“Hoàng! Sao mày không vào? Rồi làm gì ướt như chuột thế kia?”
Mãi lo suy nghĩ vẫn vơ nên anh nào hay Phong đã đứng ngây người nhìn anh nãy giờ. Cái thằng quỷ cứ như thế chẳng thay đổi tí nào hết. Lúc nào cái miệng cũng quang quát nhưng được cái là nhiệt tình với bạn bè…
“Ừ! Tao mới mắc mưa, đang nghĩ xem làm cách nào để an ủi Băng Tâm. Mày cũng biết việc này đâu dễ dàng gì chấp nhận…”
“Không ngờ mày cũng tâm lý vậy. Mà thôi vào đi, đứng ngoài này có khi người ta nghĩ rằng mày vẫn còn vấn vương tình cũ nên mới đứng đây không dám vào đó!”
Một câu nói đùa vu vơ của Phong cũng khiến anh thẫn thờ. Nó nói có sai chút nào đâu. Từng lời nói cứ như một ánh gương phản chiếu mọi suy nghĩ trong lòng anh. Tự nhiên anh thấy sợ, sợ cái cảm giác mà bấy lâu anh chôn chặt lại bùng lên ngay lúc này…
“Ừ! Mày nhấn chuông đi!”
Nhìn thấy bóng Trâm dần xuất hiện sau cánh cổng, Hoàng khẽ nhói lên một nổi đau khó tả. Nhưng anh biết làm sao hơn vì mọi chuyện cứ để thời gian sẽ trả lời.
“Tâm sao rồi Trâm?”
“Cũng đỡ hơn nhiều rồi nhưng nó còn buồn lắm. Hai anh dắt xe vào đi…”
Tiếng cánh cổng khép lại như một lời răng đe nhắc nhở cho những suy nghĩ đen tối của Hoàng, có lẽ anh phải tìm cho bản thân mình một đáp án chính xác nhất để có thể quyết định chuyện gì sẽ xảy ra cho cuộc tình éo le và oan trái này.
Từ từ bước chân vào nhà, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Hoàng là cảnh Băng Tâm trên mặt đầy bông băng trắng muốt, sắc mặt tiều tụy và đau đớn. Có thể nói đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô như thế. Nhưng chuyện ấy cũng hoàn toàn có thể hiểu được vì nếu lâm vào hoàn cảnh đó thì ai mà lạc quan và vui vẻ được chứ. Càng nghĩ anh càng cảm thấy thương tâm…
“Nghe chuyện là Phong chạy tới đây liền luôn đó. Tâm đỡ hơn chưa? Sao không cho mọi người biết sớm?”
Băng Tâm quay lại nhìn Phong nở một nụ cười gượng gạo, không ngờ một người “bộp chộp” như Phong lại quan tâm người khác đến vậy…
“Ừ tại Tâm thấy chuyện này cũng không hay ho gì, với lại bây giờ cũng khá hơn nhiều rồi. Cảm ơn Phong nha!”
Phong bật cười, đúng là cái tính tình con người khó lòng thay đổi được. Nhưng có Phong cũng hay, vì nơi nào có anh thì nơi đó sẽ không hề thiếu đi nụ cười. Rồi tự dưng cô quay sang nhìn Hoàng. Vẫn con người ấy, người bạn có thể nói là rất thân với cô, nhưng hôm nay nhìn anh lạ quá! Cái ánh mắt buồn ẩn chứa muôn trùng suy nghĩ, bộ quần áo ướt và nói chung là cái trạng thái vô cùng bê bếch… Những thứ ấy hoàn toàn chưa bao giờ xuất hiện ở một người hoàn mĩ như Hoàng.
“Hoàng cũng đến à? Sao hôm nay nhìn bê bối thế?”
Như quay trở về thực tại, Hoàng thẫn thờ nhìn cô rồi ấp úng:
“À… tại… mắc mưa! Hôm nay trời mưa lớn quá mà quên mang theo áo mưa!”
“Trời! Vậy mà không chịu tránh mưa, kiểu này bệnh chết luôn á! Trâm ơi, mày lên phòng chị hai lấy đỡ đồ anh hai cho Hoàng thay đi!”
“À! Ờ… Tao đi liền…”
Đang mãi mê suy nghĩ về những chuyện vớ vẫn, tự nhiên Trâm giật mình sau tiếng gọi của nhỏ bạn.Có một cái linh cảm gì đó rất lạ khiến cô không thể nào vứt bỏ từ khi nhìn thấy mặt Hoàng. Phải chăng cô đã suy nghĩ quá nhiều…
“Thôi! Không cần đâu Tâm, lát Hoàng…”
“Không cần cái gì mà không cần, lạnh lắm đó. Một mình Tâm thê thảm thế này là đủ rồi, Tâm không muốn Hoàng cũng vậy. Tâm không chịu nổi thêm cú sốc nào nữa đâu…”
Tự nhiên giọng cô rưng rưng, dù đã cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt mọi người nhưng cô vẫn không thể nào quyết định được cung bậc cảm xúc. Cũng đúng, dù có mạnh mẽ đến bao nhiêu thì con gái vẫn là con gái, vẫn cần lắm một bàn tay an ủi và chia sẽ, cũng cần có ai đó quan tâm mình. Những điều ấy tưởng chừng rất nhỏ nhoi nhưng chẳng hiểu tại sao cô không bao giờ có được. Buồn thì làm được gì cơ chứ? Bởi lẽ tạo hóa đã quá ân điểm cho cô những nỗi buồn, niềm vui mới vừa lóe ra đã nhuốm màu u uất. Vậy thì thôi từ nay cô sẽ học cách an phận. Làm một con người bình dị như bao nhiêu người khác để cầu tìm được một chốn yên bình.
“Thôi mà Tâm, đừng như vậy. Hoàng sẽ không có gì đâu mà…”
Miệng nói ra những lời ấy nhưng trong lòng Hoàng hiểu rõ hơn ai hết. Những dằn vặt mà con tim anh đang gánh chịu sẽ chẳng thể nào vơi đi khi còn ở bên cạnh cô. Nhưng làm sao anh có thể thôi lo lắng cho một người mà anh yêu thật lòng? Dù biết đó là một quyết định sai lầm nhưng anh không thể nào không thực hiện. Nhiều lúc anh chỉ ao ước được nói thật những gì mình nghĩ trong đầu nhưng lại có quá nhiều thứ ngỗn ngang lấn chiếm suy nghĩ anh khiến anh “thân tàn ma dại”. Đúng! Tất cả là tại anh, tại anh đã dám can đảm đùa giỡn với tình yêu của Bích Trâm để giờ đây anh phải ngậm ngùi cam chịu…
“Hai đứa mày làm như tao là cái bóng không bằng? Nói chuyện nghe tình cảm quá khiến người khác nổi da gà! Nếu không phải bạn thân thì tao cứ nghĩ hai đứa mày là tình nhân đấy. Cũng may là Bích Trâm không nghe thấy nếu không thì…”
Câu nói vô tình của Phong khiến cô và Hoàng không khỏi giật mình. Phong nói không sai, dù sao thì trước đây hai người đã từng có nhiều tai tiếng, giờ lại thêm nói chuyện kiểu này thật không khỏi khiến người khác hiểu nhầm. Nếu Bích Trâm nghe thấy chắc chắn sẽ buồn. Đó giờ Bích Trâm luôn là người bạn tốt, toàn tâm toàn ý giúp đỡ cô trong mọi tình huống đau khổ nhất. Có thể nói Bích Trâm đã trở thành người bạn thân nhất của cô lúc này. Thật tình cô không hề muốn bạn thân mình phải buồn thêm vì mình nữa…
“Ừ! Tại thân quá nên quên! Hi vọng là Trâm không nghe thấy!”
Rồi Phong phá lên cười giòn, cái nụ cười khiến không khí trở nên bình thường, phá tan đi cái vẻ im lặng và ngượng nghịu đang hiện hữu. Nhưng có lẽ sẽ chẳng ai để ý rằng có một người đang nấp sau cánh cửa phòng chẳng dám bước ra. Từng lời nói, từng hành động đã trở thành những suy nghĩ day dứt. Khi gắn kết những sự kiện trong câu chuyện lại với nhau, người ta có thể dễ dàng nhận ra rằng chuyện gì đang và sẽ diễn ra. Giờ đây Trâm mới hiểu những gì mình đã nghĩ, những lo lắng vừa rồi khi nhìn thấy bộ dạng Hoàng lúc nãy là có lí do. Bởi hơn ai hết cô thừa biết tình cảm của Hoàng dành cho Tâm sâu đậm đến mức nào. Vậy thì việc lựa chọn bên cạnh cô ngày ấy phải chăng là để Tâm thanh thản bước bên cạnh Sơn? Phải chăng từ bấy lâu nay cô đã ngộ nhận thứ tình yêu vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về mình? Từng suy nghĩ chạy dọc khắp hệ thần kinh trên cơ thể Trâm khiến cô không tày nào nhúc nhích. Hình như có một nổi đau hằn lên trong trái tim cô, âm thầm mà day dứt, đau hơn bao giờ hết…
Chap 22: KẾT THÚC CHO TÌNH YÊU CHÚNG TA
Cuộc nói chuyện rôm rả hơn khi có một anh chàng vui tính như Phong. Tiếng cười thật tâm đầu tiên sau những ngày tháng trầm lắng vì những nỗi đau không tưởng của Tâm đã xuất hiện. Nhìn thấy cảnh đó Hoàng thấy lòng mình vui hơn bao giờ hết. Có lẽ anh sẽ không bao giờ giỏi lấy lòng con gái như thằng bạn thân ngồi kế bên nhưng anh đã cố gắng hết sức để dùng sự chân thành của bản thân mình cảm hóa trái tim ai đó, mặc dù những cố gắng ấy chẳng đi tới đâu. Anh lặng nhìn người con gái ấy thật lâu như để cảm nhận những tổn thương mà cô đang gánh chịu.
“Ê Hoàng! Bích Trâm đâu mất rồi? Nãy giờ cũng lâu rồi mà không thấy à nha!”
Câu hỏi bất ngờ của Phong làm Hoàng giật mình quay về thực tại. Nó nói cũng đúng vì từ phòng khách lên phòng chị Tuyền cũng đâu có bao xa, vậy mà nãy giờ khoảng nửa tiếng đồng hồ vẫn không thấy động tĩnh gì. Hoàng có một cảm giác lo lắng khó tả…
“Chết! Mấy ngày nay có mình Trâm lo cho Tâm, nó cũng mất ngủ nhiều đêm liền rồi. Không biết có chuyện gì không nữa?”
“Trời ơi!…”
Hoàng hoảng hồn kêu lên hai tiếng rồi chạy thật nhanh lên cầu thang. Tâm và Phong cũng chạy theo phía sau. Cánh cửa phòng mở toan, Trâm đang nằm trên nền gạch lạnh ngắt, tay vẫn cầm bộ quần áo cho Hoàng. Anh lo lắng bế xốc cô đặt lên giường và hỏi thăm, chưa bao giờ anh thấy mình tồi tệ như bây giờ…
“Em có sao không Trâm? Đừng làm anh lo mà!”
Trâm lim dim mắt nhìn anh, cái ánh mắt tràn ngập những nỗi đau và phẫn uất. Cô rất muốn hỏi anh về những suy nghĩ thật sự trong lòng anh lúc này. Nhưng cô lại sợ, sợ phải nhận được một đáp án đau lòng mà mình không bao giờ muốn nghe. Cô cũng muốn khóc, khóc cho vơi bớt niềm đau đang đè nặng trong tim nhưng cô lại không còn chút dũng khí nào để làm điều đó…
“Em… không sao! Tại… mấy bữa nay mệt quá nên mới…”
“Thôi! Em nằm nghĩ chút đi! Không cần nghĩ nhiều! Anh đi mua gì cho em ăn”
Hoàng ân cần quan tâm cô nhưng sự quan tâm của anh giờ đây lại khiến cô càng thêm đau đớn. Không biết đó có phải là những điều anh thật sự muốn làm không hay chính anh đang nhập tâm vào vai diễn lớn nhất của đời mình. Cô khóc, nước mắt lăn dài trên đôi gò má xanh xao vì mệt mỏi. Lúc ấy, Phong và Tâm chạy đến bên cạnh cô, nhìn thấy cô khóc mà ai cũng nghĩ cô cảm động vì hành động của Hoàng, có ai ngờ đâu cô lại đau lòng vì những suy nghĩ nhen nhóm trong đầu…
Hoàng bước ra ngoài đi mua thức ăn cho Trâm, lúc này Tâm cũng cúi người ngồi xuống. Cô đặt tay lên trán nhỏ bạn thân để kiểm tra xem thế nào. Rồi tự dưng cô lại khóc:
“Tao xin lỗi mày nha nhỏ! Tại vì tao mà mày như thế này, tao thật có lỗi với mày quá…”
“Không có gì đâu! Tao ngủ một lát là khỏe lại à! Mày cũng nghĩ ngơi đi, tao muốn được yên tĩnh!”
Nói rồi Trâm quay lưng về phía Tâm như lẫn trốn. Đúng! Cô sợ, sợ chỉ cần nhìn thấy Tâm thêm chút nữa thôi cô sẽ không kìm được bản thân mà nói nên những lời to tiếng. Thôi thì cô sẽ chọn cách im lặng để tìm hiểu rõ mọi chuyện. Tất nhiên là cô cũng sẽ không bao giờ tha thứ nếu như những gì cô nghĩ trong lòng là thật. Có thể nói hôm nay cô đã thật sự hiểu rằng tình yêu là vô cùng mù quán, càng yêu sâu đậm càng khiến bản thân mình dày vò thậm chí là tha hóa. Nhưng cô cũng không muốn quan tâm nhiều. Cô chỉ cần một chút yên tĩnh để có thể tìm ra lối đi cho riêng mình…
Tâm thở dài, cô kéo Phong bước ra ngoài đóng cửa lại để dành không gian yên bình cho Trâm. Không biết tại sao nhưng hôm nay cô thấy Trâm lạ lắm, hình như Trâm đang cố tình tránh mặt cô. Tự nhiên cô cảm thấy buồn và hụt hẫng, vì bấy lâu nay lúc nào cô cũng là người được quan tâm nên hôm nay cô thấy mình giống một đứa trẻ bị bỏ rơi. Không giống như cô, Phong có vẻ là người tinh tế hơn, anh có thể đoán được suy nghĩ qua hành động rất rõ ràng của Trâm. Anh chắc chắn Trâm đã nghe được cuộc đối thoại lúc nãy nên mới như vậy nhưng anh quyết định sẽ không nói gì với Tâm vì anh biết giờ đây cô cũng đang rối rắm trăm bề. Anh nghĩ anh sẽ dành một cuộc nói chuyện rõ ràng với Hoàng vì là người đứng ngoài cuộc nên anh sẽ là người sáng suốt nhất, đồng thời cũng là bạn thân của họ nên anh không hề muốn mối quan hệ phức tạp này làm rạn nứt đi tình cảm bạn bè bấy lây nay.
Trâm tỉnh dậy, đôi mắt lim dim nhìn một loạt xung quanh. Cô dừng lại ở cái dáng cao gầy của Hoàng. Anh đã ngồi bên cạnh cô thế này bao lâu rồi? Chỉ nằm đây thôi nhưng cô có thể cảm nhận được sự cô đơn của anh. Chưa bao giờ cô thấy giữa anh và cô tồn tại một khoảng cách xa xôi đến thế. Cô đã yêu anh, yêu từ lúc nhìn thấy vẻ điển trai và phong độ của anh khi đi cùng Sơn – anh họ của cô. Sau lần ấy, cô tự cho mình cái quyền thầm lặng yêu anh và bên anh không lí do. Đã bao lần cô lấy hết can đảm của một đứa con gái ra để nói lời yêu anh nhưng cái tình cảm mà anh dành cho cô chỉ là tình bạn. Anh đã từng nói với cô không biết bao nhiêu lần là anh đã có người khác và còn cho cô xem ảnh. Lúc đó cô đã đau đớn biết bao nhiêu và càng đau đớn hơn khi người đó lại là cô bé hoa khôi chảnh chọe, tệ hại hơn nữa là người đó có xem anh là cái gì đâu. Không một chút yêu thương thậm chí còn dành cho anh cái ánh mắt khinh khỉnh đáng ghét. Cô đã từng ghét người con gái đó đến độ nào khi chứng kiến hết mọi chuyện bằng con mắt cảu một người yêu đơn phương. Trong mắt cô, ông trời vốn dĩ không công bằng khi người yêu chân thành lại không được đền đáp còn người thích đùa giỡn với tình yêu lại có được tình yêu. Có lẽ đó là những suy nghĩ chủ quan, nhưng không hiểu sao cô luôn đặt mình vào cái vòng lẫn quẩn ấy. Để rồi cho đến khi có cơ hội tiếp xúc với người con gái ấy, cô nhận ra rằng mình còn may mắn hơn người đó vạn lần vì ít ra mình cũng có tuổi thơ trọn vẹn. Hóa ra cái lớp vỏ bọc lạnh lùng và khinh khỉnh ấy lại che chở cho một trái tim thương tổn và yếu đuối nhất trên đời. Có lẽ vì vậy mà cô tự nhủ với lòng là sẽ luôn trân trọng tình bạn với người đó, toàn tâm toàn ý tác hợp cho người đó đến với anh họ của mình. Nhưng thật ra lúc đó cô cũng mảy may một chút hi vọng là mình sẽ có cơ hội giành lấy trái tim người con trai mà mình yêu. Đến hôm nay, mọi thứ mà cô hi vọng đều đã trở thành hiện thực, cô đã từng rất vui và hạnh phúc. Vậy mà hôm nay, tự nhiên chính cô lại nhận ra cái ảo tưởng bấy lâu nay chỉ là một cơn mộng mị. Giờ anh đang ngồi đây, bên cạnh cô nhưng cô lại thấy xa thăm thẳm....

Phone: 01657595739 