Chỉ cần có thời gian, anh sẽ đi tìm cô rồi bước lạigần để cô nhìn thấy anh, và cũng là để được nhìn thấy nụ cười tươi như hoa củacô.
Khi cô tập trung làm việc mà không nhận ra sự có mặtcủa anh, anh sẽ tìm lý do nào đó để bắt chuyện với cô nhằm thu hút sự chú ý củacô.
Như lúc này, dù biết cô đang bận rộn lau cửa kínhnhưng anh vẫn chạy lại nói chuyện với cô.
“Tôi muốn uống nước trái cây.” Anh lên tiếng để côbiết sự tồn tại của mình.
“Anh muốn uống nước trái cây gì?” Cô ngừng lau.
“Hỗn hợp các loại trái cây.”
“Anh có thể chờ một chút được không? Tôi đang laukính, chờ một chút nữa thôi.”
“Tôi muốn uống bây giờ.” Anh cắt ngang, không thíchviệc cô cứ dán mặt vào cửa kính.
Đồ độc tài! Cô liếc mắt nhìn anh một cái, bỏ khănlau kính xuống, sau đó đi cà rề vào trong bếp. Tư Đồ Trác cũng đi theo sau.
“Tôi không thích ăn nho, cho nhiều táo, cho thêm mậtong, đừng bỏ nhiều đá, một ít là được.” Anh nói một lèo.
“Dạ dạ dạ.” Cô lấy đống trái cây từ trong tủ lạnh rađúng ý anh sau đó lấy máy xay sinh tố để trên bàn.
Tư Đồ Trác không ra khỏi phòng mà đứng một bên nhìncô gọt trái cây.
Không hiểu tại sao anh rất thích nhìn cô làm việcnhà.
Khi cô tập trung làm bất kỳ việc gì anh đều không thểdời mắt đi đâu được, nhất là khi cô đối mặt với những vết bẩn cứng đầu nào đó,nghiến cả răng để chùi hoặc giặt cho sạch làm anh phải bật cười.
Anh chưa bao giờ thích nhìn người khác làm việc nhà.Lạ thật.
“Mặt cô dính cái gì đỏ đỏ.” Anh đột ngột nói.
“Ở đâu vậy?”
“Ở đây.” Anh bước lại gần đưa tay lên má cô.
Bị bàn tay lạnh chụp lên má, những hành động khủng bốngay lập tức tái hiện lại trong đầu khiến cô nhớ lại chuyện lần trước bị anh ănhiếp, cô đứng tách ra ngay.
“Anh lại muốn véo má tôi nữa phải không?” Cô lớn tiếnghỏi.
“Làm gì có.” Anh đáp.
Cô không còn tin anh được nữa. “Cậu chủ bận rộn lắmmà phải không? Anh đừng nên lãng phí thời gian của mình nữa, đi làm việc đi.”
“Hôm nay là Chủ nhật, tôi nghỉ.”
“Vậy anh đi coi ti vi chứ đứng trong này làm gì?” Cômuốn đuổi anh ra khỏi phòng bếp.
“Tôi ở đây có làm gì cô đâu?”
“Anh ở trong này chắc chắn là có âm mưu. Anh muốn ănhiếp tôi nữa đúng không?” Lúc phỏng vấn thì lạnh lùng nhưng hóa ra lại là một kẻxấu xa, trên ti vi báo chí đều nói rằng đây là một người đàn ông nghiêm túcđúng là nhảm thật.
“Cô nghe tin đồn về căn biệt thự này chưa?” Anh độtngột chuyển đề tài.
Nhìn vẻ mặt anh bí hiểm, Tiêu Tung Thục ngây thơ chúý ngay. “Tin đồn gì?”
“Nghe nói trước đây căn biệt thự này là của một cặpvợ chồng, cô vợ là một người phụ nữ đảm đang dịu dàng còn ông chồng là một kẻtrăng hoa bay bướm. Tối nào cô vợ cũng ở nhà nấu những món ngon nhiều dinh dưỡngchờ chồng nhưng anh ta không về nhà mà đi bồ bịch trai gái. Hậu quả là cô vợkhông chịu đựng nổi sự phản bội của chồng, có một ngày kia, chị ta đã cắt cổtay tự tử ngay trong phòng bếp.”
Nghe được cái kết khủng khiếp, Tiêu Tung Thục sợ quála to. “Anh đừng có xạo.”
“Tôi xạo cô làm gì, cô không tin thì đi hỏi người tađi, nghe nói ông Vương từng nhìn thấy bóng ma của một người phụ nữ trong phòngbếp này.”
“Anh đừng có xạo, anh đừng có xạo.” Cô càng nghecàng run lẩy bẩy, đột nhiên có cảm giác lạnh xương sống. Trong phòng bếp này thựcsự có hồn ma sao?
“Tin hay không là tùy cô.”
Nói xong, anh cầm chai nước đi thẳng ra cửa. “Cô nóitôi ở trong này làm phiền cô, vậy tôi ra ngoài xem ti vi.”
“Cậu chủ!” Cô bỏ quả táo đang gọt dở chạy ngay lạiníu áo không cho anh đi ra ngoài.
“Sao vậy?” Anh mỉm cười nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô.
“Tôi…”
“À, ép xong nước trái cây làm sandwich cho tôi. Tôiđói rồi.” Nói xong, anh bỏ tay cô ra làm bộ như muốn đi ra ngoài.
“Cậu chủ!” Cô lại bám chặt lấy anh. “Anh đang rãnhmà đúng không? Tôi ở đây một mình buồn lắm, hay anh ở đây nói chuyện với tôinha.”
“Không được, tôi mà ở đây cô lại nói tôi ăn hiếpcô.”
Cô ngước gương mặt đáng thương lên nhìn anh.
“Tôi sẽ không nói như vậy nữa. Anh ở lại đi.”
Thấy cô sợ tới mức sắp khóc, anh đột nhiên cười phálên. Cười xong, anh cúi đầu thì thầm vào tai cô. “Lúc nãy tôi lừa cô đó.”
“Cái gì?”
“Không có tin đồn gì cả, cũng không có hồn ma, biệtthự này xây mới.”
Nghe anh nói xong, cô sửng sốt mấy giây sau đó mớiphản bác lại. “Anh lại ăn hiếp tôi, vậy mà nói không có âm mưu. ĐỒ LỪA ĐẢO!” Côđịnh thụi anh một cú.
Một tay giữ hai tay cô, tay còn lại bóp má cô.
“Tại cô rất dễ lừa!”
“Anh lại bóp má tôi.” Cô muốn đánh đấm nhưng hai tayđã bị anh giữ chặt, cho nên chỉ có thể la hét. “Tôi thừa biết anh luôn có âmmưu, và lần nào cũng muốn ăn hiếp tôi. Anh là đồ ở ác!”
“Ở ác mới sống lâu.” Nhìn trong mắt cô là anh, khônghiểu sao anh lại cảm thấy rất ngọt ngào trong lòng.
Anh thích cô chỉ nhìn một mình anh.
“Đừng có véo, đau lắm.” Cô đá đá chân.
“Cô phải làm việc cho cậu chủ xấu xa này cả đời.”Anh lơ đãng thốt ra một câu. Khi hiểu được ý nghĩa câu nói đó, anh hơi giậtmình nhưng không ghét điều đó.
Qua mấy ngày sống chung với cô, anh không thể hiểuđược cảm giác của anh với cô là gì.
“Gì? Tôi không muốn, anh là đồ hư hỏng…”
“Cô nói cái gì? Cô dám nói tôi như vậy hả?”
Lần trước anh đã cảnh cáo cô không được cãi lại thếmà bây giờ cô vẫn không chịu nghe lời.
“Anh là đồ hư hỏng… Á! Đau quá! Anh lại ăn hiếp tôi.Đồ tồi.”
“Tôi nói này, liệu có phải cậu chủ cả thích Sóc Nhỏkhông nhỉ?” Thím Thẩm có nhiệm vụ dọn phòng đứng ngoài cửa bếp ló đầu vào nhìntrộm.
“Nhưng cậu chủ vốn đâu có thích mấy cô bé ngây thơ…”Thím Trần bây giờ là người làm vườn cũng ló đầu vào phòng bếp để xem phim.
“Đúng vậy, cậu chủ ba mươi tuổi, còn Sóc Nhỏ mới haimươi, nếu cậu chủ thích Sóc Nhỏ thì chẳng phải là trâu già gặm cỏ non sao?” BàPhúc Hảo là người quét dọn cũng ló đầu nhìn vào nhưng thân hình đồ sộ của bà cóchút khó khăn.
“Hay cậu chủ chỉ coi con bé như em gái?” Lái xeVương kinh ngạc.
“Mấy người nói sai cả rồi!” Một giọng nói khác vanglên.
Nghe vậy, bốn người phấn khởi quay đầu nhìn thấy quảngia Trần, mắt liền sáng lên.
“Vậy ông nói đi là thế nào?”
“Để tôi nói cho nghe…” Liếc mắt qua lại nhưng chỉ cườicười.
“Nói nhanh đi làm gì phải úp úp mở mở?” Cả bốn ngườiđều nóng lòng muốn biết.
“Vội cái gì?” Ông chậm rãi nói. “Gần đây mấy ngườicó thấy cậu chủ dính vào Tiêu Tung Thục không?”
“Có, cậu chủ ngày nào cũng lượn lờ quanh con bé. Haylà…”
Trong đầu xuất hiện những cảnh mờ ám, cả bốn ánh mắtđều sáng rỡ.
Quản gia Trần nói: “Những điều mấy người nói đều khôngsai nhưng đó là vì cậu chủ coi trọng năng lực của Tiêu Tung Thục, con bé vừa cóthể nấu ăn ngon vừa có thể mát xa, lại phối hợp ăn ý với tôi… Ý tôi là con bé rấtđược việc, nhanh nhẹn, nên cậu chủ mới tin tưởng nó, thích tìm con bé, mấy ngườilo mà giúp đỡ nó làm việc.”
“Xùy ~~~” Cả bốn đều mở to mắt, thất vọng vì khôngnhư những gì họ tưởng tượng.
“Mấy người không tin sao. Tôi nói rồi, một cô gáinông thôn như Tiêu Tung Thục, cậu chủ không mê được đâu. Thế nên giữa hai ngườiđó không có chuyện đen tối xảy ra. Hay tôi và mọi người đánh cược nhé, tôi chắcchắn… Ủa, đâu hết rồi?”
Chẳng ai thèm chú ý đến ông, tất cả đều tản ra đilàm việc của mình.
Việc cậu chủ thích Sóc Nhỏ là “xì-căng-đan” mới nhấttrong biệt thự nhà Tư Đồ.
***
Một tuần sau, Tư Đồ Trác mới phát hiện ra nhiều ngàynay không thấy Tư Đồ Việt đâu, anh liền gọi Tiêu Tung Thục là người giúp việcriêng của em trai.
“Cậu chủ út đâu?”
“Tôi không biết, hai ngày nay đều không thấy.”
“Hai ngày?” Tư Đồ Trác nhíu mày. “Nó đi đâu?”
“Tôi không biết. Ông chủ nhỏ không nói với tôi.” Côlàm đúng theo như lời dặn của Tư Đồ Việt, cái gì cũng nói không biết, trên thựctế đúng là cô không biết thật.
Cúi đầu suy nghĩ, Tư Đồ Trác nhớ ra mấy ngày nay anhmải mê làm việc không chú ý đến A Việt.
“Sau này phiền cô theo dõi cậu chủ út, ngày nào cũngphải báo cáo lại với tôi.” Anh đoán thằng nhóc A Việt đang có âm mưu hay chơitrò gì đó.
“Hả?” Cô há hốc miệng.
“Có vấn đề gì không?”
“Dạ… có một vấn đề nhỏ.” Làm quái gì có vấn đề nhỏmà là vấn đề cực kỳ lớn. Mới có một tuần mà cô đã rơi vào tình thế khó xử thếnày.
Một bên là cậu chủ cả, một bên là ông chủ nhỏ, cảhai đều muốn cô làm gián điệp, cô không biết phải nghe ai?
“Vấn đề gì?”
“Dạ.” Cô vắt óc nghĩ ra được một lý do. “Bởi vì giờgiấc của cậu chủ không bình thường, tôi không thể theo dõi được đâu.”
“Không sao, cô theo sát được lúc nào thì theo sau đóbáo cáo lại với tôi.”
“Dạ. Tôi hiểu rồi.” Cô miễn cưỡng đồng ý. Cô đến đâyđể làm người giúp việc thế mà kết quả lại trở thành gián điệp hai mặt. Thảm rồi!
“Ừm, không còn vấn đề gì nữa thì thay quần áo rồi đira ngoài với tôi.”
“Đi đâu ạ?”
“Đừng hỏi nhiều, cứ đi thay quần áo đi.” Anh ra lệnh.
“Nhưng hôm nay tôi muốn ở nhà xem ti vi, không đi đượckhông?” Hôm nay là Chủ nhật, cô đã cố gắng làm xong tất cả công việc để được xemphim thần tượng.
“Tôi nói cô không nghe hả?” Anh trừng mắt nhìn khiếncô thấy da đầu mình run run.
“Được rồi, tôi đi là được chứ gì, anh đừng nhìn tôibằng ánh mắt đó, sợ lắm.” Không được xem phim thần tượng, cô rầu rĩ lẩm bẩm.
“Cô nói cái gì?” Anh dịu giọng hỏi nhưng đưa tay lênlàm bộ muốn véo hai cái má phúng phính của cô.
“Á!” Cô hoảng hốt lùi ra sau ba bước. “Tôi không nóigì hết, không nói gì hết.” Cô rối rít xua tay, sợ lại bị anh khủng bố.
Nhìn cô sợ hãi muốn chạy mất dép trông rất đáng yêu,anh nhếch môi cười.
“Thay vì thời gian cô đứng cãi lại tôi đi thay quầnáo có tốt hơn không, nếu để tôi chờ…” Anh lại giơ mười ngón tay lên.
“Tôi đi thay liền… đi liền bây giờ.” Cô đi nhanh vềphòng.
Tức thật! Lại ăn hiếp mình.
Vừa chạy lên cầu thang, Tiêu Tung Thục vừa chửi mắngTư Đồ Trác.
***
“Whao! Sân golf.” Tiêu Tung Thục nhìn sân golf rộnglớn, thốt lên.
“Chỉ là cái sân golf, có gì đẹp đâu.”
“Rất rộng, khắp nơi đều là cỏ xanh mướt, thật mát mẻ.”Phong cảnh trải rộng trước mắt làm cô thấy nhớ cô nhi viện trên núi.
Từ nhỏ cô đã sống ở một cô nhi viện trên núi, bốn bềlà núi là rừng, rất trong lành. Nhưng sau khi vào thành phố tìm việc làm, điđâu cũng thấy các ngả đường đông đúc, lâu rồi mới được ngửi mùi của cây cỏ.
“Vì thế nên cô mới thích sân golf đến vậy?”
“Không phải, tôi yêu thiên nhiên.” Cô cười tươi nhưhoa dang hai tay ra đón gió, nhắm hai mắt ngẩng mặt lên trời để ánh nắng mặt trờichiếu rọi....


Phone: 01657595739 