_Tôi…tôi_thấy Ken bỗng dưng nổi đóa lên làm nó đâm…quíu._được rồi. đi thì đi
Ken đi trước, nó đi sau mà khuôn mặt trở nên buồn rười rười. hik! Đã hk muốn mà sao chạm mặt hoài zậy trời? bọn nó quay lại làm cả lớp ngạc nhiên:
-ủa? Linh sao hk nghỉ mà ra đi chi vậy?
-uk! Nghỉ đi cho khỏe
-…
-A`! Linh vì k muốn cả lớp mất vui nên đã hết đau và quay lại_Ken lên tiếng rồi quya sang nó_anh nói vậy đúng không Linh?
-À ừm!_nó nói mà răng cứ nghiến kèn kẹt_mình chỉ đau sơ sơ thôi. Với lại mấy bạn đnag chơi mà mình lại ở một mình thì chán chết. h` hết đau oiz_mỉm cười tươi rói dù trong lòng đang “dậy sóng”
-Ukm! Vậy tốt quá. Chúng ta bắt đầu thôi_lớp trưởng kêu lên_luật chơi như sau: mỗi cặp sẽ dùng trán đưa từng trái táo thả vào trong rổ của mình. Aai được nhiều táo trong rổ là chiến thắng. còn về phần thưởng…mình xin để phần cuối cuộc choi mới được tiết lộ cho thêm phần hấp dẫn. rồi….h` thì…start………..
Trò chơi bắt đầu, trái táo được đặt vào trán 2 đưa tụi nó. Nó cảm nhận khoảng cách giũa nó và Ken rất gần, có thể nhận thấy hơi thở ấm nóng của Ken phả lên mặt nó. Dù không muốn nhưng nó phải công nhận là Ken rất ddwpj. Gương mặt góc cạnh đầy nam tính, da trắng, dôi môi đỏ mọng luôn nhếch lên đúng chất lãng tử, hàng lông mày rậm màu đen…tất cả đều toát lên vẻ quyến rũ. Hèn chi mà mấy đưa kon gái theo hắn như điếu đổ. Đến nó còn thích nữa là…nghĩ đến đây, nó bỗng đỏ mặt. ôi ôi! Nó đnag nghĩ cái j` thế này?. Tên Ken nãy h` mới lên tiếng:
-Nãy h` ngắm anh đủ chưa vậy zợ iu?
-Tôi…tôi_nó ấp úng đâm nổi quạu_ai là zợ iu của anh hở? ai bảo tôi đang ngắm anh
-Thế à?_hắn nheo mắt_zậy em tập trung đi. Sắp hết h` rồi. anh không muốn thua cuộc
-Tôi cũng có muốn đâu
ở bên kia, có 1 ánh mắt đang lạnh lẽo nhìn nó. Chàng Quân tuy cũng tham gia chơi nhưng ánh mắt không ngừng quan sát nó. Vân tuy cùng đội với Quân nhưng hắn chả liếc mắt nhìn nhỏ một cái, Vân rụt rè hỏi:
-Quân…Quân thích Linh à
Lúc này Quân mới giật mình thu ánh mắt mình lại và đối diện với Vân
-Cô đang nói cái quái j` thế?
-Đừng chối! nhìn mắt Quân là mình thấy ánh lên 2 chữ ganh tị liền hà_Vân buồn rầu đpá mà không dám ngước mặt lên
-A`…ừ! tôi thích cô ấy. nhưng cô ấy có vẻ như…rất hời hợt
Tuy đã bk kết quả là như vậy nhưng lòng Vân không ngừng buồn bã. Đúng là lúc đầu Vân chỉ thích Quân vì vẻ ngoài hào nhoáng. Nhưng lâu dần, càng tiếp xúc với Quân, Vân nhận ra rằng đằng sau cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một trái tim nồng cháy khao khát yêu thương(đoạn này có hơi sến k nhẩy?) và dần dần thì Vân đã bị guvj hoàn toàn trước Quân rồi. nhưng càng thích, Vân càng đau đớn nhận ra người Quân thích k phải là Vân mà là Linh_cô bạn thân chí cốt của mình. Mà cũng đúng thôi. Linh là một cô gái ngây thơ,thánh thiện đáng được mọi người yêu thương. Còn Vân_cô chỉ là 1 nàng mắc bệnh “hám trai đẹp” chứ đâu có được như Linh. Tiếng hô của lớp trưởng khiến Vân thoát khỏi chùm suy nghĩ:
-5…4…3…2…1…hết h`. rồi đề nghị các đội dừng lại
Tất cả dừng lại, lớp trưởng đi đến từng rổ và đếm kết quả. Nó quệt mồ hôi trán. Ôi! Mệt chết đi được.lăn tăn chạy đến bên Vân, nó hỏi thăm:
-Mệt quá mày nhỉ! Tao hk ngờ là mệt z đó
-Hì_Vân cố nặn ra 1 nụ cưới thật tươi mà miệng méo xệch
-Éc! Mày làm sao z? sao cười mà miệng y như khóc z? có chuyện j` hả?
-Hk có gì_Vân xua tay_chỉ là tao hơi mệt nên cưới hk nổi
-Thế à? Thế mà làm tao lo muốn chết
Nhìn con bạn lo lắng cho m`, Vân thiệt là muốn ôm nó quá. Từ nhỏ Linh đã gặp nhiều chuyện đau đớn rồi, h` nhỏ phải được hạnh phúc. Và Vân tin rằng Quân đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho Linh…
Lớp trưởng công bố kết quả, đội thắng là đội của Hồng và Kiên.mọi người hồi hộp nghe công bố giải thưởng:
-Và…giải thưởng chính là…một phần quà vô cùng giá trị
-Trời ơi! Nhanh yk! Hồi hộp quá_mấy đứa giục
-Từ từ đã nào. Phần thưởng là…một tràng pháo tay của mọi người
-Trời_cả lớp gần như ngã ngửa. cái này gọi là giá trị ư?
-Hì hì_lớp trưỡng gai đầu gãi tai khi thấy ánh mắt hình viên đạn của mấy đứa bắn cho m`_các bạn đừng nhìn m` thế chứ. Phần quà này rất giá trị …về mặt tinh thần mà đúng hk. Với lại giải thưởng có j` là quan trọng. quan trọng là lớp chúng ta hiểu nhau hơn là được oiz
Mấy đứa nghe nói cũng có lý nên đỡ bực mình phần nào, tản ra sinh hoạt văn nghệ. Phong_bí thư của lớp cũng là một tên chơi guirta ổn nhất trong lớp phụ trách phần đệm đàn. Mới đầu là tiếng hát của nhỏ Vân_sơn ca của lớp. chúng nó hòa vào âm điệu du dương của bài “my heart will go on”. Sau đó cả lớp cùng hòa nhịp theo bài “Hãy đến với con người Việt Nam tôi”. Bài đó cũng chính là bài dự thi văn nghệ của lớp nó. Nhớ lại mấy ngày â’y vui cực, là 1 kỉ niệm khó quên của lũ nó. Đêm càng khuya, mấy đứa càng “máu”, k đứa nào muốn về lều cả. chẳng mấy khi được cùng nhau thế này, ai mà muốn nủ chứ. Ngủ thì lúc nào chả được. còn ở cùng nhau thế này, có mấy khi…hơn nữa, tụi nó đều là học sinh 12 cả rồi. sắp chia tay cả rồi…
-E hèm…h` không hát 1 m` nữa, chúng ta hát song ca đi. Mấy cặp hồi nãy cùng song ca cho nó vui. Hen mấy bạn
-Nhất trí…._mấy đứa hào hứng la to
Chỉ khổ cho nó, nhìn sang Ken với ánh mắt cầu cứu hy vọng hắn giải quyết được j`. ai pk caí j` mà hát với chả hò cơ chứ. Hik!
-Còn đứng đó mà nhìn hả? chuẩn bị đi
-Chuẩn bị? chuẩn bị cái gì?_nó ngơ ngác
-Cô k định thi à?
-Tôi…
-Tôi tôi cái j`…cô hát được nhất bài nào
-Tôi k pk
-Không bk? Cô từ Sao Hỏa xuống à?_hắn quát nhỏ
-Nhưng thực sự là tôi k pk mà
-Rồi! được rồi. vậy cô pk bài “Thiên đường hạnh phúc” chứ
-Sơ sơ
-Sơ sơ là thế nào?_thấy nó trả lời nhát gừng nên Ken đâm nổi quạu. cái j` cũng như trên trời rơi xuống. a k hỉu nó là loại kon gái kiểu j` đây_bk thì bk, k thì k chứ sao lại sơ sơ
-ừ thì pk! Mà…song ca bài đó à?
-Chứ cô có bài khác ak?
-K! ý tôi là! Anh định thi thiệt à?
-Chứ cô nghĩ nãy h` tôi giỡn cô à
-Có thể…k thi được k?_nó rụt rè
-Cái gì…_Ken quát nhỏ
-Thôi thôi_nó hoảng hồn_tôi chỉ hỏi thế thôi. K được thì thôi vậy, anh k cần phải la to như vậy chứ
-Cô bớt giỡn đi. Tôi với cô tập tí nào
Nó tuy k muốn nhưng cũng phải tập. lẽo đõe đi theo Ken đến một gốc cây, Ken uốn nắn, chỉ cho nó tập từng câu sao cho chuẩn và còn thêm vài động tác phụ họa nữa
-Nek! Có cần phải quá thân mật như thế này k?_nó la nhỏ khi Ken ôm eo nó wor đằng sau
-Cô hay nhỉ? Cô tưởn tôi thich lắm ak? Chỉ làm cho phù hợp với nội dung của pài hát thôi. Với lại…
-Với lại cái j`?
-Với lại cô cũng sắp thành vk tôi rồi. tuy chỉ là vợ hờ nhưng những kai này cũng là bình thường thôi
Nó im lặng k nói j`, đúng hơn là chả pk nói j`. hắn nói quá đúng.haizzzzzzzzzzz. nó thở dài trong lòng
-Được rồi. hết thời gian chuển bị. mờii các đội trình diễn. đầu tiên là đội của…
Nó thích thú ngắm nhìn các đội khác. Hay ghê! K ngờ là lướp nó có nhìu “nhân tài như z”. thiệt là hát hay quá…làm nó mất tự tin^^
-Sau đây là đội của Quân và Vân
2 người bước ra. Nó nhìn con bạn đang khoác tay Quân mà lòng k khỏi thán phục: “2 đứa công nhận đẹp đôi thiệt”. bài mà 22 đứa trình bày là”trái tim của gió”.giọng hát của Vân cất lên thật ngọt ngào:
-Lại nhìn vào dòng thư của em
Mà ngỡ như chưa hề thức giấc
Nhìn qua hai hàng cây trước sân
Vừa mới xanh tươi có đôi lần.
Và mọi người cũng không khỏi kinh ngạc vì giọng của Quân cũng hay và ấm không kém, rất hợp với bài này và với giọng của Quân:
Cầu thang kia còn in dấu chân
Bàn chân vô tình đã mãi xa
Bàn tay anh đã cố với lấy
Một cơn gió hay là trái tim của em?
Giọng trong vắt của Linh cũng hòa theo chất giọng trầm ấm của Quân tạo nên một sự kết hợp tuyệt vời:
Mà gió cứ mãi vô tâm, làm sao ôm?
Mà gió cứ mãi vô hình, làm sao giữ?
Có thể yêu một nụ hôn
Có thể nhớ một mùi hương
Mà vì sao lại không thể quên những đau thương.
Nó nhìn 2 người tình tứ mà há hốc mồm ra. Quả thật là rất đẹp đôi. Trước h` không để ý. H` nhìn lại mới thấy : chàng Quân nhà ta vô cùng lịch lãm nhưng cũng không kém phần lạnh lùng, đi cùng với Vân luôn yêu đời, nhí nhảnh và vô cùng trông sáng thì còn j` bằng. Thế mà tên Quân kia không chịu nhận ra bông hoa đứng trước mặt mình, lại chỉ cứ chăm chăm phá nó. Haizzzzz! Nghĩ đến chuyện hồi chiều làm nó thấy chán nản. bk đối mặt với tên Quân kia như thế nào đây|? Nhất là hắn ngồi cùng bàn với nó nữa
Đành quá giang những cơn mưa về ngày xưa
Để sống trong những kỷ niệm và nỗi nhớ
Đã xa rồi một hình dung, những ánh mắt và nụ cười
Dòng nhật ký từng đêm lại mang nỗi cô đơn
Những lời xót xa.
Thấy nó hết mỉm cười tinh quái, lại lắc đầu nguầy nguậy, Ken quan tâm:
_Này! Không sao đấy chứ? Sao đầu cứ quay như chong chóng, rồi alij thở dài nặng nề nhưu thế kia?
_Haizzzzzzzzzzzzzzzz!_nó lại thở dài
_Này! Có chuyện j` nói ra đi, soa lại cứ thở dài mãi thế
_Nói ra thì anh cũng giúp j` được cho tôi đâu_nó chán nản_tốt nhất là anh đừng quan tâm tới tôi và cũng đừng ám tôi nữa là tôi cảm ơn anh lắm rồi
_Ya`! cô tưởng tôi thích quan tâm tới cô lắm sao?
_Thôi thôi được oiz! _H` nó cũng chẳng có tâm trí nào để cãi nhau với tên “hâm ” đó nữa _ anh k quan tâm tới tôi. Được chưa_rồi nó hướng mắt nhin về 2 người đang hát_anh thấy bọn họ đẹp đôi chứ
_Hả?_hắn cũng hướng mắt lên nhìn_uk! Thì cũng đẹp thiệt. mà có chuyện j` sao
_Keke! Thấy người ta z mình phải…tạo cơ hội chứ
_Hở?_hắn trố mắt_tạo cơ hội j` cơ
_Sao mọi hôm anh thông minh lắm mà h`…ngốc thế
_Cái j`?_hắn bắt đầu sừng sộ_cô nói ai ngốc
_Thôi thôi được rồi_nó hạ giọng_k nói cái đó nữa. h` thế này nhá. M` phải tạo cơ hội cho 2 ng` đó có cơ hội được…hiểu về đối phương chứ_nó nháy mắt
_À!_hắn nhìn nó đầy cảnh giác_trông cô vậy mà cũng “lưu bị” gớm nhỉ
_Ô hay! Tôi có ý tôt thế mà sao dám bảo tôi lưu bị cới chả lưu manh
_Uk! Uk! Được rồi. thế cô nghĩ nên hành động như thế nào?
_À…cái đó_nó lúng túng_…cái đó…tạm thời tôi chưa nghĩ ra.hì hì
_Trời_hắn la nhỏ_z mà tôi tưởng cô có cách hay nào oiz chứ. Ai dè….
_Thì…thì…từ từ rôi nghĩ cũng ra ak! Anh lo j` chuyện đó. Hihi. Nhưng…
_Nhưng sao?
_Lúc tôi nghĩ ra rồi có chuyện j` thì cũng nhờ anh giúp đỡ ha
_Giúp đỡ ak?_hắn ra vẻ suy nghĩ_cái đó thì phải để tôi suy nghĩ đã
_Đi mà…_nó lôi kéo_anh Ken đẹp trai. Giúp đỡ tí đi mà. Anh Ken tốt bụng
_Éc! Cô thôi giúp tôi cái giọng điệu chảy nước đấy di. Nghe ớn quá
_Yahhhhhhh! Không giúp thì thôi. Anh cũng đừng làm cao quá chứ_nó nhăn nhó
_Này! Cô nhờ tôi mà nói cái giọng như quát thế ak?
_Nhưng anh cũng không cần chê tôi tối mặt tối mũi như thế chứ
_Cô…
_Sau đây là phần trình diễn của anh Ken và pé Linh của chúng ta_tiếng lớp trưởng vang lên làm tụi nó ngưng ngay việc cãi nhau lại
_Này! Tới lượt của chúng at rôi_Ken nhắc nhở
_Biết rồi! _nó gắt nhỏ_nhưng…tôi thấy cứ sao sao ấy
_H1 còn là lúc cho cô thấy sao sao nữa hả? tôi không muốn mất mặt đâu. Vì thế…cố lên nhé_Ken nheo mắt_
_Biết rồi! anh cũng vậy nhé
_Ukm
Nói rồi Ken kéo tay nó đi ra ngoài . cúi đầu chào mọi người, Ken bắt đầu cất giọng hát của mình lên:
Trong giây phút này ta thuộc về nhau
Trong giây phút này có nhau mãi mãi...

Phone: 01657595739 