XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Osin của anh Full

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5719
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Osin của anh Full

“Dạ, tôi biết rồi.”

“Sau đó, cô phải nhớ vấn đề anh tôi hỏi nói cho tôibiết ngay, nghe rõ chưa?”

“Bất cứ vấn đề gì hả?”

“Ừ.”

“Dạ, nhưng mà sao phải làm như vậy?”

“Đừng hỏi nhiều.” He he, tuyển người giúp việc đểchăm sóc mình là giả còn làm gián điệp mới là thật.

Lần này về nước anh đã biết trước việc thế nào anhHai cũng bắt anh đến công ty làm việc nhưng anh không thích nên anh mới gấp rúttìm một người giúp việc đáng tin làm gián điệp theo dõi anh Hai.

Hiện giờ anh Hai đang bận rộn ở công ty sẽ không chúý đến anh, nhưng thời gian tới có lẽ khó mà trốn được. Thế nên anh cần tranh thủlúc này để chuẩn bị vài thứ, sau đó sẽ cao chạy xa bay.

Trước mắt thì ông anh chưa lệnh cho anh nhưng anh sợcó thể khi đột nhiên nhớ ra sẽ bắt anh đến công ty làm chân sai vặt. Thế nênanh mới cần một gián điệp.

“Bây giờ tôi có việc phải ra ngoài, cô nhớ kỹ nhữnglời tôi dặn.” Anh nhấn mạnh.

“Dạ, chào ông chủ nhỏ.” Không dám ngáp, cô ngoanngoãn vẫy tay.

“Cho hôn một cái.” Tư Đồ Việt kéo cô lại hôn cái“chút” vào má.

Thói quen của ông chủ nhỏ thật là ~~~

Lúc Tiêu Tung Thục cố chịu đựng nụ hôn của Tư Đồ Việtthì quản gia Trần đột ngột vào phòng và chứng kiến cảnh đó.

“Chào chú Trần.” Tư Đồ Việt vui vẻ chào quản gia.

“Chào cậu chủ. Cậu chủ phải ra ngoài hả?” Sắc mặt quảngia không thay đổi, cứ như là ông không có ấn tượng gì với cảnh vừa xem.

“Dạ.”

“Cậu chủ đi cẩn thận.”

Thấy Tư Đồ Việt đi tới, quản gia Trần vội vàng luira đằng sau chục bước.

“Làm gì đi nhanh dữ vậy, đúng là gừng càng già càngcay.” Vẫn bước lại.

“Cậu chủ vẫn nhiệt tình như năm nào.”

“Vậy hả?” Bước qua trái.

“Ha ha, tiếc là tôi không có phúc được hưởng.” Bướcqua phải.

“Tôi có làm gì chú đâu mà chú sợ.” Tư Đồ Việt cườihì hì, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đứng im, không được nhúc nhích.”

“Cậu chủ, đừng đừng…:

“Đứng im!” Ra lệnh.

“Hu…” Ông bật khóc run rẩy bước lại nhưng đưa haitay lên che mặt.

“Sợ gì? Nhiều năm nay chú phải quen rồi chứ.” Tư ĐồViệt cười to sau đó kéo hai tay quản gia xuống hôn vào mặt ông đống nước miếngrồi cười toe toét đi ra cửa.

Quản gia Trần quay đầu, chảy một giọt nước mắt làmra vẻ tội nghiệp cho đến khi Tiêu Tung Thục lên tiếng.

“Chú quản gia, chú có sao không?”

Lau nước mắt, ông dõng dạc. “Vẫn… khỏe.” Nếu biếttrước cậu chủ đã ngủ dậy, có đánh chết ông cũng không bước vào phòng để rồi nhưcon dê đi vào hang cọp và chịu nhục nhã.

“Cậu chủ không có bệnh gì đâu, chú đừng có lo.” Nhìnmặt quản gia vừa tức giận vừa xấu hổ, cô cảm thấy nên an ủi ông một chút.

“Không phải chuyện đó nhưng đàn ông với đàn ông, saomà ghét thế.”

Cậu chủ học ở nước ngoài từ nhỏ bị ảnh hưởng của lốisống bên đó, khi về nước không cần biết người khác có muốn không ép phải chàonhau theo kiểu phương Tây.

“Thì chú cứ coi anh ấy như đứa bé đi.” Cô cũng đãnghĩ như vậy.

“Cậu chủ to cao như vậy sao có thể coi là đứa bé?”Mà cậu chủ để lại nhiều nước miếng thật, không lẽ cậu chủ cố tình chọc ông? Cólẽ ông phải về ôm vợ khóc tu tu tu.

“Cũng phải.”

Sau khi cầm khăn lau sạch nước miếng trên mặt, quảngia Trần mới bình tĩnh lại. “Tiêu Tung Thục nghe cho rõ đây. Chú có nhiệm vụ muốngiao cho cháu, phải thành công không được phép thất bại.”

“Có chuyện gì quan trọng vậy ạ?” Đột nhiên được giaomột nhiệm vụ quan trọng, cô sốt ruột mở to mắt, cảm thấy lo lắng.

“Cậu chủ cả bận rộn ở công ty ba ngày nay và cả đêmqua không ngủ, chú sợ có thể cậu chủ bị kiệt sức nên đã nói thím Trần nấu canhgà nhân sâm bồi bổ khí huyết cho cậu chủ. Cháu hãy giúp chú đem đến công ty chocậu chủ.”

“Có vậy thôi ạ?” Cô thở hắt ra thất vọng. Chú Trầncũng thật là. Có vậy mà cũng làm bộ quan trọng, hóa ra chỉ là muốn cô đi thaythế.

“Dĩ nhiên không phải nhờ cháu đi thay đơn giản vậyđâu.” Quản gia Trần nói ra mục đích chính. “Sáng nay chú hiểu lầm cậu chủ vàcháu khiến cậu chủ rất tức giận, nhân dịp cháu đi đưa canh gà, chú muốn nhờcháu tranh thủ xem dò hỏi xem cậu chủ đã hết giận chưa.”

“Hóa ra là như vậy… Mà sao chú không tự đi?” Vậy làchuyện bị mộng du là giả.

“Không được không được, nếu cậu chủ vẫn còn tức giậnthì chú chết chắc.” Tính tình cậu chủ như thế nào ông biết rất rõ, thủ đoạn trảthù của cậu chủ có thể khiến người khác sống không bằng chết. Ông vẫn còn muốnsống lâu sống khỏe.

“Cho dù là vậy nhưng sao cứ nhất thiết phải là cháu,để thím Trần đi cũng được mà.” Thím Trần là vợ của quản gia Trần vốn đảm nhiệmcông việc bếp núc nhưng từ khi ông chủ nhỏ chỉ định cô làm việc trong bếp, thímTrần vui sướng tha hồ ra vườn hoa ngắm cảnh.

“Kêu cháu đi là có lý do, thím Trần không biết mátxa, nếu cậu chủ vẫn còn tức giận, cháu sẽ mát xa cho cậu chủ để cậu chủ khỏengười hết tức, hiểu chưa? Ha ha ha!” Dứt lời, quản gia Trần thầm nể phục mìnhtính toán đâu vào đó.

Nghe quản gia Trần nói xong, trán Tiêu Tung Thục xuấthiên ba vạch đen. “Chú Trần, chú hay quá ha…”

“Cháu quá khen rồi.” Sống đến từng này tuổi, ông đềukhông biết liêm sỉ được viết như thế nào. Ha ha ha.

Trong lúc đó, Tư Đồ Trác đang ngồi trong phòng làmviệc phê duyệt văn bản. Bỗng một cơn đau dội lên từ dạ dày làm anh giật mình.

Ôm bụng, anh sực nhớ ra tối qua mình không ăn cơm,hèn gì dạ dày mới đau như vậy.

Đói quá! Thở dài, anh bỏ cây bút máy xuống bàn, cầmhợp cơm Quan Lĩnh để sẵn định bụng cấp tốc ăn rồi tiếp tục xử lý công việc.Nhưng khi mở hộp cơm nhìn mấy món nguội ngắt anh hết muốn ăn.

Trước đây anh vốn không phải là người kén ăn nhưng từkhi ăn đồ ăn người thứ 59 nấu khẩu vị của anh đã thay đổi. Mấy ngày ở công tytăng ca lần nào ăn cơm anh cũng nhớ đến những món ngon cô nấu, tiếc là do quá bậnrộn nên anh không thể về nhà ăn cơm.

Nhưng thực sự không thể ngờ rằng người thứ 59 ngoàinấu ăn ngon ra còn có khả năng mát xa số một, dù ba ngày không ngủ nhưng saukhi được cô mát xa anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nếu bây giờ có cô ở đây, anh sẽ kêu cô làm cơm vànhân tiện mát xa cho anh.

Nhưng tên cô là gì nhỉ? Anh chỉ nhớ được biệt danh củacô có liên quan đến động vật nhưng không thể nào nhớ ra được.

Thường thì những điều nhỏ nhặt anh rất hay quên,không muốn ghi nhớ vào trong đầu.

Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt luồngsuy nghĩ của Tư Đồ Trác, anh bắt máy.

“Có chuyện gì?”

“Thưa tổng giám đốc, dưới sảnh có một cô gái tự giớithiệu là người giúp việc trong nhà tổng giám đốc, nói có việc muốn gặp.”

“Tên gì?”

“À… vâng…” Quan Lĩnh lắp bắp.

“Không biết sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày.

“Dạ, không phải, do tên của cô gái này rất đặc biệt,cô nhân viên lễ tân nói “Sóc Nhỏ” gì đó….” Dù không chắc có đúng hay khôngnhưng Quan Lĩnh vẫn buột miệng nói.

Vừa nghe thấy cái tên đó, Tư Đồ Trác liền sực nhớra. Đúng rồi, tên của người thứ 59 là Tiêu Tung Thục.

“Tổng giám đốc có biết cô gái này không? Nếu khôngem sẽ nói bảo vệ mời cô gái về.” Vì tổng giám đốc không thích trả lời phỏng vấncủa giới truyền thông, nên có rất nhiều phóng viên dùng mọi cách để tiếp cận vớitổng giám đốc. Bởi vì thế lực lượng bảo vệ kiểm soát rất nghiêm ngặt tất cả nhữngngười vào ra công ty.

“Đừng, để cô ấy lên.”

“Dạ?” Nghe Tư Đồ Trác trả lời, Quan Lĩnh kinh ngạc.

“Đưa cô ấy đi thang máy chuyên dụng của tôi, nhanhlên”. Anh nhấn mạnh.

“Dạ?” Kinh ngạc gấp bội.

“Còn ngồi đó, tâm trạng của tôi đang không được tốt,nếu chậm trễ tôi sẽ hỏi tội anh.” Anh cảm thấy Quan Lĩnh hôm nay thật lề mề.

Đúng lúc dạ dày anh đang đau thì Sóc Nhỏ đến, anh đãcó thể nói cô làm cơm cho anh ăn, dù không biết tại sao cô lại đến công ty tìmanh.

“Vâng… vâng…” Quan Lĩnh vội vã trả lời.

***

“Cậu chủ, quản gia Trần nói tôi đem canh gà đến chocậu chủ.” Vừa bước vào phòng làm việc, Tiêu Tung Thục nói ngay.

“Tự nhiên tốt bụng, chắc chắn có mưu kế, đưa canh gàchỉ là cái cớ, thực tế là muốn nhờ cô hỏi xem tôi còn tức giận không, tôi nóiđúng chứ?” Anh vạch trần mưu mẹo của quản gia Trần.

Tiêu Tung Thục mở to mắt sửng sốt càng khiến đôi mắtđen láy sáng lên. “Ai… không có đâu…”

“Thế thì sao? Tôi nói không đúng chỗ nào?”

Tiêu Tung Thục nheo mắt trái rồi nheo mắt phải,trong lòng thấy vô cùng khó xử. Một bên là ông chủ, một bên là quản gia, tuyệtđối không thể gây ác cảm với bất kỳ bên nào, biết trả lời sao bây giờ… A! Cô biếtrồi.

Đầu óc lóe sáng, cô cười tươi như hoa, sau đó cungkính cúi gập người.

“Cậu chủ anh minh, thông minh hơn người, cậu chủ thậtsáng suốt, tiểu nhân không dám có ý kiến.”

“Mấy câu nịnh nọt đó ai dạy cô vậy?” Một người ngốcnghếch như cô không thể nghĩ ra được những câu đó.

“Tôi học trên ti vi.” Bị nắm thóp, cô chột dạ le lưỡi.

Không ngờ được cô lại làm hành động đáng yêu vàkhiêu khích đó, Tư Đồ Trác đầu tiên sửng sốt sau đó cảm thấy chỗ nào đó động đậy.

Chết tiệt! Sao cơ thể anh lại có phản ứng với cô?

Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn xuống, sợ hãi với nhu cầusinh lý của mình nhưng rất nhanh sau đó anh đã tìm được lời giải thích hợp lý.Nhất định là do gần đây anh quá bận rộn không có thời gian đi thỏa mãn nhu cầusinh lý nên mới nổi thú tính chứ không có chuyện anh thích cô.

Chắc chắn không phải vậy.

Dùng sức mạnh ý chí đè nèn dục vọng, anh cầm ly càphê đen để trên bàn uống ực để giải tỏa cơn khát khô của cổ.

Sau khi kiềm chế được dục vọng, anh lên tiếng. “Lạiđây đổ giùm hộp cơm sau đó đi nấu cơm cho tôi.”

“Còn canh gà thì sao?” Cô dè dặt giơ cà mèng đựngcanh gà lên. Dù lúc nãy cậu chủ rất hưng phấn nhưng bây giờ không truy cứu mưukế của quản gia Trần và cô nữa, phải chăng cả hai đều không sao?

“Nuốt không nổi, đổ đi!”. Bây giờ anh không muốn ănmấy món bổ dưỡng đó. Dục vọng khó khăn lắm mới kiềm chế được, bây giờ ăn canhgà vào chắc xịt máu mũi.

“Nhưng canh gà thím Trần phải hầm trong 2 tiếng lậnđó, đổ đi áy náy lắm…” Cô thấy tội món canh gà nên ngước mắt lên nhìn anh.

Từ trước đến giờ một khi đã quyết đinh, anh sẽ khôngthay đổi nhưng khi nhìn vào mắt cô, trong lòng anh bỗng dưng nảy sinh cảm giácnhư mình là người có lỗi.

“Nói cô đổ đi thì cô đổ đi đừng có cãi.” Anh nổi cáuđể che giấu cảm xúc.

“Nhưng…” Dù rằng cậu chủ đã ra lệnh nhưng cô thấy tộithím Trần. “Cậu chủ nuốt không nổi cũng được nhưng không đổ đi được không?”

“Phiền quá.”

“Cậu chủ.” Cô không từ bỏ ý định cầu xin.

Không chịu đựng được ánh mắt của cô nhìn anh, nhấtlà khi anh nhìn vào đôi mắt đó, thú tính lại nổi lên khiến anh phải đầu hàngngay lập tức....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện teen – Vợ yêu, xin dừng bước Full
» Truyện teen – Anh thua, vì anh yêu em Full
» Osin của anh Full
» Chơi đùa em đến nghiện Full
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ