“Anh em mình lên phòng tắm rửa, lát xuống nấu nướng anh nhé!” Dũng lúc lắc chùm chìa khóa. Chú rể vội phân trần: “Vì không biết có anh đi cùng nên em chỉ book hai phòng thôi, nhưng phòng của các anh chị là phòng đôi, hai người ngủ một giường vẫn được.” Anh chàng hàng xóm gật đầu vẻ ái ngại. Mọi người lục tục lên cầu thang, anh ta chơ vơ đi cuối hàng vì không mang đồ đạc gì cả.
Nước nóng khiến cho cơ thể như bừng tỉnh. Di đứng dưới vòi hoa sen hồi lâu, hương thơm man mác của loại dầu gội hay dùng bỗng nồng hơn trong làn khói ẩm. Đầu óc Di mệt mỏi nhưng nhẹ bẫng. Tất cả giống như một cuộc thanh tẩy và xông hương vậy.
Lúc Di bước ra ngoài thì Chi đã ngủ quên trên ghế bành tự lúc nào. Anh hàng xóm và Dũng chắc xuống sử dụng phòng tắm dưới nhà cho nhanh. Di bật nước nóng đầy bồn, đánh thức Chi dậy, bảo nó ngâm mình rồi vừa lau tóc vừa bước xuống nhà.
Trong bếp vọng ra những tiếng lạch cạch. Anh chàng hàng xóm đứng quay người lại phía Di đang nêm nếm cái gì đó trên bếp, từng cử động vô cùng linh hoạt. Anh ta xoay sang trái, giã cái gì đó, hương thơm nồng của sả, của tỏi, của hành, của quế cùng mùi cay lựng của ớt bay lên. Anh ta lại xoay sang phải lạng những lớp thịt cá mỏng trong suốt, bày thành vòng tròn trên đĩa, ở giữa để một bông hồng bằng cà chua. Đó là lần đầu tiên Di nhìn kĩ anh ta. Anh ta có vẻ tầm tuổi Di nhưng nhìn rất trẻ, khá cao lớn, vai rộng và cường tráng, sống mũi cao nhưng hơi dài, đôi môi nhỏ, phần môi dưới hơi hướng ra ngoài, lúc nào cũng như đang thả lỏng. Đặc biệt nhất là đôi mắt, to đen và hàng mi dài, đôi mắt đáng ra phải là của một mĩ nữ nhưng lại được đặt dưới đôi lông mày rậm dài, hoang dã. Sự kết hợp khó hiểu đó của tạo hóa khiến anh ta nhìn vừa nam tính lại vừa ngây thơ. Nhìn anh ta giống như một cái sofa rộng và dài, không cầu kì, tối giản về đường nét nhưng lại đảm bảo một chỗ nằm thoải mái và êm dịu. Những cử động nhanh, khéo léo và liên tục của anh ta khiến Di không rời mắt được. Gương mặt anh ta lấm tấm mồ hôi nhưng tươi tỉnh, vẻ e dè biến mất, thay vào đó là sự tự tin và một chút say mê.
Anh hàng xóm bê nồi nước lẩu, quay lại đặt xuống bàn. Anh ta vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc sáng, tóc mái áp vào trán, mặt hồng lên vì lửa bếp, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Di.
“Cần tôi giúp gì không?” Di nhẹ nhàng lên tiếng.
“Tôi xong hết rồi. Chỉ cần xiên thịt vào que rồi nhóm bếp nữa thôi. Cô vừa tắm xong, đừng vào đây, ám mùi.” Anh ta xua tay.
“Sao anh không đợi mọi người xuống đã?” Mặc kệ lời anh ta nói Di tiến vào bếp.
Anh hàng xóm cười, đôi mắt hơi nheo lại: “Người ta chỉ vào bếp xong mới tắm, chứ ai lại tắm xong rồi vào bếp bao giờ.”
“Vậy đầu bếp các anh đều để bẩn như thế rồi vào bếp nấu đồ ăn à?” Di đã đứng ngay sát anh ta, mùi mồ hôi lẫn mùi gia vị từ người anh ta tỏa ra nồng nồng. Đột nhiên anh ta nắm lấy hai cổ tay Di. Mặc cô ngơ ngác, anh dùng những ngón tay dài và rắn chắc của mình mở rộng hai bàn tay cô trên chậu rửa, xoay vòi nước. Một dòng nước giá lạnh chảy qua bàn tay anh rồi tràn xuống tay Di. “Chúng tôi luôn giữ bàn tay sạch.” Anh ta nhìn Di ân cần. Ánh nhìn ấm áp đó khiến Di thấy mình như bé lại. Trong một phút người đứng trước mặt Di dường như không còn là anh hàng xóm vụng về, đầy e ngại sáng nay gõ cửa nhà cô xin giày nữa. “Nếu cô đã vào đây rồi thì giúp tôi xiên thịt nhé, để tôi nhóm bếp, việc này chắc cô thành thục lắm.” Anh ta chỉ âu thịt đã được tẩm ướp rồi bê bếp than củi ra sân.
Di ngồi cạnh anh hàng xóm bên cái bàn nhỏ bà chủ nhà kê sẵn ở giữa sân. Anh ta hì hụi thổi lửa từ cây củi mồi. Di bắt đầu xiên thịt. Anh ta ngồi xoay lưng lại với cô, những đốm lửa lóe lên rồi lan ra như những mảnh sáng li ti trên thanh củi. Ánh sáng gợi nhắc hình ảnh những bóng điện nhìn từ phía xa đang từ từ bật sáng khi bóng chiều tàn dần trong thành phố. Nhiều buổi chiều của những năm về trước, Di ngồi bên ban công xiên thịt vào que nướng, thằng Phương lười nhác ngồi bên Nhã trong nh
nhà chờ Nhã gọt hoa quả. Nhắm mắt lại Di vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân anh di chuyển trong lúc bê mấy chai bia ra cạnh chỗ cô ngồi rồi châm thuốc hút. Lúc nào anh cũng quay người sang bên phải vì sợ khói thuốc làm Di nhăn mặt. Di quen với gương mặt nhìn từ phía bên phải của anh hơn. Ở bên đó, phần tóc mái dài hơn, che khuất đuôi mắt, sống mũi cao có dấu mờ mờ của chấm mụn ruồi, khóe miệng hơi trễ xuống khi ngậm điếu thuốc. Giây phút đó Di quên mất mình đang sống trong những ngày hiếm hoi anh ở nhà, cứ ngỡ rằng anh cứ ngồi đó mãi, chỉ cần mở cửa bước ra ban công là thấy. Anh nói rằng không ai làm thịt xiên nướng ngon như Di, kể cả ông già ở phố Tàu với bàn tay thoăn thoắt phồng lên bởi hơi nóng lửa than. Mọi người ăn thịt nướng vào những ngày hè nóng bức với bia ướp đá, vào những ngày đông lạnh giá với rượu gạo trắng cho đến khi quần áo ám mùi. Có lần anh gọi điện bảo anh nhớ mùi nước mắm, mùi thịt nướng ướp nước mắm ngọt hơn và đậm hơn mùi thịt nướng ướp nước tương hay ướp ca ri ở bên đó. Di và anh không gặp nhau nhiều, có lúc ngoài hình ảnh gương mặt anh nhìn từ phía bên phải ra, tất cả còn lại trong Di đều có vẻ quá mơ hồ. Có thể trong lúc đó anh đã đổi một kiểu tóc mới, cạo râu thường xuyên hơn, không còn mặc áo ngắn tay và đeo cái vòng da nâu nữa. Ngoại hình của họ thay đổi theo thời gian và theo thời tiết trong năm, bởi vậy họ nhớ nhau bằng những thứ không thay đổi khác: giọng nói và mùi hương. Có lần một người bạn nói với Di rằng anh đang theo đuổi một cô gái mới chuyển đến ở tầng ba khu học xá. Thỉnh thoảng thay vì đi thang máy lên tầng tám, anh lại leo bộ lên tầng ba, đứng tần ngần hồi lâu trước ban công phơi đầy quần áo của cô gái đó. Hết một tháng thì anh dừng lại, chưa nói với cô gái kia lời nào, mặc cho cô đợi chờ mỏi mắt. Cuối cùng, khi anh biến mất tăm, cô gái đã vô cùng tức giận, giận anh sao nhút nhát đến vậy, đứng trước cửa phòng người ta gần tháng trời mà không dám làm quen. Cô đến gặp anh, hỏi cho ra lẽ thì anh trả lời rằng: “Vì cô đã thay loại nước xả vải mới, không phải là loại nước xả vải mang từ Việt Nam sang, không phải loại mà bạn gái tôi hay dùng.” Có nhiều chuyện mà thời gian trôi qua, lâu dần Di không còn nhớ nữa, chỉ có những điều nhỏ nhặt như vậy vẫn đâu đó lẩn khuất, in rõ trong đầu óc cô, như tiếng thở của anh xen lẫn những âm thanh lạo xạo từ những cuộc điện thoại đường dài chẳng hạn.
“Thịt đã xong chưa…?’’ Anh hàng xóm quay lại nhìn Di, bên cạnh anh ta bếp lửa đã đỏ hồng. Câu hỏi của anh ta ngưng lại ở cuối câu vẻ hơi bối rối.
“Di”, Di tiếp lời.
“Ờ, Di.” Anh ta lẩm nhẩm, quệt mồ hôi trên trán. Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn vàng yếu ớt ở sân, mặt anh hàng xóm hiện ra đầy những vết nhọ nhem. Những vết nhọ bị cánh tay quét qua loang trên mặt thành những khoảng đen mờ mờ. Di bật cười. Anh ta nhìn cô, có vẻ gì đó như ngỡ ngàng nhiều hơn là bực bội.
Những xiên thịt nướng cháy xèo xèo trên bếp lò hồng rực.
“Trời ơi, hai người siêu quá, em mới vào bếp nhìn nồi lẩu mà choáng váng luôn.” Dũng xuất hiện ở đằng sau họ, cùng với Chi và cô dâu, chú rể. Mọi người nhìn những xiên thịt nướng và bếp than đỏ hồng vui sướng.
“Hôm nay phải làm một bữa ra trò mới được, anh Vũ đúng là anh hùng cứu đói, lát nữa em sẽ mời anh vài chén.” Chú rể hào hứng, lanh chanh lại bê cái bếp than để chính giữa bàn.
Món ăn làm mọi người thích thú nhất ngày hôm đó là món cá hồi nướng bơ theo kiểu Pháp nhưng lại được bọc lá chuối và rắc lá chanh xắt sợi. Di thì nhớ nhất hương thơm của tất cả các loại gia vị trong cái cối nhỏ mà anh hàng xóm đều tay giã. Hương thơm đó khác hẳn với hương thơm của những xiên thịt nướng ở nhà. Đã lâu lắm rồi Di không ăn thịt nướng của bất kì người nào làm, lâu đến nỗi Di mặc nhiên nghĩ rằng vị thịt nướng là phải như vậy, giống như nhiều thứ khác với Di sẽ không bao giờ thay đổi. Những tiếng thở đều đều và âm thanh lạo xạo của những cuộc điện thoại đường dài cũng vậy. Khi áp tai vào điện thoại và lắng nghe những tiếng thở đó, Di cứ nghĩ mãi về mùi hương tối nay mà không để ý anh hàng xóm cũng đã bước ra ban công. Anh ta nói gì đó với ông chủ rồi cúp máy.
“Cô làm gì ngoài này vậy? Lạnh quá, mọi người ngủ hết cả rồi.”
Di giơ chiếc điện thoại vẫn áp bên tai lên. “Còn anh?” Di hỏi.
“Tôi không ngủ được, mà tôi đâu thấy cô nói gì.”
“Tôi chẳng biết nói gì cả.”
“Vậy cúp máy đi.”
Di cười, hạ chiếc điện thoại xuống, nắm trong tay nhưng không tắt máy.
“Sáng mai tôi về sớm.” Cơn gió lạnh thổi tới làm anh ta so vai. Anh ta nhìn Di đang chậm chạp dùng cả bàn tay vuốt tóc về hai bên má rồi bước tới gần cô hơn.
“Anh muốn uống gì không?” Di hỏi rất lơ đãng.
“Chờ tôi một chút.” Anh ta nói rồi đi mất. Một lúc, Di đứng với cái điện thoại nắm hờ trong tay, những tiếng rộn rạo vẫn phát ra đều đặn từ ống nghe. Đêm ở nơi này quá lạnh. Cái lạnh như hòa tan mọi xúc cảm. Người ta như tan vào sương đêm.
Anh hàng xóm trở lại với hai cốc trà nóng, thứ trà thảo dược anh ta tìm thấy trong bếp. Di nhấp một ngụm nhỏ, nghe vị cam thảo ngọt ngọt tê tê nơi đầu lưỡi, đánh thức mọi giác quan.
“Anh ở đó lâu chưa?” Di hỏi anh ta mà không nhìn.
“Ở đâu cơ?” Anh ta vừa xoay xoay cốc trà trong lòng tay vừa nói.
“Ban công nhà đối diện.”
“Một năm, sáu tháng, hai mươi tám ngày.” Anh ta vừa trả lời vừa nhìn đám lá của cây hạt dẻ dưới sân chập chờn trong vùng sáng leo lét của bóng đèn hắt ra từ ban công.
Di nhìn anh chàng có vẻ ngạc nhiên, anh ta nhún vai, uống một ngụm trà.
“Còn cô?”
“Hai năm lẻ mấy ngày kể từ lúc tôi không còn đếm nữa.”
“Chà, lâu vậy rồi cơ à?”
Di khẽ gật đầu rồi cả hai cùng nhìn về phía trước. Phía trước là bầu trời đen thẫm, mảnh trăng cuối tháng mỏng manh, vàng lợt. Cây hạt dẻ dưới sân xạc xào trong gió.
Chương 11
Vũ trở về thành phố buổi sáng ngày hôm sau. Cô gái sofa gật đầu với anh rồi chui lên xe ngồi trước, ngả đầu vào cửa sổ, kéo khăn che mặt trong lúc anh tạm biệt mọi người. Chuyến xe khách vắng vẻ trồi lên thụp xuống trên con đường gập ghềnh, Vũ chập chờn trong giấc ngủ với hình ảnh những tán lá xao xác, đôi mắt cô hàng xóm bất động nhìn về phía trước và mảnh trăng khuyết như dấu móc mờ nhạt trên bầu trời đêm, dường như với nó, bầu trời chỉ là một điểm treo tạm bợ. Sáng hôm đó Vũ có lớp dạy riêng với EJ. Hôm nay Vũ dạy EJ cách pha chế các loại mắm dùng cho món ăn mà cậu muốn học, sau đó dẫn EJ đi chợ để cậu tự tay mua tất cả các loại mắm cho mình. Vũ nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, EJ đã bụm miệng muốn nôn khi Vũ mở lọ mắm tôm để trên bàn. Anh chàng cao gần mét chín với gương mặt đàn ông còn hằn dấu vết mờ mờ của bộ râu quai nón kéo vạt áo chemise lên che mũi, một tay ôm bụng. Vũ nhìn rõ từng đợt, từng đợt phản ứng của dạ dày cuộn lên trên cần cổ EJ và cậu khó nhọc thở. Cả ngày hôm đó, EJ không rời lọ mắm tôm. Cậu đeo khẩu trang và nghiên cứu nó như một nhà khoa học thực thụ mặc cho đôi mắt xanh đỏ hoe vì sự phản đối cực lực của khứu giác. Nếu Vũ không ngăn cản, có thể cậu sẽ ôm cả lọ mắm tôm đi ngủ. Vũ chưa bao giờ thấy người nào có kiểu quan tâm đến ẩm thực kỳ lạ như EJ. Trong tất cả những ngày ở Hà Nội, trừ ba buổi học riêng với Vũ, EJ đi khắp nơi để ăn tất cả những món Việt mà người ta đồn đại là ngon. Một ngày có thể ăn tới tám bữa, ăn, chụp ảnh và ghi chép không mệt mỏi. EJ không đi thăm di tích, không đi ngắm cảnh đẹp, cậu lúc nào cũng ăn. Vũ không có quyền được thắc mắc về học viên của mình. EJ đã đích thân chọn Vũ và yêu cầu được học riêng, Vũ chỉ biết như vậy. Cậu thân thiện, đơn giản, thậm chí có phần phóng khoáng nhưng lại rất quyết liệt với những yêu cầu trong lúc thực hành. EJ khác hoàn toàn những học viên khác của Vũ, những người mà có thể khi rời Việt Nam bài học trên căn gác của khách sạn về những món ăn Việt mà họ thích thú chỉ còn là một trải nghiệm du lịch đáng nhớ mà thôi....

Phone: 01657595739 