“Có lẽ nó vẫn còn bí mật nên anh chưa nói được đúng không? Tôi xin phép được biết trước
trước bí mật một chút nhé!” Không đợi cho Vũ kịp trả lời, anh ta nâng cái túi lên, nhìn vào trong đó. Đám đông như nín thở.
“Đó là một món đồ gốm sứ, món quà này thú vị đây, giản dị nhưng rất đặc biệt. Các bạn có đoán được đó là cái gì không?” Anh chàng MC có vẻ hơi bất ngờ khi nhìn thấy cái chậu cây nhưng sự chuyên nghiệp khiến cho nụ cười của anh ta bớt gượng gạo.
Rất nhiều người ngồi phía dưới tỏ ra khó hiểu với món đồ gốm sứ của Vũ.
“Bạn gái anh liệu có đoán được không?” Anh chàng MC chĩa mic về phía cô hàng xóm. Cô ta đưa mắt nhìn Vũ thật nhanh rồi nói vẻ bình thản: “Một cái chậu cây.”
Anh chàng MC cười lớn: “Một câu trả lời ngay lập tức chứng tỏ bạn rất tự tin và thấu hiểu bạn trai mình, vậy có lẽ chúng ta nên cho cô ấy biết cô ấy có đoán đúng không nhỉ? Mời anh.” Anh ta ra hiệu cho Vũ lấy món quà ra. Đến lúc này thì Vũ thực sự hối hận về sự lựa chọn của mình, cho dù cái chậu cây này không phải là quà Valentine đi nữa thì có lẽ Vũ không nên mang nó đến đây ngày hôm nay. Nếu so với sợi dây chuyền và chuyến du lịch nước ngoài của hai anh chàng kia thì cái chậu cây thật là… Vũ lén thở dài, liếc nhìn khóe mắt, nửa gương mặt có phần xanh xao của cô hàng xóm ở ngay bên cạnh. Anh chỉ muốn ngay lập tức đưa cô ra khỏi ánh đèn và những cặp mắt đang nhìn chằm chặp của đám đông. Anh bước tới một bước, nắm cổ tay cô gái, kéo cô về phía sau mình một chút.
“Tôi không có ý định chia sẻ món quà của tôi ở đây, xin lỗi, các bạn có thể tìm một cặp…”
Vũ chưa nói dứt lời thì tiếng cô gái nhỏ nhẹ vang lên sau vai anh: “Anh đưa món quà đó ra sớm bao nhiêu thì anh sẽ đưa tôi xuống khỏi đây nhanh bấy nhiêu.”
Đám đông bên dưới bắt đầu “ồ” lên phản đối. Vũ vẫn nắm chặt cổ tay cô ta. Anh xoay người lại, đứng đối diện với cô rồi nhẹ nhàng thả cánh tay cô ra, lấy cái chậu cây trong túi giấy đưa cho cô. Có lẽ hai người đã có một vai diễn hoàn hảo nếu như cô ta đón lấy cái chậu cây và cùng anh bước xuống sân khấu thật nhanh. Ở phía dưới, anh chàng xỏ khuyên đen, cô ca sĩ và hai người phục vụ đang nhìn họ, cố nín cười. Nhưng trái với vẻ dửng dưng thường lệ, cô ta ôm mặt vẻ như xúc động, nhìn trân trân vào cái chậu cây. Đó là cái chậu cây nhỏ, vừa đủ để đặt cây xương rồng. Trên chậu cây in hình bản đồ thế giới. Vũ đã cố tìm cái chậu gần giống nhất với cái mà anh ném vỡ, chỉ có điều phiên bản của anh có vẻ hơi sặc sỡ. Cái bản đồ in trên đó là một hỗn hợp màu sắc vui nhộn như được đám trẻ con tô vẽ vậy.
Cô hàng xóm không đón lấy cái chậu mà để mặc Vũ đứng bất động trên sân khấu. Đám đông có vẻ chán chường với món quà của Vũ, những âm thanh phản đối vang lên từng hồi. Cô ta vẫn ôm mặt, đôi mắt kẻ đen rưng rưng là tất cả những gì Vũ nhìn thấy qua hai bàn tay. Vũ hối hận vì quyết định của mình. Có thể cái chậu cây đã làm cô ta thấy xấu hổ. Nhưng nếu Vũ đưa cô ta xuống sân khấu bây giờ, liệu cô ta có thấy ngại ngùng hơn? Vũ đang không biết phải làm thế nào thì may sao anh chàng MC đã vội vàng chuyển hướng sang hai cặp đôi còn lại để tới phần quà tặng của các cô gái.
Cô hàng xóm cứ đứng như vậy hồi lâu, đôi bàn tay che gần hết gương mặt. Một giọt nước mắt lặng lẽ nhỏ xuống tay. Vũ thấy lòng mình nặng trĩu. Có lẽ sự phản đối của đám đông đã làm cho cô thấy tủi thân hơn lúc đầu. Nếu lúc này Vũ có dây chuyền, kim cương hay ngọc ngà gì đó, anh cũng tặng cho cô hết. Vũ nhìn đôi bàn tay trống trơn của mình vẻ chán nản. Cô gái này quá khác biệt và lạnh lùng với Vũ, những gì Vũ thấy ở cô lúc nào cũng chỉ là đôi mắt dửng dưng. Nhưng bây giờ, đôi mắt đó đang vì Vũ mà rơi lệ. Giá như biết nhiều về cô ta hơn, Vũ đã có thể ôm cô vào lòng, để cô giấu gương mặt trên vai anh chứ không phải tự che giấu bằng đôi tay mình.
Anh chàng MC buộc phải quay lại với cặp đôi cuối cùng. Anh ta muốn biết món quà cô hàng xóm tặng cho Vũ. Cô ta đành bỏ hai bàn tay xuống, không lau nước mắt mà đón lấy cái chậu cây trên tay Vũ. Phía dưới đám đông, cô phục vụ đang cố giữ anh chàng xỏ khuyên đen lại.
“Hy vọng món quà của bạn gái sẽ đủ sức giúp cặp đôi này ghi điểm với chúng ta. Liệu món quà có ấn tượng hơn một chiếc khăn len tự đan hay những viên sô cô la tự làm hình trái tim không? Món quà của bạn là gì vậy?” Anh chàng MC liến thoắng.
Cô hàng xóm vẫn im lặng, nhìn Vũ như thôi miên nhưng ánh mắt đó lại khiến Vũ có cảm giác như anh là một kẻ vô hình. Rồi đột nhiên những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt không biểu cảm của cô ta. Cô ta nhướn người về phía trước, bàn tay vẫn nắm chặt cái chậu cây, đặt đôi môi lạnh cóng của mình lên môi Vũ. Vũ thấy mình như ngừng thở, đôi môi lành lạnh của cô ta vướng vất mùi hương của son và hơi rượu nồng nồng. Nước mắt cô ta lem vào má Vũ âm ấm. Gương mặt cô bỗng chốc ở rất gần, làn da trắng và hàng mi đen đậm. Rồi mặc cho Vũ đang ngơ ngẩn vì bất ngờ, cô ta nắm lấy cổ tay anh, kéo anh chạy khỏi sân khấu, ra khỏi quán.
“Một nụ hôn, có lẽ đó là món quà tuyệt vời nhất cho ngày hôm nay.” Giọng nói của anh chàng MC vẫn văng vẳng phía sau Vũ.
Vừa ra khỏi quán thì cô ta bỏ tay Vũ ra, bước vội về phía trước, mang theo cả cái chậu cây.
“Đợi tôi với!” Vũ hối hả bước theo. Dáng hình cô ta trong chiếc váy đen nhòa đi trong mưa và chông chênh dưới ánh đèn đường, mái tóc ướt sũng, rủ xuống vai lướt thướt. Cô ta chạy chênh vênh trên đôi giày cao gót. Vũ nghe hơi lạnh thấm trong hơi thở mình. Những giọt mưa nặng hạt hơn che khuất dáng hình đã trở nên bé nhỏ của cô ta.
“Chờ tôi với!” Vũ cố gắng nắm lấy một bàn tay cô nhưng cô ta gạt đi. Gương mặt nhợt đi trong mưa. Đôi môi đọng nước run rẩy, cô ta chạy liêu xiêu, một chân trượt ra khỏi chiếc giày. Cô ta nắm chiếc giày còn lại trong tay và chạy tiếp. Con đường nhỏ trước mặt thưa vắng người. Vũ như quay cuồng trong ánh đèn và ánh sáng lấp lánh phát ra từ chiếc giày ánh kim rớt lại trên đường. Anh cúi xuống, lượm chiếc giày lên và nhướn người chạy về phía trước.
“Diiii… Diiii…” Tiếng gọi lan đi trong mưa nghe hoang hoải, một bàn tay kéo vai Vũ lại rồi chạy vượt lên phía trước. Anh chàng xỏ khuyên đen lao vào màn mưa trắng xóa, áo chemise của anh ta dính bệt vào lưng.
Vũ chưa kịp định thần thì thấy tiếng người chạy đến bên cạnh anh, hơi thở gấp gáp và cuối cùng là khoảng tối của một chiếc ô che kín trên đầu. Cô phục vụ nhìn về phía màn mưa và giữ Vũ lại.
“Không phải lỗi của anh đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Cô ta không nhìn Vũ dù chỉ một giây, dường như câu nói đó, cô ta nói với chính bản thân mình…
Vũ và cô phục vụ ngồi dưới hàng hiên của quán. Anh chàng bartender đứng hút thuốc bên cạnh. Vũ nắm chặt chiếc giày trong tay, cả ba nhìn vào khoảng không dào dạt mưa trước mặt.
“Anh về nhà thay đồ đi, bọn tôi sẽ đợi ở đây.”
Vũ lắc đầu, anh nhấp một hơi từ điếu thuốc anh chàng bartender đưa cho.
“Anh không thể từ bỏ chiếc giày đó được à?” Cô phục vụ xoa hai bàn tay vào nhau vì lạnh.
“Có lẽ bây giờ tôi sẽ làm thế. Tôi không hề biết cây xương rồng đó lại quan trọng như vậy.” Vũ cúi mặt nhìn lòng đường loang loáng nước và ánh đèn.
“Cái quan trọng không phải là cây xương rồng.” Anh chàng bartender chống một tay vào tường.
“Đúng hai năm trước, cũng vào ngày này, ở trong cái quán này, cùng một món quà mà anh vừa mới tặng, một chậu cây có in hình bản đồ thế giới…” Giọng cô phục vụ hòa lẫn tiếng mưa lúc to, lúc nhỏ.
Chương 14
Di không muốn dừng lại nữa, cô sẽ chạy, chạy mãi, cho đến lúc cô hòa tan vào cơn mưa này, đến lúc những giọt nước buốt lạnh làm cô đông cứng. Ký ức chỉ kéo về trong những cơn say, khi sự chuếnh choáng làm cho Di bất động trên giường và làm lu mờ ý thức của cô. Vì thế Di tránh xa rượu và không bao giờ cho phép mình say. Di thấy mình mâu thuẫn và mệt mỏi đến tận cùng vì điều đó. Cô sợ hãi mỗi khi một chi tiết trong câu chuyện của cô trở nên phai nhạt, cô sợ rằng một ngày nào đó cũng giống như với Phương, ký ức chỉ còn là một cái đĩa trắng không hình không tiếng. Nhưng Di cũng sợ mỗi lần cô đắm chìm trong ký ức đó và nghe tất cả những đau đớn, ngọt ngào, cay đắng làm cô hối tiếc. Di chạy trên nền đường thô ráp và ướt lạnh, gương mặt cô ướt nhòe trong mưa. Thứ duy nhất mà Di cảm thấy là hơi thở của cô theo từng bước chân. Trước mặt Di là màn mưa trắng xóa, sau lưng cô cũng vậy và dù cô không hề say nhưng lúc này ký ức vẫn trở về.
Một cái chậu cây bằng sứ lớn hơn cái bát ăn cơm một chút, in hình bản đồ thế giới bọc trong giấy báo. Món quà Valentine đó có thể sẽ khiến nhiều người bật cười. Nhưng Di đã đáp lại món quà đó bằng một cái ôm ấm áp và một nụ hôn. Di nhướn người về phía trước để có thể vòng tay qua cổ anh, tay vẫn nắm chặt cái chậu cây và nhìn vào mắt anh thật lâu, thật lâu. Di mua một cây xương rồng, trồng vào chậu cây và treo ở ban công nhà mình. Mỗi sáng thức dậy, cô nhìn tấm bản đồ trên chậu cây đó xoay xoay trong nắng. Những miền đất xa lạ cô chưa từng tới, những khung cảnh tuyệt mĩ hay giản đơn chưa từng lọt vào ống kính của cô dường như vẫn đang chờ đợi. Di đếm ngược từng ngày cho đến lúc anh trở về và thực hiện lời hứa. Di sẽ khoác ba lô lên vai và bước trên những đường mòn xa lạ, những thung lũng đầy hoa, những thành phố trầm mặc hay rực rỡ ánh đèn. Di sẽ thỏa sức chụp lại mọi thứ bằng trái tim mình. Họ sẽ nắm tay nhau đi trong ánh hoàng hôn hay đợi chờ bình minh bên cửa sổ một ngôi làng nào đó. Tất cả những điều đó hiện ra rõ ràng rồi lại mờ lẫn trong mưa. Ngày thứ ba trăm, ngày thứ ba trăm linh một… từng ngày từng ngày một trôi qua. Tất cả quần áo của Di vẫn xếp sẵn trong va li và những xấp giấy đếm ngày ngày một dày thêm. Đêm nay có người đã vô tình nhắc Di rằng, dù tất cả ký ức còn nguyên vẹn, dù tất cả những điều trong ký ức sẽ sống lại: một chàng trai nắm lấy cổ tay Di, trao cho cô một cái chậu cây in hình bản đồ thế giới, che chở cho Di trước những tiếng cười của đám đông và im lặng đón nhận nụ hôn của cô thì tất cả những thành phố, làng mạc, thung lũng, cánh đồng kia cũng chỉ là ảo ảnh. Di nhận ra rằng cho dù thân thể đã cóng lạnh nhưng hơi thở của cô vẫn ấm. Cô vẫn đang sống và sẽ sống. Di tưởng rằng mình đã đánh mất tất cả các khái niệm về cảm xúc nhưng giờ đây trái tim cô đang cảm nhận rõ không phải sự đau đớn, sự nhớ thương mà là sự tiếc nuối, sự tiếc nuối vẫn còn đè chặt lên ngực Di. Di đã không đấu tranh cho tình yêu của mình, không phút giây nào. Cô im lặng nhìn nó ra đi bằng sự cao ngạo hết mực của lòng tin và rồi sống tiếp với rất nhiều điều “giá như”. Không giống như thằng Phương, thay đổi bản thân mình để thích ứng, Di cố gắng giữ chặt lấy mọi thứ xung quanh, cố gắng lưu giữ tất cả một cách tự nhiên và trọn vẹn nhất như thể nếu Di làm vậy thì cuộc sống sẽ dừng lại, ở ngay đó, những ngày Di ngắm chậu cây xương rồng mỗi sáng, viết số ngày lên một tờ giấy đính lên tường. Chỉ là Di đang đợi như bình thường thôi, một hôm nào đó anh sẽ về, gõ lên cánh cửa.
Di lạc bước trên đường, hơi thở quá gấp gáp làm cô không bước nổi nữa. Di ngồi thụp xuống vệ đường với đôi chân trần. Hôm nay là ngày thứ sáu trăm năm mươi tám, còn sáu mươi hai ngày nữa là tròn hai năm, hai năm Di đếm ngược những ngày cô cho phép mình ở lại đây.
“Di ơi… Diiii…” Tiếng thằng Phương vẳng đến trong mưa. Di không còn nhận ra nước mắt của mình trong làn mưa nữa. Những giọt nước lạnh nhưng ngọt lịm chảy vào miệng cô. Di ngửa cổ nhìn trời, mùa đông năm nay lạnh hơn mùa đông năm ngoái rất nhiều, lạnh nhất trong mười năm trở lại đây....

Phone: 01657595739 