Đợi mãi cũng có ngày này…Phải nói mặt tôi bừng như cà chua…Để em bớt thẹn, tôi chủ động ôm em vào lòng, cảm nhận hạnh phúc…
-“Ơ làm gì đấy…tránh ra…”
-“???”
Con bé này, đã táo bạo thế rồi, giờ còn ngượng ngùng cái gì? Chưa kịp để tôi thắc mắc, em cúi xuống chân giường, tôi nghe tiếng nước róc rách…sau đó…ặc…cái khăn này…cả chậu nhỏ dưới kia…sao lúc em bê vào tôi có thể u mê không nhìn thấy…kết quả là…ăn cả chợ dưa bở…!!!
Khăn bông nhẹ nhàng chà xát người, khá dễ chịu…thực ra, mọi khi băng bó thì em cũng có lau qua rồi nên tôi không cảm thấy ngại gì hết, nhưng tới khi chiếc khăn từ từ xuống dưới…em làm tôi chết đứng mất…vậy mà, cái khuôn mặt kia, chả có biểu hiện gì đặc biệt…tôi chỉ muốn hét thật to ‘Nàng ơi nàng có phải con gái không???’
-“Không phải xấu hổ, mấy việc như thế này tôi làm quen rồi…”
Nói rất thản nhiên, đoạn, kì cọ từng kẽ chân cho tôi…nhưng mà tôi không thấy vui nữa…tôi tức…cục tức rất to…ức hận không thể nhuốt trôi…
Quen? Sao mà quen? Em trước kia là lau người cho thằng nào? Là thằng cha nào còn có cái diễm phúc ấy trước cả tôi?
Hận không thể đè em ra…tra hỏi…xả giận…
Lòng tự ái trong tôi dâng cao cuồn cuộn như sóng biển…
-“Thôi, kệ tôi…”
-“Sao không nói từ đầu…”
-“Là em tự nguyện chứ tôi bắt gì…”
Em tức lắm, nếu là em của ngày hai đứa còn ở trọ, tôi đoán sẽ gân cái cổ kia lên mà cãi, mà xỉa đều cho mà xem…nhưng giờ, nàng sợ tôi…nên ngoan ngoãn vào nhà tắm cất đồ, tắm giặt xong…lại ngoan ngoãn trèo lên giường đi ngủ…
Tôi tuy có không ưa cái ngoan ngoãn giả tạo này nhưng có cái lợi đấy chứ…nếu khác đi một chút, hành động sau đây của tôi chắc bị ăn vài phát đạp rồi…cũng phải cảm ơn cái chức danh đại ca…
Vẫn như thường lệ, tôi vòng tay qua ôm lấy eo nhỏ…đã từ bao giờ, tôi trở thành sống lệ thuộc…cứ phải có con người này, cái mùi hương này…mới ngủ được…trong tầm mắt, cứ phải trông thấy cái vóc dáng gầy gò tong teo này mới an tâm...
-“Nuôi em tốn bao nhiêu cơm mà vẫn không lên được nạng nào…”
Lan không nói gì, đoán em đã ngủ, tôi khẽ áp lòng bàn tay mình vào bụng em, thở dài: “Cái bụng này, chẳng có tý mỡ gì cả…haizzz…nhưng được cái…nhìn tay này…sắp trắng trở lại rồi đó…”
Phải nói ngắm em ngủ cũng khiến tôi thấy hạnh phúc…Bờ môi đỏ mọng ấy…nước da đã bắt đầu tươi tắn, không còn sạm đen như trước…cái dáng ngủ này…
Quả thật…một lần nữa tôi không dám thừa nhận mình là chí nhân quân tử nữa…tôi nín thở…khẽ khàng, đặt môi tôi chạm môi em, đã là lần thứ hai…vậy mà trái tim tôi vẫn không ngừng rộn ràng, một cảm giác tê dại tới điếng người…, để tránh biến mình thành kẻ khốn nạn, cố hết sức…đẩy em ra xa, rồi lấy gối chặn giữa hai chúng tôi…ôi…đến là khổ mà…
………………………….
Có vẻ là hoang đường, nhưng khi thực lòng để tâm tới một ai đó, kể cả thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt người ấy, bạn đều có thể nhìn ra. Tôi với em, cũng là như vậy. Dạo này tôi khá hơn nhiều, nhưng em thì rất lạ.
Em thì vẫn diễn cái bộ dạng nghe lời khuất phục đấy, nhưng sâu trong đôi mắt, tôi cảm nhận sự bấn loạn, tâm rạng thất thường. Có lần, em đang ngồi suy nghĩ, tôi chỉ để nhẹ tay lên vai, em quay lại, trợn tròn mắt lườm…sau đó…em lại xin lỗi rối rít…nhưng mà…điều đó làm tôi bận tâm…
Hàng đêm đi ngủ, em còn hay gặp ác mộng, dù có ôm chặt, có đánh thức em như thế nào…em cũng hoảng loạn, khi tỉnh dạy luôn là nước mắt đầm đìa…mặt xuống sắc hẳn…người thì chắc cho ra ban công là bay theo gió…quả thật khiến người khác không yên lòng…
Chap 18: Nỗi lo của nàng… ~Lan~
Cuộc đời tôi, từ khi sinh ra tới giờ…chưa bao giờ sợ như vậy…
Hôm ấy tôi vừa đánh trứng xong, thì quên khuấy mất mình để công thức làm Macaron trên phòng…đứng trên những bậc cuối cùng của cầu thang, tôi nghe tiếng hắn …càng gần, từng chữ của cuộc điện thoại ấy càng ám ảnh tôi…
-“Được, lần này thử độc quan trọng, hi sinh con đó cũng không sao, anh sẽ giao nhiệm vụ, chủ nhật tuần sau tiến hành… ”
Chân tay rụng rời…tôi vội vã chạy lên sân thượng, tránh để hắn phát hiện…
Vâng, vậy là đối xử tử tế, tốt với tôi, hóa ra là thế…
Hóa ra cho tôi sống mấy ngày tươi đẹp trước khi thay hắn làm cái nhiệm vụ khốn nạn kia???
Tôi rất sợ…
Trước đây tôi từng bị bắt, từng bị hành hạ…nhưng chung quy, bọn đó chỉ trông vào chữ “sắc”…
Còn bây giờ…
Là cả một cái mạng…
Thảo nào…lớp học làm bánh, đồ dùng đều mua cho, đi học đưa tận nơi…hắn thấy có lỗi với tôi sao? Có lỗi vì phải hi sinh con người lương thiện này sao?
Giờ tôi đã hiểu sao hắn cần tôi…tôi…không gia đình, không họ hàng…xảy ra chuyện gì, đào cái hố là xong, làm gì có ai nhớ thương…có ai báo mất tích…mọi chuyện quả là bình yên suôn sẻ…
Tôi sợ…rất sợ…tôi chưa muốn chết…tôi là một con bé không gia đình…nhưng tôi cũng vẫn có ước mơ…
Không được, tôi không được khóc…phải cứng rắn lên…sẽ ổn thôi…
……………………………
Hôm nào tôi cũng trong trạng thái căng thẳng, cố gắng tìm một kẽ hở, sự sơ xài của hắn mà có cơ trốn chạy…
Tôi gọi cho Linh, nhờ cô ta giúp đỡ, nhận được một tràng…nào là lần trước sao chậm chạp vậy, nào là cơ hội tới mà không phất thì đáng đời thôi…cô ta nói chịu, giờ anh Việt yêu quý của cô ta ngày nào cũng ở nhà, có thách cô ta cũng không dám…
Với thế lực của hắn, liệu Uyên có thể giúp tôi…một đằng là kinh doanh…một đằng là xã hội ngầm…tôi thực không nỡ…cũng không dám mạo hiểm người thân duy nhất của mình…
Tuyệt vọng…u uất…cũng tới lúc rồi...tự tôi phải cứu lấy mình…đợi lúc hắn đi bộ ngoài sân hóng gió, tôi nhanh nhẹn lên phòng…cầm lọ dung dịch trắng trong suốt…đó là chiếc lọ mà một người bạn cùng cảnh ngộ cho tôi, cho tới bây giờ, tôi cũng không biết thứ dung dịch này tên là gì…chỉ biết, tôi có một kỉ niệm hết sức kinh khủng về nó…
**********************************
Câu chuyện về lọ dung dịch trắng
Ba năm trước, có một người con gái trẻ bị trói chặt trên giường…cô ấy hoảng loạn, lo sợ tới run rẩy…
Lão già đó, chắc ngoài đời cô phải gọi là bác…
Lão ta gầm rú, nhe nhởn thích thú, cởi trói cho cô…bắt đầu những việc bẩn thỉu…
Cô ra sức giãy giụa…thậm chí, cả món võ học được, là đạp thẳng vào chỗ đó…nhưng đều không có tác dụng với tên khốn nạn này…
Hắn dồn cô tới đường cùng…là hắn ép cô…cô cố gắng tươi cười:
-“Anh, thôi được…nếu đã vậy…xong việc phải thưởng em nhé!!!”
Ha, con này, tưởng thanh cao…hóa ra…hắn buông giọng dê già:
-“Được, cô em thích gì anh chiều hết…”
-“Cho em một triệu nhé…”
-“Tưởng gì, đơn giản…”
Đôi mắt hắn đã long sòng sọc đầy dục vọng…
-“Anh này…người em hôi lắm…em vào tắm nhé…”
-“Đừng có mà dở trò…”
-“Anh thật, nhà tắm ngay đây, em sao chạy được, hóa muỗi chắc…”
-“Được, nhanh lên đó…”
Cô gái mau chóng vào nhà tắm, vờ xả nước, sau đó lấy một lọ dung dịch nhỏ trong túi quần, từ từ thoa lên cơ thể…
Khi cô vừa ra, truyện ta chỉ đăng trên wattpad, những nơi khác ta không chịu trách nhiệm, mong các nàng thông cảm vì đoạn chèn này, lão già đã không thể chịu nổi, xông tới cắn xé, nhưng lão nào có ngờ…chưa đầy ba phút, chân tay tê cứng, đầu óc quay cuồng…
Cô vội chỉnh lại áo quần, nhìn hắn bằng một nụ cười khinh bỉ....sau đó, cũng nghe nói hắn tới giờ vẫn sống thực vật…nhưng cảm thấy thứ mình có quá kinh khủng, nên từ đó cô đều cố gắng không dùng…
*****************************
-“Việt…là anh ép tôi trước…”
Hoặc là tôi sống, hoặc hắn sống…tôi thực sự…không có lựa chọn…
Hôm nay đã là thứ bảy…chỉ còn chưa đầy hai tư giờ nữa…nếu không nhanh sẽ không có cơ hội…
Vẫn là công việc quen thuộc…tôi chậm rãi đập trứng, tách lấy lòng trắng…đánh bông, trộn lòng đỏ, bột, vani…nhưng lần này, chiếc bánh của tôi có thêm một nguyên liệu nữa, đó là vài giọt từ chiếc lọ trong tay…
Tôi bật lò…
Nướng bánh…
Chiếc bánh hôm nay nở rất đẹp, rất to…Tôi phủ cho nó một lớp kem láng mịn, xắt lát dâu tây, xếp hình trái tim…rất đẹp…
Còn chưa định mang ra mời thì hắn đã sun xoe tới…
-“Ái chà…đẹp ghê…tiến bộ thế!!!”
-“Tôi ăn nhé…”
Tôi không nói gì, ăn bánh tôi làm là thói quen của hắn rồi, bởi vậy, hắn tự nhiên như ruồi cầm thìa xắn một miếng…
Chỉ cần hắn đưa miếng bánh lên miệng thôi, hắn sẽ nằm trong 3 năm…5 năm…hoặc cả đời…và tôi…sẽ thoát chết…
Chap 19: Phải chăng…là em đã yêu anh???… ~Lan~
Hắn đưa chiếc thìa lên mũi…ngửi ngửi hít hít…
-“Thơm quá…em bé giỏi ghê…”
Tim tôi đập rất mạnh…Tự nhiên trong lòng tôi dâng lên một cảm giác run sợ…khủng khiếp…
Cảm giác ấy còn đáng sợ hơn tất cả cảm giác tôi phải đối mặt với cái chết cộng lại…
Tôi làm sao thế này…tôi giận giữ với chính bản thân …
Lập tức giật lấy chiếc thìa rồi hất cả chiếc bánh xuống đất…tôi cũng không hiểu nổi mình.
Hắn nhìn tôi, gương mặt kinh hoàng…tôi không nói gì, chỉ cúi xuống dọn dẹp…Hắn cúi theo, đầu tay trỏ lấy một ít bánh phía trên chưa dính đất:
-“Sao tự nhiên lại thế…ngon thế này cơ mà…”
Đoạn, định bỏ vào mồm nếm…tôi phát điên, vội vàng giật tay hắn, lau vào áo mình, bực tức nhìn hắn:
-“BIẾN…ANH BIẾN NGAY RA KIA CHO TÔI…”
Đó là lần đầu tiên tôi dám quát hắn, kể từ khi biết hắn là đại ca. Tôi vội vàng thu dọn chiếc bánh, lau thật sạch sẽ, sau khi vứt vào thùng rác, đổ rất nhiều đồ dơ bẩn lên chốc, tôi mới quay vào, lòng nặng trĩu…
Tầm chiều tối, đợi tới lúc hắn tắm, tôi lên sân thượng hít thở…vậy là ngày mai sắp tới rồi…chỉ còn đêm nay thôi…tôi gọi cho đứa bạn thân nhất…
-“Uyên…”
-“Mày sao vậy Lan?”
-“Không có gì, chỉ là tao mới xem một bộ phim Hàn Quốc, buồn quá…”
-“Dì ơi…dạo này dì rảnh quá …”
Tôi thở dài…
-“Phim là phim, đời là đời, đừng để ảnh hưởng tới tâm trạng…”
-“Ừ…”
-“Nội dung là gì, mà khiến dì Lan mạnh mẽ như thế cũng phải khóc…dì kể mẹ cháu xem…hihi…”
-“Thì là…nữ diễn viên chính hoặc là phải chết, hoặc là cô ta sẽ phải giết nam diễn viên chính để cứu lấy mình...cô ta đã rút súng rồi, nhưng lại không thể bắn…mày nói xem, cô ta ngu tới mức nào… ”
-“Ngốc ạ…đấy không phải là ngu…”
-“Mà là quá ngu???”...

Phone: 01657595739 
