nào giấu cô bạn thân, Thiên Di đành kể cho Hoa nghe chuyện tối qua.
- Không được, bà và tên đó không yêu nhau được đâu.- Nghe xong Hoa liền lắc đầu quầy quậy.
- Tôi cũng nghĩ Hoàng nói đùa thôi.
Cuộc nói chuyện bỗng nhiên bị cắt đứt bởi tiếng trống báo vào tiết. Cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp và vui vẻ thông báo:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hợp đồng yêu - Shell
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Truyện teen – Hợp đồng yêu Full
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Teya Salat