- Còn em, em có mục tiêu gì? – Anh cúi đầu, khóa chặt môi cô. Trời ạ, cô ăn bao nhiêu ớt mà môi lại cay như vậy.
- Mục tiêu của em là...
Chưa kịp nói hết câu thì lưỡi anh đã cuốn sâu vào trong miệng cô. Đầu tiên cô đáp trả lại một cách bị động, sau đó dưới sự triền miên quấn quýt của môi lưỡi anh, hơi thở của cô dần hỗn loạn.
- Tiểu Nhạn, chúng ta cũng nên có con rồi. Sinh cho anh một đứa con gái giống em nhé?
- Chúng ta... – Giọng nói trầm khàn của anh khiến cô run lên, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai cô.
- Anh rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của em hồi nhỏ... lanh lợi, tinh quái, thông minh, kiên cường... – Nụ hôn của anh càng lúc càng nồng nàn, gấp gáp.
Mặt Bạch Nhạn nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Gió đêm thổi tóc cô tung bay.
Sinh một đứa con, đứa con của anh và cô, để tình yêu được tiếp nối.
Có sinh không?
Tại sao lại không chứ?
Cô đưa tay vòng qua cổ anh, để anh bế cô đi qua mảnh sân nhỏ vào phòng ngủ. Anh không bật đèn, nhưng qua khung cửa sổ không rèm, ánh trăng lấp loáng như nước chập chờn lay động, khiến cửa phòng chìm trong một màn huyền ảo, mơ hồ.
- Tiểu biệt thắng tân hôn. Cách xa nhau bốn tháng, đến tu sĩ cũng phải phát điên. Bà xã... có nhớ anh không? – Anh đặt cô nằm lên chiếc giường rộng rãi rồi nhanh chóng cởi quần áo của cả hai. Làn da trần của cô tiếp xúc với lớp ga giường mát lạnh, sự tiếp xúc ấy kích thích cô, khiến hơi thở của cô trở nên gấp gáp.
- Chúng ta đâu có xa cách, bốn tháng qua luôn dính với nhau như hình với bóng còn gì. – Nhắc đến chuyện này đúng là hơi xấu hổ.
- Như hình với bóng là thể xác, chứ không phải trái tim em.
Cô đau lòng vuốt ve gương mặt anh:
- Bây giờ thì sao?
- Bây giờ, chúng ta ở bên nhau. – Cô vừa dứt lời thì người anh đã đè lên người cô, dịu dàng tiến sâu vào cơ thể cô, từng nụ hôn nóng bỏng phủ khắp người cô, cô không còn có thể nghĩ thêm được điều gì nữa...
Tất cả đều hết sức tự nhiên.
- Sao em không nói gì nữa? – Khang Kiếm tì cằm lên đầu cô rồi khẽ lay vai cô.
- Em đang nghĩ tới chuyện tối qua. – Bạch Nhạn thở một hơi thật sâu, xoay người nằm lên ngực anh.
- Tối qua, có được không? – Anh khẽ hỏi, giọng khàn đặc.
- Được! – Cô thành thật gật đầu, không hề thẹn thùng – Ở bên anh, làm gì cũng tốt.
- Bà xã, đây là lời tỏ tình cảm động nhất mà anh được nghe đấy.
Cô cười bẽn lẽn:
- Chẳng lẽ hồi trước em lại sơ ý đến thế?
- Không phải, mà là sáng nay được nghe câu này của em, anh thấy rất ấm lòng. Bà xã, bây giờ anh rất tự tin với cuộc hôn nhân của chúng mình, anh tin rằng dù có gặp chuyện gì đi nữa thì chúng mình vẫn luôn kiên định không thay đổi, sẽ không lo được lo mất nữa, đúng không em?
- Đúng, không có trở ngại nào là không vượt qua được.
Anh nâng cằm cô lên, nhìn cô rồi nói với vẻ hết sức nghiêm túc:
- Theo anh lên tỉnh gặp bố mẹ nhé!
Cô gật đầu không chút do dự:
- Vâng!
- Có thể mẹ anh sẽ nói những lời khó nghe, có thể bố anh sẽ không được nhiệt tình cho lắm, nhưng em phải tin ở anh, không được phép có bất kỳ sự dao động nào.
Bạch Nhạn cười:
- Khang Kiếm, mấy chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến em cả, mấy năm nay em đã miễn dịch từ lâu rồi.
- Không giống nhau đâu, Tiểu Nhạn. Người ngoài nói lời ác độc đến đâu em cũng có thể coi như gió thoảng bên tai, nhưng lời nói của người nhà có thể em sẽ để tâm, bởi vì em quá coi trọng sự công nhận của họ. Anh đã tiêm vacxin dự phòng rồi, đến lúc đó em không được nói một đằng làm một nẻo.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, khóe môi Bạch Nhạn khẽ cong lên:
- Sông có khúc người có lúc. Chỉ cần là vì anh, bây giờ chuyện gì em cũng có thể chịu đựng được. Hơn nữa anh tin tưởng em thêm một chút được không, chưa biết chừng họ sẽ nhanh chóng thích em thôi. Em không phải người hiền lành đâu, em là hồ ly tinh, giỏi nhất là mê hoặc người khác đó.
Ngoài cửa sổ mặt trời dần ló rạng, nhiệt độ trong phòng tăng lên theo. Lòng Khang Kiếm như có cơn bão tràn qua cuộn sóng tung trời.
Anh thật sự không còn gì phải lo lắng nữa.
Hơi thở của anh thoáng run rẩy, anh đưa tay ôm chặt người con gái trước mặt vào lòng, không bao giờ muốn buông ra.
Anh vùi mặt vào vai cô, phải cố gắng hết sức anh mới có thể nén nổi nước mắt.
Trên trời cao, những tán mây thấp đã bị gió thổi tan, từ giờ trở đi sẽ chỉ có những khoảnh khắc trời quang mây tạnh đẹp đẽ.
Sau khi ly hôn, sau khi chia ly, họ trải qua vô số sự giày vò, cuối cùng cũng có thể nắm tay nhau bước sang một trang mới.
Hôm sau, Liễu Tinh và các bạn đồng nghiệp trở về Tân Giang để đi làm. Cảm thấy Bạch Nhạn vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nên Khang Kiếm quyết định sau khi họ lên tỉnh kết hôn xong, cô mới quay trở lại bệnh viện làm việc.
Liễu Tinh không nỡ rời xa Bạch Nhạn, cũng không nỡ rời xa Giản Đơn, lúc chia tay, cô nàng cứ không ngừng lau nước mắt. Khang Kiếm nói đùa rằng nếu cô nàng muốn tới ủng hộ sự nghiệp y học của huyện Vân thì anh nhiệt liệt hoan nghênh. Nghe xong Liễu Tinh cứ liếc nhìn Giản Đơn, thật sự cũng có chút động lòng.
Nhìn chiếc xe mất hút trong tầm mắt, Bạch Nhạn cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự thoải mái. Bây giờ cô giống như một con sâu gạo nhàn rỗi cả ngày, nhưng có thể ở bên Khang Kiếm, và sống cuộc sống hai người ngọt ngào như đang đi nghỉ thì cũng chẳng tệ chút nào. Cô không phải là mẫu phụ nữ yêu sự nghiệp nên không cảm thấy có gì vướng mắc.
Khang Kiếm nhắc cô nên tới thăm bà Bạch Mộ Mai.
Lúc nghe Khang Kiếm nói bà Bạch Mộ Mai bị bệnh và tất cả những gì bà đã làm cho cô, cô thật không dám tin lời anh.
- Là thật đấy, Tiểu Nhạn, em đi thăm bà ấy đi, gần đây bà ấy gầy đi nhiều lắm. – Khang Kiếm trịnh trọng nói.
Từ trước tới giờ Bạch Nhạn chưa từng coi chuyện cắt đứt quan hệ mẹ con với bà Bạch Mộ Mai là thật. Bà ngoại đã qua đời từ mấy năm trước, bà Bạch Mộ Mai không qua lại với mấy người anh trai, người thân thực sự của bà chỉ có mình cô. Nhưng bạn khác giới của bà lại rất nhiều, đây cũng là một nguyên nhân khiến bà không cần đến sự quan tâm của cô.
Bà Bạch Mộ Mai không hề cô đơn, cái bà ấy có chính là những người yêu thương bà.
Nhưng Bạch Nhạn vẫn không thể cắt đứt với bà, bởi vì dòng máu của bà đang chảy trong người cô.
Khang Kiếm đã sớm gọi điện cho bà Bạch Mộ Mai báo tin Bạch Nhạn tỉnh lại, bà ừ một tiếng rồi không tới nữa.
Bạch Nhạn cười chua chát, nếu cô không bị bệnh, có lẽ bà ấy sẽ chẳng nhớ rằng mình có đứa con gái này.
Còn chưa quyết định xem có nên đi thăm bà Bạch Mộ Mai hay không thì Bạch Nhạn bỗng nhận được điện thoại của Khang Kiếm báo tin bà Bạch Mộ Mai bị ngất xỉu khi đang dạy ở Trung tâm Đào tạo.
Cầm điện thoại trong tay, cô đứng sững như trời trồng, đầu óc trống rỗng, như đột nhiên mất đi trí nhớ, lại giống như khả năng tư duy bị tổn thương. Cô liên tiếp hít vào những luồng khí lạnh, ngực căng lên đau nhức.
Một Bạch Mộ Mai yêu kiều tha thướt, nghiêng nước nghiêng thành, suốt ngày uống canh thuốc bổ như tưới hoa tại sao lại có thể ngất đi được?
Cô thẫn thờ đứng suốt mấy giây rồi mới vội vàng chạy tới bệnh viện.
Tới bệnh viện, cô thấy bà Bạch Mộ Mai vẻ mặt bình thản nằm trên giường bệnh truyền nước, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Khang Kiếm và viện trưởng từ phòng xét nghiệm đi ra, vẻ mặt nghiêm trọng.
Khang Kiếm kéo Bạch Nhạn sang một bên:
- Hồi đầu năm chúng tôi phát hiện bà ấy có khối u ác tính, chúng tôi đề nghị bà ấy nhập viện làm hóa trị nhưng bà ấy từ chối. Bây giờ khối u đã di căn ra khắp cơ thể, ngay cả trong xương cũng có tế bào ung thư. – Viện trưởng nói.
Mắt Bạch Nhạn tối sầm lại:
- Vậy... còn có cách nào không?
Viện trưởng nở nụ cười méo xệch:
- Chỉ có thể cố gắng để bà ấy không phải chịu đau đớn như vậy thôi!
Bạch Nhạn đột nhiên gỡ tay Khang Kiếm ra chạy thẳng vào phòng bệnh.
Căn phòng im lặng như tờ, chỉ có những tiếng u u không biết vọng ra từ đâu. Bạch Nhạn cảm thấy cổ mình lạnh buốt.
Bà Bạch Mộ Mai ngước đôi mắt đẹp đã mất đi ánh lấp lánh nhìn cô với vẻ thản nhiên:
- Con đến rồi à!
- Tại sao mẹ không chịu điều trị? Sắc đẹp quan trọng đến thế sao? – Bạch Nhạn rất muốn hỏi một cách thật đanh thép, nhưng vừa lên tiếng cô đã thấy nghẹn ngào.
- Với một người đẹp như mẹ, duy trì vẻ đẹp đúng là một chuyện hết sức to tát. – Bà Bạch Mộ Mai chau mày vẻ trách móc – Con cũng phải học theo mẹ một chút, đừng tưởng còn trẻ thì muốn ăn mặc tùy tiện thế nào cũng được. Phụ nữ từ hai mươi lăm tuổi trở đi là phải bắt đầu chăm sóc nhan sắc, anh chàng kia của con rất được, muốn túm chặt lấy cậu ta thì con phải làm cho mình nổi bật hơn mọi người.
- Con không mất tự tin đến mức chỉ có thể dựa vào nhan sắc để thu hút người khác như mẹ đâu, tình cảm của bọn con là tình yêu, tình yêu đấy, mẹ có không?
Hai vai bà Bạch Mộ Mai bỗng rũ xuống, bĩu môi trào phúng:
- Mẹ còn chưa gặp được người đàn ông nào như thế.
Lòng Bạch Nhạn rối bời như trăm mối tơ vò. Từ nhỏ cô đã không thân thiết với bà Bạch Mộ Mai, thậm chí còn ghét và tránh xa bà như dịch bệnh. Sau khi đi làm, nếu tránh được mặt thì cố tránh. Nhưng giờ nhìn thấy bà như vậy, tim cô như bị dao cứa, cô muốn hét lên nhưng cổ họng lại khản đặc, chỉ có miệng là mở ra.
- Từ trước tới giờ trong mắt mẹ chỉ có đàn ông, không hề có đứa con gái này. – Cô đau khổ ngồi phịch xuống ghế – Mẹ không nhìn ra điểm tốt của con. Con vừa mới được hạnh phúc thì mẹ lại...
Cô nghẹn ngào không nói nên lời.
- Mẹ đã hỏi bác sĩ rồi, nếu làm phẫu thuật cũng chỉ có thể sống thêm được hai ba năm nữa, nhưng mẹ sẽ phải biến thành một người đàn bà xấu xí không ngực không tóc. Nếu vậy mẹ thà chết còn hơn. Cả đời này mẹ được đàn ông nâng niu trong lòng bàn tay, chỗ nào đẹp cũng đã đi, quần áo hàng hiệu gì cũng đã mặc, thứ gì ngon cũng đã đều ăn hết rồi, không còn gì nuối tiếc nữa. Mẹ không mong ước gì cao xa, chỉ mong sống xinh đẹp, chết đi rồi cũng vẫn xinh đẹp.
- Máu trong người mẹ nhất định là máu lạnh. – Bàn tay đặt trên đầu gối của Bạch Nhạn trắng nhợt không còn một chút máu.
- Mẹ không cần nhiệt huyết. – Cảm nhận được sự đau khổ trong giọng nói của cô, bà Bạch Mộ Mai mỉm cười yêu kiều – Mắt con tốt nên chọn cho mình được một người đàn ông tốt, cớ gì mẹ phải tham dự vào? Thôi thôi, đừng nói những lời mẹ không thích, mẹ cũng chẳng còn được mấy ngày, con phải ở đây với mẹ đấy!
- Sao không đi tìm mấy người đàn ông cưng chiều mẹ mà bảo họ ở với mẹ ấy? – Bạch Nhạn lườm bà không chút thiện cảm.
- Bạch Nhạn, con đúng là hòn đá cứng đầu ủ mãi không ấm được! – Bà Bạch Mộ Mai thở dài.
Ôm một bụng tức ra khỏi phòng bệnh, Bạch Nhạn đứng trong ánh nắng thở dốc từng hồi, vai bỗng bị đập khẽ một cái, cô quay lại. Là Khang Kiếm....

Phone: 01657595739 