Disneyland 1972 Love the old s
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Chuyện xấu trên giường

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4963
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Chuyện xấu trên giường

“Không có.” Nhưng nàng vẫn chu cái miệng nhỏ nhắn. Nàng nào có tư cách tức giận đâu?

“Cô ấy là biểu muội của tôi, em đừng hiểu sai.” Lăng Tử Trần tùy tiện tìm cái cớ lấy lệ, còn cố ý giả bộ dáng nghiêm túc trên mặt.

“Thực xin lỗi.” Nhạc Ức Tâm làm sao nhìn ra được hắn đang nói dối, ngược lại nhanh chóng tin tưởng, lấy lòng hắn.

“Không sao, tôi có thể hiểu được tâm tình của em.” Lăng Tử Trần cho nàng một nụ cười tươi bao dung, tiếp tục lấy ngữ khí ôn nhu nói: “Nhanh nghỉ ngơi đi! Hôm nay em chắc hẳn đã mệt muốn chết rồi.”

“Vâng.”

Cảm giác có người che chở thật tốt! Nhạc Ức Tâm vừa đi theo thuộc hạ của Lăng Tử Trần về khoang của mình vừa nghĩ. Nhưng nàng lại không biết rằng Lăng Tử Trần ở trong phòng lúc này đang cùng “Biểu muội” của hắn mây mưa thất thường……

★※★※★※ “Tiểu tâm, nên rời giường!”

Ngày hôm sau trời mới tờ mờ sáng, Lăng Tử Trần đã dùng chìa khóa mở cửa phòng Nhạc Ức Tâm ra, đến bên cạnh giường nàng thấp giọng gọi.

“Cho con ngủ nhiều thêm một chút.” Bình thường ở nhà nàng đều thói quen lại giường đến cuối cùng một khắc, làm cho nàng lão ba thương thấu cân não, mỗi ngày đều phải hoa thật nhiều thời gian kêu nàng rời giường.

“Tiểu tâm, mau rời giường!” Lăng Tử Trần tiền gần sát gương mặt đang say ngủ nơi mộgn đẹp của nàng, lại một lần nữa thấp giọng gọi nàng. “Ba thối, người thật sự rất phiền nha!”

Nói xong, chân Nhạc Ức Tâm tung ổ chăn ra đá một cước vào chính giữa bụng Lăng Tử Trần. “A!” Nàng đá thực quá chuẩn đó![*Vanila: Đáng đời, đá cho a liệt dươg!!!~ ">

Lăng Tử Trần nghĩ nàng rõ ràng là cố ý, liền tức giận xốc chăn bông của nàng lên, đang chuẩn bị bức nàng rời giường, nhưng nháy mắt, hình ảnh nơi đó khiến hắn giật mình, kinh ngạc phát hiện — nàng cư nhiên loã ngủ!

“Chết tiệt!” Hắn gầm nhẹ một tiếng, sao phần thân dưới của hắn lại sản sinh phản ứng tự nhiên nhanh đến vậy?

Bình thường hắn vốn không có nhiều “thú tính” đối với những tiểu cô nương trẻ tuổi như vậy, nhưng nàng lại có thể dễ dàng thức tỉnh dục vọng của hắn.

Thân thể của nàng hồn nhiên mà xinh đẹp, giống như một quả táo thanh ngọt, dụ dỗ nam nhân khiến trong đầu họ bắt đầu nảy sinh ý niệm muốn nhấm nháp nàng.

“Lạnh quá đi!” Không khí đột nhiên lạnh đi khiến Nhạc Ức Tâm bừng tỉnh, đôi mắt vẫn khép hờ, cả người nàng nằm đè lên tấm chăn.

Lăng Tử Trần vất vả lắm mới khắc chế được dục vọng của chính mình, đắp lại chăn bông cho nàng rồi mới rời khỏi phòng.

Hắn hiện tại hình như đã có một lý do khác để giữ nàng lại bên người, chính là chuyện này không nên phát sinh trong lúc nàng ở trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, mà nên vào tình huống lúc nàng thực sự tỉnh táo, nguyện ý dâng hiến cho hắn.

Đúng vậy, hắn chẳng những muốn khiến cho Nhạc Ức Tâm yêu thương hắn mà còn muốn thân thể của nàng cũng phải yêu thương hắn!

★※★※★※

Không biết đã ngủ bao lâu, Nhạc Ức Tâm cuối cùng cũng rời giường, dụi dụi mắt xong, nàng mới nghĩ ra mình đang ở nơi nào.

Nguy rồi! Nàng mơ hồ nhớ rõ, buổi sáng từng có người đến đánh thức nàng, nhưng nàng lại thưởng cho người đó một cước mạnh mẽ……

“Mỹ nhân say ngủ cuối cùng cũng tỉnh rồi sao?” Lăng Tử Trần gõ cửa phòng ít người biết đến, khẽ cười hỏi: “Nếu em còn không dậy thì sẽ quá thời gian cơm trưa đấy!”

“Thực xin lỗi.” Nhạc Ức Tâm hoang mang rối loạn khoác quần áo lên người, sau đó liếc nhìn cái đồng hồ báo thức ở đầu giường, mới phát hiện ra đã đến 12 giờ trưa.

Nàng quay đầu lại nhìn về phía Lăng Tử Trần, trong mắt hắn ánh lên một tia kì dị, khiến tim nàng đập nhanh đến khó hiểu. Ánh mắt hắn nhìn nàng là có ý gì vậy?

“Ăn một ít trước đi! Lát nữa tôi sẽ dẫn em đi ‘thực tập’.” Lăng Tử Trần mang ngữ khí ám muội nói. “Đúng rồi! Tôi còn một sự kiện muốn nhắc nhở em, về sau em cũng giống nhân viên trên thuyền gọi tôi là ‘lão bản’ đi! Bởi vì tôi sợ nhỡ cha của tôi đột nhiên đến Long Dương Hào thị sát.”

“Vâng, em biết rồi.” Nhạc Ức Tâm sảng khoái đáp ứng, chỉ cần nàng có thể trở thành người giúp Long Dương Hào kiếm tiền, như vậy phụ thân hắn sẽ không có lời nào để nói.

“Tốt lắm.” Lăng Tử Trần gật gật đầu.

★※★※★※

“Ở trong này có thể thực tập cái gì?” Nhạc Ức Tâm có chút hoài nghi nhìn khoang thuyền nhỏ hẹp, ở nơi này thì có gì đáng thực tập?

Đúng lúc nàng đang oán giận thì thào, tay quơ không cẩn thận làm rơi hết những văn kiện trên bàn. “Thực xin lỗi.” Nàng chạy nhanh tới, cúi xuống nhặt những văn kiện rơi tứ tung lên.

Một cỗ nhiệt của cơ thể nam tính từ phía sau truyền đến lưng Nhạc Ức Tâm, làm cho nàng toàn thân không tự chủ được, nhẹ nhàng run run đứng lên. Đây là “Thực tập” mà hắn nói sao?

“Lão bản, cầu xin người buông tay.” Nhạc Ức Tâm vội vàng nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng theo độ ấm của bàn tay hắn mà dần dần khô nóng, tim đập cũng ngày càng dồn dập thêm.

Hắn quyết định giữ lấy nàng ngay lúc này, chỉ một giây thôi không muốn đợi thêm nữa. “Không cần……”

Nhạc Ức Tâm thập phần e lệ, nhưng sự ôn nhu của hắn khiến nàng dần dần thả lỏng phòng bị, ngay cả thanh âm kháng cự cũng dần dần trở nên mỏng manh.

Nhạc Ức Tâm nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy toàn thân giống như bị chạm phải điện, càng ngày càng nóng, hô hấp cũng ngày càng dồn dập.

“Có nghĩ đến hưởng thụ một lần không?” Lăng Tử Trần bế nàng đặt lên bàn, nhẹ giọng hỏi. “Hưởng thụ cái gì?” Nhạc Ức Tâm mở to hai mắt, nhìn hắn chăm chăm.

Tuy rằng nàng đại khái đã biết Lăng Tử Trần muốn làm chuyện gì với nàng, nhưng nghe thấy hai chữ này từ chính miệng hắn vẫn khiến nàng cảm thấy giật mình……

“Em rốt cuộc là muốn, hay là không muốn?” Lăng Tử Trần lấy tiếng nói đã hơi khàn khàn hỏi. Nhìn tiết tấu hô hấp hỗn loạn của nàng, Lăng Tử Trần càng cảm thấy mình muốn nàng.

Nhạc Ức Tâm dùng hai tay che che trước ngực, muốn kháng cự sự xâm lược của hắn, lại bị hắn một phen gạt ra.

Chưa bao giờ nghĩ rằng cảm giác ôm lấy nàng lại tuyệt đến như vậy!
“Đây là bài hình gì?” Lăng Tử Trần phẩy năm lá bài trước mặt Nhạc Ức Tâm, muốn nàng nhận biết từng loại.

Nhạc Ức Tâm cúi đầu nhìn năm lá bài kia, tam trương J, còn hé ra hắc đào A, và quân K nữa.

Bài hình này là hồ lô sao? Không! Không đúng! Hồ lô và tam trương giống nhau, hơn nữa tam trương có hai hình. “Tam điều.” Cuối cùng nàng cũng nói chính xác tên lá bài.

Nghe được đáp án chính xác xong, Lăng Tử Trần hôn vào đôi môi anh đào của nàng, coi như là một thứ “phần thưởng”.

Nhạc Ức Tâm tham lam liếm lấy hơi ấm còn vương lại trên cánh môi. Chỉ khi nàng trả lời đúng vấn đề này, hắn mới có thể ôn nhu như vậy! Cẩn thận hồi tưởng lại mấy ngày qua, hắn đối xử với nàng dường như càng ngày càng phai nhạt……

“Nhìn lại, đây là bài hình gì?” Lăng Tử Trần không chú ý tới nàng còn đang ngẩn người, lại tiếp tục đưa nàng năm quân bài khác để nàng nhận biết tiếp.

Hoa mai 2, 4, 7, 9, 10? Đây là cái bài hình gì vậy?

Tự hỏi trong chốc lát, nàng mới cố lấy dũng khí đoán: “Là thuận.” “Là cùng hoa.” Lăng Tử Trần không chút nào che giấu sự phẫn nộ của hắn, lấy ngữ khí lạnh nhạt, lạnh lùng đáp lại nàng.

Chuyện gì xảy ra với nàng vậy? Đã bao nhiêu ngày trôi qua, đến nhận biết những lá bài nàng cũng không thể làm, hắn phải huấn luyện như thế nào mới được đây?

May mắn là nàng còn có tiềm lực đầu tư đáng giá, nếu không, cho dù thân thể của nàng có mị lực hấp dẫn hắn đến mức nào, hắn cũng sẽ đuổi nàng ra khỏi thuyền.

Long Dương Hào không chất chứa những người vô dụng! Đây là phương châm làm việc nhất quán của hắn.

Nhạc Ức Tâm đương nhiên không nhìn ra những ý nghĩ trong đôi mắt của Lăng Tử Trần. Nàng chỉ hiểu rằng sai lầm của mình đã làm mất nụ hôn cổ vũ!

Thật sự là thất vọng cực kỳ! Nàng sâu kín thở dài một hơi, đầu lưỡi vẫn không muốn rời khỏi cánh môi của mình, lại trở về chỗ cũ mà hắn vừa lưu lại vị ngọt.

Từ sau lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với hắn xong, hắn liền bắt đầu có thái độ như gần như xa đôố với nàng, vài tuần lễ gần đây, nàng cũng không được tiến vào phòng của hắn.

Sau này nàng mới biết được, mình chỉ là một trong phần đông “Biểu muội” của hắn, nàng phải cùng những người đàn bà khác thay phiên nhau “chia xẻ” hắn.

Đôi khi nhìn thấy hắn ôm người con gái khác, nàng giống như một người đàn bà hay ghen, sự bất mãn không thể giấu được. Tuy rằng nàng mới mười bảy tuổi, nhưng nàng cũng hiểu được loại biểu hiện ghen tuông này được gọi là “Ghen tị”.

Nhưng mà, tình yêu có một sức mạnh vô cùng thần kỳ, làm cho nàng ở bất tri bất giác rơi vào cơn nghiện, cho nên dù lòng nàng đã sớm vỡ nát, vết thương đang ngày càng khía sâu, chỉ cần hắn nhẹ nhàng gọi nàng, tới gần nàng, nàng vẫn không thể kháng cự được mị lực của hắn.

“Ngũ trương giống nhau, màu sắc bài giống nhau thì gọi là Đồng hoa, ngũ trương liên tục trùng số thì gọi là thuận, ngũ trương vừa có màu sắc và số giống nhau thì gọi là Đồng hoa thuận, như vậy đã hiểu được chưa?” Lăng Tử Trần kiềm chế bất mãn trong lòng, một lần nữa lại cự tế mĩ di1 (1quay lại từ đầu, chax thế) hướng nàng giảng giải bài hình. [*Vanila: 1 lần nữa, chị k fải là người duy nhứt k hỉu *uỷ khuất*">

Sự tình đơn giản như vậy chắc chắn nàng sẽ học được chứ? Nên không thì chẳng lẽ nàng đang cố ý giả ngu?

“Vâng.” Nhạc Ức Tâm gật gật đầu. Kỳ thực bài hình này nghe thì rất đơn giản, nhưng đến lúc thực sự phải nhận biết bài, nàng lại không thể phân biệt rõ.

Không có biện pháp, đều do gia giáo của cha mẹ rất nghiêm khắc, từ nhỏ đã không cho nàng chạm vào mấy thứ bài bạc này. Lúc chơi ở Long Dương Hào lần trước, nàng đều dựa vào trực giác để phân biệt khái niệm các bài hình.

“Tôi sẽ đem trình tự lớn nhỏ nói lại một lần cho em, trình tự lớn nhỏ của màu sắc là hắc đào, hồng tâm, phương khối, hoa mai; trình tự lớn nhỏ của bài hình là cùng hoa thuận, liễu đinh, hồ lô……” Lăng Tử Trần không nề hà nhắc nhở, lặp đi lặp lại, hy vọng nàng in sâu vào trong trí nhớ.

Ai! Vì sao dù thế nào nàng cũng phải biết mấy thứ này? Nhạc Ức Tâm thầm than ở trong lòng. “Đều nhớ hết rồi sao?” Lăng Tử Trần nói xong một lần rồi hỏi lại.

“Rồi ạ.” Nhạc Ức Tâm gật gật đầu cho có lệ. Dù sao hiện tại hắn sẽ không lôi nàng ra sòng bạc trắc nghiệm thử, lời nói dối này sẽ không bị vạch trần.

“Vậy tôi hỏi lại em, con bài lớn nhất mà Harry vừa hé ra là bài hình gì?” Lăng Tử Trần lập tức đưa ra vấn đề.

“Là……” Hình như là đồng hoa thuận? Nhạc Ức Tâm đang muốn mở miệng trả lời thì đột nhiên lại không xác định được, sững sờ ngồi yên ở nơi đó.

Không xong, đồng hoa thuận là bài hình lớn nhất, vậy cái bài hình lớn nhất hé ra là gì?

Đợi một lát nhưng vẫn không nhận được đáp án chính xác, Lăng Tử Trần rốt cục không nhịn được, lấy ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào Nhạc Ức Tâm . “Tôi nói rồi, chỉ có nhân tài hữu dụng mới có thể ở lại trên Long Dương Hào.”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu em tự khi nào...
» XIN LỖI ! VÌ EM KHÔNG CÓ MÀNG TRINH ĐỂ TRAO CHO ANH
» Vợ thích thì chồng sẽ chiều
» Vì anh... nghiện em rồi!
» Truyện Tiểu Thư Đáng Yêu
1234...101112»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ