CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Chuyện xấu trên giường

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4945
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Chuyện xấu trên giường

Sắc mặt quản lí lúc này tái mét, lại không biết nên làm thế nào để đuổi nàng đi, vội vàng nói: ” Khu điện lực này nhất định sẽ không khôi phục.”

“Vì sao? Vì sao chỉ có đúng khu điện lực này là sẽ không khôi phục?” Nhạc Ức Tâm hét lớn, rất nhiều người khách trên thuyền quay đầu nhìn hai người bọn họ.

Lớn tiếng quá! Quản lí đầu tiên đang cắn nhanh môi dưới, bèn miễn cưỡng khôi phục biểu tình hoà nhã trong sắc mặt. “Xin tiểu thư chờ một chút.”

“Được.” Vẫn không biết mình đang xông vào đại họa, Nhạc Ức Tâm gật gật đầu, tiếp tục ngồi ở tại chỗ vắt chân chờ điện lực hồi phục.

★※★※★※

“Cái gì?” Lăng Tử Trần nghe quản lí báo cáo xong liền giật lấy bao thuốc trên bàn, hung hắng rút ra mấy điếu. “Cô ấy cự tuyệt chuyển tới bàn đánh bóng bàn khác, chỉ muốn chơi con hổ ăn tiền hào?”

“Báo cáo lão bản, đúng vậy.”

Lăng Tử Trần hừ một tiếng, hắn chưa từng thấy qua ai cứng đầu cứng cổ như vậy, nếu nàng không phải là gan dạ sáng suốt hơn người thì chính là ngu xuẩn đến cực điểm!

Hắn lại dùng lực châm lửa điếu thuốc xong, cảm xúc cuối cùng mới chậm rãi bình phục xuống dưới, “Đi mời cô ấy đến văn phòng của tôi.” Hắn ra mệnh lệnh. “Nhưng mà……”

“Nhanh đi! Tôi muốn nhìn xem cô ấy là thần thánh phương nào?”. “Vâng.” Quản lí cung kính đáp.

Nhìn bóng dáng quản lí rời đi, Lăng Tử Trần gõ gõ điếu thuốc vào gạt tàn. Cho dù đối phương không phải là Nhạc Ức Tâm, hắn cũng nhất định phải thuyết phục được nàng!

“Lão bản, tôi đã mời được vị tiểu thư này tới.” “Tốt, ông đi ra ngoài trước đi.” Khi quản lí mang Nhạc Ức Tâm tiến vào văn phòng, Lăng Tử Trần lộ ra vẻ tươi cười đắc ý.

Quả nhiên là nàng! “Oái, Lăng Tử Trần?” Nhạc Ức Tâm trợn to mắt, nhìn Lăng Tử Trần không dám tin. Không nghĩ rằng hắn là lão bản nơi này?!

“Tôi là người phụ trách Long Dương Hào Lăng Tử Trần, đã lâu không gặp!” Lăng Tử Trần vươn tay ra, đồng thời cũng thuận đường giới thiệu thân phận thật của mình.

Thì ra hắn chính là lão bản! Nhạc Ức Tâm nở ra một nụ cười lộ rõ lúm đồng tiền xinh đẹp. Nàng cuối cùng đã đến đúng nơi rồi!

Hai người khoái trá hàn huyên một lúc, sau đó Lăng Tử bảo nàng đưa vé vào của mình cho hắn xem. “Tiểu Tâm, lấy vé vào của em ra cho tôi xem được không?!”

Nhạc Ức Tâm nghe theo chỉ đạo của hắn, đem cuống vé đưa cho hắn, chỉ thấy sắc mặt Lăng Tử Trần nhất thời ngưng trọng.

“Tiểu Tâm, loại phiếu này có thể cho phép ở lại trên thuyền đúng hai buổi tối, ngày kia em sẽ phải rời thuyền.”

“Hả?” Nhạc Ức Tâm nhíu mi lại. Nàng lấy hết ba vạn nhân dân tệ mẹ cho để mua vé mà chỉ có thể đủ cho hai buổi tối? Vậy nàng phải làm như thế nào mới có thể tiếp tục ở lại bên người hắn đây?

“Làm sao bây giờ? Em vất vả lắm kiếm được đủ số tiền mua vé mà.” Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn nói. Nếu hắn là lão bản, vậy chắc hẳn hắn có thể phá lệ lưu giữ nàng chứ?

“Long Dương hào luôn phải dựa vào quy định làm việc, không thể có ngoại lệ.” Lăng Tử Trần khẩu khí chuyển sang lãnh khốc trong nháy mắt, hắn biết chỉ có áp dụng phương thức vừa đấm vừa xoa mới có thể lưu nàng lại.

“Nghiêm khắc đến vậy à?” Nhạc Ức Tâm vẻ mặt thất vọng. “Nếu không, em có thể dùng phương thức làm công để kiếm tiền…… Em có thể rửa bát, ba mẹ em thường nói em có khiếu làm việc nhà a ……” Nàng có ý đồ thuyết phục hắn.

“Người như thế ở Long Dương Hào hiện đã có quá nhiều.” Lăng Tử Trần ra vẻ ưu sầu nhăn mi, giả bộ dáng bất đắc dĩ.

“Tiểu Tâm, đừng tưởng rằng tôi là lão bản là có thể lưu em lại, trưởng thuyền này là cha tôi, nếu biết tôi tùy tiện lưu lại người lạ, nói không chừng ba tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ phụ tử!”

Nghe hắn nói xong, Nhạc Ức Tâm không khỏi ủ rũ. Xem ra, nàng thật sự không thể ở lại bên người hắn rồi!

“Nhưng nếu là vì em, cho dù ba tôi có tức giận, tôi cũng chấp nhận …..” Lăng Tử Trần cố ý làm ra vẻ mặt nghiêm trọng, sau đó dùng lời chân thành đầy thâm tình nói. [*Vanila: Quả thực rất mún đạp vào mặt anh">

“Không, anh không cần vì em mà khiến cha con hai người không thoải mái!” Nhạc Ức Tâm vội vàng lắc đầu cự tuyệt, nàng không thể bắt hắn hy sinh!

“Anh nghĩ kĩ xem, nói cho em biết, còn có phương thức nào khác để em có thể ở lại lâu thêm vài ngày?” Ha! Mục đích của hắn đã đạt được!

Lăng Tử Trần cố đè nén nội tâm đang vui sướng, hơi nhếch mi hỏi nàng: “Tôi có một phương pháp, nhưng không biết em có nguyện ý nghe lời tôi hay không?”

“Đương nhiên được!” Nhạc Ức Tâm lập tức gật đầu đáp ứng. Nếu có cách có thể giúp nàng danh chính ngôn thuận được ở lại bên người hắn, nàng đương nhiên cam tâm tình nguyện.

“Em có thể đi làm ở sòng bạc trên thuyền của tôi, nhưng đầu tiên em phải học kỹ xảo đánh bạc, sau đó giúp tôi thắng tiền quan khác, em nguyện ý làm không?” Lăng Tử Trần hỏi.

“Nguyện ý.” Nhạc Ức Tâm lo lắng một chút rồi quyết định gật đầu đáp ứng.

“Tốt! Việc định như vậy, trước tiên tôi mang em tới toa chơi bóng bàn thực tập.” Lăng Tử Trần nghe được hứa hẹn của nàng liền lập tức đứng lên. Hắn thật sự muốn nàng nhanh chóng học được kỹ xảo, như vậy hắn có thể vô tư khiến nàng giúp Long Dương Hào kiếm tiền!

★※★※★※

Nhạc Ức Tâm nhìn chằm chằm toa tàu trước mặt, tầm mắt không ngừng dao động ở nhà cái5 (người gọi bài) cùng những khác chơi bài trên bàn.

Rốt cuộc bọn họ miệng kêu ‘thuận’ cùng ‘đồng hoa’ là có ý tứ gì? [*Vanila: Hix, chj k fải là ng` duy nhất k hỉu"> Cho dù có Lăng Tử Trần dạy bảo ở một bên, nàng vẫn cảm thấy không hiểu cái gì.

“Tiểu Tâm, em đi thử xem.” Lăng Tử Trần sau khi kết thúc một ván liền thúc thúc vào bả vai của nàng, muốn nàng lên sân khấu biểu hiện thực lực. “Nhưng là em còn không hiểu mà!” Nhạc Ức Tâm lắc đầu.

“Không vấn đề, dù sao cũng mới là chơi đùa mà thôi.” Lăng Tử Trần rất tin tưởng nàng, cũng muốn nhìn xem tài năng thiên phú của nàng rốt cuộc có thể phát huy đến mức nào?

“Lão bản?” Nhà cái vẻ mặt nghi hoặc, không nghĩ tới lão bản sẽ tìm một người lạ làm khách chơi, hắn có phải là phóng túng quá không, liệu có thể phát huy hết hoàn toàn thực lực?

“Tiểu Hạo, ngươi không cần để ý, coi cô ấy như khách chơi bình thường.” Lăng Tử Trần nhìn ra vẻ nghi hoặc của hắn, lập tức nói. “Vâng.”

Khi nhà cái bắt đầu sắp bài, Nhạc Ức Tâm nôn nóng nhìn những người khách bên cạnh nàng, thoạt nhìn ai cũng đều có bộ dáng như đã định liệu trước.

“Không được! Em sẽ thua mất.” Nàng bất an nói thầm với Lăng Tử Trần. Nói lời chịu thua trước mặt nhiều người như vậy quả là rất mất mặt, nhưng nàng không còn cách nào khác!

“Em không phải đã đáp ứng yêu cầu là nghe tôi nói sao?” Lăng Tử Trần nhắc nhở nàng. Kỳ thật hắn cũng không mong đợi nàng có thể thắng đẹp nhiều lắm, chỉ cần so sánh tiêu chuẩn của nàng cao đến đâu so với những người mới chơi khác là được.

Nhạc Ức Tâm không còn lời nào để nói, chỉ có thể cúi đầu chấp nhận sự thật. “Chia bài.” Nhà cái hô to một tiếng, sau đó bắt đầu cầm bài trong tay thuận theo hướng kim đồng hồ phát đi.

Vị khách thứ nhất kêu theo: “Một vạn. Một vạn rưỡi. Ba vạn.”

Bảng giá theo động tác chia bài của nhà cái càng ngày càng lên cao, khi bài đã đến trước mặt Nhạc Ức Tâm, nàng mờ mịt nhìn về phía Lăng Tử Trần, không biết nên làm thế nào cho phải?

“Mười vạn!” Sau khi Lăng Tử Trần mở miệng thốt ra bảng giá này, những người khách xung quanh ồ lên một tiếng.

“Lão bản?” Nhà cái xoa xoa mồ hôi trên trán, không hiểu vì sao vị lão bản trong mắt chỉ có tiền lại giữ lời với tiểu cô nương này?

“Tiếp tục chia bài đi!” Nhìn phản ứng của mọi người, Lăng Tử Trần không thu hồi lợi thế của hắn, chỉ lộ ra khoé miệng đang mỉm cười.

Ván bài tiến đến phút cuối cùng, Nhạc Ức Tâm nhíu mi nhìn bài trước mắt, ba quân bài mở ra là Hoa mai A, Hoa mai Q, Hoa mai K, mà lá bài chết tiệt còn lại lại là Phương khối A.

Nàng bất lực liếc mắt nhìn Lăng Tử Trần một cái, tuy rằng nàng chưa hiểu biết rõ về bài bạc, nhưng nàng đủ biết chỉ có một đôi thì không thể có cơ hội thắng.

Ngừng nghĩ ngợi, nàng nhìn bộ 3 quân 8 của vị khách bên trái kia, liền cảm thấy chính mình nhất định thua rồi.

Đã đến lượt cuối, nàng ngay cả dũng khí hé bài ra xem cũng không có, thầm nghĩ chỉ mong được chạy ra khỏi nơi này nhảy xuống sông tự tử (Suy nghĩ kì dị @.@).

“Một trăm vạn.” Lăng Tử Trần sắc mặt không thay đổi, tiếp tục đề cao bảng giá. Nhạc Ức Tâm lập tức quay đầu lại dùng ánh mắt bảo hắn mau rút lại tiền.

Nhưng Lăng Tử Trần không để ý của nàng ám chỉ. Hắn thật sự rất tin tưởng nàng! Dùng trực giác của hắn phán đoán, nàng tuy rằng không phải người thắng cuối cùng, nhưng thủ hạ Tiểu Ngô của hắn có thể thắng thay cho nàng, cứ như vậy, hắn cũng không tổn thất gì.

Nhạc Ức Tâm liếc mắt thấy không có vị khách nào dám đặt thêm tiền, liền cảm thấy thực tự trách. Tuy rằng Lăng Tử Trần tin tưởng nàng như vậy, nhưng nàng lại hại hắn thua hết tiền, nói không chừng phụ thân của hắn sẽ bởi thế mà đoạn tuyệt quan hệ.

“Lật bài.” Nhà cái vừa mới chỉ thị, tất cả các người chơi đều lật con bài mới bốc lên, Nhạc Ức Tâm đành phải chiếu theo mà làm.

Cuối cùng con bài chưa lật của nàng đã hé ra, là Hắc đào A! “Nhà cái thông ăn.”

Tuy rằng bộ ba A có ưu thế, nhưng nàng vẫn không thể bì được với bộ 4 của nhà cái.

Nàng dùng ánh mắt thật có lỗi quay đầu nhìn Lăng Tử Trần một cái, cho dù thắng toàn bộ khách, nhưng cuối cùng nàng vẫn thua nhà cái.

“Ừm, biểu hiện rất khá!” Lăng Tử Trần đi đến bên người nàng, ôn nhu an ủi nói. Kết quả như vậy đã đủ cho hắn vừa lòng rồi.

Theo kết quả quan sát của hắn, Nhạc Ức Tâm có được trực giác cùng vận khí tốt thiên phú, chỉ cần huấn luyện nàng thêm, nàng có thể ở sòng bạc đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

“Tôi như vậy có vượt qua cuộc thi được không?” Nghe xong lời an ủi của hắn mà Nhạc Ức Tâm vẫn lo lắng, liên tục truy vấn. “Có tiến bộ.” Lăng Tử Trần chậm rãi nói.

Đây cũng chưa phải là kết quả hoàn mỹ nhất, hắn muốn nàng trở thành vai chính Long Dương Hào! Đến thời điểm đó, nàng sẽ chính là vương bài hé ra trên tay hắn!

“Cám ơn anh.” Nhạc Ức Tâm cúi đầu nhận lời ca ngợi của hắn, trong lòng không thể kìm được cơn cao hứng.

“Tốt lắm, em đi nghỉ ngơi trước đi! Tôi tìm người chuẩn bị……” Lăng Tử Trần còn chưa dứt lời nói, một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp đã đến bên người hắn.

“Lão bản, tối hôm nay đến phiên em phải không?”

“Em cứ đi trước chờ ta trong phòng.”

Nghe được lời đáp của hắn, trong lòng Nhạc Ức Tâm đột nhiên truyền đến một cỗ đau đớn, đôi mắt cũng đầy ghen tuông. Hắn ở cùng một chỗ với người con gái khác?

Lăng Tử Trần lập tức nhận ra tâm tình Nhạc Ức Tâm, hắn vẫy tay ra hiệu cho nữ nhân kia rời đi, ôn nhu nói bên tai nàng:” Tức giận?”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thương là mãi mãi
» Yêu em tự khi nào...
» Xin lỗi, anh chỉ yêu vợ anh
» Vũ điệu mưa!
» Vợ thích thì chồng sẽ chiều
1234...242526»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

XtGem Forum catalog