CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Ở Nơi Nào Có Cây Dẻ Gai

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4205
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Ở Nơi Nào Có Cây Dẻ Gai
Cô hàng xóm cau mày, nhưng không những không giận lại còn giơ ngón cái biểu thị sự ưng ý.
“Quá chuẩn!” Cô ta nói rồi bất ngờ quay sang Vũ, vừa cười vừa kéo Vũ lại gần.
“Anh… anh này còn có vẻ loser hơn tao nữa ấy. Đến đây để làm cái gì không biết. Sao không làm ở nhà hàng Pháp mà lại làm anh bếp quèn ở nhà hàng Việt Nam? Anh tìm cái gì ở đây? Không phải cứ muốn tìm là thấy đâu. Có biết lúc nào nên bỏ cuộc không?” Cô ta vừa nói vừa khoa chân múa tay.
“Biết.” Vũ chậm rãi gật đầu. Tất nhiên là Vũ biết chứ, lúc anh nên bỏ cuộc chính là lúc anh bắt đầu tất cả những chuyện này, lúc anh bước những bước đầu tiên trên con đường nhỏ ở dưới kia hơn một năm trước, Vũ cay đắng nghĩ.
“Loser thì không ai bằng tôi đâu, mọi người khỏi mất công tranh cãi.” Cô ca sĩ cuộn mình trong chăn, giơ một cánh tay lên như muốn điểm danh. “Hai người… (cô ta nhìn Vũ và cô hàng xóm) Một người có cái để đợi, một người có cái để tìm, tôi… chẳng có cái gì mà đợi hay tìm. Chỉ có thở và hát, thở và hát…” Cô ta nói nhỏ dần.
Cô phục vụ bắt chước người bạn ca sĩ, cũng giơ tay đòi phát biểu thì lập tức bị cô hàng xóm gạt đi: “Mày khỏi cần phải nói, mày loser ai cũng biết rồi.” Anh chàng đeo khuyên đen vừa hút thuốc vừa cười thành tiếng. “Nhan sắc trên năm, gia đình trên bảy, học lực tốt, mày muốn tuyển bé ngoan à?… Tương lai các bé ngoan sẽ thế nào, chưa ai biết được đâu.”
“Tao đâu có sống vì tương lai, sống vì hiện tại thôi. Ngày hôm nay, cái lúc đang nói này, tao không bị đói, không bị đòn là ok. Cả cuộc đời tao… chỉ sống vì ngày hôm nay thôi. Yêu không điều kiện (cô ta chỉ thẳng vào anh chàng đeo khuyên cười khanh khách) là cái thá gì? Tao sẵn lòng, vui vẻ làm loser để không có một người chồng như bố tao và tiết kiệm cho con tao vài lít nước mắt. Còn mày…” Cô phục vụ nhìn anh chàng đeo khuyên đen, cười khẩy.
“Một thằng loser nửa nạc nửa mỡ chứ gì?” Anh chàng đeo khuyên đen cũng bật cười. Hai người đập tay với nhau vẻ rất ưng ý.
“Nói tóm lại chỉ có mày là khá, mày không phải loser.” Anh chàng đeo khuyên đen vỗ vai cậu bartender. Cậu ta vừa hút thuốc vừa ngả người, dựa hẳn vào bàn phấn ở phía sau, nụ cười như khói.
“Vì thế nó sẽ không có vinh dự này.” Cô hàng xóm bò tới bàn phấn, gạt anh chàng bartender sang bên, mở ngăn kéo, lôi ra một hộp sơn xịt màu xanh. Cô ta nhướn người, kiễng chân lên tường một chữ “L” thật to, sau đó quay lại ném cái hộp sơn cho anh chàng đeo khuyên đen. Từng người, từng người một, tất cả hoàn thành chữ “LOSER” to đùng trên tường rồi hoan hỉ cụng ly chúc mừng. Chỉ có anh chàng bartender ngồi tư lự, chốc chốc lại rít một hơi thuốc, nhả từng làn khói trắng.
Cuối cùng, cô phục vụ trèo lên giường, kéo chăn kín đầu ngủ. Anh chàng bartender thì đeo tai nghe, vẫn ngồi dựa vào bàn phấn, mắt lim dim. Cô hàng xóm lại kiên quyết ôm chăn ra ban công ngồi và kéo Vũ theo. Anh chàng đeo khuyên đen và cô ca sĩ đành ngồi lại sát thành giường, bật ti vi xem chương trình gì đó.
Vũ cũng cuốn mình trong một cái chăn rất dày. Trời đã tạnh mưa nhưng càng về đêm càng lạnh. Một nửa khuôn mặt của Vũ hé ra từ tấm chăn bông buốt lạnh vì gió. Cô hàng xóm lặng lẽ tựa vào bậu cửa, tay vẫn cầm một ly Jack Daniel’s.
“Ngoài này lạnh lắm, không nên uống rượu”, Vũ nói khe khẽ.
Cô hàng xóm đưa ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ: “Đằng nào cũng say rồi.”
“Chưa say cũng không nên uống nữa”, Vũ nói tiếp.
“Sao anh dám chắc?” Cô ta lại uống thêm một ngụm nữa.
“Nếu say thì từ nãy đến giờ tôi đã được nghe bài Kìa con bướm vàng rồi. Chưa có ai hát bài đó dở hơn cô đâu.” Vũ khẽ liếc mắt về phía đằng sau, chỗ anh chàng đeo khuyên và cô ca sĩ đang ngồi.
“Tại nước lẩu nóng của anh đấy. Nhưng ngà ngà là đủ rồi. Sẽ ngủ ngon.” Cô ta đưa ly rượu cho Vũ, ra hiệu cho anh nhìn về phía trước.
Vũ cũng nhấp một ngụm nhỏ. Cô hàng xóm dựa đầu vào bậu cửa, mắt nhắm hờ. Vũ giúp cô kéo cao chăn lên ngang mặt rồi dựa đầu vào bậu cửa bên cạnh, nhắm mắt, cơn buồn ngủ đến nhanh kỳ lạ. Những tiếng rì rầm của anh chàng đeo khuyên đen, cô ca sĩ và tiếng ti vi xèo xèo là những âm thanh cuối cùng anh nghe thấy trước khi chìm vào giấc ngủ.
“I know you’re not gay”[5">, cô ca sĩ nói rất nhỏ.
[5"> Em biết anh không phải gay.
“And don’t have feeling for woman”[6">, anh chàng đeo khuyên đen tiếp lời ngay, hình như sau sso anh ta bậm môi vào điếu thuốc.
[6"> Và không có cảm giác với con gái.
“So you pretended to be gay.”[7"> Vũ hình dung ra cảnh cô ta khẽ cúi đầu nhìn xuống đất. Mái tóc che gần hết gương mặt.
[7"> Vì thế anh giả bộ là gay.
Không có tiếng anh chàng đeo khuyên đen trả lời, có lẽ anh ta đang chăm chú xem ti vi.
Một lát sau, có tiếng cựa mình và tiếng cô ca sĩ thở ra nhè nhẹ: “Let’s pretend I’m not a woman…”[8">
[8"> Hãy coi như em không phải con gái.
Chương 16
Di bừng tỉnh trên giường khi tia nắng cuối mùa đông rọi qua cửa sổ chiếu thẳng vào mắt cô. Anh chàng hàng xóm ngồi đối diện với cô ở bậu cửa đã biến mất như ảo ảnh. Di vội kéo chăn ngồi dậy, cố nhìn qua khe hở của tấm rèm cửa sổ. Chiếc giày và cây xương rồng vẫn đung đưa trong gió. Di thở phào nhẹ nhõm. Cô không hiểu tại sao mình lại muốn nhìn thấy anh chàng hàng xóm ngay lập tức. Không biết có phải Di sợ lợi dụng lúc cô đang ngủ anh ta mang chiếc giày bỏ trốn hay không nữa.
Anh ta đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn một mẩu giấy cài dưới gối Di.
“Tôi có việc đi trước. Đồ ăn sáng ở trên kệ bếp. Đun lại rồi hãy ăn. Cháo thịt sẽ giúp giã rượu.”
Di cầm mảnh giấy bước ra khỏi giường. Bên cạnh cô, Kimora và Thu đang ngủ ngon lành. Thằng Phương và thằng Vinh thì nằm trên nệm dưới đất, đắp cái chăn mà anh hàng xóm dùng hôm qua.
Di đun lại cháo rồi khua cả bọn dậy. Có lẽ anh ta đã dọn dẹp bãi chiến trường hôm qua trước khi ra về nên căn phòng của Di mới sạch sẽ và lau li như vậy. Cả bọn kê một cái bàn giữa phòng ngồi ăn sáng. Di ngửi thấy trong không gian mùi của gạo được ninh nhừ, thơm và ngọt, mùi của chén bát được rửa sạch đang phơi nắng trên kệ bếp, mùi của sàn gỗ mới được lau. Tất cả làm cho Di thấy khoan khoái. Di múc một thìa cháo, đưa lên miệng. Hơi ấm của cháo nóng như đẩy cái lạnh lẽo trong người Di đi hết.
Thu vừa ăn vừa xuýt xoa: “Ngon đấy nhỉ? Lâu lắm mới có người mua đồ ngon cho mình ăn.”
“Không phải mua đâu. Vũ nấu đấy”, Di nói.
“Sao mày biết?” Thằng Phương hỏi.
“Đầu bếp mà, lẩu hôm qua cũng là tự nấu.” Di múc cháo ăn ngon lành.
“Ăn từ từ thôi, còn phần em nữa chứ!” Thằng Vinh lao từ trong nhà tắm ra, ôm lấy nồi cháo.
“Của mày đây!” Thằng Phương đẩy bát cháo đã múc sẵn cho Vinh rồi kéo cái nồi về phía mình. Di nhìn ra cửa, Kimora nói ra phố một chút mà mãi không thấy quay về.
Di dọn dẹp xong thì mọi người cũng rời đi hết. Chỉ còn lại một mình, Di bước ra ban công. Cây xương rồng của cô nằm trong chiếc giày nâu bóng đã khoe cái nụ hoa bé xíu phơn phớt hồng từ lúc nào. Trong ánh nắng của buổi sớm, những cái gai nhỏ xíu nhìn cũng tràn trề sức sống. Đầu mũi giày đung đưa trong gió còn đọng lại vài giọt nước trong suốt. Cái bình tưới được treo gọn gàng ngay bên cạnh. Di nghĩ tới anh hàng xóm, bất giác mỉm cười.
Đúng lúc đó thì điện thoại trong nhà đổ chuông. Lần theo tiếng chuông, Di tìm thấy nó ở ngay kẹt cửa lối ra ban công, bên cạnh một chùm chìa khóa lạ. Di bắt máy.
Kimora ấp úng trong điện thoại: “Di còn ở nhà không?”
Di ngồi trên cái nệm giường lắng nghe từng bước chân Kimora trên cầu thang gỗ. Không giống như những bước chân trễ nải và mệt mỏi của thằng Phương, bước chân của Kimora nhẹ và nhịp nhàng. Kimora tới ngồi vào cái nệm lười đối diện với Di.
“Tôi muốn nghỉ
nghỉ một thời gian”, cô nói bằng tiếng Việt rất chuẩn xác.
Di im lặng một lúc vì bất ngờ rồi hỏi lại: “Một thời gian là bao lâu?”
“Cũng chưa biết nữa.” Cô lắc đầu và cười nói với Di.
“Di hỏi tại sao được không?” Di nhìn vào mắt cô.
Kimora chạm vào cánh tay Di như muốn Di bớt lo lắng: “Có việc muốn làm nhưng cần suy nghĩ xem mình thật sự có thể làm được không đã…”
“Hoặc có thể không nên làm”, Di tiếp lời Kimora.
Kimora nhìn lại Di, vẻ chân thành: “He’s not gonna take me this way.”[1">
[1"> Anh ấy sẽ không chấp nhận tôi như thế này.
“Kimora biết là Di đang làm gì, đúng không?” Di hỏi lại Kimora, nắm lấy bàn tay cô.
“You’re not waiting, you’re thinking just like what I’m about to do. Two years and it’s still going nowhere. I know.”[2"> Kimora cười buồn.
[2"> Cô không chờ đợi, cô chỉ đang nghĩ giống như điều tôi định làm. Hai năm mà vẫn chẳng đi đến đâu cả. Tôi biết.
Di nhìn ra ngoài ban công, cô nghĩ mình sẽ nhớ What’s Up của Kimora nhiều lắm. Bầu trời ngoài kia lại bắt đầu tối sầm. Từng mảng, từng mảng mây đen từ phía cuối chân trời đang lầm lũi trôi lại.
Di nắm chặt bàn tay lạnh buốt của Kimora.
Tối hôm đó, Kimora không tới. Ngày lễ đã qua, bầu trời thì đang nặng nề như có thể mưa bất cứ lúc nào nên trong quán chỉ có vài khách quen. Đã gần chín giờ tối. Di ngồi duỗi chân trên sofa, đọc đi đọc lại một trang sách cũ. Thằng Phương ngồi cạnh, bắt tréo chân hút thuốc. Thỉnh thoảng, nó nhìn ra cửa trong lúc miệng lẩm nhẩm theo một câu hát phát ra từ đĩa nhạc quen thuộc.
“Ngày mai tao có lịch đi chụp”, Di nói bâng quơ.
“Ảnh cưới trong thời tiết này á?” Thằng Phương nhả khói.
Di gật đầu: “Cái bọn đang yêu đều là lũ điên dở cả. Câu này của mày đấy.”
Thằng Phương cười rồi lại nhìn ra cửa.
“Nghỉ một thời gian rồi.” Di lật sang trang sách tiếp theo.
Thằng Phương không nói gì như không quan tâm đến câu nói của Di. Nó thở ra thật dài, nửa như nhẹ nhõm, nửa như chán nản.
“Anh đầu bếp bao giờ về? Tao muốn ăn cái gì nóng nóng.”
“Vũ!” Di trả lời, cũng nhìn ra cửa.
Cả hai không hề biết Thu đang bước về phía mình.
“Nhìn ra cửa như thế không làm cho khách nhiều lên đâu mà sẽ làm cho người ta sợ chết khiếp, không dám vào đấy.”
Di và thằng Phương cùng ngẩng lên nhìn nó, dửng dưng. Thu cúi người sát mặt hai đứa, vẻ như đang quan sát mặt cả hai thật kĩ.
“Chúng mày có biết nhìn chúng mày kỳ dị lắm không, nhất là lúc hai đứa cùng ngồi ở một chỗ ấy. Ngồi tách ra ngay!” Nó nói xong thì chen vào giữa.
Thằng Vinh cũng bước lại nhập hội. Nó ngồi phịch xuống bên cạnh Phương, nhăn nhó: “Muốn ăn cái gì nóng nóng quá, anh gì đấy về chưa nhỉ?”
Không để nó nói hết câu Di ngắt lời: “Vũ… chưa về.”
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, hun hút trước cửa quán. Di thò tay vào túi áo năm lấy chùm chìa khóa. Mười giờ kém rồi, có khi giờ này anh ta vẫn chưa thể vào nhà. Chắc anh ta sẽ không nghĩ đến chỗ Di đầu tiên. Di đứng dậy, quàng cái khăn len xanh, kéo mũ áo trùm kín đầu.
“Đi đâu đấy?” Thu hỏi.
“Đi tìm nồi canh nóng”, Di trả lời.
Di bước chầm chậm lên cầu thang, tay lúc lắc chùm chìa khóa trong túi áo và thầm nghĩ, hy vọng anh ta đã về tới. Càng tới gần, Di càng nghe rõ tiếng bước chân và đi đi lại lại. Cô mừng rỡ muốn tới cửa nhà Vũ thật nhanh nhưng đứng ở cửa không phải là anh ta mà là một phụ nữ trung niên, tay xách chiếc túi du lịch đơn giản, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhìn thấy cô đang cầm chùm chìa khóa trong tay, người phụ nữ bèn dừng lại....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
» Vợ yêu, xin dừng bước !
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
» Truyện teen – Hợp đồng yêu Full
» Truyện Teen Em Đúng Là Đồ Du Côn Full
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Ring ring