Tôi bước vào bệnh viện và bước ra... đi vào rồi lại đi ra... như một người điên vậy....Tôi chạy ra đươờn... đầu óc quay cuồng ko biết giờ này anh ở đâu! Tôi muốn gặp anh để ôm anh chặt, tôi muốn xin anh chút sức mạnh để cho tôi biết con của chúng tôi sẽ ra sao... Đừơng đông và tôi say trong giá lạnh... tôi loạng choạng bước đi... Ngã!
Lần thứ 2, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Chẳng có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xong xuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt ký ức về những tình yêu tôi có... ném nó thật xa và cười khoái trá.... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả... ở quá xa tôi....
Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind"s so far away
My heart"s so close to stay
Too proud to fight
I"m walking back into night
Will I ever find someone to believe?" có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xong xuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt ký ức về những tình yêu tôi có... ném nó thật xa và cười khoái trá.... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả... ở quá xa tôi....
Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind"s so far away
My heart"s so close to stay
Too proud to fight
I"m walking back into night
Will I ever find someone to believe?" có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xong xuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt ký ức về những tình yêu tôi có... ném nó thật xa và cười khoái trá.... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả... ở quá xa tôi....
Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind"s so far away
My heart"s so close to stay
Too proud to fight
I"m walking back into night
Will I ever find someone to believe?" có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xong xuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt ký ức về những tình yêu tôi có... ném nó thật xa và cười khoái trá.... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả... ở quá xa tôi....
Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind"s so far away
My heart"s so close to stay
Too proud to fight
I"m walking back into night
Will I ever find someone to believe?" có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xong xuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt ký ức về những tình yêu tôi có... ném nó thật xa và cười khoái trá.... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả... ở quá xa tôi....
Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind"s so far away
My heart"s so close to stay
Too proud to fight
I"m walking back into night
Will I ever find someone to believe?" có ai bên tôi cả.... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình...Tôi gào lên....Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con...".... Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh.... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bị chấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấy nói... xin lỗi....
Tôi bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra...Tôi viết cho con tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà....
"Mẹ xin lỗi.... Mẹ xin lỗi.... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đàn ông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ..... "
Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹt chữ vì nước mắt tôi ướt đẫm......
Và món quà cho anh trong giáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vì chưa từng biết đến!
Tin nhắn cuối cùng tôi nhắn cho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chết tình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư? "
.............
Sau khi ra viện tôi ko còn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải ko? Chẳng cần dứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn.... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trước kia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã


Phone: 01657595739 