Ring ring
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Tình Yêu Học Trò

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 6234
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Tình Yêu Học Trò
– Hehe. Trùng hợp quá nhỉ. Thế thì cùng nhau xem cho vui nhé.
Tôi và QA xem phim rất vui vẻ. 2 đứa vừa xem vừa nói chuyện, bình phẩm, nhận xét về mấy nhân vật trong phim. Do đã xem nhiều nên thôi thuộc làu hết các cảnh trong bộ phim, nhưng vì không muốn QA mất vui nên khi QA hỏi :
– T đã xem phim này chưa ?
– À chưa. Đây là lần đầu tiên T xem đó.
– Thế hả. Giống mình quá. Hihi
Chết thật, lại nói dối. Thời gian cứ thế trôi qua, thỉnh thoảng lại có câu nói vang lên :
– úi, nhìn con xanh xanh kia to thật đấy.
Hờ hờ, đúng là con gái. Tôi nói :
– Con xanh xanh kia tên là Hulk đấy cô nương ..
– Ủa, thế hả. Mình có biết tên ai với ai đâu. Hì.
Tôi vừa ăn bỏng vừa xem phim, thỉnh thoảng lại làm ngum nước cho đỡ khát. Thật sự trong khoảng thời gian xem phim , tôi cảm thấy rất vui vẻ, dường như mọi ưu tư đều tan biến. Nhưng tôi không biết tôi sẽ duy trì cảm xúc này trong bao lâu, liệu sẽ còn có chuyện gì xảy ra nữa đây.
4h30. Bộ phim kết thúc. Tôi và QA ra khỏi rạp, tôi thì không nói làm gì nhưng QA cứ nói liên hồi :
– Bộ phim hay thật. T thấy không ? Cái con xanh xanh kia đúng là rất khỏe T nhỉ.
Tôi mỉm cười vì sự ngây ngô của QA :
– Nó tên là Hulk, cô nương ạ. Nó mà biết có người gọi nó là con xanh xanh thì chắc nó buồn lắm đấy. Haha
– Hì. Thì mình gọi nó như nào cũng được mà. T bắt bẻ mình quá hà.
Tôi không nói thêm, chỉ cười và nhìn QA. Trong lòng tôi đã bắt đầu có chút rung động với cô bé này. Tuy nhiên, tôi vẫn hiểu rất rõ mình là ai, và mình đang yêu ai, mình đang có việc gì phải làm.
QA dường như thấy tôi đang có chuyện gì đó thì phải, nên mới hỏi tôi :
– T sao thế . Có chuyện gì à.?
– À không, không sao.
– Thật không?
– Thật mà. QA về đi, không bố mẹ lại lo.
– Hì, không cần lo cho mình đâu.
– Thế thì T về trước nhé. T còn có việc phải làm ở nhà.
– Ừ . T về đi.
Cả một buổi chiều, tôi đã bớt căng thẳng đôi chút. Từ giờ đến sáng mai, không biết tôi phải làm gì đây, phải làm sao để giải quyết nút thắt khó khăn này đây. Tôi không biết, không biết gì cả.
Chap 32:
Thời gian cứ thế trôi qua, tôi cứ sống như vậy, như một thằng mất hồn. Lại một tuần mới đến, cuộc sống của tôi thiếu vắng em thật là nhàm chán. Mỗi lần đi học ngang qua nhà em, tôi lại nhìn vào xem em đã đi học chưa, mặc dù dặn lòng nhiều lần rằng sẽ không nhìn nữa, nhưng tôi không thể kiềm chế được bản thân, cái đầu vẫn cứ nhìn một cách vô ý thức.
Nhớ lại khoảng thời gian trước đây , cứ mỗi lần tôi đi học là tôi lại rẽ vào nhà em, đập cửa gọi em , em mở cửa chạy ra và véo má tôi, bảo lần sau không được gọi như thế nữa, nhưng tôi cứ bơ đi như không nghe thấy, rồi lần sau tôi lại làm như vậy. Ôi, chỉ cần một vài kỉ niệm như thế thôi cũng quá đủ để tôi đau quặn lòng rồi.
Quãng đường từ nhà đến trường vẫn vậy, sao mà giờ đây tôi thấy nó xa hơn bình thường. Tôi đi xe một cách vô thức, không còn để ý đến xung quanh ( cũng may mà không bị tai nạn ).
Tôi đến trường , vào lớp. Nếu như bình thường thì sau khi cất cặp, tôi sẽ đi ăn sáng ngay, nhưng do tâm trạng không được tốt nên tôi gục mặt xuống bàn nằm ngủ một chút. Tôi cũng không rõ là mình nằm bao lâu, chỉ biết là mình bị tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng thằng H, thằng đối đầu với tôi, tôi ngó mặt ra ngoài cửa sổ. Không tin được, dưới sân trường, thằng H đang đi với Quỳnh, vừa đi vừa cười nói, có lẽ là rất vui vẻ. Đã một tuần rồi, tôi không nhìn thấy nụ cười của em, nụ cười đã hút hồn tôi bao cơn mê. Trong đầu tôi hiện ngay lên ý nghĩ : ” Thằng H nó bắt đầu tấn công rồi, mày phải làm gì đi T. Không được để mất em “
Lúc thằng H lên lớp, tôi giả vờ như chưa nhìn thấy gì cả. Không phải là tôi không dám nói mà là tôi thấy bây giờ thời điểm là chưa thích hợp. Mọi chuyện cứ để thêm một thời gian nữa rồi tính. Thú thật bây giờ tôi cũng rất mệt mỏi với mọi chuyện rồi, tôi muốn có một khoảng thời gian nghỉ ngơi trước khi bắt đầu vào cuộc chiến.
Mà công nhận hôm nay hên thật, có 5 tiết thì được nghỉ tiết cuối, phải nói là lâu lắm rồi tôi mới được nghỉ tiết ý , lớp 12 mà được nghỉ tiết thì hiếm lắm à.
Cả lũ bọn tôi rầm rộ kéo nhau ra quán trà đá cạnh trường :
– Lâu lắm rồi mới nghỉ tiết nhỉ bọn mày
– Ờ. Tao nhớ lần cuối là 1 tháng trước.
– Ối vl, thằng T nó còn nhớ cả thời gian nghỉ tiết kìa bọn mày.
– Haha. Thằng T nhớ dai thế chắc thù cũng dai lắm.
– Thằng Ngọc nói chỉ có chuẩn . Like.
– Đm, bọn mày nói nhiều bố đấm phát chết luôn giờ.
– Bọn tao 5 đứa lại sợ mày à. Haha
Đúng chất bạn thân, nói chuyện với nhau thì thôi rồi . Bề ngoài thì như vậy nhưng bọn tôi sống rất tốt với nhau. Câu truyện đang đến hồi gay cấn , thằng Tùng đang kể chuyện lúc lớp 10 :
– Tao nói thật, lúc vừa vào lớp 10, nhìn thằng T ngố không chịu được bọn mày ạ. Lúc đó tao còn tưởng nó gay nữa chứ.
– Còn tao thì thấy thằng Thuận nhìn chuẩn vc , thằng Ngọc thì lúc đấy nó để đầu đinh, nhìn như thằng du côn.
– Tao thề là lúc đó tao không dám nói chuyện với nó, sợ vãi đái.
– Haha. Bọn mày chỉ thế thôi à. ( Tôi lên tiếng ). Lúc mới vào lớp 10 tao ngồi cạnh thằng Mạnh đây này, đm nó, ngồi trong giờ mà nó cứ kể truyện cười làm tao không nhịn được, cuối cùng phọt cm nó ra tiếng cười ” haha ” vang khắp lớp, bọn mày còn nhớ không?
– Sao không nhớ, lúc đó tao nhìn thấy 2 đứa mày bị ra ngoài đứng. Đệch, đã bị phạt mà tao thấy 2 đứa mày cứ cười nhăn nhở, đã thế ra ngoài lại cười tiếp.
– Thằng T với thằng Mạnh lúc nào cũng đi cùng nhau, ban đầu tao tưởng 2 đứa mày là gay cơ. Mãi về sau mới biết là không phải
– Hờ hờ. Tao có bức ảnh chụp anh em lúc khai giảng lớp 10 nè.
Cả lũ xúm lại xem, đúng là lúc đấy trông thằng nào cũng ngố ngố:
– Nhìn thằng T kìa bọn mày.
– Đm, tao như nào thì cũng không bằng mày đâu Thuận à.
– Thằng Tùng lúc đấy bám vai tao à.
– Cái đầu thằng Mạnh phải nói là không lẫn đâu được.
…blah…blah…..
Câu chuyện tiếp diễn được 30′ nữa thì trống ra về vang lên. Tôi hỏi cả lũ :
– Về chưa bọn mày.
– Từ từ, ngồi đây ngắm các em lớp 10 tý đã.
– Tao chịu thua bọn mày luôn đấy.
Ngoài mồm thì nói vậy nhưng tôi cũng muốn ở lại, lý do thực sự là tôi muốn nhìn thấy em, cuộc sống thiếu em khiến tôi như nghẹt thở. Tôi muốn được nhìn khuôn mặt thân thương đó, dù chỉ một chút thôi cũng đủ rồi.
Được một lát thì tôi thấy em đi ra, em không đi một mình mà đi cùng thằng H. Thảo nào mà lúc này nghỉ tiết tôi thấy thằng H nấn ná ở lại lớp, tôi tưởng nó tìm cái gì, hóa ra nó chờ em. Em vô tâm đi qua trước mặt tôi mà không biết ở đằng sau có một con người đang chết lặng trong đau đớn. Sự việc đó không thể qua được mắt mấy thằng bạn tôi , bọn nó hỏi :
– Mày với em ấy sao rồi T.
– Thằng H nó tấn công rồi à.
Tôi thở dài trả lời :
– Ờ. Có lẽ là vậy.
– Mày đã tính toán gì chưa?
– Chưa. Kệ cm nó đi. Bây giờ tao đang rất mệt, cứ để tự nhiên đi.
– Mày yên tâm. Bọn tao sẽ giúp mày trong mọi việc.
– Tao biết là thế. Có chuyện gì tao sẽ gọi bọn mày.
– Thằng H trông thế mà ghê thật. Nó quyết tâm chơi lại mày đấy.
– Ừ. Ngay từ đầu tao đã biết là như thế rồi. Thôi về đi bọn mày.
Tôi lên xe và đi về trước.
Tuần sau đã thi học kì rồi mà tâm trạng như này thì làm sao mà thi được đây. Tôi đã hứa với mẹ là đạt kết quả tốt trong kì thi lần này, vì thế tôi quyết tâm : DẸP BỎ HẾT MỌI THỨ, TẬP TRUNG VÀO ÔN THI. Về nhà là tôi lấy lịch thi ra xem và chuẩn bị tài liệu ôn tập. Trong khoảng thời gian vắng em, tôi chìm vào trong những kiến thức , những con số, những dòng chữ…. Tôi thấy thời gian trôi nhanh hơn, nỗi nhớ em dường như cũng với bớt phần nào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, cuối cùng thì tôi cũng thi học kì xong. Kết thúc kì thi thì cũng gần Noel rồi. Quyết tâm không để Noel này cô đơn, tôi lên kế hoạch tác chiến cụ thể.
Nhất định mày phải đòi lại những gì đã mất, nhất định phải thế. Mày nhất định phải đánh gục thằng H. Nhất định phải như thế T.
Này em, em đã cảm nhận thế nào khi rời anh đi, cho tất cả quãng thời gian này anh đều nghĩ về em. Lại 1 lần nữa anh lại cố nhấc mình rời khỏi chiếc giường lạnh vương trong sương tâm trí bây giờ như mất phương hướng hy vọng em sẽ bước trở về nhưng mà hy vọng càng nhiều thất vọng càng mang thêm bao bộn bề.
Chap 33:
Chủ nhật .
Buổi sáng, vừa thức dậy đánh răng rửa mặt xong thì điện thoại kêu. Mẹ, thằng nào gọi mà sớm thế nhỉ ? Hóa ra là thằng Tùng :
– Alo. Bố mày đây.
– Ê. Đi chơi cùng bọn tao không?
– Đi đâu?
– Về quê thằng Ngọc. Nghe nói trong đấy nhiều chim lắm, vào đấy bắn chim với tắm suối cho sướng.
– Thế hả. Okay luôn ( Gì chứ mấy cái vụ đi bắn chim này là tôi rất khoái )
– Thế thì sang nhà tao luôn đi. Vào sớm còn chơi được lâu.
– Ờ. Tao sang ngay.
Chiến thôi, thi xong rồi, sao phải xoắn nữa. Tôi lấy xe phóng sang nhà nó. Đệch, cái bọn này , đi học thì rõ là muộn thế mà hẹn đi chơi thì thằng nào thằng nấy đến rất đúng giờ, đúng là bọn ham chơi. ( Mà mình cũng khác gì bọn nó nhỉ )
– Thế nào. Chuẩn bị xong chưa ?
– Đợi tý. Có cần mang theo thức ăn không ?
– Không cần đâu. Vào trong đấy có nhà cô chú tao ở đấy. Mình vào đấy ăn cũng được, không phải ngại.
– Thế thì ổn rồi. À mà có mấy xe thế ?
– 5 xe.
– À được. Thằng Thuận hôm nay lấy xe đâu ra thế.
– Tao mượn thằng anh tao. Bọn mày đừng tưởng chỉ có bọn mày có xe nhé. Hehe ( Nó vừa nói vừa cười nhăn nhở )
– Thế thì chiến thôi.
5 thằng xuất phát lúc 8h. Quãng đường đi là khoảng 50km. Vì bọn tôi đi nhanh nên chỉ mất hơn 1h là đến nơi. Thằng Ngọc đi trước dẫn đường cho cả lũ , được một lát thì đến nhà cô chú nó. Ngôi nhà khá rộng và đẹp , vừa bước vào cửa thì thằng Ngọc oang oang lên :
– Cô ơi, cháu đến chơi đây.
– À Ngọc hả. Gọi bạn vào đi cháu.
Mấy thằng dắt díu nhau đi vào nhà. Vì là nhà người lạ nên thằng nào cũng phải giữ ý tứ , không nên gây ấn tượng xấu trong lần đầu tiên gặp mặt. Ngồi nghỉ uống nước tầm 10′ thì thằng Ngọc nói :
– Cô ơi. Bây giờ bọn cháu lên núi bắn chim. Trưa nay cô nấu nhiều cơm vào nhé, bọn cháu ăn trưa ở đây. Hehe
– Rồi. Mày yên tâm đi. Cô lo được hết. Cứ đi chơi thoải mái đi nhé.
Chậc. Cô thằng Ngọc thoải mái thật, đúng là chiều thằng cháu hết cỡ. Thằng Ngọc vứt cho bọn tôi mỗi thằng một khẩu súng kíp. Loại này tôi đã từng sử dụng qua vài lần nên cũng gọi là khá thạo, còn mấy thằng còn lại trừ thằng Ngọc thì chưa bao giờ dùng đến nên nhìn thằng nào cũng luống cuống :
– Cái này dùng như nào thế bọn mày ?
– Ủa. Lần đầu tao nhìn thấy súng này đó.
– Nhìn kì quá zợ ?
– Thôi đi bọn mày. Tý nữa gặp chim bọn mày khác biết bắn hết.
Cả bọn đi lên rừng. Chậc, quê thằng Ngọc rừng núi nhìn hiểm trở thật. Cả bọn đi sâu vào trong rừng,chỗ này chắc ít người qua lại nên con đường mòn mọc đầy cỏ. Tôi vừa đi vừa nhìn xung quanh, có rất nhiều cây to mọc , cạnh đó có một con suối , nước khá là trong, chắc tắm thoải mái lắm đây. Tôi hỏi thằng Ngọc :
– Ê. Ngọc. Tý nữa có tắm không đấy ?
– Có. Nhưng không phải ở đây.
– Thế ở đâu ?
– Bí mật.
Biết rõ thằng Ngọc là dân bản địa ở đây nên tôi cũng không hỏi gì thêm. Đi được thêm một đoạn nữa thì tôi bắt đầu nghe thấy tiếng chim. Chậc, chỗ này quang đãng, lại có nhiều cây cổ thụ nên chim đến làm tổ rất nhiều. Tôi quay người nhìn , đâu đâu cũng toàn là chim. Mấy thằng kia rất hứng thú, hét lên :...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
» Em biết lỗi rồi mà, đừng rời xa em, anh nhé!
1234...192021»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ