CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Ở Nơi Nào Có Cây Dẻ Gai

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4201
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Ở Nơi Nào Có Cây Dẻ Gai
Thằng Phương ngừng chạy, chầm chậm bước tới chỗ Di, cái áo chemise dính chặt vào người làm nó trông càng gầy guộc, hai cánh tay chống vào mạng sườn. Nó đứng cách Di chừng năm mét, chăm chăm nhìn. Di cũng nhìn về phía nó, nheo mắt vì nước mưa từ trên tóc vẫn đang chảy từng giọt trên mặt, hai bàn tay cô đặt trên đầu gối, chiếc giày và chậu cây để bên cạnh.
Phương ngồi cạnh Di rất lâu, quàng tay qua vai Di rồi kéo cô vào lòng. Di gục đầu lên ngực nó. Cơn mưa bắt đầu ngớt. Những tiếng rớt lộp độp trên mái hiên chỗ hai đứa đang ngồi nghe buồn tẻ. Vòng tay của Phương bao giờ cũng ấm dù lúc này thân thể nó cũng lạnh và ướt sũng như Di. Thằng Phương kiên nhẫn chờ đợi cho đến lúc ngực nó không còn nóng vì nước mắt của Di nữa. Trong bóng tối của vỉa hè dưới hàng hiên chỉ còn tiếng nấc nhè nhẹ. Lúc đó nó mới nhìn Di, nói bâng quơ: “Về nhà nấu canh ăn đi.”
Di gật đầu. Nó kéo Di đứng dậy, khoác vai Di ra về. Hai đứa một bóng đi giữa con đường vắng vẻ. Đêm lạnh và sâu hun hút.
Chương 15
Đã hơn một giờ đêm. Tiếng mưa rơi thưa hơn nhưng đều đặn. Ba người vẫn ngồi trên chiếc ghế bên ngoài cửa quán. Cô phục vụ cuộn mình trong cái chăn rải sofa lấy từ trong quán. Câu chuyện của cô đã kết thúc từ lâu. Vũ nhìn con đường theo hướng mà cô hàng xóm chạy đi. Ở đằng xa, hai bóng người từ từ tiến lại trong màn đêm nhập nhoạng, họ vừa đi vừa té nước và khẽ đẩy nhau, tiếng cười văng vẳng. Anh chàng bartender vứt điếu thuốc đang hút dở xuống chân. Cô phục vụ thả hai chân trên ghế xuống đất. Vũ đứng dạy, ngại ngần gãi đầu.
“Chắc tôi ở đây không tiện.” Anh nói rồi vội vàng bước sang bên đường, đi lên cầu thang. Vũ mở cửa, đi thẳng vào phòng tắm, bật vòi hoa sen. Khi làn nước ấm chảy xuống tới bàn tay, Vũ mới nhận ra anh vẫn cầm chiếc giày của cô hàng xóm trong vô thức.
Vũ trùm cái khăn tắm to sự lên đầu, thả người đánh phịch xuống giường. Một buổi tối hỗn loạn. Anh nhắm mắt rồi lại mở bừng mắt ra. Hình ảnh của An trên tờ thông báo, ngôi nhà ở ngoại ô, thằng bé, gương mặt cô hàng xóm lúc gần sát bên mặt anh, làn da trắng và hàng mi đen đậm… Vậy là ngày hôm nay đã kết thúc rồi. Vũ mở điện thoại. Mười hai cuộc gọi nhỡ của thằng Phong.
Anh ném điện thoại xuống giường và bước ra ban công. Ở ban công nhà đối diện, làn khói quen thuộc của cái bếp nướng thịt bằng điện đang bay lên. Bốn người hàng xóm kỳ lạ của Vũ đang ngồi ngay lối cửa ra ban công, cuộn mình trong chăn, người thì ăn thịt nướng, người thì uống, người thì lẩm nhẩm hát, người thì dựa đầu vào bậu cửa hút thuốc. Anh chàng đeo khuyên đen gẩy tưng một dây đàn, cô hàng xóm bắt đầu cất tiếng hát: “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt…” Tiếng hát khàn khàn chói lói làm Vũ giật mình. Cô phục vụ vội vàng bịt miệng cô ta lại, nhìn tứ phía như sợ hàng xóm sẽ giật mình thức giấc. Cô hàng xóm ra sức gỡ tay cô phục vụ để hát tiếp, vẻ rất hăm hở. Bất giác Vũ bật cười. Tiếng cười gây sự chú ý ở ban công nhà đối diện. Cô hàng xóm thấy Vũ bèn đứng bật dậy, vẫy tay với anh rồi rối rít gọi lớn: “Người quen, người quen, sang đây chơi.”
Anh chàng đeo khuyên đen cố kéo cô ta ngồi xuống. Cô phục vụ gật đầu, vẫy vẫy tay với Vũ. Anh chàng bartender cũng ngoắc tay ra hiệu bảo anh sang.
Lạnh như thế này mà họ chỉ có thịt nướng, Vũ thầm nghĩ, chắc cũng đã đến lúc Vũ giải phóng cái tủ lạnh của mình rồi. Chẳng khi nào anh ăn một mình ở nhà nhưng theo thói quen vẫn mua đồ ăn về, sơ chế cẩn thận rồi để đó, hết date lại dọn đi. Vũ mở tủ lạnh, cho hết mọi thứ vào một cái túi và ra khỏi nhà.
Vừa bước xuống khỏi cầu thang nhà mình, định che đầu chạy sang đường thì Vũ nhìn thấy một cô gái đứng co ro trước cửa quán, mái tóc xoăn dài bay bay trong gió. Cô vừa đi đi lại lại vừa ôm mình xuýt xoa vì lạnh. Xoay người lại nhìn thấy Vũ, cô ta giật mình. Vũ nhận ra cô ca sĩ da màu quen thuộc của quán.
“Cô quên cái gì hay sao mà giờ này còn trở lại? Họ ở trên nhà rồi.” Vũ chỉ lên lối cầu thang.
Cô ca sĩ gật đầu, mỉm cười như cám ơn Vũ.
“Tôi lên đó bây giờ, cô đi cùng chứ?” Vũ hỏi.
Cô ta có vẻ ngần ngừ và bối rối.
“Có chuyện gì à?” Vũ lo lắng nhìn cô ta.
“Tôi không ngủ được.” Cô ta trả lời thành thật, gương mặt đã tái đi vì lạnh.
“Tôi cũng vậy.” Vũ cười và chỉ vào cái túi đồ ăn. “Tôi đang định lên đó nấu cái gì đó để ăn, ăn một chút, ấm bụng sẽ ngủ được thôi.”
“Nhưng tôi là khách không mời”, cô ta ngại ngùng nói.
“Chắc cô còn nhớ tối nay chứ, tôi là người đã làm cho chủ quán bật khóc đấy. Tôi nghĩ không có vị khách nào tệ hơn tôi đâu.”
Cô ca sĩ cười nhẹ nhàng. Vũ đứng sang một bên, nhường đường cho cô ta lên cầu thang trước.
Tiếng bước chân của Vũ và cô ca sĩ làm đám người trong nhà đồng loạt quay đầu lại. Cô hàng xóm tươi cười vẫy tay với hai người.
“Tôi gặp cô ấy ở cửa.” Vũ nói với mọi người và nâng túi đồ ăn lên. “Bếp ở đâu? Tôi định nấu cái gì ấm ấm, mọi người đều dính mưa hết cả.”
Cô hàng xóm dựa hẳn lưng vào bậu cửa, miệng cười hớn hở: “Hàng xóm number one”, rồi dùng chân đá thẳng vào người anh chàng đeo khuyên đen. “Chỉ bếp cho người ta đi. Kimora, (cô ta gọi lớn và mừng rỡ) lấy nước cho Kimora.” Cô ta có vẻ đã chếnh choáng.
Anh chàng đeo khuyên nhìn cô ta, lắc đầu vẻ chán nản rồi thùng thằng đứng dậy, chỉ bếp cho Vũ. Sau đó anh ta trở ra, mở ngăn kéo dưới chân giường, lấy một cái chăn đưa cho cô ca sĩ.
“Quàng chăn vào cho ấm, bên ngoài lạnh lắm hả?” Cô phục vụ ân cần hỏi cô ca sĩ. Cô ca sĩ gật đầu.
“Nước, còn nước nữa!” Cô hàng xóm hét toáng lên.
“Nước đây!” Anh chàng xỏ khuyên đen gắt lên nhưng sau đó anh ta cũng tìm một cái cốc, rót nước rồi đặt xuống bên cạnh cô ca sĩ.
Vũ thái đồ ăn và sắp rau ra đĩa, dùng phần xương gà để ninh nước lẩu. Cô phục vụ giúp anh, đổ nước dùng vào nồi nhỏ, đặt lên bếp điện đã được bê từ ngoài ban công vào. Cả bọn ngồi quây quần. Anh chàng xỏ khuyên đen rót rượu ra cốc cho mọi người.
“Nhà này chỉ có Jack và tonic thôi, mọi người thông cảm nhé!”
“Sao lại tonic, coke chứ, không phải Jack hay uống với coke à?” Vũ thắc mắc.
“Không coke. Từ chối ngọt ngào.” Cô phục vụ huých cô hàng xóm đang ngồi bên cạnh.
“Uống mừng cái gì đây?” Anh chàng bartender nâng cốc rượu lên.
“Mừng gặp mặt.” Cô phục vụ cầm cốc của mình.
Cả bọn nhìn nhau, phá lên cười. Tất cả những người này, có thể mới hôm qua Vũ còn chưa biết là ai, thậm chí đến tận giờ có người Vũ chưa hề biết tên. Hôm nay, họ ở đây bên nhau bởi những lý do hết sức “Trời ơi”. Gặp mặt như vậy không biết có nên mừng hay không nữa.
Cô hàng xóm có vẻ vẫn còn đang chếnh choáng. Cô ta nâng cốc, nói dõng dạc: “Có quen đâu mà mừng, chúc mừng ngày Valentine… (cô ta ngừng, “Ợ” một tiếng rồi nói tiếp) đã hết.”
Mọi người có vẻ rất hưởng ứng, tất cả cụng ly. Vũ múc một bát nước lẩu nóng, đẩy về phía cô hàng xóm.
“Cô cụng ly bằng cái này đi, ngon hơn đấy.”
“Xong luôn, một trăm phần trăm.” Cô hàng xóm nâng cốc rượu lên trước, uống cạn mà không để ai kịp cản. Sau đó, cô ta lại bê bát nước lẩu, thổi phù phù và cũng uống một hơi hết sạch.
Cả bọn ăn lẩu và uống với nhau cho đến tận khuya. Thức ăn nóng sốt và rượu khiến họ đều no bụng và ngà ngà say. Cô hàng xóm giơ hai tay lên trời: “Tôi muốn hát.”
“Để tao phục vụ mày.” Anh chàng đeo khuyên đen lật đật đứng dậy, đi ra ban công lấy cây guitar.
“Hát bài gì?” Cô phục vụ hỏi, tay vẫn cầm cốc rượu.
“Một con vịt”, cô hàng xóm trả lời. Cô phục vụ vui vẻ hưởng ứng, chuẩn bị đứng dậy biểu diễn cùng thì bị anh chàng bartender nhăn nhó kéo lại: “Thôi, cho tôi xin hai bà, để Kimora hát.”
“Không, Kimora hát nhiều rồi.” Cô hàng xóm xua tay gạt anh ta ra, rồi đột nhiên cô ta nhìn Vũ rất lạ. “Anh, anh hát!” Cô ta chỉ thẳng tay vào Vũ. Vũ bối rối nhìn cả bọn họ.
“Em đồng ý, ở đây ai hát em cũng nghe rồi, chỉ có anh này là chưa nghe”, anh chàng bartender đồng tình.
“Hát bài gì?” Cô phục vụ hỏi lại.
“Biết Bob Dylan không?” Cô hàng xóm hất đầu với Vũ, anh nghi ngại gật đầu. “You’re Gonna Make Me Lonesome When You Go, biết không, hát bài đó đi!”
Gương mặt mọi người, nhất là cô ca sĩ bỗng trở nên căng thẳng. Bọn họ cùng nhìn anh chàng đeo khuyên đen. Anh ta thả phịch cái đàn xuống đất: “Tao không đàn bài đó.”
“Thế thì để tao đàn và hát luôn, hát tới sáng.” Cô hàng xóm giằng lấy cây đàn. Anh chàng đeo khuyên đen có vẻ suy nghĩ rất lung. Cô hàng xóm gẩy đàn tưng tửng làm mọi người sợ hãi bịt hết tai lại. Anh chàng đeo khuyên đen đành thở dài, giằng lại cây đàn. Anh ta quay sang nhìn Vũ: “Biết bài đấy chứ?”
“Biết nhưng không thuộc hết lời đâu”, Vũ trả lời.
“Càng tốt.” Anh chàng đeo khuyên đen gõ nhịp bằng chân, bắt đầu đàn.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô hàng xóm đổ chuông. Cô ta nheo nheo mắt nhìn số trên màn hình. Anh chàng đeo khuyên đen và Vũ đều dừng lại. Cô ta nhấn ngay nút nghe trên điện thoại rồi vứt cái điện thoại xuống dưới chân.
“Còn nhìn gì nữa, bắt đầu đi”, cô ta nói với cả hai.
Anh chàng đeo khuyên đen dạo lại khúc đầu, Vũ cất giọng: “I’ve seen love go by my door, it’s never been this close before, never been so easy or so slow…”[1"> Chất giọng ấm và dịu dàng của Vũ có vẻ làm cho mọi người thích thú. Cô hàng xóm dựa lưng vào tường, im lặng lắng nghe, mắt nhắm chặt như say lắm rồi.
[1"> Em đã nhìn thấy tình yêu đi ngang cửa, nó chưa bao giờ đến gần vậy, chưa bao giờ dễ dàng và chậm đến vậy…
“Flowers on the hillside blooming crazy
Crickets talking back and forth in rythme
Blue river running slow and lazy
I could stay with you forever and never realize the time…”[2">
[2"> Hoa trên sườn đồi nở rực rỡ
Dế ngân lên những vần điệu
Dòng sông xanh chảy chậm chạp và lười biếng
Em có thể ở lại với anh mãi mãi và không bao giờ biết đến thời gian…
Cô hàng xóm chen vào những đoạn mà Vũ quên lời, mắt vẫn nhắm chặt. Giọng cô ta khàn khàn và hay hụt hơi. Anh chàng đeo khuyên đen chăm chú nhìn những ngón tay của mình di chuyển trên năm sợi dây đàn, không một lần ngước lên
“You’ve gonna make me lonesome when you go”[3"> Tiếng đàn nối sau câu hát cuối của Vũ và cô ta, kết thúc bài hát. Anh chàng đeo khuyên đen buông đàn. Không có ai vỗ tay, mỗi người lui về một góc và tìm cho mình một chỗ dựa lưng.
[3"> Anh khiến em cô đơn khi anh ra đi.
“Tôi chán thật đấy, hát cũng chẳng nên”, cô hàng xóm nói với Vũ. “Nếu xét tất cả mọi phương diện thì tôi đúng là… đúng là…” Cô ta cau mày suy nghĩ.
“Loser”[4">, Vũ tiếp lời.
[4"> Nghĩa là: kẻ thất bại.
Cô hàng xóm cười phá lên: “Anh không sợ tôi đuổi anh ra khỏi nhà à? Và sẽ lấy nốt chiếc giày còn lại của anh.”
“Còn một chiếc thì tiếc cái gì chứ, cô không biết nhiều lúc một nửa cũng bằng không à?” Vũ cười lại với cô ta.
Anh chàng bartender giơ cốc lên nói: “Đồng ý” rõ to rồi uống hết cốc rượu của mình.
“Mày không thể đuổi người ta ra khỏi nhà chỉ vì người ta nói sự thật được.” Cô phục vụ nhìn tờ giấy gắn trên tường. “Mày rõ là loser còn gì. Mấy cái tờ giấy đếm ngược kia để làm cái gì. Kiếm cớ không chịu đi. Trong khi tất cả cuộc đời mày đã đóng gói.” Cô ta chỉ tay về cái ca li đựng đầy quần áo và đồ dùng. “Mấy chỗ này (cô ta chệnh choạng đứng dậy, cầm cuốn sổ tay lớn ở trên va li quần áo lên lật vài trang) mày dán kín cả quyển sổ nhưng gần hai năm rồi vẫn ngồi ở đây. (Cô ta lại ngồi thụp xuống đất.) Không phải cứ chờ là cái mình muốn sẽ đến, cái gì mất sẽ về đâu. Sáu trăm năm mươi tám ngày, (cô ta chỉ tay về phía cô hàng xóm) loser.”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Những nàng tiểu thư nghịch ngợm
» Truyện teen – Hợp đồng yêu Full
12345»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

80s toys - Atari. I still have