XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Có lẽ…..Chẳng phải là yêu….

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1502
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Có lẽ…..Chẳng phải là yêu….
Còn có một chàng trai cô cũng coi là bạn, đó là chàng trai nhà kế bên.


Trung có vẻ là một người trầm tính, biết lắng nghe và ít nói. Lại nhớ lại đêm đầu tiên cô đi ra vườn ngắm sao và gặp anh…


“Tôi thấy cô xinh thật đấy, lại giỏi giang nữa. Chắc ở công ty cô có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ? Nếu tôi mà là họ, khéo tôi cũng theo đuổi cô đấy.”


Ánh trăng tuy không soi tỏ gương mặt cô, nhưng cô vẫn cúi xuống, mặt ửng đỏ.


“Thôi, đêm đã khuya rồi, chào anh nhé”. Cô nói ngắn gọn rồi vội vã đi vào nhà.


Nhưng sau đó anh chẳng bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa, cô vẫn gặp anh thường xuyên, có vẻ như ngày nào anh cũng ngồi ở vườn ngắm sao, lúc nào cô ra cũng thấy anh ở đó rồi. Họ chỉ nói chuyện linh tinh, những chuyện về cuộc sống của cô ở nửa kia thế giới, về những giống hoa mà anh có nghiên cứu qua, về bạn bè, gia đình,… Anh luôn là một thính giả xuất sắc khi cô than phiền về những mệt mỏi của cuộc sống thành thị. Ít khi cô có một người bạn lắng nghe cô như vậy. Điều đó khiến cho những buổi nói chuyện phiếm với anh có tác dụng giảm stress rất nhiều cho cô. Gần một năm qua tìm được nơi trút bầu tâm sự như vậy, cuộc sống của cô đã thú vị hơn rất nhiều.


Nhưng anh không có ở đây để trò chuyện với cô lúc này.


Từ hai tháng qua anh không xuất hiện bên kia hàng rào nữa. Hỏi ra mới biết, anh đã đi công tác 6 tháng trong miền nam trước lễ cưới của em trai cô vài ngày. Mấy ngày trước đó anh nói chuyện với cô tuy vẫn bình thường, nhưng có một âm điệu xa lạ nào đó trong giọng anh mà cô không để ý. Có lẽ tại thường ngày anh cũng hay thất thường, có hôm rất thân mật, nhưng có hôm lại dường như kìm nén một thứ cảm xúc nào đó khiến anh lạnh lùng. Lần này là làm việc căng thẳng và lo lắng cho chuyến đi công tác dài ngày này cũng nên.


“Anh ta còn không thèm nói với bạn bè để mà đưa tiễn”. Cô nhủ thầm. Đúng là tên ngốc dở hơi.


Nhưng vẫn có một cái gì đó thật trống vắng.


Ly đứng dậy, đi dạo trong vườn, hít thở không khí mát lạnh đẫm sương đêm. Một mùi thơm thoang thoảng đưa vào mũi cô làm cô dừng bước. Mùi hoa phảng phất đâu đây, có lẽ là từ phía bên kia bờ rào.


Cô nhóng cổ qua bức tường thấp, bên dưới mái che được dựng lên sát tường là một hàng hoa ly…


*****


“Hàng hoa đó hả? Thằng Trung nhà bác nó trồng mấy tuần trước khi đi, nó bảo là trồng cho đẹp thôi, ai thích thì cứ lấy. Có một cây nụ đã to rồi đấy cháu thích không bác cắt cho?”


“Dạ cháu cảm ơn bác”


Ly cầm cành hoa ly bác hàng xóm cho, thận trọng đặt vào một lọ hoa cao cổ với nhiều bông hoa khác. Bông ly nổi bật lên trên những đóa hoa ấy như lời hát trên giai điệu của một bản tình ca. Năm nụ hoa phớt hồng chớm nở nhưng hương thơm nhè nhẹ đã dịu dàng lan tỏa. Mùi hương không đậm nhưng ngây ngất, màu hồng không lòe loẹt nhưng tươi tắn. Bất chợt một ký ức hiện về như được lưu giữ vào nhành hoa…


“Trong những cây hoa anh đã thấy anh thích loại hoa nào nhất?”


“Tôi à, tôi,… tôi thích ly nhất, ly vừa đẹp lại thơm và lâu tàn. Còn cô?”


“Em cũng vậy, ngoài những lý do đấy ra, chắc tại bố mẹ đặt tên em là Ly nên em mới thích hoa ly.”


Anh và cô cùng cười sau câu nói ấy, đến khu vườn cũng nhè nhẹ lao xao…


Biết đâu,… biết đâu anh ta thích mình? Nhưng mà…


Có lẽ… chẳng phải là yêu đâu, chỉ là anh ta thích một loài hoa đẹp.


Tháng thứ ba…


“Thật là mệt mỏi!”


Trung nằm vật xuống giường, đi khắp các nơi kiểm tra cây giống làm anh thấm mệt. Quay về phòng nghỉ trong một bộ dạng bơ phờ, anh chẳng còn sức lực làm gì nữa. Anh đứng dậy đi ra ban công hít thở. Phòng điều hòa khiến anh thấy ngột ngạt. Chỗ anh ở đây tuy là ngoại ô thành phố, nhưng không khí ít ra vẫn còn trong lành và đượm mùi gió biển. Nhìn ngắm dòng xe đi lại bên dưới, anh bất giác lại nhớ nhà, nhớ con đường nhỏ quanh co, nhớ bố mẹ, nhớ…


“LY…”


Anh bất ngờ thốt lên, một bóng hình quen thuộc vừa đi ngang qua bên dưới, anh chạy như bay vào phòng, lao xuống cầu thang ra ngoài. Nhưng ra đến nơi, xung quanh anh chỉ toàn là những gương mặt xa lạ. Anh cười một mình, lòng chùng xuống. Có thể anh nhớ tới cô ấy mà bị ảo giác chăng. Anh lại đang mệt mỏi, điều đó có thể lắm. Ly làm sao xuất hiện ở đây được.


Anh lại lên phòng, cơn buồn ngủ kéo đến như thủy triều dâng, và giấc ngủ chập chờn đến với anh thật nhanh…



Anh đang đứng trong một căn phòng lộng lẫy đông người. Anh nhìn quanh, mọi người đều đang nhìn về phía cửa, chờ đợi một điều gì đó.


Và kia, Ly bước vào, trong bộ váy cô dâu lộng lẫy, tiến về phía anh. Anh đưa một tay về phía cô, nhưng trước khi cô tiến tới, một người đàn ông đã chạy khỏi đám đông.


“Mày không xứng với cô ấy, CÚT ĐI!”


Anh nhận ra đó chính là người đàn ông anh đã nhìn thấy ở nhà ông Tam. Anh ú ớ không nên lời, trong khi đó người đàn ông đã xấn tới trước anh. Cảnh thay đổi, anh đang đứng ở bên bờ vực, người đàn ông đã chạy đến trước mặt anh, và đẩy anh rơi xuống.


Anh đang rơi, rơi,… rơi mãi… Mặt đất hiện lên rõ dần, và…



Ly choàng tỉnh giấc. Xung quanh vẫn đang còn tối. Cô bấm điện thoại lên xem, mới 2 giờ sáng. Chuyến đi công tác này khéo làm cô sụt đi mấy cân mất. Có mấy ngày mà biết bao là việc phải làm. Tâm trí cô lúc nào cũng căng như dây đàn. Thật là tệ. Cô đứng dậy mở cửa và bước ra ban công tràn ngập gió đêm.


Lúc tối cô đã đi dạo quanh một lát, nhưng kết quả chẳng được bao nhiêu, đầu cô vẫn đau nhức và cơ thể mệt rã rời. Ngày mai là ngày cuối tuần, xong việc nhưng đến đầu tuần sau cô mới bay về. Nhất định cô sẽ phải đi loanh quanh thăm thú vùng ngoại ô này. Hình như anh Trung cũng đang làm việc ở đây, có khi nào đi loanh quanh lại gặp được anh ta không nhỉ? Cô cười nhạt. Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được.


Cô rút điện thoại ra. Trong đây có lưu số của Trung mà cô mới hỏi được mấy hôm trước. Không biết có nên gọi hay không…


Chiều hôm sau, Trung trở về phòng với tâm trạng trống rỗng. Anh vơ vẩn nghĩ đến Ly. Nhưng lý trí của anh đã lập tức phản đối.


“Cô ấy đã có chồng rồi, có lẽ giờ này cũng đã có bầu rồi cũng nên. Mình không nên tiếp tục nghĩ về cô ấy nữa. Cô ấy đã lấy được người xứng đáng, và mình phải hạnh phúc thay cho cô ấy.”


Anh với tay lấy điện thoại. Trước khi biết tin Ly lấy chồng anh đã sang vờ hỏi được số của cô từ bà Tam. Nhưng anh chưa bao giờ thử gọi, cũng chưa bao giờ nhắn tin thử. Ly đã lấy chồng rồi, đã có một lọ hoa thật đẹp để cắm.


Trung đứng dậy đi ra đường. Hoàng hôn đỏ quạch đã chớm tắt sau chân trời phía tây. Mình anh vẫn đi lang thang giữa những con phố chằng chịt và đông đúc xe cộ, chẳng biết để làm gì.


19h30. Ly lấy điện thoại từ trong túi ra, ngập ngừng rồi bấm số.


19h30. Anh giơ điện thoại lên trước mặt, im lặng hồi lâu rồi cũng ấn gọi.


Tut tut tut tut tut…. Số máy bận…


19h35. Trung lại cầm điện thoại lên, bấm lại số vừa nãy.


19h35. Cô chợt nhận tin nhắn từ tổng đài, nhưng chỉ là tin khuyến mại, cô thoát ra và ấn gọi.


Tut tut tut tut tut…. Số máy bận…



Trung thất vọng gác máy, chuỗi tut dài như đã dập tắt hết hy vọng của anh. Anh chỉ định hỏi thăm cô một câu.


19h38. Ly lại bấm số, và lần này ở phía bên kia đầu dây, tiếng chuông vang lên.



Anh đứng khựng lại giữa đường, không tin nổi vào điều mình đang thấy. Cả 2 lần anh gọi đều máy bận, làm sao cô biết số để gọi lại cho anh?


Nhưng anh cũng nhấc máy.


“Alo”


“… Anh Trung phải không?” – Giọng nói này phát ra từ trong điện thoại bên tai phải anh, và cả bên tai trái từ một người vừa bước qua anh.


“Ly!”



Nếu có duyên, nhất định sẽ gặp…


19h42. Điện thoại cầm trong tay Ly lại đổ chuông. Cô vừa mới tắt máy khi quay lại và nhận ra người đằng sau mình. Lần này là mẹ của cô.


“Ly ơi, ông nội,… ông nội bị ngã, bị hôn mê, vừa đưa đi cấp cứu rồi!”



Vào giây phút cô vừa gặp được Trung…


“Ông nội em bị ngã, vừa mới đưa đi cấp cứu, em phải bay về ngay” Ly nói trong hơi thở dồn dập khi chạy ra đường tìm taxi với Trung đang chạy theo sau…



Anh không nói gì cả, chỉ lẳng lặng theo cô lên taxi về khách sạn của cô lấy đồ và ra sân bay. Trông Ly như trực òa khóc, nhưng nét rắn rỏi vẫn hằn sâu kiềm chế cảm xúc trên khuôn mặt. Sự lo lắng tột độ khiến cho người cô run run.


Chuyến bay sẽ khởi hành lúc 21h30.


Cô ngồi chờ ở băng ghế bên trong sân bay, lúc này, đã không thể kiềm chế nổi, từng giọt nước mắt long lanh rơi thật chậm trên khuôn mặt giữa hai bàn tay.


Anh ngồi lặng yên bên cạnh, tay phải đặt lên vai cô, khẽ nói: “Ông em sẽ không sao đâu, đừng lo…”.


Cô khẽ dựa đầu vào vai anh, vẫn còn thổn thức. Còn anh bên cạnh lại ngổn ngang những suy nghĩ. Lo lắng, cảm thông, vui mừng, dằn vặt,… Anh không biết liệu anh làm thế này có đúng không. Ở bên cô với tư cách một người bạn, đúng vậy, chỉ là một người bạn thôi.


Có lẽ… chẳng phải là yêu đâu, chỉ là ở bên những lúc yếu đuối với tư cách một người bạn…


Cô gần như đã ngủ gục trên tay anh. Khi anh lay cô, cô giật mình nhìn đồng hồ rồi hối hả kéo vali về phía cửa soát vé. Trước khi đi không quên nói khẽ: “Cảm ơn anh!”.


Anh vẫn đứng đó nhìn theo hình bóng nhỏ bé của cô dần biến mất, lòng nặng trĩu những suy tư. Anh làm vậy liệu có lỗi với chồng cô không? Có lỗi với cô không? Chậm rãi quay trở ra cửa sân bay, anh khẽ thở dài, không khỏi lo lắng cho cô. Anh cũng lo cho ông Tam. Ông ấy luôn tỏ ra thích anh, hay kể cho anh những câu chuyện thú vị. Tiếc rằng anh không có phúc được làm cháu rể của ông. Đó đã là một người khác.


Anh vừa chỉ mới gặp được cô, gặp nhau giữa thành phố đông đúc một cách tình cờ. Đó liệu có phải là duyên phận?


Nếu có duyên, chắc chắn sẽ tìm thấy.


Có lẽ anh và cô có duyên với nhau thật…


Có duyên nhưng lại không có phận. Hai người mới chỉ vừa gặp nhau, cô đã vội vã ra đi…


Anh còn chưa kịp hỏi thăm cô…


Còn chưa kịp làm vẻ mặt vui mừng của một người bạn hỏi han về chồng cô…


Hoa ly anh trồng giờ chắc đã đều lớn và ra hoa, không biết hương thơm vườn hoa ấy có làm cô chú ý…


Cô đã từng nói thích hoa ly giống anh…


Nhưng có một điểm khác, anh đã nói anh thích nhất là ly, hoa ly, và cả con người tên Ly… Thích thôi, chứ chưa phải yêu, chưa phải là yêu được, đó chỉ là thích con người như thích một loài hoa, chỉ có vậy… Bông hoa ấy đã có chủ khác rồi…


Ly mệt mỏi cầm điện thoại gọi cho anh. Một đêm ở viện ngồi lo lắng đã khiến đôi mắt cô cũng như bà, bố mẹ và em trai cô trũng sâu. Nhưng thật may mắn là ông nội đã không sao. Bác sĩ đã nói là đã qua cơn nguy hiểm. Cả nhà cô cùng thở phào. Bây giờ là lúc để nói cảm ơn anh, và thông báo ông đã an toàn.


Đầu dây bên kia chỉ có những hồi chuông đổ dài…


Qua đêm nay, cô đã biết cô tìm thấy một nửa của đời mình. Lúc tựa đầu vào vai anh, nỗi lo toan dường như dịu đi, và trong lòng cô cảm thấy ấm áp và tin tưởng. Cô không muốn làm bạn với anh

Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ