Nhìn nụ cười tươi như hoa của cô, Tư Đồ Trác nhếchmôi cười sau đó làm theo cô, dang hai tay ra ngẩng đầu phơi nắng.
A, gió nhẹ mơn man, ánh nắng ấm áp, mùi cỏ thoangthoảng, thực sự khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Trước đây anh chỉ mải chơi golf không ngắm cảnh, bâygiờ anh học cô cách cảm thụ thiên nhiên và cảm thấy dường như anh đã bỏ lỡ nhữngcảm giác tuyệt vời.
“Tổng giám đốc Tư Đồ.”
Có ai đó gọi to làm Tư Đồ Trác và Tiêu Tung Thục đềumở mắt ra.
Nhìn thấy người vừa mới đến, Tư Đồ Trác nhàn nhạtchào.
“Tổng giám đốc Ôn.”
“Xin lỗi vì đã đến muộn.” Ôn Nhung Phương nói vậynhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là áy náy.
Dù công ty của ông ta không quy mô bằng tập đoàn TưĐồ nhưng dựa vào vị thế là đối tác quan trọng trong chiến lược phát triển của tậpđoàn Tư Đồ, nhất là 30% vốn đầu tư trong chiến lược đó là của ông ta rót vàonên ông ta không thấy mình dưới cơ.
“Không sao.” Tư Đồ Trác đáp lại.
“Hôm nay là sinh nhật con gái tôi nhưng ông bố đãngtrí này lại quên mất hẹn đi đánh golf với cậu, vì thế để xin lỗi nó tôi đã đưacon bé đi cùng, mong rằng cậu sẽ không thấy phiền.”
Ôn Nhung Phương cười cười kéo con gái lên.
“Không.” Tư Đồ Trác nhìn lướt qua cô con gái.
Ôn Nhung Phương không chú ý đến thái độ lạnh nhạt củaanh, tiếp tục giới thiệu. “Con gái tôi tên là Ôn Ngọc, rất xinh đẹp phải không?Nhìn nó ngượng ngùng vậy thôi chứ chơi golf không thua gì cánh đàn ông chúngta. Sau này Tổng giám đốc Tư Đồ muốn tìm bạn chơi cùng cứ tìm nó.”
“Ba ~~~” Cô gái xinh đẹp dậm chân, nũng nịu.
“Con xấu hổ cái gì? Tổng giám đốc Tư Đồ là đối táclàm ăn với công ty chúng ta, con phải nhân cơ hội này học hỏi anh để sau nàycòn quản lý công ty nghe chưa?”
Ôn Nhung Phương trách mắng con gái rồi quay sang nóivới Tư Đồ Trác: “Hai năm trước, con gái tôi đã lấy được bằng Tiến sĩ Quản trịkinh doanh ở Mỹ, hiện đang là cánh tay phải của tôi. Con bé rất thông minh, nhờnó mà năm ngoái doanh thu của cả công ty đã tăng lên 5%”.
Nói đến con gái, vẻ mặt Ôn Nhung Phương đầy vẻ tựhào.
“Có cô con gái thông minh như vậy, tôi tin rằng côngviệc kinh doanh của ông luôn thuận buồm xuôi gió.”
Dù cô gái trước mặt xinh đẹp trắng trẻo da dẻ mịnmàng nhưng Tư Đồ Trác chỉ nhìn Ôn Nhung Phương, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn côgái ngốc nghếch đang đuổi theo một con bướm.
“Dĩ nhiên rồi, nhưng con gái lớn cũng phải gả chồng,nó thích ai là cứ đòi lấy chồng cho bằng được.”
Ôn Nhung Phương không biết đang vô tình hay cố tìnhnói bóng gió ám chỉ con gái mình thích Tư Đồ Trác, ánh mắt rất mờ ám.
Mặt Ôn Ngọc liền đỏ lên. “Ba ~~~!”
Rồi liếc nhìn Tư Đồ Trác, ánh mắt long lanh.
Không trả lời câu nói bóng gió của Ôn Nhung Phương,Tư Đồ Trác gọi to:
“Tiêu Tung Thục.”
“Dạ, có.” Đang đuổi theo con bướm, Tiêu Tung Thục liềnđứng khựng lại, điểm danh.
“Con bướm đó chọc tức cô hay sao mà cô phải đuổitheo nó?”
Anh véo hai má phúng phính của cô, rất không thíchviệc cô chơi giỡn đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Lại véo má mình.
Sực nhớ tới kinh nghiệm đau thương, cô hoảng hốt lalớn.
“Tôi không có ăn hiếp nó, tôi đang chơi đùa với nómà.”
“Chơi đùa với một con bướm? Cô mấy tuổi rồi? Trẻcon.” Anh lại véo thêm mấy cái nữa nhưng không mạnh tay.
Không thấy đau, cô mới thả lỏng người nhưng má cứ bịanh véo, cô mất hết hứng chu miệng ra.
“Tổng giám đốc Tư Đồ, đây là người nhặt bóng của anhhả?” Ôn Nhung Phương nhìn thấy Tư Đồ Trác thể hiện những hành động thân mật vớiTiêu Tung Thục liền nghi ngờ quan hệ giữa hai người.
“Không, cô ấy là nhân viên của tôi.”
“Ở công ty?” Vì nhìn cô không giống một nhân viênvăn phòng cho nên Ôn Nhung Phương liền tò mò.
“Ở nhà.”
“Là người giúp việc phải không?” Ôn Nhung Phươngnhìn Tiêu Tung Thục bằng ánh mắt khinh thường.
Dù Ôn Nhung Phương nói đúng nhưng Tư Đồ Trác khôngthích thái độ coi thường người khác của ông ta.
Cho dù công việc của Tiêu Tung Thục đúng là thuộc loạilao động phổ thông nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy công việc đó đáng xấu hổ,ngược lại anh còn nể phục năng lực làm việc nhà của cô.
Trong vòng chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà cô có thể lauchùi căn biệt thự sáng choang như khách sạn năm sao, sắp xếp mọi thứ gọi gàngđâu ra đó khiến ai cũng nể phục.
Khi phỏng vấn cô, anh đã nghi ngờ năng lực của cô,thế nhưng sau một tháng sống chung nhà, cô đã hoàn thành xuất sắc công việc củamình, hơn nữa còn vượt qua cả mong muốn của anh, anh đang nghĩ đến việc tănglương cho cô.
Anh nhíu mày phản bác lại vì Tiêu Tung Thục.
“Cô ấy đúng là người giúp việc nhưng năng lực làm việccủa cô ấy rất xuất sắc, xứng đáng để gọi là chuyên gia.”
Thấy Tư Đồ Trác không vui, Ôn Nhung Phương ngượngngùng sờ mũi không nói gì nữa.
“Hôm nay tổng giám đốc Tư Đồ đưa cô ấy đến để nhặtbóng ạ?” Ôn Ngọc lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng và cũng là để biếtTiêu Tung Thục là gì với Tư Đồ Trác.
“Không phải.” Tư Đồ Trác trả lời Ôn Ngọc nhưng lạinhìn Tiêu Tung Thục.
Anh đưa cô đến đây là để cô thư giãn đầu óc.
Mặc dù cô là người giúp việc còn anh là ông chủ,công việc của cô đúng là phải lau chùi dọn dẹp biệt thự nhưng cô quá hăng saylàm việc khiến anh thấy khó chịu, bởi vì ôm đồm quá nhiều việc sẽ rất mệt ngườinên anh buộc lòng phải đưa cô ra khỏi biệt thự.
Đánh golf vốn để xã giao, thường thì anh sẽ để QuanLĩnh cùng đi nhưng lần này anh không phân biệt công tư mà đưa cô đi theo.
“Vậy thì tại sao?” Ôn Ngọc rất muốn biết câu trả lời.
“Cũng không quan trọng lắm.” Tư Đồ Trác cầm quảbóng. “Không còn sớm nữa, tôi và cô ấy một đội, Tổng giám đốc Ôn và cô Ôn một đội,ta bắt đầu thôi.”
***
Ngay gậy đầu tiên Tiêu Tung Thục đã đưa được bóngvào lỗ khiến cả ba đều giật mình.
“Một gậy đã vào lỗ.” Nhìn quả bóng bay cao sau đó lọtlỗ, Ôn Nhung Phương há hốc miệng, đến ông còn phải mất đến ba gậy.
“Whao! Chó táp nhầm ruồi.” Tiêu Tung Thục kinh ngạc.
Họ đánh golf theo lượt, sau đó tính tỉ số, cô chưa từngđánh golf bao giờ nên lúc đầu đứng ngoài quan sát đến lượt cô đánh không ngờ mớiđánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.
Tư Đồ Trác kinh ngạc hỏi: “Cô biết chơi golf?”
“Làm gì có. Tôi xem người ta chơi golf trên ti vi.”Cô còn chẳng biết luật chơi như thế nào.
“Vậy sao cô làm được?” Nhiều năm đánh golf, anh chưabao giờ nhìn thấy ai mới một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.
“Tôi cũng không biết nữa.” Cô chỉ có thể trả lời nhưvậy.
“Cô lợi hại thật.” Không được Tư Đồ Trác chú ý, thấyanh chỉ nhìn và nói chuyện với Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọc chạy ngay lại nói chuyệnvới Tiêu Tung Thục cốt để thu hút sự chú ý của Tư Đồ Trác.
“Hên xui! Hên xui!” Được người đẹp khen ngợi, TiêuTung Thục bối rối.
“Nhưng ở đây cách lỗ đầu tiên 350, vậy mà cô mớiđánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ, thể lực cô tốt thật đấy, tôi ngả mũ báiphục.” Dù đang khen ngợi nhưng người thông minh biết ngay có cả sự mỉa maitrong đó, nhưng Tiêu Tung Thục thì không thể biết được điều đó.
“Cám ơn cô đã khen ngợi, tôi không tự tin lắm vào thểlực của mình.” Cô vui vẻ xua tay.
“Chà, tôi chỉ mong bằng được một nửa cô, có vậy tôimới có thể chơi tốt hơn được.” Ôn Ngọc làm bộ yếu thế.
“Thể lực chỉ cần rèn luyện là được mà, nếu cô muốncó thể lực tốt, cô có thể tập thể dục bằng nhiều cách, chẳng hạn như giặt nệm,mát xa cho đàn ông… Á, cậu chủ làm gì vậy?” Tư Đồ Trác bất ngờ véo má cô.
“Nói nhiều quá, đến lỗ tiếp theo.”
Nói xong, anh đeo túi gậy lên vai đi thẳng về phíatrước.
“Xì.” Đang nói thì bị cắt ngang, cô quay đầu cười vớiÔn Ngọc sau đó đuổi theo Tư Đồ Trác. “Cậu chủ, để tôi đeo túi cho.”
“Cô đừng có ồn nào nữa.” Anh bước chậm lại để cô đuổikịp.
“Tôi ồn ào hồi nào?” Cô chạy hộc hơi mới đuổi kịpanh.
“Cô còn nói mình không ồn ào? Cả sân bóng đều nghegiọng của cô.”
“Làm gì đến mức đó.”
Anh cúi đầu xuống nhìn cô lùn hơn mình nhiều liền bậtcười. “Một gậy đã đưa được bóng vào lỗ nhưng lỗ tiếp theo không dễ đánh đâu,bên trái là hố nước, cô nghĩ xem nên đánh thế nào?”
“Tôi đánh xạ lụi, đánh nhanh để còn về xem ti vi.”
Cô đang nghĩ xem làm thế nào để đánh nhanh nhất sauđó về nhà xem phim thần tượng, ít ra còn có thể xem được đoạn cuối.
“Ở đây có tất cả 18 lỗ, chắc phải chơi đến hai hiệp.”
“Hả? Tôi không chơi nữa, không chơi nữa.”
Nhìn cô tức tối dậm châm, anh gỡ mũ che nắng chụplên đầu cô. “Im!”
“Năn nỉ anh đó, tôi không muốn chơi nữa, không chơinữa đâu ~~~”
Không quan tâm đến cô, anh tiếp tục đi thẳng về phíatrước để Tiêu Tung Thục đuổi theo sau khóc la, theo sau đó là tổng giám đốc Ônvà con gái, cả hai đều không vui.
“Ba! Tư Đồ Trác thích cô gái kia hả?”
Ôn Ngọc thấy ghen tị vì Tư Đồ Trác chỉ chú ý đến conbé kia.
“Không phải đâu, cô gái kia nhìn quá tầm thường.”
“Nhưng anh ấy rất thân mật với nó.”
Véo má, đeo túi và không hề nhìn mặc cô.
“Có lẽ cậu ta chỉ coi nó như em gái.”
“Thật ạ?” Cô rất muốn tin lời ba mình nhưng trựcgiác mách bảo với cô không phải vậy.
“Ba biết con thích Tư Đồ Trác nhưng tình cảm khôngthể gượng ép được, rất khó mới có cơ hội gần gũi với cậu ta, con phải nhân cơ hộinày tiếp cậu cậu ta đi…”
“Nhưng còn cô gái kia…” Nó đã thu hút hết sự chú ý củaTư Đồ Trác.
“Con không tự tin sao?” Ôn Nhung Phước khích tướng.
“Dĩ nhiên là có.”
“Vậy đi thu hút sự chú ý của cậu ta đi, làm cho cậutay thích con. Tư Đồ Trác là người nổi tiếng lạnh lùng, có lẽ lúc đầu sẽ hơikhó khăn nhưng bằng sự thông minh duyên dáng của con và…” Ôn Nhung Phương nhìnTư Đồ Trác cười nói. “Và chúng ta lại là đối tác của tập đoàn Tư Đồ, đó cũng làmột lợi thế.”
***
“Hơ! Mệt quá!” Tiêu Tung Thục như quả bóng bị xì hếthơi, nằm bẹp trên mặt bàn.
“Đánh vậy mà cũng mệt.” Chó táp nhầm ruồi chỉ được mộtlần, gậy đưa bóng lọt lỗ đó đúng là hên xui, các gậy sau cô đều đánh trật lấtlàm ai cũng cười.
Gậy nào của Tiêu Tung Thục không đưa bóng bay vào hốnước thì cũng sa hố cát, cô bị quần tơi tả suốt 18 lỗ cho đến tận bữa tối.
“Mệt quá. Không biết đánh bao nhiêu gậy nữa.” Tay,eo, mông, cả người đều rã rời.
“562 gậy”. Tư Đồ Trác nói.
“Thảm thật.” Ôn Ngọc ngồi một bên chế nhạo, sau đócười tươi yểu điệu nói. “Nhưng chỉ cần chăm chỉ luyện tập sẽ đánh tốt thôi.”
Được an ủi, Tiêu Tung Thục cảm động suýt nữa thìkhóc.
“Cám ơn chị đã khích lệ nhưng có đánh chết tôi cũngkhông chơi golf nữa.”
Nghe thế, mắt Ôn Ngọc sáng lên, làm bộ tiếc nuối: “Vậycô không thể chơi golf với cậu chủ được nữa rồi nhỉ?”...


Phone: 01657595739 