Lăng Tử Trần bị ngữ khí khiêu khích của hắn ta chọc giận, nhíu mày nói: “Chúng ta chiến một trận quyết thắng thua!”
“Lăng lão bản, anh quyết định dùng phương thức đó, không hề lo lắng một chút nào sao?” Nhậm Khả Ứng trong lòng đã tự giác nhận phần thắng.
“Đương nhiên.” Lăng Tử Trần không quan tâm đến lời khiêu khích của hắn ta, chỉ nói bên tai Nhạc Ức Tâm: “Cố hết sức là tốt rồi, thua cũng không sao, nếu em thắng, tôi sẽ đưa em một phần lễ vật.”
Cho dù chỉ có thể lấy hàng ở phía nam Singapore, hắn cũng chấp nhận. Bởi vì điều hắn muốn là đem toàn bộ tiền đồ của thuyền đặt trên vai nàng, thật sự là có quá đáng một chút.
“Vâng.” Nhạc Ức Tâm trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp ngọt ngào, tâm tình càng thêm thoải mái.
“Lão bản?” Quản lí lo lắng hỏi một tiếng. Chẳng lẽ muốn đem hết thảy đổ lên người tiểu cô nương này?
Không để ý đến kháng nghị của những người khác, Lăng Tử Trần nhún nhún vai nói: “Chia bài đi!”
Nhậm Khả Ứng lén liếc mắt nhìn con bài chưa lật thứ nhất của Tiểu Ngô, hắc đào Q. Nếu có thể lấy được đồng hoa thuận thì tốt quá rồi!
Quả nhiên, kế tiếp Tiểu Ngô lật mặt bài lên, là hắc đào K, hắc đào J và hắc đào 10. Chỉ còn thiếu mỗi hắc đào A, hy vọng con bài chưa lật cuối cùng mà Tiểu Ngô sắp hé ra chính là nó!
Nhậm Khả Ứng không ngừng cầu nguyện trong lòng, nhưng đến khi con bài chưa lật cuối cùng cũng được hé ra, hắn phát hiện sắc mặt Tiểu Ngô đã thay đổi trong nháy mắt.
Có chuyện gì vậy? Hắn vụng trộm liếc nhìn những lá bài trước mặt Nhạc Ức Tâm một cái, hoa mai K, phương khối 9, hắc chọn 7.
Bài của nàng nhìn như thế nào cũng không ra có bài hình, nhiều lắm cũng chỉ có một đôi thôi! “Mời xốc lên con bài chưa lật.”
Sau khi nhà cái nói xong, Tiểu Ngô xốc con bài chưa lật dẫn đầu lên, thì ra con bài hắn chưa lật kia là phương khối 5. Cái gì bài hình đều không có! Nhậm Khả Ứng đổ rút một hơi.
May mắn thay, lá bài lớn nhất của Tiểu Ngô chỉ là hắc đào K, nhưng nếu trên tay Nhạc Ức Tâm không có bài hình lớn hơn, thì nàng vẫn sẽ thua. “Tiểu tâm, xốc con bài chưa lật lên đi!”
Được Lăng Tử Trần nhắc nhở, Nhạc Ức Tâm mới dùng động tác gọn gàng xốc hai con bài chưa lật lên g. Hoàn hảo, bài hình gì nàng cũng không có!
Đúng lúc Nhậm Khả Ứng thở dài nhẹ nhõm một hơi thì lại nghe thấy tiếng Tiểu Ngô kinh ngạc kêu to: “Trời ạ, làm sao loại sự tình có thể xảy ra?”
“Sao vậy?” Nhậm Khả Ứng nhìn lại theo tầm mắt của hắn, mới phát hiện lá bài lớn nhất đã được hé ra — hắc đào A, đang nằm chễm chệ trên mặt bàn của Nhạc Ức Tâm.
“Nhậm tiên sinh, thắng bại rốt cuộc đã rõ, mời anh trở về!” Lăng Tử Trần khó có thể nén được hưng phấn trong lòng. Sự thật lại một lần nữa được chứng minh, Tiểu Tâm không hổ là Nữ vương, đánh bài không ai sánh bằng!
“Không công bằng, các ngươi nhất định đã tráo đổ!” Nhậm Khả Ứng không muốn chịu thua, ” Tốt lắm, vậy ván này để tôi cầm cái, chúng ta cùng so lại một lần!”
“Nhậm tiên sinh, xin anh không cần phải như vậy…… Thua không dậy nổi” Ba chữ còn chưa kịp nói hết, Nhạc Ức Tâm đã giữ chặt lấy tay hắn.
“Lão bản, nếu anh ta tưởng chúng ta ăn gian, vậy cứ cho anh ta chơi lại một hồi đi!” Quả thực, lần đầu tiên hưởng thụ thắng lợi trên mặt bàn, nàng còn muốn thắng lại thêm nhiều lần!
Nhìn bộ dáng hưng phấn của nàng, Lăng Tử Trần đành phải gật đầu đáp ứng.
Dù sao, nếu trận này thua thì lời nói của anh ta cũng không thể rút lại, tại sao lại không nhân cơ hội này gia tăng kinh nghiệm chiến đấu cho Nhạc Ức Tâm chứ?
★※★※★※
Hồi 2: Bắt đầu– “Chia bài đi!” Lăng Tử Trần có ý bảo Nhậm Khả Ứng ngừng động tác tráo bài, nhanh chóng tiến hành ván bài tiếp theo.
Hai người Tiểu Ngô cùng Nhạc Ức Tâm không lên tiếng trong suốt ván bài, đến lúc lá bài cuối cùng được hé ra, Nhạc Ức Tâm mới nhìn đến mặt bàn Tiểu Ngô.
Phương khối 7, hắc đào K, hoa mai 7, hắn ta ít nhất cũng phải có bộ bài hình tam điều.
Nàng xem xét lại bài của chính mình nằm trên mặt bàn, một đôi hồng tâm 5 hé ra, còn lá bài chưa lật là hoa mai 10.
Hy vọng tiếp theo lá bài tiếp theo là hắc đào m hoặc phương khối m, như vậy là nàng có thể thắng hắn ta.
Ngay vào lúc nàng thì thào cầu nguyện, con bài chưa lật cuối cùng cũng đồng thời được hé ra, nàng liếc mắt lén nhìn xem nó là quân bài gì.
Xong đời! Thua chắc rồi! Trên tay nàng chỉ có hai đôi, căn bản là không thể thắng được tam điều.
Nàng tuyệt vọng cầm lá bài trên tay mình, học động tác xem trong phim liều mình chà xát bài, hy vọng sẽ có kỳ tích xuất hiện. [*Vanila: Dã man, thế mà chị cũng nghĩ ra được =))"> “Mời xốc lên con bài chưa lật.” Nhà cái hô.
Không có biện pháp, động tác trong phim tột cùng chỉ là cái chiêu gạt người thôi, nàng nhận mệnh xốc hai con bài chưa lật lên hết.
Chỉ thấy Tiểu Ngô kinh ngạc đứng lên hô: “Không có khả năng!” Rõ ràng phương khối 10 nằm ngay trên tay hắn, làm sao có thể tự nhiên chạy đến bên kia của cô ta được?
Nhạc Ức Tâm nghe thấy tiếng kinh hô của hắn ta xong mới mở to mắt, giật mình phát hiện vốn lúc đầu nàng chỉ định đưa tay ra chỗ có quân bài phương khối 3, nhưng vô tình lại đến tận bàn của Tiểu Ngô.
Thật sự là kỳ tích! Nàng như thế nhưng đã vô sự tự học thông xong kỹ thuật đổi bài!
“Hừ, coi như các người gặp may mắn!” Nhậm Khả Ứng lôi Tiểu Ngô quay đầu bước đi, bên miệng còn ngờ vực, “Ngươi không phải đã từng nói trên Long Dương Hào không ai có thể thắng được Toa ha của ngươi sao?”
” Tôi cũng không biết mà! Bài làm sao có thể mạc danh kỳ diệu chạy đến bên kia của cô ta……”
★※★※★※
Giải quyết nhân vật phiền toái sau, Lăng Tử Trần nắm lấy tay của Nhạc Ức Tâm cùng nhau đi ra khỏi sòng bạc.
“Tốt lắm, bây giờ em đã thắng trận trận đấu này, em hy vọng tôi đưa em thứ lễ vật gì nào?” Hắn ôn nhu hỏi.
Nhạc Ức Tâm gắt gao nắm chặt lấy cổ tay hắn, trải qua trận trận đấu này, nàng cơ hồ muốn thoát đi. “Sao vậy?” Lăng Tử Trần vòng tay ôm lấy eo nhỏ của nàng.
“Ôm ta!” Nhạc Ức Tâm bất chấp ngượng ngùng, cầu xin. “Bây giờ?” Hiện tại mới là thời điểm chạng vạng, sòng bạc cũng chưa bắt đầu buôn bán mà!
“Chính là bây giờ.” Nhạc Ức Tâm kiên trì nói.
Lăng Tử Trần gật gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Nếu đây là lễ vật mà nàng muốn, hắn chỉ có thể theo ý nàng.
Nhạc Ức Tâm nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ sang một góc, nhìn ánh chiều tà chạng vạng cuối ngày.
Nàng vuốt lại mớ tóc hỗn độn, khuôn mặt thanh tú lộ ra sự vui thích sau khi đã mỏi mệt.
“Sao vậy?” Lăng Tử Trần đi đến bên người nàng, ôm lấy thắt lưng của nàng, hắn chưa từng thấy qua nàng có biểu tình uể oải như vậy.
Nhạc Ức Tâm lắc đầu, đi về phía góc phòng, xoay người nhặt quần áo bị vứt trên mặt đất lên, không lên tiếng mặc vào.
Một loại cảm xúc bất an cùng sợ hãi đang từ từ ăn mòn nàng, người duy nhất có thể giải trừ nghi hoặc của nàng chỉ có hắn, có điều nàng lại không có dũng khí để mở miệng.
Nàng đột nhiên phát giác mình đã không còn giữ lại chút nào, cái gì cũng đã dâng lên hết thảy, vậy mà vẫn không nghe được tiếng lòng của hắn đối nàng. Vì sao?
“Tiểu Tâm?” Lăng Tử Trần không biết nàng đang suy nghĩ cái gì trong lòng? Còn tưởng rằng biểu hiện vừa rồi của mình làm cho nàng không cảm thấy đủ vừa lòng.
Có nên mở miệng hỏi hắn hay không? Nhạc Ức Tâm quay lưng về phía hắn, một câu cũng không nói nên lời.
Toàn thân Nhạc Ức Tâm không ngừng run run, mười ngón tay nhân lúc kích tình mà cắm vào tấm lưng dày của hắn thật sâu. Vào giờ khắc này, nàng là của hắn, hắn cũng là của nàng!
★※★※★※
Kích tình qua đi, Lăng Tử Trần nằm nghiêng ở bên giường, Nhạc Ức Tâm dựa vào cánh tay của hắn hơi thở dốc, bầu ngực tuyết trắng vẫn không ngừng phập phồng.
Vì sao hắn không ôm nàng vào trong lòng? Vì sao vừa rồi hai người hoàn mỹ phù hợp như thế vẫn không thể đả động tới hắn? Chẳng lẽ hắn cùng cô gái nào hoan ái xong cũng đều thờ ơ như vậy sao?
“Sao vậy? Không hài lòng à?” Lăng Tử Trần tà liếc nàng một cái, không hiểu vì sao nàng lại chu cái miệng nhỏ nhắn, giống như đang tức giận điều gì. Nhạc Ức Tâm lắc đầu, không tỏ vẻ gì.
” Tốt lắm, tôi muốn đi ra ngoài.” Lười hỏi lại, Lăng Tử Trần đứng dậy đi xuống mặc thêm quần áo.
Cố gắng nén áp lực nghi vấn trong lòng hồi lâu, Nhạc Ức Tâm lúc này rốt cục mới hỏi ra được, “Ở trong lòng của anh, rốt cuộc em được coi là gì?”
“Vì sao lại hỏi như vậy?” Lăng Tử Trần nhún nhún vai, không tính cấp cho nàng câu trả lời. Nhạc Ức Tâm hít sâu một hơi rồi hỏi: “Anh có yêu em không?”
Có trời mới biết nàng muốn biết đáp án vấn đề này đến cỡ nào a! Bởi vì, nàng chưa từng nghe miệng hắn nói qua ba chữ “Anh yêu em” này!
“Đừng có hỏi vấn đề ngu xuẩn đó!” Lăng Tử Trần xoay người sang chỗ khác, ngoài miệng tuy rằng giọng nói rất lạnh mạc, nhưng trong lòng cũng không đành lòng nhìn thấy biểu tình bi thương của nàng.
Làm sao hắn có thể yêu thương nàng? Hắn căn bản không hiểu như thế nào là người yêu! “Anh không nghĩ tới câu trả lời sao?” Nhạc Ức Tâm chán nản cúi đầu.
Lăng Tử Trần nhún nhún vai xong, không chút lưu luyến nào rời khỏi phòng.
Nhạc Ức Tâm nhìn theo bóng dáng rời đi của hắn, cũng bắt đầu mặc lại quần áo. Thì ra, trong lòng hắn nàng căn bản không được tính là cái gì, cho nên ngay cả vấn đề này hắn cũng lười trả lời nàng.
Nàng thật là khờ! Rõ ràng biết đáp án của hắn sẽ làm trái tim nàng băng giá, làm nàng bị thương, nhưng nàng vẫn cố ý muốn hỏi…… Nàng thở dài một hơi, lập tức rời khỏi phòng.
★※★※★※
Tại cảng biển nơi Long Dương Hào thả neo lúc mười giờ tối, người trên thuyền lui tới đông như nước chảy.
Nhưng người phụ trách bàn Toa ha Nhạc Ức Tâm dù chỉ một chút tinh thần cũng không có, ngay cả giả vờ mỉm cười cũng không thể. “Nhà cái!” Đổ khách gõ nhẹ lên mặt bàn, ý bảo nàng chia bài.
“Đây!” Nàng nhanh chóng phát những lá bài mình đang cầm trong tay cho khách. Sau vòng chơi thứ nhất, nàng thất thần tiếp tục phát ra lượt bài thứ hai.
“Nhà cái, chưa đến lúc lượt bài thứ hai được mở ra!” Nhờ tiếng nói của người khách, Nhạc Ức Tâm mới đột nhiên nhớ tới quy tắc Toa ha, vội vàng lật úp lại đống bài lượt hai. [*Vanila: tức là chị í phát bài để ngửa ra =.="">
Phát xong một vòng, nàng đột nhiên nhìn thấy thân ảnh Lăng Tử Trần, vì thế tầm mắt của nàng không liền kìm lòng được đuổi theo.
Bên cạnh hắn là một quý phu nhân trang điểm đậm, rất quý phái, chắc cô ta là bạn giường đêm nay hả? Nàng thở dài một hơi, tiếp tục vô ý thức phát bài ra.
“Lão bản! Này nhà cái đang xảy ra chuyện gì vậy?” Nhạc Ức Tâm lại một lần nữa bị tiếng rống giận dữ của mấy vị khách làm bừng tỉnh, sau một lúc nàng mới phát hiện đã quên mất giữ lại con bài chưa lật cuối cùng!
Nghe được những tiếng kháng nghị, Lăng Tử Trần lập tức đi tới, nhìn thấy đống bài trên bàn và vẻ mặt hối hận của Nhạc Ức Tâm, hắn lập tức hướng nhóm khách xin lỗi....

Phone: 01657595739 