Old school Swatch Watches
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -phần cuối

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2957
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -phần cuối

Khang Kiếm ngửa mặt lên trời than thầm.

Đèn đầu giường phụt tắt, trong phòng tối đen như mực, yên ắng tới mức chỉ có hơi thở phập phồng của hai người.

- Ông xã, em rất thông cảm với anh, nhưng em cũng chẳng làm thế nào được. – Bạch Nhạn nghiêng người, khẽ khàng thổi một làn hơi nóng hổi vào tai anh.

- Ừ! – Khang Kiếm buồn bực gật đầu, đau lòng vuốt má bà xã.

Người ta đều nói phụ nữ sau khi mang thai sẽ xấu đi, sao bà xã anh mang thai rồi, da dẻ không những nhẵn nhụi, mịn màng hơn trước, ngực to ra, mông tròn lẳn, mà đến giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Một tiếng nói thỏ thẻ hay một cái liếc mắt là lập tức khiến tim anh ngứa ngáy như bị mèo cào.

- Mẹ cũng vì nghĩ cho em bé thôi, anh... có thể nhịn được. – Sếp Khang mím môi.

- Ông xã, anh thật tốt! – Bạch Nhạn thủ thỉ.

Một lát sau.

- Ông xã? – Cô lại gọi.

- Hửm? – Khang Kiếm dịch về phía cô, còn không quên ngoái ra ngoài cửa, lòng thấp thỏm.

- Vừa rồi anh còn chưa mặc quần cho em. – Hơi thở Bạch Nhạn vấn vít như hoa lan.

Đùng, máu huyết toàn thân sếp Khang dâng trào, tro tàn dưới gót chân ngay lập tức lại bừng bừng bốc cháy.

- Anh để quần lót ở đâu? Có ở dưới gối của anh không? – Giọng Bạch Nhạn rất thấp, mơ hồ không rõ, nhưng sếp Khang lại nghe rành rành từng câu từng chữ.

- Bà xã... – Trong bóng đêm, anh túm được bàn tay đang sờ mó không ngừng của cô, kéo cô vào trong chăn mình.

Hương thơm mềm mại, đến Liễu Hạ Huệ cũng phải phát điên.

- Ông xã, cửa còn mở kìa!

Bàn tay sếp Khanh đã nhanh chóng trượt từ đùi non của Bạch Nhạn xuống dưới, cô chu đáo nhắc nhở anh.

- Để anh đi khóa cửa.

- Mẹ thính tai lắm, sẽ nghe thấy đấy.

- Bà xã... – Sếp Khang gục lên gáy Bạch Nhạn, khóc không ra nước mắt.

- Ông xã, lúc ở huyện Vân, nếu buổi tối rất nhớ rất nhớ em thì anh giải quyết thế nào?

Sếp Khang ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, trong bóng đêm, mặt anh bỗng đỏ như tôm luộc.

- Con nít đừng hỏi lung tung. Đi ngủ, đi ngủ đi.... – Sếp Khang buồn bực đẩy hai bàn tay đang mò mẫm trên ngực anh ra.

- Ừm... – Bạch Nhạn lại thở dài – Ông xã, em nói thật cho anh biết, thật ra em cũng rất nhớ cà rốt đó.

- Bạch Nhạn...

Khang Kiếm nghiến răng ken két, cô nhóc này tối nay đúng là muốn xông vào chỗ nước sôi lửa bỏng mà, rõ ràng biết lòng anh đang bị thiêu đốt, còn cố tình bỏ thêm dầu vào lửa.

- Nhưng mà không thể nhớ. – Bạch Nhạn nháy mắt ma mãnh, dựa vào ngực anh, cắn vào vòm ngực rắn chắc của anh, mút mát một lúc rồi mới lưu luyến rời ra. – Ngủ ngon nhé, cà rốt.

Cô dịu dàng ôm một cái, rồi lại buông ra ngay, xoay người đi, nhắm mắt lại cười tít.

Chỉ còn lại sếp Khang ở sau lưng đang hồng hộc thở dốc.

- Bà xã, bây giờ người giúp việc cũng đã thu xếp được rồi, trước khi em sinh, có nên để bố mẹ về tỉnh nghỉ ngơi, thăm bạn bè một chút không?

- Vâng, sáng mai anh nói chuyện với bố mẹ, sau đó gọi xe đưa bố mẹ về.

Bạch Nhạn le lưỡi, oa, âm mưu cuối cùng cũng đã thành công, cô lại có thể sống những ngày tháng phiêu du tự tại rồi.

- Ông xã, bố mẹ về rồi, cuối tuần cho người giúp việc nghỉ, em sẽ làm món tuyệt chiêu bí truyền cho anh, cho anh ôm, cho anh hôn, cho anh ...

- Cô nhóc xấu xa, – Sếp Khang cắn lên vành tai xinh của cô – Đừng tưởng anh không biết em đang nghĩ gì. Nghĩ gì cứ nói thẳng ra, đừng có độc ác mê hoặc chồng em như thế, tàn nhẫn lắm.

- Đâu có, em yêu ông xã nhất mà. – Bạch Nhạn sướng âm ỉ.

2.

Lúc mang thai được chín tháng, Bạch Nhạn người tròn xoe, người không còn chút đường cong, những vết thâm trên mặt có xu hướng càng ngày càng nặng hơn, cúi đầu xuống không nhìn thấy chân mình, muốn nhặt thứ gì từ dưới đất lên còn khó hơn lên trời.

Ngoài việc bận rộn thu xếp nhà cửa, người giúp việc còn có thêm một nhiệm vụ mới, đó là đi giày và tắm rửa cho Bạch Nhạn.

Với ngoại hình hoành tráng như thế, Bạch Nhạn không dám soi gương, buổi tối xuống lầu đi bộ phải đợi sau khi trời tối, nếu không cô sợ mình sẽ dọa cho bọn trẻ trong tiểu khu sợ hết hồn.

Nói giống con chim cánh cụt vẫn còn là khiêm tốn, cô thường dùng từ "Gấu ngố" để so sánh, thấy hình tượng hơn.

Chẳng trách sao cả thế giới đều ca ngợi người mẹ. Phụ nữ mang thai, đúng thật là một chuyện không thể tưởng tượng nổi, khiêu chiến với sức chịu đựng của chính mình.

Hôm nay cô tới bệnh viện kiểm tra. Trưởng khoa Phụ sản siêu âm cho cô, vừa nhìn màn hình vừa mừng rỡ, Bạch Nhạn liếc mắt qua:

- Có chuyện gì mà vui vậy ạ?

Từ hồi năm tháng, qua siêu âm Bạch Nhạn đã biết mình đang mang thai một bé gái.

Trưởng khoa xé một tờ giấy cho cô lau bụng rồi cẩn thận đỡ cô dậy, chỉ vào màn hình:

- Thông thường khi sinh con, người ta đều nói mong sinh được một bé trai bụ bẫm, sinh được một bé gái nhỏ nhắn. Em xem cô nương nhà em, ha ha, là một cô bé mũm mĩm đấy.

Bạch Nhạn thở dài, đây đều do công tẩm bổ của bà Lý Tâm Hà. So với các bà bầu cùng tháng khác, ai nhìn bụng cô cũng đều ngỡ ngàng hỏi có phải cô mang thai đôi không, thực ra là do em bé phát triển quá tốt.

Cô nói đùa với bà Lý Tâm Hà, em bé vừa ra đời đã phải giảm béo, nếu không sau này sẽ không lấy được chồng.

Bà Lý Tâm Hà phấn khởi ra mặt, bé cưng phải mũm mĩm, dễ thương như con cún béo mũm, tay chân mập mạp như ngó sen thì người ta mới yêu chứ! Cái gì là không lấy được chồng, đó là bọn chúng không xứng với bảo bối nhà chúng ta mà thôi.

Bạch Nhạn im bặt.

Bao nhiêu năm rồi, bà Lý Tâm Hà không tập trung làm việc gì, bây giờ bà coi việc cô mang thai là công trình trọng điểm mà bà gánh vác. Đứa bé này cũng chỉ mượn bụng cô ở tạm mấy tháng thôi, sau khi ra đời, có lẽ nó sẽ chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.

So với những vị phụ huynh trẻ tuổi suốt ngày oán thán vì bị con trẻ hành, cô không biết mình nên cảm thấy hạnh phúc, hay là buồn phiền nữa.

Có một điều cần phải khẳng định, khi ra đời, chắc chắn đứa bé này sẽ là một tiểu công chúa được cưng chiều vô cùng.

Không chỉ là tình yêu thương gần như điên cuồng của ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà, mà ông bà ngoại và các cô dì chú bác ở Bắc Kinh cũng đã vô cùng sốt ruột mong được thấy mặt em bé. Cứ cách vài ngày lại có một đống đồ chơi và đồ dùng cho trẻ sơ sinh từ Bắc Kinh gửi tới. Nhìn con chó Snoopy to bằng người thật dựng trong góc phòng làm việc, Bạch Nhạn dở khóc dở cười.

Khi biết đó là một bé gái, sếp Khang hưng phấn tới mức giao hẹn miệng với cô, sau này anh làm ông bố tốt, cùng một phe với con gái, cô làm bà mẹ ghê gớm, là phe đối địch của bọn họ.

Bạch Nhạn cau mày, trong đầu nảy sinh một suy nghĩ kỳ cục, nếu bây giờ cô ôm bụng chạy mất thì không biết cái nhà này có phát điên lên không?

- Bạch Nhạn, thai nhi rất to, tuy là ngôi thuận, nhưng nếu sinh tự nhiên có lẽ em sẽ rất vất vả, em phải chuẩn bị tâm lý sinh mổ đi nhé. – Trưởng khoa Phụ sản dìu Bạch Nhạn ra khỏi phòng siêu âm.

Bạch Nhạn lắc đầu:

- Em muốn cố hết sức để sinh thường, không cảm thấy đau đớn tột cùng, làm sao có thể gọi là sinh con được?

Trưởng khoa cười cười vẻ không đồng tình.

Hôm nay vừa đúng là thứ Bảy, là ngày sếp Khang đích thân đưa bà xã đi kiểm tra.

- Con gái tôi khỏe chứ?

Đang ngồi đợi trên chiếc ghế dài trên hành lang, thấy họ đi tới, anh đứng dậy mỉm cười gật đầu với trưởng khoa, vẻ mặt hưng phấn và cực kỳ đắc ý.

- Khỏe không thể khỏe hơn được, mảnh mai, thon dài, tóc tai rậm rạp. – Trưởng khoa mím môi cười.

- Anh cười giống thằng ngốc lắm. – Bạch Nhạn đẩy anh.

- Như thế gọi là vui mừng khôn xiết. – Sếp Khang ôm eo Bạch Nhạn, nụ cười không hề giảm.

Trưởng khoa nhìn người đàn ông vừa đẹp trai vừa ưu tú, trong số những ông bố tương lai đang ngồi đợi ở đây, khí chất siêu phàm của anh hiện rõ mồn một. Rồi lại nhìn sang Bạch Nhạn, trên mặt cô phảng phất nét hạnh phúc và nhu mì vì được cưng chiều hết mức.

Có người bố mẹ như vậy, không biết đứa trẻ sinh ra sẽ thế nào? Chị không kìm nén được sự mong đợi.

Đang vào lúc cuối năm, người trên phố đông đúc, Bạch Nhạn không muốn đi dạo ở ngoài, sợ ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị.

- Khang Kiếm, anh đỗ xe ở đâu?

Cô muốn về nhà mau mau một chút.

- Anh bảo với bảo vệ rồi, đang đỗ ngoài cổng. Bà xã, chúng ta đi dã ngoại trong công viên đi!

Bạch Nhạn chớp mắt nhìn Khang Kiếm, có phải cô nghe nhầm không? Sếp Khang muốn đi picnic? Vào lúc này, với cái bộ dạng này của cô?

- Mùa đông năm nay ấm, nhiệt độ cao như mùa xuân, trên đường đến bệnh viện, anh thấy trong công viên có rất nhiều gia đình, người rất đông, có cả hoa nở, cây cối cũng xanh tốt. Anh đã bảo chị giúp việc chuẩn bị hoa quả và đồ tráng miệng rồi, có cả sữa tươi nữa.

Thì ra là đã tính trước.

- Khang Kiếm, anh nhìn em bộ dáng em có dám đi ra ngoài cho người ta thấy không? – Bạch Nhạn xoa cái bụng cồng kềnh, môi trề ra.

- Em thế này thì làm sao? Có gì khác với hồi trước đâu? – Khang Kiếm băn khoăn.

Bạch Nhạn lườm anh:

- Em cực lực nghi ngờ thị lực của anh. Hồi trước em giống con gấu ngố lắm sao?

Sếp Khang cau mày:

- Bà xã, tư tưởng này của em là không đúng. Mang thai là một nhiệm vụ vinh quang và vĩ đại, vì đứa con mà hy sinh một chút nhan sắc thì có gì là ấm ức? Phụ nữ trang điểm vì người thích mình, em có xinh hay không, anh nói là được rồi, em cứ tính toán linh tinh làm gì. Bây giờ anh trịnh trọng tuyên bố với em: Bà xã, em vẫn đẹp như xưa.

Bạch Nhạn nhìn trời thở dài, không còn lời nào để nói, đành im lặng.

Vì thế, dưới sự dìu dắt của sếp Khang, gấu ngố Bạch Ngạn đã đi xe tới công viên dã ngoại.

Thực ra, Bạch Nhạn không biết đây là giấc mơ mà sếp Khang đã ấp ủ trong lòng rất lâu.

Có một ngày như thế, dẫn theo bà xã và con gái, xách theo một giỏ hoa quả, hóng gió và tắm nắng trong tiết xuân hoa nở rộ. Trải một chiếc khăn trải bàn kẻ carô trong công viên, anh và con gái chạy vòng quanh thảm cỏ, bà xã ngồi trên khăn mỉm cười chụp hình cho cả hai.

Hiện giờ, tuy hoa chưa nở, xuân chưa tới, con gái vẫn còn đang ở trong bụng mẹ, nhưng anh thật sự không thể chờ đợi được nữa, hôm nay coi như là thực tập đi!

Đáng tiếc kế hoạch luôn không theo kịp sự thay đổi.

Chiếc ga giường kẻ carô được trải trên thảm cỏ héo vàng, giỏ hoa quả đã xách từ xe ra. Vác theo cái bụng to tướng, Bạch Nhạn không tài nào ngồi xuống được, trừ khi là nằm thẳng cẳng ra trên mặt đất.

Sếp Khang trăm ngàn lần không nỡ, thời tiết này lạnh lắm, nhìn nhanh bốn phía, phía ngoài vườn hoa mai có một chiếc ghế gỗ, anh bèn trả ga giường lên trên đó rồi đỡ Bạch Nhạn ngồi xuống.

Trong vườn, những cụm mai vàng lác đác tô điểm trên những cành lạp mai, gió nhè nhẹ thổi, mũi ngửi mùi hương thoang thoảng của hoa mai, tắm mình trong ánh nắng, trước mặt là một hàng long não xanh dài mướt mát. Khỏi phải nói, đúng là cũng
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Có cần lấy chồng không
» Cô dâu mặc váy đen
» Chân ngắn sao phải xoắn
» đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh
123456»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ