“Phiền quá, thích thì khỏi đổ. Cô đem để chỗ khácđi, tôi không muốn ngửi thấy mùi canh gà.”
Anh bịt mũi quay mặt sang chỗ khác.
“Ya! Cám ơn cậu chủ, cậu chủ là người tốt”.
“Thôi khỏi nịnh, lần sau cô mà cãi lại tôi, tôi chocô cuốn gói về nhà.” Cô gái ngốc nghếch này không ngờ lại cứng đầu như vậy, anhthấy hơi hối hận vì đã tuyển cô.
“Dạ, thưa cậu chủ.” Giữ lại được canh gà, cô cảm thấysung sướng.
“Còn đứng đó làm gì, sao không đi làm cơm đi?”
“Dạ.” Suýt chút nữa quên mất việc phải nấu cơm.
“Cậu chủ muốn ăn gì?” Cuộc sống của kẻ lắm tiềnkhông thiếu thứ gì, trong phòng làm việc cũng có một phòng bếp nhỏ.
“Gì cũng được.” Tâm trạng thay đổi. “Miễn đừng bổquá.”
Nói xong, anh rời khỏi bàn làm việc đi nhanh vàotrong phòng tắm.
Chết tiệt! Lần này anh không thể tự chủ được, anh cầnxối nước và phải là nước lạnh.
Sau khi xối nước lạnh lên người, Tư Đồ Trác mới thấynhẹ nhõm.
Anh không thể tin được mình lại dễ dàng nảy sinh hammuốn như vậy, và cũng không thể tin rằng với một người có sự tự chủ hơn ngườinhư anh phải mất rất lâu mới kiềm chế được dục vọng sôi sục.
Trước đây, dù bị các cô gái xinh đẹp đến mấy quyếnrũ, anh vẫn có thể tự chủ được nhưng lần này chỉ với một động tác le lưỡi củacô, anh đã nổi thú tính, kỳ lạ thật.
Nhìn gương mặt cô xem, cũng dễ thương, thân hìnhcũng tàm tạm nhưng không phải mẫu người anh thích. Hơn thế nữa, cô còn lâu mớicó được sự dịu dàng, nữ tính.
Người ngây thơ con nít như cô lại khiến một người chỉthích các cô gái xinh đẹp gợi cảm nổi thú tính. Điều này là sao ta!
Dọn xong bàn ăn, lúc Tiêu Tung Thục bắt tay chùixoong nồi thì thấy Tư Đồ Trác ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng chạy lại.
“Mời cậu chủ dùng cơm…” Nói đến đó, cô im bặt.
Đột nhiên trán bị một bàn tay to chụp lên nên cô mởto mắt nói không nên lời.
“Rõ ràng chỉ là một cô bé ngốc nghếch, tại sao lạinhư vậy?” Anh cảm thấy giận cả bản thân mình và cô, nếu cô không le lưỡi thìanh đã chẳng phải đi tắm nước lạnh.
Cô chỉ là một cô bé giúp việc nhưng tại sao lại cóthể làm cho anh mất tự chủ.
Tại sao lại như vậy?
Anh vừa giận vừa tức, giơ ngón trỏ lên cốc trán cô.
“Đau!” Tự nhiên bị cốc vào đầu, Tiêu Tung Thục sữngsốt sau đó kêu lên đau đớn.
“Tại sao cô cứ cười hoài giống con sóc chi vậy? Haycô cố ý?” Mỗi khi cười miệng cô lộ ra hai chiếc răng cửa nhìn đáng yêu không cưỡnglại được.
“Tôi đâu có…” Định mở miệng cãi lại nhưng hành độngsau đó của anh khiến cô không nói được gì nữa.
Đưa mắt xuống nhìn thấy bàn tay to của anh đang bóp mámình đau điếng, Tiêu Tung Thục hít sâu.
Đau! Đau quá! Cơn đau lên đến tận não nhưng nhìn ánhmắt khủng bố của Tư Đồ Trác, cô không dám nhúc nhích.
“Với lại, mặt cô phì quá nhìn như quả banh. Cô nêngiảm cân đi.”
Thực ra mặt cô không quá phì, hai má phúng phính rấtđáng yêu, nhưng vì đang tức giận nên anh phải bóp má cô cho hả giận.
“Không có phì…” Hai má bị bóp lại khiến cô nói khôngrõ lời, và cũng vì đau quá nên mặt cô nhăn nhó.
Liệu có phải cậu chủ đang tính sổ vụ cô và quản giaTrần móc nối với nhau thăm dò thái độ của anh hay không? Nếu vậy thì cách trừngphạt này của anh có phải biến thái quá không?
Nhưng nếu cậu chủ thực sự đang tức giận thì chỉ cầntrừ lương là được sao còn bóp má cô làm gì? Đau quá!
“Có phì!”
Cô dậm chân cãi lại. “Không phì!” Con gái ghét nhấtlà bị người khác nói mình mập, cô cũng không ngoại lệ.
“Cô còn cãi nữa hả?” Anh nhíu mày thấy cô cãi lạicàng bóp mạnh hơn.
Cô đau đến mức đỏ hoe hai mắt: “Anh ăn hiếp tôi!”
“Tôi ăn hiếp cô hồi nào? Tại má cô phúng phính quánên phải để người ta bóp.”
Thấy mắt cô đỏ hoe, anh đau lòng hơi thả tay ra.
Nhưng làn da cô rất mịn màng làm anh thích thú chonên không buông tay ra mà tiếp tục vuốt ve hai bên má cô.
“Làm gì có!”
“Đáng đời!” Tư Đồ Trác nhếch môi, hết véo má, mân mêtới xoa nắn đủ kiểu trên gương mặt đáng yêu của cô.
Anh cũng biết những hành động này không giống anhchút nào nhưng đứng trước cô anh không thể tỏ ra lạnh lùng, cứ như một thằngnhóc chưa lớn nổi.
“Cậu chủ… Á… Đau quá!”
Dù anh không bóp mạnh nhưng cô vẫn thấy đau, hai máđều ở trong lòng bàn tay anh, cô có cảm giác khó mà thoát ra được.
“Cô có biết tôi cũng đau lắm không?” Đàn ông nổi hammuốn cơ thể rất đau, cô là đầu sỏ còn dám la đau. Hừ!
“Anh đau hồi nào?”
“Tôi rất đau lòng!” Anh chỉ nói một nửa sự thậtnhưng đó không phải là vấn đề anh quan tâm. Hiện tại anh vẫn không thể nào tinđược rằng anh lại có thể nổi thú tính với cô.
“Gì kỳ vậy?” Cô thực sự không hiểu sao anh lại cảmthấy đau lòng, hay là… “Để tôi đoán nhé, có phải lúc nãy anh vào toilet do táobón, hay là anh bị bệnh trĩ?”
“Táo bón? Bệnh trĩ?” Anh gầm muốn bật nóc nhà.
“Chứ anh làm gì lâu lắc trong toilet vậy?” Bị trĩ cókhi còn chảy máu nữa, liệu có phải không nhỉ?
Tư Đồ Triết im lặng sau đó quát to. “Tiêu Tung Thục,cô đang chọc tức tôi hả?”
Nói khùng điên lảm nhảm. Cô làm anh đau lòng chưa đủsao mà còn muốn hạ thấp danh dự của anh. Cô đúng thật là… đúng thật là… cô gáingu ngốc nhất trên đời.
Anh tàn nhẫn bóp mạnh hai má cô.
“Á đau quá đau quá!”. Cô trào nước mắt không chịu đượcbắt đầu la hét. “Đừng… làm vậy.”
“Dù cho cô có kêu rát cổ cũng không ai đến cứu côđâu.” Anh cố tình hù dọa cô khiến cô càng thấy sợ hãi.
“Đừng… đừng…” Cô cố vùng ra.
Nhìn cô khóc thét sợ hãi, anh vốn không thấy tức giậnnữa nhưng dáng vẻ cô run rẩy sợ hãi rất đáng yêu nhất là cái mũi hồng và cái miệngnhỏ phả ra hơi thở thơm tho gợi cảm làm anh không muốn cả hai tách nhau ra.
“Nói, sau này cô có dám cãi lại tôi nữa không?” Taykhông tự giác kéo đầu cô sát lại.
“Đâu có đâu. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.”
Do đang sợ hãi nên cô không chú ý đến hành động đentối của anh, làm bộ đáng thương.
Nhìn cô rưng rưng nước mắt thực sự có thể khiến ngườikhác đi vào con đường tội lỗi. Tim đập thình thịch, anh từ từ cúi đầu xuống.
“Ắt xì!” Mũi ngứa ngáy khó chịu do nhiều nước mũinên Tiêu Tung Thục bất ngờ hắt xì.
Bị mưa phùn bay vào mặt, anh bừng tỉnh, tình tiếtlãng mạn cũng vụt biến mất.
Trừng mắt nhìn Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác lại cảm thấyhành động đi chệch đường ra của mình không thể nào hiểu nổi.
Đầu tiên anh nổi thú tính với cô, sau đó lại trêu chọccô và bây giờ anh muốn hôn cô. Rốt cục tại sao lại như vậy?
Tiêu Tung Thục ngay lập tức biết tội của mình. Nhìnthấy mặt anh tối sầm, trừng mắt nhìn cô, cô run run lắp bắp giải thích:
“Tôi… Tôi không cố ý.”
Anh đang cảm thấy khiếp đảm với sự không bình thườngcủa mình.
“Anh giận hả?” Thấy anh không trả lời, cô càng run,tranh thủ lúc anh không chú ý lùi ra sau mấy bước nhưng cảm thấy vẫn ở trongvòng nguy hiểm nên vội chạy tới núp sau bàn làm việc lấy tập hồ sơ che đầu.
Nhìn hành động đáng yêu của cô, nhất là đôi mắt to sợhãi đang len lén nhìn anh, anh không thấy tức giận nữa, chỉ thấy nghi ngờ hìnhnhư anh bị bệnh.
“Hình như hôm nay tôi bị ma nhập.” Anh lẩm bẩm.
Tiêu Tung Thục gật đầu cái rụp, nhỏ giọng hùa theo.
“Dạ, dạ.” Cô cảm thấy cậu chủ hôm nay không bình thường.
“Tiêu Tung Thục.” Anh đột ngột gọi tên cô bằng giọnglạnh lùng.
“Dạ, có.” Do sợ hãi nên cô trả lời lí nhí.
“Quên chuyện hôm nay đi.”
“Tại sao?” Anh chọc cô, làm cho cô thê thảm, dù côkhông ghi thù thì làm sao có thể quên được chứ?
“Không có lý do gì hết, tôi nói cô quên là cô phảiquên.” Anh quát to nhưng không phải để nói với cô mà là nói với chính mình.
Hôm nay anh thực sự không bình thường, nhưng vìkhông dám đi tìm hiểu nguyên nhân cho nên anh bắt buộc chính mình phải quênchuyện hôm nay.
“Dạ. Tôi sẽ quên!”
“Lại đây mát xa cho tôi.” Cách tốt nhất là lấy cáiuy của ông chủ ra để không phải nghĩ nhiều.
“Cậu chủ không muốn ăn cơm hả?” Chưa thể chắc chắnanh đã hết giận, cô không dám đến gần.
“Tôi còn cả đống việc cần xử lý, trong lúc tôi ăncơm cô đứng một bên mát xa để không lãng phí thời gian.” Trong khi trước đó anhđã lãng phí đến một tiếng đồng hồ.
“Dạ.” Thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay, cô đành nuốt ựcsự sợ hãi từ từ bước lại gần.
“Nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi.” Anh quát to rồi điđến sofa.
Rõ ràng là anh ăn hiếp cô cho nên đồ ăn mới nguội,bây giờ lại bắt cô phải nhanh chân, đúng là “A bá!” Tiêu Tung Thục chửi mắnganh trong bụng nhưng cô vẫn bước nhanh hơn theo đúng ý anh.
Sau khi ngồi xuống ghế, Tư Đồ Trác bắt đầu thưởng thứcbữa trưa của mình.
Thực sự phải nói rằng đồ ăn cô nấu ngon nhất, saunày anh sẽ gọi cô đến công ty nấu cơm để anh khỏi phải ăn thứ cơm hộp khó nuốt.
Dù bao tử đang kêu réo nhưng Tư Đồ Trác ăn rất taonhã còn Tiêu Tung Thục đứng sau lưng ngoan ngoãn mát xa cho anh.
Cùng lúc được hưởng thụ hai sự sung sướng, anh thíchthú tới mức quên cả việc đã quá giờ cơm trưa.
“Cậu chủ.”
“Chuyện gì?” Vì đang no nê và sảng khoái nên giọngnói của anh trở nên dịu dàng.
“Chuyện anh bị trĩ và táo bón tôi sẽ giữ bí mật,không nói cho ai biết đâu.”
“Cô lại chọc tức tôi hả? Cô…” Đúng lúc anh nổi cáuthì cô nhắm nghiền hai mắt ngủ khò trên vai anh làm Tư Đồ Trác vừa tức vừathương.
“Đứng mà cũng ngủ được. Cô thật là…”
Đang định mắng cô thì sực nhớ ra tối qua cô đã bận rộnđến khuya sau đó phải mát xa cho anh cả đêm, bây giờ cô lại còn đến đây nấu cơmvà tiếp tục mát xa cho anh, chắc chắn vẫn chưa ngủ đủ giấc, cơn giận dữ tronganh bỗng chốc xẹp xuống.
Thả đũa, anh nhẹ nhàng gỡ hai tay cô đang đặt trênvai anh ra rồi rời khỏi ghế bế cô bước lại đặt xuống sofa. Anh không đi làm việcmà ngồi xổm bên ghế nhìn vào gương mặt ngây thơ đáng yêu.
“Rốt cục trên người cô có ma lực gì mà hết lần nàylên lần khác khiến tôi nổi thú tính với cô?”
Vuốt nhẹ hai má phúng phích, anh không thể hiểu nổibản thân, cảm thấy mình không bình thường.
“Không biết đã bao lâu rồi tôi không nạt nộ ngườikhác và còn ăn hiếp họ? Tôi nhớ lần cuối cùng tôi chọc cho một đứa con gái khóclà năm tôi tám tuổi. Cô tài thật đó.” Nhớ lại những hành động của mình, anh cườikhẽ, lắc đầu.
Một người đàn ông đã 30 tuổi còn chọc gái, mặc dù cảmthấy không hợp chút nào nhưng trong lòng lại trào dâng thứ cảm xúc ngọt ngào.
Anh nhếch môi cười đứng dậy cởi áo vest đắp cho cô đểcô không thấy lạnh.
“Ngủ đi, chuyện ngày hôm nay xin hãy tha thứ chotôi.”
***
Sau chuyện xảy ra ở phòng làm việc, Tư Đồ Trác nhậnra anh càng ngày càng chú ý đến Tiêu Tung Thục.
...

Phone: 01657595739 