“Tối dẫn tao đi ăn nhé!”
Nó đi cắt tóc trong lúc Di giúp nó dỡ đồ từ va li, xếp lại vào trong tủ. Những lúc trước, khi Di buồn, nó hay tới nhà, kéo Di ra khỏi chăn, tha Di đi hết từ phố này đến phố khác, quán này đến quán khác, ăn đến no căng bụng, uống đến khi nào Di kêu buồn ngủ mới thôi. Nó không bao giờ an ủi Di, nói những điều có nghĩa lý. Nó cho Di có quyền được buồn, được ngu ngốc, được dại khờ theo cách Di muốn. Thi thoảng, nó ngồi cạnh đàn cho Di nghe bài Jamaica Farewell hết lần này đến lần khác mặc cho Nhã đợi nó đến ngủ gục trên giường của Di.
Thằng Phương bảo Di rằng, con gái với nó bây giờ giống như những thanh nước đá di động, những thanh nước đá mà khi đứng gần nó không thấy gì ngoài hơi lạnh như khói đang toát ra. Nó bắt đầu cặp kè với đám con trai và nhìn con gái bằng cái nhìn trong suốt. Nó đã học từ người giỏi nhất rằng tàn nhẫn và thản nhiên là cách nhanh nhất để kết thúc mọi việc. Giống như một ngày, bình thường như bao nhiêu ngày khác trong sáu năm yêu thương của nó, người ta để lại ba chữ “em đi đây” và xách va li lên máy bay. Nó không biết rằng sự tàn nhẫn và thản nhiên đó không phải chỉ khiến mọi chuyện kết thúc mà còn tàn phá bản thân nó, biến nó thành một thứ “nửa nạc nửa mỡ” như lời Thu. Tận sâu trong thâm tâm đã vỡ nát của thằng Phương, người nó yêu vẫn không có lỗi. Người ta được quyền ngu ngốc và dại khờ theo cách mà họ muốn.
Di chứng kiến thằng Phương áp dụng bài học đó với rất nhiều cô gái, dù những người này mới chỉ mơ hồ mong muốn một cái nhìn ấm áp từ nó. Có lẽ với đám con gái, thằng Phương cũng là một tảng băng mà bất kỳ ai tới quá gần sẽ bỏng vì cóng lạnh. Nó lạnh lùng đủ để người ta bỏ chạy khi chưa kịp với bàn tay về phía nó. Chưa cô gái nào tới đủ gần để bị tổn thương và để thằng Phương nhận thấy rằng sự tàn nhẫn và thản nhiên của nó còn có khả năng tàn phá.
Và rồi Di có thói quen lần theo ánh mắt của Kimora khi câu hát đầu tiên của bài What’s Up kết thúc, khi thằng Phương lặng lẽ đàn Jamaica Farewell cho Di nghe những lúc Di cầm trên tay một ly Jack tonic và rồi ánh mắt đó chúi xuống, chênh chao trên mặt đất trước khi Kimora ngẩng đầu, mỉm cười bình thản với Di. Những lúc như vậy, Di không còn hiểu nhiều về cảm xúc của mình nữa, cô chỉ biết rằng ánh mắt đó không phải là ánh mắt của một thanh đá tỏa ra hơi lạnh. Di không muốn đứng về phía thằng Phương nữa. Di muốn nó hiểu điều mà Di chưa có cơ hội để hiểu: rằng người đến sau có thể sẽ không đủ tỉ mẩn để xắt nhỏ khoai tây và cà rốt khi nấu canh sườn, không đủ kiên nhẫn để nhắc nó mang khăn quàng cổ mười lượt một ngày để không sụt sịt suốt cả mùa đông. Người đó sẽ có cách riêng để yêu nó, thương nó, ở bên cạnh nó và có thể sẽ không bao giờ tàn nhẫn và thản nhiên. Dù Kimora không phải là người con gái đó đi nữa nhưng tình cảm mà cô đang có đủ để thằng Phương không có quyền coi cô là không khí, là thanh đá tỏa hơi lạnh.
Di mím môi bước tới chỗ thằng Phương, định bụng sẽ kéo nó ra ngoài để trình bày bài diễn thuyết dài dằng dặc trong đầu mà chính cô còn chưa biết bắt đầu từ đâu thì bỗng một người đi vượt qua mặt Di. Kimora giật phăng tờ chương trình trên tay thằng Phương rồi búng tay ra hiệu cho một thành viên trong ban nhạc. Thành viên này ném cây guitar cho cô, Kimora ấn cây guitar vào tay thằng Phương.
Cô bước lên sân khấu, ngồi xuống ghế trong lúc thằng Phương điềm nhiên chậm chạp nối dây vào thùng đàn. Nó thử vài nốt rồi gõ nhịp chân, tiếng guitar vang lên bập bùng bản More Than Words nhưng Kimora ra hiệu cho nó ngừng lại. Cô nói vào mic Big Girls Don’t Cry. Thằng Phương thả lỏng đầu gối chân trái, vẫn ngậm điếu thuốc trên môi, so dây lần nữa rồi ném điếu thuốc xuống sàn, di chân. Tiếng nhạc lại vang lên.
Chương 13
Vũ bước vào quán khi cơn mưa cuối mùa lạnh giá lắc rắc rơi. Áo khoác của anh thấm nước. Vũ vừa vuốt lại mớ tóc ướt mưa vừa chùi giày vào thảm. Trên sân khấu, cô ca sĩ da màu đang ngồi trên ghế, mái tóc xoăn xõa tung dưới vành mũ amish, bàn tay với những móng nhỏ sơn đen nắm chặt lấy mic, bên cạnh là anh chàng xỏ khuyên đen đang ôm cây guitar. “And now: Big Girl Don’t Cry, for all the broken hearts tonight. (Và bây giờ là Big Girl Don’t Cry, dành cho tất cả những trái tim tan vỡ tối nay.)” Cô ca sĩ nói vào mic và nhìn khán giả. Tiếng nhạc chầm chậm vang lên. “Na na na na, the smell of your skin lingers on me now… (Na na na na, hương thơm của cơ thể anh vẫn như ở ngay đây.)”
Vũ bối rối nhìn dòng chữ “Happy valentine’s day” trên tường và những dây kim tuyến rủ xuống từ trần quán. Có thể vì thế hôm nay EJ muốn trở về nhà. Vũ cúi xuống nhìn lại cái chậu sứ nhỏ trong túi giấy anh đang cầm trên tay vẻ đầy băn khoăn. Một tiếng nữa là đến giờ hẹn với thằng Phong rồi, vậy mà bây giờ Vũ cũng chỉ muốn được về nhà thôi. Có lẽ không nên phiền người khác vào ngày Valentine. Vũ đang định quay lưng bước đi thì một tiếng nói vang lên bên tai.
“Nếu anh muốn thì tôi có thể chỉ cho anh chỗ ngồi.”
Trong ánh đèn vàng nhàn nhạt chiếu ra từ quầy bar, một người con gái tiến đến chỗ Vũ, gương mặt hiện rõ dần với những đường nét quen thuộc. Mái tóc của cô gái được bới gọn lên, đôi mắt được kẻ đen to lạ lẫm nhưng lại rất hợp với bộ váy cô đang mặc. Cô bước về phía Vũ với những bước chân không được uyển chuyển lắm trên đôi giày cao. Vũ gật đầu chào cô.
“Anh đến tìm tôi hay đến nghe nhạc?” Cô hàng xóm hỏi.
Vũ nhoẻn cười trấn tĩnh: “Tôi đến tìm cô nhưng không biết hôm nay ở đây lại đông như vậy.”
Cô gái chỉ tay về phía sofa: “Đó là chỗ riêng của chúng tôi, anh có thể ngồi, tôi sẽ lấy đồ uống cho anh.”
Vũ lật đật bước về phía chiếc sofa, tay nắm chặt cái túi giấy. Anh cởi áo khoác, vắt lên thành ghế. Nếu biết như vậy, Vũ đã về nhà và thay một bộ quần áo tươm tất hơn. Có thể điều đó chẳng có ý nghĩa gì với ai nhưng sẽ khiến cho Vũ cảm thấy thoải mái hơn thế này rất nhiều. Vũ ngả lưng vào thành sofa vẻ mệt mỏi. Còn bốn tiếng nữa là ngày Valentine đầu tiên mà Vũ quên kể từ năm mười lăm tuổi sẽ qua đi. Sự thật rằng mình đã quên khiến cho Vũ thấy bối rối. Trong một giây, Vũ muốn rời khỏi đây thật nhanh để chạy qua hai mươi hai cây cột điện, đến ngôi nhà hai tầng cũ kĩ ở con phố nhỏ gần ngoại ô, nơi Vũ gặp thằng bé với gương mặt phúng phính, đỏ hồng vì nẻ. Vũ thấy mình quay lại tất cả những con đường mà Vũ đã đi qua, tỉ mẩn dán những tờ thông báo, quay lại giàn hoa giấy trước hiên nhà An, quay lại cái bục sân khấu ở sân trường một đêm Valentine, Vũ tặng An một bông hồng dưới bầu trời giá lạnh. Rồi anh nắm tay An. Im lặng, hai đứa nhìn vào khoảng không bắt đầu lãng đãng sương. Vũ đã tặng bao nhiêu bó hoa, bao nhiêu món quà made in France đắt giá, anh không nhớ nổi nữa. Vũ chỉ nhớ một bông hồng đó thôi. Rất nhiều ngày Valentine lạnh giá với tuyết rơi và sương trắng đầy trời, rất nhiều bàn tay ấm nóng đan vào tay anh nhưng Vũ cũng chỉ nhớ cái bục gỗ ở sân trường đó thôi.
Tiếng ly rượu đặt xuống mặt bàn làm Vũ giật mình. Vũ nhìn cô hàng xóm đang cúi xuống, đôi mắt kẻ đen như một sự ngụy trang đẹp đẽ. Vài lọn tóc đã thoát ra khỏi búi tóc ở sau gáy, bay nhè nhẹ trước mặt cô. Vũ chẳng biết gì về cô gái này và cô ta dường như cũng chẳng có nhu cầu muốn biết gì về Vũ, điều đó làm anh dễ chịu khi nhìn thấy cô. Cô ta mang rượu đến cho Vũ, không rời đi, cũng không ngồi xuống bên cạnh Vũ. Cô ta quay người lại nhìn lên sân khấu, quan sát người ca sĩ. Bài hát sắp kết thúc: “But I’ve got to get a move on with my life, it’s time to be a big girl now, and big girls don’t cry. Don’t cry, don’t cry, don’t cry… (Nhưng em vẫn cần phải tiếp tục cuộc đời này, đã đến lúc là một cô gái trưởng thành, đã trưởng thành thì không bao giờ khóc. Không bao giờ khóc…)”
Cô ca sĩ da màu vuốt tóc, đứng dậy chào khán giả rồi lặng lẽ bước vào trong. Cô đi thẳng lưng, ngang qua mặt anh chàng chơi guitar, vành mũ và mái tóc che gần kín mặt. Cô hàng xóm của Vũ cứ đứng như vậy nhìn trân trân lên cái sân khấu chỉ còn lại một người, nhấp một ngụm rượu từ cái ly trên tay, khóe môi rung rung. Vũ lại nhìn cái chậu sứ trong túi một lần nữa, bỗng cảm thấy vô cùng bất an về sự lựa chọn của mình. Cái chậu mấy chục ngàn này và chiếc giày một ngàn năm trăm đô không ngờ lại có ngày nằm ở hai vế của sự trao đổi. Vũ đang định mở lời với cô ta thì tiếng vỗ tay trong quán ngừng, có tiếng bước chân lên sân khấu.
“Xin mọi người tập trung giây lát. Bây giờ Jukebox sẽ mời lên sân khấu ba cặp đôi may mắn. Mỗi cặp đôi sẽ tiết lộ cho chúng ta biết món quà họ tặng cho một nửa trong ngày hôm nay. Cặp đôi nào có món quà ấn tượng nhất do các bạn bình chọn sẽ nhận được phần quà đặc biệt của Jukebox.” Anh chàng MC vừa nói xong, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Anh ta bèn dang rộng cánh tay giữa sân khấu. Cô phục vụ lộng lẫy bước tới đằng sau anh ta trong bộ đầm đỏ cùng màu với son môi, bịt mắt anh ta bằng một mảnh vải đen. Tiếng trống vang lên hồi hộp. Anh ta xoay người một vòng rồi chỉ tay về phía khán giả, ánh sáng chiếu vào điểm tay anh ta chỉ, tiếng vỗ tay lại vang lên ầm ĩ. Một cặp đôi may mắn đã được chọn.
Cô hàng xóm quay lại nhìn ly rượu còn nguyên trên bàn.
“Chắc đêm nay anh không tới để uống?” Cô ta hỏi Vũ.
Vũ nhún vai: “Tôi tới để đưa cho cô cái này.” Vũ giơ cái túi giấy lên, đúng lúc ánh đèn sáng lóa chiếu đến chỗ hai người. Vũ và cô ta cùng che mắt. Mọi ánh nhìn trong quán đều hướng đến chỗ họ và âm thanh xôn xao, ồn ã của tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, tiếng bình phẩm vang lên.
“Xin mời cặp đôi cuối cùng lên sân khấu”, MC tươi cười nói.
Vũ và cô ta nhìn nhau không chớp mắt. Một hồi giữa họ chỉ có ánh sáng trắng lóa đang phản chiếu trong mắt nhau. Vũ như nghe rõ từng tiếng thở của cô ta.
“Các bạn không nên chần chừ vì món quà của chúng tôi rất hấp dẫn.” MC nói và đám đông dường như đã mất kiên nhẫn.
Vũ đứng dậy mà đôi mắt vẫn nhìn cô ta chăm chăm. Cô ta thở hắt ra, khuôn mặt vẫn chẳng có chút biểu hiện của sự bất ngờ hay bối rối. Cô ta đang định quay lên sân khấu nói gì đó thì anh chàng xỏ khuyên đen tiến tới, cúi sát vào tai cô ta, nói nhỏ: “Giải trí một chút đi.” Anh ta nhìn Vũ hờ hững rồi vòng ra phía sau hai người, khoác vai cả hai, đẩy về phía trước. Cô hàng xóm im lặng, huých nhẹ cùi chỏ về phía sau nhưng vẫn phải bước tiếp. Vũ chưa kịp định thần thì anh đã đứng trên sân khấu với cái áo cardigan màu xanh nước biển đậm đơn giản của ngày thứ Năm, mái tóc chưa kịp khô và cái túi giấy gấp mép trên tay. Vũ nhìn lại cô gái đang đứng cạnh mình, trong ánh đèn sáng rõ của sân khấu, nước da trắng của cô ta nổi bật nhưng những đường nét trên gương mặt với vẻ mệt mỏi cũng lộ rõ hơn.
“Món quà của bạn là gì?” MC nói và chĩa mic về phía anh. Vũ chuẩn bị giải thích thì cái túi giấy lọt vào mắt anh ta....


Phone: 01657595739 