“Thực xin lỗi, cô ấy vẫn chỉ là người mới. Không bằng như vậy đi! Mời mọi người đến điểm thứ 21 mới khai trương, tôi sẽ miễn phí cho mọi người lợi thế mười lăm vạn đồng.”
Câu nói của hắn rất hữu hiệu, nhanh chóng trấn an cảm xúc những vị khách, một hồi tranh cãi đã chấm dứt như vậy.
“Thực xin lỗi, em……” Nhạc Ức Tâm rất muốn nói với hắn rằng việc này nàng làm không được, nhưng lại sợ hãi hắn đuổi nàng rời khỏi thuyền.
“Vì biểu hiện của em buổi chiều nay rất khá, cho em xuống nghỉ ngơi trước.” Lăng Tử Trần lạnh lùng ra mệnh lệnh, sau đó cũng không quay đầu lại rời đi.
★※★※★※
Nhạc Ức Tâm chậm rãi đi vào phòng mình, nỗi buồn đã tích lũy ở trong hồi lâu bùng nổ trong nháy mắt.
Vì sao hắn luôn khó nắm lấy như vậy? Lúc thì ôn nhu săn sóc, lúc thì kích tình, lúc lại lãnh đạm giống y như một bức tượng băng.
Nàng thật sự mệt mỏi quá, mệt mỏi vì phải đoán cảm xúc của hắn, mệt mỏi không muốn phối hợp cùng hắn để thay đổi bản thân. Nàng muốn chạy trốn, nhưng lại luyến tiếc……
Quên đi, cái gì cũng không cần suy nghĩ rõ ràng! Có lẽ sau một giấc ngủ yên bình, chờ tỉnh ngủ xong sẽ quên hết chuyện tình không thoải mái này.
★※★※★※
Nhạc Ức Tâm đột nhiên bừng tỉnh vì ác mộng, nàng liếc mắt nhìn cái đồng hồ báo thức ở đầu giường, mới phát hiện bây giờ mới có ba giờ sáng.
Nàng quyết định thừa dịp đêm khuya thanh vắng để vụng trộm về nhà. Dù sao hiện tại cũng không có vấn đề ách tắc giao thông, thời gian đi một chuyến chắc chắn sẽ ít hơn hẳn đi lúc ban ngày.
Vừa quyết định xong, nàng đã lén lút mở cửa phòng ra, đi theo hướng xuống thuyền. “Ai ở nơi nào?”
Ánh sáng đèn pin chiếu và tiếng hỏi vang đến, nàng vội vàng ngồi xổm xuống để tránh né thân mình. Người đàn ông phụ trách tuần tra không thấy có gì khác thường, liền đi qua người nàng.
Nhạc Ức Tâm dường như ngừng thở, nhưng khi nàng nhìn thấy gương mặt hắn, nàng bỗng nhiên phát hiện ra ở dưới cằm hắn có một nốt ruồi to, hơn nữa khuôn mặt kia khiến nàng cảm thấy giống như họ đã từng quen biết ở đâu.
Nàng đã gặp người này ở nơi nào? Cắn chặt môi dưới, nàng cẩn thận suy tư một lần…… Suy nghĩ mãi, một thời điểm vô cùng ấn tượng hiện lên trong đầu nàng.
Nàng nghĩ tới!
Ngày đó nàng chạm mặt Lăng Tử Trần ở nhà ga, có một kẻ bắt cóc trong ngõ nhỏ muốn phi lễ với nàng, mà cái kẻ bắt cóc đó cũng có một nốt ruồi dưới cằm y như thế.
Cái kẻ bắt cóc kia chính là hắn sao? Suy nghĩ của nàng nhất thời bị vấn đề này làm cho đảo loạn. Nàng hạ tâm xuống, bình tĩnh lại, suy tính rồi tiến gần thêm một bước.
Nếu cái kẻ bắt cóc kia chính là người tuần tra này, như vậy lão bản của hắn chính là…… Không thể nào? Nhưng khi nhớ lại quan hệ giữa hai người lúc đó, nàng không khỏi hít vào một hơi sâu.
Lúc ấy, nàng vì muốn né tránh bạn học nên mới đi đường tắt, làm như thế nào mà hắn biết được con đường nàng đi?
Hắn nhất định là đã theo dõi nàng từ lúc nàng mới ra khỏi trường học, sau đó sai khiến thuộc hạ của hắn đến bắt nạt nàng, hắn lại lấy tư thế của một bạch mã hoàng tử ra cứu vớt, muốn khắc sâu ấn tượng về hắn trong nàng.
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy hoảng hốt, nhưng tính thật sự của khả năng này tương đối lớn, nàng nên chứng thực như thế nào đây? Suy nghĩ xong, nàng lặng lẽ đi đến phòng bếp trộm một con dao rồi đi ra.
“Là ai?” Tiểu Chương cảm giác được lưng của hắn đang bị người ta dùng dao kề vào.
“Không cho phép nhúc nhích! Hãy để ý đến con dao đang chĩa vào phái tim ngươi.” Nhạc Ức Tâm nhỏ giọng uy hiếp. Hiện tại mọi người trên thuyền đều đang ngủ, sinh tử của hắn ta nằm trong lòng bàn tay của nàng.
Từ ngày đó, sau khi bị kẻ bắt cóc suýt nữa làm hại, nàng liền vụng trộm đi học vài món võ phòng thân, cho nên dù mới học được một ít cơ bản nhưng cũng đủ để có thể bảo vệ được chính mình.
Nghe vậy, Tiểu Chương quả nhiên phối hợp, giọng nói nhỏ lại, “Ngươi là ai?” “Ta là Nhạc Ức Tâm.”
“A? Là cô!” Tiểu Chương lắp bắp kinh hãi. Tên này bây giờ trên Long Dương Hào nghe thấy rất nhiều, hắn đã vô tình thuộc lòng.
“Đúng! Hôm nay ta đến để báo thù ngươi.” Nhạc Ức Tâm cố ý nói như vậy, muốn nhìn xem hắn sẽ có cái dạng phản ứng gì?
Nhưng trong lòng nàng lại vẫn âm thầm cầu nguyện, hy vọng Tiểu Chương nghe không hiểu nàng đang nói cái gì? Như vậy liền rõ ràng Lăng Tử Trần trong sạch.
“Thực xin lỗi, Nhạc tiểu thư, việc kia đều là do thiếu gia giao cho tôi làm!” Tiểu Chương lập tức hướng nàng xin lỗi, cũng khai tên Lăng Tử Trần ra.
Tin tức này thật sự là sét đánh ngang tai! Không thể tưởng tượng được này hết thảy những màn này đều do hắn ở phía sau bày ra!
Từ chuyện hai người bọn họ gặp nhau, đến việc làm cho nàng yêu thương hắn, hết thảy những việc này đều nằm trong suy tính của hắn, vậy mà nàng không hề phát hiện ra, còn từng bước một đi vào trong cạm bẫy của hắn, mặc cho hắn ta lấy bất cứ thứ gì cần lấy từ mình.
“Nhạc tiểu thư, hiện tại cô và thiếu gia tôi đã thành một đôi, cô có được ngày hôm nay, nên cảm tạ tôi mới đúng chứ!” Tiểu Chương tranh công nói, hy vọng Nhạc Ức Tâm có thể buông tha cho mình.
Nhạc Ức Tâm không để ý đến hắn, cầm lấy con dao đặt sát vào cổ hắn thêm một ít. “Đem chìa khoá khoang thuyền rời khỏi cảng đến đây cho ta!” Trong đầu nàng bây giờ chỉ có hận thù.
Nàng muốn Lăng Tử Trần phải trả giá vì đã lừa gạt tình cảm của nàng! Tiểu Chương ngoan ngoãn đưa chìa khoá cho nàng xong, liền nhanh chóng xoay người trở về Long Dương Hào.
“Nói cho Lăng Tử Trần, Nhạc Ức Tâm ta nhất định phải đòi lại công bằng với hắn, bất luận như thế nào, ta nhất định sẽ tìm hắn báo thù!” Nhạc Ức Tâm oán hận nói. [*Vanila: Từ đoạn này xưng là hắn cho nó có lý nha">
Nàng lạnh lùng thề với gió biển, nàng tuyệt đối muốn Lăng Tử Trần phải trả một cái giá đại giới thảm khốc!
★※★※★※
Hừng đông buổi hôm sau, Lăng Tử Trần đi đến trước phòng Nhạc Ức Tâm gõ cửa. “Tiểu Tâm, chúng ta bắt đầu đi học thôi.”
Vì sao không có ai đáp lại? Có phải nàng vẫn còn đang ngủ hay không? Hắn lại gõ thêm vài tiếng, “Ngày hôm qua em đã ngủ từ rất sớm rồi, vậy mà giờ này vẫn chưa rời khỏi giường sao?”
Nhưng hắn đợi thật lâu, vẫn không có người đáp lại, hắn rốt cục không nhịn được lấy chiếc chìa khoá dự bị mở cửa phòng ra.
Phòng giường được sửa sang lại rất sạch sẽ, nhưng không thấy bóng dáng của nàng đâu! “Thiếu gia.” Tiểu Chương vội vàng hét.
“Chuyện gì?” Lăng Tử Trần không kiên nhẫn vẫy vẫy tay. Không biết Tiểu Tâm chạy đi đâu rồi? Hắn phải nhanh chóng tìm được nàng! “Rạng sáng hôm nay Nhạc tiểu thư đã về nhà rồi!”
“Về nhà? Cô ấy có nói khi nào thì trở về đây không?” Lăng Tử Trần không thể tin được nàng có thể rời khỏi hắn? “Cô ấy sẽ không trở lại.” Tiểu Chương thấp giọng nói.
“Ngươi nói cái gì?” Nàng làm sao có thể không trở lại? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Thiếu gia, cô ấy đã biết chuyện tình của chúng ta rồi, còn nói sau này sẽ tới tìm người báo thù……”, nghe xong lời nói của Tiểu Chương, Lăng Tử Trần cũng không nhúc nhích sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
Không nghĩ rằng…… “Ta đã biết!” Hắn cứng nhắc nói xong, biểu tình trên mặt làm cho người ta không nhìn ra ý tưởng trong lòng hắn.
Nhìn phòng Nhạc Ức Tâm, hắn không nói một câu. Nàng vội vàng đi như vậy, đến hành lý của mình cũng chưa mang đi…… Lần gặp mặt sau bọn họ sẽ là kẻ địch rồi?
Lăng Tử Trần nắm chặt tay, dùng sức đấm mạnh vào tường, hành động điên cuồng kia làm Tiểu Chương nhìn có chút không đành lòng. “Thiếu gia, tay người bị thương rồi!”
Nghe thấy lời nhắc nhở của Tiểu Chương, Lăng Tử Trần lúc này mới chú ý tới vết máu chảy trên tay hắn. Nhưng có ai biết không, tay hắn đang chảy máu nhưng máu trong tim vẫn đang rỉ ra đây… “Thiếu gia…… Khoá chặt cửa phòng này lại.” Lăng Tử Trần xoay người giao phó việc. Hắn phải giữ gìn căn phòng này thật hoàn chỉnh.
Ngay giờ phút này hắn mới phát hiện, tuy hắn cứ thề với chính mình là sẽ không bao giờ yêu thương nàng, nhưng nụ cười nhăn mày của nàng từ lâu đã khắc sâu vào trong linh hồn hắn rồi.
Nàng đi, tâm của hắn cũng đi theo luôn rồi!
Năm năm sau
Trong nhà ăn được trang hoàng xa hoa của buổi yến tiệc long trọng, ánh mắt mọi người đều lần lượt thay đổi, hướng theo một vị tiểu thư xinh đẹp đi xuyên qua từng đám người.
Mái tóc của nàng cuộn sóng tựa như làn sóng biển phập phồng, khuôn mặt trắng nõn với đôi má phớt hồng càng thêm quyến rũ, dáng người thon thả, khiến nàng trở thành tiêu điểm truy đuổi của ánh mắt mọi người.
Đối với cái nhìn chăm chú của những người đàn ông xung quanh, nàng luôn đáp lại bằng nụ cười tươi, thỉnh thoảng còn nâng chén rượu đến thăm hỏi bọn họ.
Tham gia yến tiệc này thực ra không phải mục đích của nàng, mục đích chính của nàng là tới tìm kiếm một người. “Tiểu tâm.”
Lăng Tử Trần đi đến từ phía sau nàng, nhẹ nhàng gọi một tiếng. Hắn đã sớm chú ý tới nàng, từ lâu đã lặng lẽ đi theo sau thân thể của nàng.
Là ai biết biệt danh của nàng là “Tiểu tâm”? Nhạc Ức Tâm giật mình quay đầu. Quả nhiên là hắn!
“Dạo này anh khoẻ không?” Nàng thản nhiên tiếp đón, trên mặt cũng không có nhiều cảm xúc lắm. Năm năm đã trôi qua, hận ý của nàng đối với hắn đã biến mất rồi sao?
Trong lòng Lăng Tử Trần trong thoáng chốc dâng lên cảm giác rung động khó có thể diễn tả bằng lời. Hắn mong muốn ôm nàng vào trong lòng đến cỡ nào, chỉ muốn đem hết nỗi nhớ mong da diết của hắn bày tỏ cho nàng biết.
Nàng đã rời khỏi hắn được năm năm nay, trong năm năm này thỉnh thoảng hắn vẫn tìm hiểu tin tức của nàng, nhưng cho dù biết nàng đang ở nơi nào, hắn cũng không có đủ dũng khí để đến thăm, chỉ biết đứng từ xa nhìn thân ảnh của nàng.
Hắn vẫn tưởng rằng chỉ cần được nhìn nàng từ xa là có thể thỏa mãn, nhưng sau này hắn mới biết được nỗi nhớ thương một người là một điều phải khắc cốt ghi tâm, khiến cho hắn ngày đêm ngậm quả đắng.
Tuy rằng như thế, trong lòng hắn vẫn ôm một tia hy vọng, chờ đợi nàng có thể quay đầu đến tìm hắn. “Mấy năm nay em vẫn ổn chứ?” Hắn cắn nhanh môi dưới, áp lực bốc lên che mờ suy nghĩ.
Khóe miệng Nhạc Ức Tâm nhếch lên một chút, mỉm cười đùa cợt. Trong tâm lúc nào cũng day dứt muốn báo thù, nàng có thể “ổn” đến mức nào?
“Nhờ phúc của anh, em quả thực sống rất khá.” Nàng tà liếc nhìn hắn một cái, trong giọng nói bình tĩnh không mang theo một tia hận ý nào.
Xem ra, cảm tình của nàng đối với hắn tựa hồ đã phai nhạt, nếu không tại sao đến nỗi thù hận hắn nàng cũng không còn nữa?
Ai! Lăng Tử Trần thở dài lắc đầu. Những năm gần đây, tuy rằng hắn vẫn là người phụ trách trên danh nghĩa, nhưng chuyện trên thuyền hắn sớm đã không hỏi đến.
Việc này tất yếu có nên nói cho nàng không? Nếu Hắn kể ra của sự hối hận của hắn, nàng sẽ nghe sao? Nàng còn có thể để ý đến hắn sao?...

Phone: 01657595739 