80s toys - Atari. I still have
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Chuyện xấu trên giường

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4947
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Chuyện xấu trên giường

Những lời này làm cho Lăng Tử Trần nhất thời phục hồi tinh thần lại. Nhậm Khả Ứng thừa dịp thắng liên tiếp truy kích hỏi: “Lăng lão bản, điều kiện của tôi là — người thắng có thể cùng cùng bố vợ, mẹ vợ vị hôn thê của ta vì làm việc, anh cảm thấy thế nào?”

Lăng Tử Trần không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm Nhạc Ức Tâm. Thì ra, đôi vợ chồng kia chính là cha mẹ của Tiểu Tâm, cũng chính là bộ đôi Cờ Bạc!

Cái chính là, vì sao Tiểu Tâm lại đính hôn cùng với Nhậm Khả Ứng? Không được! Hắn nhất định phải có lời chứng thực từ chính miệng của nàng!

“Nhậm tiên sinh, tôi có thể nói mấy câu với vị hôn thê của anh được không?” Lăng Tử Trần hỏi. “Xin cứ tự nhiên.”

Sau khi đã được đồng ý, hắn ra hiệu bảo Nhạc Ức Tâm đi theo hắn đến mặt sau khoang. “Em có còn nhớ rõ nơi này là chỗ nào không?”

Nhạc Ức Tâm liếc liếc mắt một cái xong, nhún nhún vai, “Không nhớ rõ.”

Tuy rằng căn bản nàng không quên, nhưng nàng cũng không cho phép bản thân vì ánh mắt và giọng nói đầy nhu tình của hắn kia mà nhớ lại, bởi vì tất cả sẽ khiến nàng nhớ lại một thời yêu say đắm của cô gái trẻ ngốc nghếch kia.

Mọi việc đều đã sớm trôi qua, ngay cả nhớ lại cũng không nên…… “Tiểu Tâm, em thật sự yêu Nhậm Khả Ứng sao?”

Lăng Tử Trần cuối cùng đã đem vấn đề muốn hỏi nhất nói ra thành lời, hắn nhìn chằm chằm vào hai tròng mắt của nàng, muốn biết tâm tư thật sự của nàng.

Nhạc Ức Tâm chột dạ cúi đầu, sau đó ngẩng mặt lên cứng cỏi đáp trả. “Yêu thì sao? Không thương thì sao? Anh căn bản không có tư cách quản chuyện của tôi!”

“Nói cũng phải.” Lăng Tử Trần bất đắc dĩ cười cười. Nghe giọng nói của hắn, Nhạc Ức Tâm thầm nghĩ chỉ muốn che lỗ tai lại, ngăn cản sự ôn nhu khó hiểu của hắn phân tán tư tưởng của mình.

Từ trước đến giờ…… Nàng luôn quyến luyến sự ôn nhu khó có thể nắm lấy kia, không thể thoát được. Lăng Tử Trần đột nhiên lấy tay giữ chặt bả vai của nàng, bắt nàng phải chuyển về hướng hắn.

“Nếu anh thắng Nhậm Khả Ứng, em sẽ giải trừ hôn ước, trở lại bên người anh sao?”

“Đương nhiên.” Nhạc Ức Tâm cười cười. Quả nhiên hắn lại vì kiếm tiền nên mới có thể đối xử với nàng đặc biệt ôn nhu, ở trong lòng hắn nàng thủy chung chỉ là thứ công cụ kiếm tiền.

“Tiểu Tâm, em có yêu anh không?” Vấn đề của hắn làm nàng sửng sốt một chút, nhưng nàng cũng chỉ cúi đầu, không trả lời hắn.

Lăng Tử Trần trong phút chốc cầm lấy tay nàng, khi nàng ngẩng đầu, lại vừa vặn gặp phải đầu hắn đột ngột cúi xuống hôn lấy cánh môi nàng.

Nụ hôn của hắn vẫn cuồng dã như vậy, không cho nàng chút không gian nào để thở dốc. Lúc này nàng mới phát giác, trừ bỏ cùng hắn triền miên ở ngoài, chỉ có nụ hôn của hắn mới có thể khơi mào lòng nhiệt tình từ trong đáy lòng nàng.

Hôn tận tình sau chốc lát, Nhạc Ức Tâm lại nhớ rõ mục đích chính để mình đến Long Dương Hào hôm nay — nàng muốn hắn phải suy sụp, cho hắn một sự giáo huấn khó quên suốt đời!

Nàng lập tức lấy hai tay đẩy lồng ngực hắn ra, kéo khoảng cách giữa hai người ra xa. “Đi thôi!” Lăng Tử Trần bị đẩy ra chỉ biết cười cười.

Hắn biết không ai có thể đủ trình độ để thắng được quá nàng. Nhưng mà, nàng trở về bên người hắn là điều kiện thật sự rất mê người, cho nên hắn quyết định tự mình đối kháng với nàng.

Nhạc Ức Tâm hít sâu một hơi, gật gật đầu với hắn.

Mọi ân oán hai người sở hữu sẽ được giải quyết bằng một ván bài duy nhất, tại đây, ngay cả tình yêu của nàng cũng thế……

Khi hai người đã trở về giữa sân, Nhậm Khả Ứng cố ý hỏi: “Tiểu Tâm, em đàm phán cùng Lăng lão bản như thế nào rồi?”

“Tốt lắm……” Nhạc Ức Tâm còn chưa kịp trả lời hết, đã bị Nhậm Khả Ứng dùng lực kéo đến bên người, sau đó hung hăng liên tục hôn vào môi nàng.

Tên hỗn đản này! Thực chất nàng chỉ muốn đẩy hắn ra, nhưng lại nghĩ tới Lăng Tử Trần đang đứng ở trước mặt bọn họ, nàng đành phải giả bộ như mình đang rất vui vẻ hài lòng nhận nụ hôn này.

Đúng vào giờ phút này, Lăng Tử Trần nói: “Tôi nhận điều kiện của anh.” Sau đó hắn quay đầu chuyển sang hướng khác, không muốn nhìn thấy cảnh tượng Nhạc Ức Tâm thân thiết cùng với người khác.

Nhậm Khả Ứng buông Nhạc Ức Tâm ra xong, đắc ý dào dạt lấy ra một bản hợp đồng. “Tốt, nói miệng không thôi thì không có bằng chứng, mời Lăng lão bản kí vào chứng từ này cho tôi.”

“Một lần quyết thắng thua sao?” Lăng Tử Trần tiếp nhận bản hợp đồng, hỏi.

“Nếu Lăng lão bản đã nói như vậy, tôi đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.” Nhậm Khả Ứng vội vàng gật đầu. Thực chất hắn chỉ được cái nói miệng, chính bản thân hắn cũng không dám chắc rằng Nhạc Ức Tâm sẽ thắng.

Lăng Tử Trần ký tên mình vào bản hợp đồng xong, liền đưa mọi người đến toa đánh bài ăn tiền. Lúc này, tất cả những người khách ở Long Dương Hào đều vây lại đây xem, rất náo nhiệt.

“Lăng lão bản, sao ngài còn chưa giới thiệu nhà cái?” Nhậm Khả Ứng nhìn đài chơi phía trước mặt không có lấy một bóng người, liền hỏi vội.

“Không cần giới thiệu.” Lăng Tử Trần chậm rãi đi đến một chỗ khác của bàn đánh bài. “Hả?” Nhậm Khả Ứng mở to hai mắt.

“Tối hôm nay người phụ trách toa bài chính là tôi.” Sau khi Lăng Tử Trần nói đơn giản xong, liền cầm lấy bộ bài đặt ở phía góc bài.

” Lão bản?” Câu nói này khiến mọi nhân viên lớn bé ở Long Dương Hào kinh động, hôm nay ông chủ cư nhiên muốn đích thân xuất mã?

“Nhạc tiểu thư, mời.” Lăng Tử Trần ý bảo Nhạc Ức Tâm ngồi xuống, rồi bắt đầu phát bài.

Hắn âm thầm thở dài một hơi, nhưng trên mặt vẫn bảo trì phong độ mỉm cười. Không nghĩ tới có một ngày hai người bọn họ cư nhiên tác chiến đối địch nhau!

Nhạc Ức Tâm ngồi xuống xong, mặt không chút thay đổi nhìn động tác phát bài của hắn, trong lòng có tới trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Trận chiến mang tính quyết định rốt cục đã bắt đầu.

“Bắt đầu chia bài.” Nhạc Ức Tâm sau lần thứ năm Lăng Tử Trần phát bài mới lên tiếng. Lăng Tử Trần gật gật đầu, đem con bài chưa lật thứ nhất để ở trước mặt nàng.

Hắc đào J, nàng liếc mắt xem xét một cái rồi nhanh chóng theo dõi bài đặt ở trên bàn hắn. Kia hẳn là lá hoa mai M rồi!

“Mở lại số bài này.” Nàng ra chỉ thị, chờ hắn phát đến lần thứ ba thì lại kêu ngừng một lần nữa.

Lần này mở bài ra, đặt ở trước mặt nàng là lá phương khối 7, còn ở trước mặt hắn lại là hoa mai 3. “Còn muốn lật bài không?” Lăng Tử Trần chủ động hỏi.

“Không cần, tiếp tục phát.” Nhạc Ức Tâm nhún vai. Nàng đã biết hai lá bài kế tiếp sẽ là gì rồi!

Quả nhiên như nàng dự liệu, lá bài thứ ba của nàng là hồng tâm 6, hắn thì lấy được hoa mai 8, sau đó nàng lại lấy được lá hắc đào 8, hắn lại lấy được hoa mai A.

“Ngừng! Lật bài một lần nữa.” Nhạc Ức Tâm lại hô. Nàng đoán hắn nhất định sẽ có được một đôi đồng hoa xinh đẹp, nhưng nàng sẽ lại không có lấy một bộ bài hình nào!

Lăng Tử Trần theo chỉ thị của nàng bắt đầu phát bài một lần nữa, nhưng trong lúc đang phát bài dở, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về phía Nhạc Ức Tâm.

Nha! Hắn làm sao có thể dùng loại ánh mắt này nhìn nàng chứ? Hại nàng không thể chống cự được nhu tình trong mắt ấy.

Nhạc Ức Tâm nhanh chóng giấu mặt đi, càng không ngừng nhắc nhở mình, nàng tuyệt đối không thể lại một lần nữa bị nhốt vào trong cạm bẫy nhu tình của hắn.

“Tiểu Tâm?” Thiệu Tâm Viện chú ý tới tình trạng dị thường của con gái, thấp giọng kêu. Nhạc Ức Tâm ngẩng đầu nhìn về phía mẹ, không thể che giấu được giọt lệ trong suốt trong mắt.

Thiệu Tâm Ái biết nàng đang giãy dụa trong lòng, cũng không thể đề nghị gì với nàng, chỉ có thể gật gật đầu, ý bảo nàng hãy nhanh chóng tiếp tục ván bài này.

Nhạc Ức Tâm dùng sức lấy tay gạt hết những giọt lệ trong mắt, lại một lần nữa đem tầm mắt chuyển hướng về phía Lăng Tử Trần.

Mặc kệ, nàng nhất định phải thắng hắn! Muốn hắn phải thất bại thảm hại!

Lăng Tử Trần chú ý tới những biểu tình phức tạp trên mặt nàng. Vì sao nàng lại cảm thấy phức tạp? Chẳng lẽ là bởi vì cái nhìn chăm chú của hắn?

Nhưng hắn cũng không phải vì muốn làm nhiễu loạn tâm tình nàng nên mới nhìn nàng a! Hắn chính là lo lắng sau khi bị thua sẽ không còn được gặp lại nàng, nên mới muốn có thể khắc sâu hình bóng nàng vào trong đáy lòng.

Quên đi, nếu như vậy lại khiến nàng khó chịu, thì hắn sẽ chôn chặt phần rung động vào thật sâu dưới đáy lòng, những ngày sau đó lại tiếp tục trở về chỗ cũ rồi…… ★※★※★※

Nhạc Ức Tâm cẩn thận đánh giá động tác phát bài Lăng Tử Trần, lần phát bài thứ mười mới kêu ngừng. “Chia bài!” Ngữ khí của nàng lạnh lùng mà vô tình.

Đợi hắn lật bài xong, hắn nhất định sẽ chẳng biết làm sao, sau đó nàng có thể dùng tư thế thắng người rời đi ngay trước mặt hắn!

“Có thể chia bài.” Trong mắt Nhạc Ức Tâm tràn ngập niềm tự tin sáng rọi. Nàng biết nàng sẽ thắng! Nhưng thắng xong thì sao? Nàng thật sự có thể khiến mọi thứ phai nhạt đi sao?

Nàng xem xét hắn, mất đi Long Dương Hào, hắn nhất định sẽ không ổn rồi?

Lăng Tử Trần nhìn thấy biểu tình phức tạp trong mắt nàng, biết mình xác định đã thua rồi, tuy rằng kết cục không thể như hắn mong muốn, nhưng ít ra hắn đã cố gắng hết sức. Nếu nàng thật sự yêu thương Nhậm Khả Ứng, cho dù phải tặng quyền kinh doanh của Long Dương Hào cho Nhậm Khả Ứng cũng có sao đâu?

Chỉ cần nàng có thể hạnh phúc là tốt rồi, hắn đối với tương lai thật ra không có mong muốn đặc biệt gì. “Lật bài.”

Hắn đưa tay ra chuẩn bị mở bài của mình, nhưng nàng lại đè tay hắn lại.

“Nhạc tiểu thư, làm sao vậy?” Lăng Tử Trần mỉm cười, ván bài đã tiến hành đến bước cuối cùng, không còn đường sống để chuyển vây nữa.

Nhạc Ức Tâm ngẩng đầu nhìn về phía hai tròng mắt của hắn, trong lòng dâng lên một cỗ tư vị vừa chua xót vừa đau khổ. Nàng cư nhiên không hy vọng nhìn thấy sự thất bại của hắn, không hy vọng hắn vì nàng mà mất đi quyền kinh doanh của Long Dương Hào?!

Lăng Tử Trần phát hiện trong mắt nàng đang vương một giọt lệ, không khỏi nhẹ giọng nhắc nhở. “Nhạc tiểu thư, thắng bại đã định, tôi muốn lật bài.”

Nhạc Ức Tâm cuối cùng cũng buông tay ra, tiện tay mở bài trước mặt mình ra, nhưng lá hoa mai 10 vốn ở trên tay hắn, không biết từ khi nào đã đến bên kia của nàng.

Bài hình của nàng rất thuận lợi, còn hắn bài hình gì cũng không có!

“Nhạc tiểu thư thật sự là một cao thủ, tôi thua tâm phục khẩu phục.” Lăng Tử Trần khom người chào nàng. Hắn biết nàng đã đổi bài, bất quá hắn không hề muốn nói trắng ra. Cứ để cho nàng thắng đi!

Nhạc Ức Tâm ảm đạm đứng dậy, nàng một chút cũng không hưởng thụ được niềm khoái cảm sau khi trả thù, ngược lại còn có loại cảm giác mất mát không thể nói thành lời.

Tầm mắt nàng mờ mịt hướng về phía đám đông phía sau, từng vị khách một đều hết sức tán thưởng và cười tươi trên mặt, thậm chí còn có người giơ ngón tay cái lên với nàng tỏ vẻ
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai
» đến lúc anh phải buông em thôi
» Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ
» Truyện ngắn: Bi kịch cuộc đời
» Chuyện của đĩ...
1234...171819»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ