“Trương tẩu đối với ông nội thật tốt!” Tô Tô tùy ý nói.
Trương tẩu cười nói: “Này không có gì!”
Tô Tô trong đầu chợt nghĩ ra chút ý tưởng, nếu như giúp Mộ Tư Dạ đanmột cái, không biết hắn sẽ là phản ứng gì? Hiện tại mới tháng mười ,chưa tới hai tháng, chính là lễ Noel rồi sao! Đến lúc đó làm thành mónquà Noel đưa hắn, cũng không tồi đi?
Nghĩ tới đây, cô đối với Trương tẩu cười nói: “Đan khăn quàng cổ dễ học chứ?”
“Thiếu phu nhân muốn học?” Trương tẩu sửng sốt.
“Ừ, dù sao rảnh rỗi không có việc làm, muốn tìm chút việc để làm.” Tô Tô ngượng ngùng nói, là đan cho Mộ Tư Dạ ,liền tùy ý nói qua loa.
“Đan khăn quàng cổ thật ra thì rất đơn giản, nhập môn cũng mau, đannhanh hơn lời nói, có người một ngày liền đan hết một cái rồi!” Trươngtẩu cười, “Nếu như Thiếu phu nhân thật muốn học, chờ ăn cơm xong, tôicùng cô đi chọn len sợi, trong nhà kho còn rất nhiều,không ít đây!”
“Tốt!” Tô Tô vui vẻ đáp ứng, liền nhanh chóng đem thức ăn giải quyếtxong, không thể chờ đợi thúc giục Trương tẩu, vội vàng mang cô đi chọnlen sợi.
Trương tẩu vốn cho là Tô Tô là muốn đan cho bản thân, cho nên cũngcầm một chút phấn hồng, vàng nhạt, trắng … Màu sắc, thoạt nhìn cũng rấttốt, nhưng mà Tô Tô cũng không hài lòng. Cô chọn tới chọn lui, đang nhìn đến một cuộn len sợi màu xanh ngọc thì hai mắt tỏa sáng, vội vàng cầmlên, “màu sắc này không tệ!”
“Nhưng mà. . . . . . Màu sắc dường này như thích hợp cho đàn ônghơn.” Trương tẩu nhanh mồm nhanh miệng nói , sau đó lại giống như bừngtỉnh hiểu ra , “Thì ra là. . . . . . Thiếu phu nhân là muốn đan chothiếu gia a? Thiếu phu nhân đối với thiếu gia thật là quan tâm!”
Trương tẩu một câu nói này, khiến Tô Tô mắc cỡ đỏ mặt, “Ai nói muốnđan cho hắn? Tự ta đan chơi thôi, không được sao?” Tô Tô thẹn thùng cầmlen sợi màu xanh ngọc, chạy ra ngoài cũng không quay đầu lại .
Trương tẩu đi theo phía sau cô, cười đầy ý vị, nhìn dáng vẻ, Thiếuphu nhân cùng thiếu gia, là thật hòa hảo rồi ! Hơn nữa tình cảm còn cótăng chứ không giảm,rất nhiệt tình, xem ra. . . . . . Phải vội vàng đemcái tin tức tốt này, nói cho lão gia tử thôi!
Tô Tô mấy ngày nay đi theo Trương tẩu học đan khăn quàng cổ, đã giống như ra khuôn ra dáng rồi, hai lần trước đan không được khá, không phảilà quá lỏng cũng là quá chặt , bằng không chính là mũi kim, đan cao thấp không đều, còn đan ra từng bước từng bước lổ nhỏ. Bất quá, trải quakinh nghiệm từ hai lần trước thất bại , lúc này, Tô Tô tay đan đã kháchắc rồi! Nhìn hai cây que tre đan vào nhau , dưới bàn tay dần đan rahình dạng khăn quàng cổ, Tô Tô đặc biệt có cảm giác thành tựu.
Lão gia tử đại khái là từ Trương tẩu có được tin tức, lúc nhìn thấyTô Tô đan khăn quàng cổ, luôn là cười thầm, nhưng cũng không trêu chọc.
Ngày này, Tô Tô đang phụng bồi lão gia tử ngồi ở phòng khách xem tivi, trên tay cô cùng Trương tẩu một dạng giống nhau, cũng cầm que đankhăn quàng cổ, bên ngoài đột nhiên truyền đến một hồi tiếng chuông cửa.Quản gia sau khi mở cửa, dẫn đi vào một người mặc đồng phục làm việc,người thanh niên trẻ đó đang cầm bó hoa.
“Phiền toái xin Tô tiểu thư ký nhận.” Người nọ vừa vào cửa, ánh mắt liền trực tiếp ngừng ở Tô Tô trên người.
“A, tốt.” Tô Tô đây là lần đầu tiên, nhận được hoa người khác tặng,trong lòng không khỏi có chút bối rối, sau khi ký tên, người nọ liềntrực tiếp đi.
“Đây là người nào tặng hoa a?” Tô Tô tìm kiếm tấm thẻ trong bó hoa, lại không tìm thấy.
“Đây.” Mộ lão gia tử đem rơi vào trên ghế sa lon – một tấm thẻ đưa tới, “Rớt cũng không phát hiện!”
[Em yêu à, anh nhớ em lắm!"> Trên thẻ chỉ có bảy chữ này, hoàn toàn không có ký tên, Tô Tô trong lúc nhất thời có chút sửng sốt.
“Rốt cuộc là người nào a? Thế nào lại nói lung tung vậy chứ!” Tô Tô tức giận đem bó hoa ném cho Trương tẩu.
Thật ra thì, người đầu tiên cô nghĩ đến, chính là Mộ Tư Dạ! Nhưng mà. . . . . . Điều này sao có thể đây? Từ khi quen nhau đến bây giờ, hắnngay cả những câu bày tỏ đều không có, làm sao có thể tâm huyết dângtrào, đột nhiên tặng hoa cho mình? Nhưng mà. . . . . . Nếu như khôngphải của hắn , thì là ai đây? Mình cũng không có người bạn nào là contrai lại tốt như vậy! Mặc cho Tô Tô nghĩ đến nát óc, cũng nghĩ không rađược ai. Cô vốn là muốn đi đuổi theo người đưa hoa, nhưng mà người ta đã sớm cỡi máy xe đi xa.
Lúc này Tô Tô không rõ tình huống, Mộ lão gia tử lại là hiểu rõ vấnđề, mới vừa rồi lúc nhặt lên thẻ , ông trong lúc vô tình liếc qua mộtcái, phía trên kia mặc dù không có ký tên, nhưng mà chữ viết quen thuộckia, làm sao có thể qua mắt được ông? Mặc dù không biết Tôn Tử đang làmcái gì, nhưng mà Mộ lão gia tử cũng không có phơi bày, chẳng qua là cười cười nói: “Hoa hồng nở ra như vậy rực rỡ, Trương tẩu, đi tìm cái bìnhhoa đi!”
Trương tẩu lập tức nghe theo.
“Ông nội, chẳng lẽ ông biết người tặng hoa này là ai?”
“Không biết.” Mộ lão gia tử nghiêm trang, đem tầm mắt chuyển lại mànhình TV, rảnh rang bỏ lại một câu: “Con cũng không biết, ta đây lão đầutử như thế nào lại biết đây?”
Đúng vậy, ông nội làm sao lại biết cơ chứ? Tô Tô thở dài, nhìn Trương tẩu đem bó hoa hồng thật to đưa tới trước mặt cô. Tô Tô cẩn thận chămchú nhìn bó hoa hồng, nhưng mà mặc cho cô xem thế nào, hoa vẫn không cótên người gửi.
Tô Tô lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện cho Mộ Tư Dạ, suy nghĩ một chút, lại chuyển thành gửi tin nhắn [rất đẹp , cám ơn anh!">
Chiêu thăm dò này, cô phải làm thôi!
Sau vài giây, điện thoại di động phát ra “Ding Ding” thanh âm nhắc nhở, Tô Tô vội vàng lấy ra xem [Em yêu, em thích là tốt rồi">
Mộ Tư Dạ, dĩ nhiên thật sự là anh! Tô Tô đang cầm điện thoại di độngcười đến vui vẻ, lại giả vờ giận gửi tin nhắn đi, [anh là cố ý khôngviết tên !">
[Vô ý quên mất!"> Mộ Tư Dạ trả lời.
Cái rắm nữa! Tô Tô ở trong lòng thầm mắng, hắn mới không phải là quên mất, mà là vì thử dò xét mình thôi! Hắn đang thử dò xét mình sau khinhận được hoa, người thứ nhất nghĩ tới , có phải hay không là hắn. Namnhân ích kỷ này. . . . . .
[Vậy thì phải trả giá đắt!"> Tô Tô rất thẳng thắn gửi tin nhắn trả lời.
[Được rồi! Vậy anh dùng thân thể bồi thường. Lão bà thân ái, ở trêngiường chờ lão công đi!"> Mộ Tư Dạ nhìn đầu ngón tay, gõ ra những lờinày, khóe miệng nâng lên một nụ cười xấu xa, đầu ngón tay vừa trợt, tinnhắn gửi đi.
Vợ của hắn thật đúng là mê người quá! Chẳng qua là một vài lời trêuchọc nàng, người trước hết nâng lên phản ứng lại là mình. . . . . . Mặcdù buổi sáng trước khi xuất môn cùng cô làm một hồi hoan ái, nhưng màhiện tại, hắn lại không thể chờ đợi! Mộ Tư Dạ nhìn mình hạ thân bộc phát dục vọng, trên môi hiện lên một chút bất đắc dĩ , đàn ông quả nhiên đều là động vật ăn thịt.
“Thiếu phu nhân sao vậy? Không phải là phát sốt lên chứ?” Trương tẩu nhìn ra Tô Tô sắc mặt khác thường, ân cần hỏi .
“Không sao! Chẳng qua là cảm thấy hơi nóng, không có sao..không cósao. . . . . .” Tô Tô vội vàng trượt điện thoại đi động đóng lại, bỏ vào túi áo. Nếu như bị Trương tẩu cùng lão gia tử thấy được tin nhắn áimuội này, cô thật là không có mặt mũi sống!
Cái tên Mộ Tư Dạ này, lúc lãnh đạm thì tựa như sông băng Bắc Cực ,đối với cô chẳng quan tâm. Nhưng bây giờ lại nồng nhiệt giống như sa mạc ở vùng xích đạo, không có lúc nào là không dịu dàng quan tâm cô. Ô ô. . . . . . Cô rốt cục trải qua vai nữ chính trong tiểu thuyết rồi, còn cócuộc sống “Tính phúc” (chỉ đời sống xxoo của vợ chồng), nhưng mà, nhưngmà. . . . . . Quá độ cũng là không tốt nha! Cô phải tìm thời gian, cùnghắn thật tốt nói chuyện một chút.
Tô Tô phát hiện trong tay khăn quàng cổ đan khá hoàn chỉnh, mới thuchâm không cùng Trương tẩu học nữa, nghĩ tới, dù sao coi như là quà đáplễ đi! Liền gửi cho chuyển phát viên giúp cô đưa đến công ty của hắn đi.
Không thể nói lý do tại sao, chính là không thể chờ đợi , muốn mìnhvì hắn đan khăn quàng cổ đưa cho hắn, đây cũng là một loại”Trả lễ lại”nha, hắn không phải là vừa mới tặng hoa cho mình sao? Tô Tô bắt đầutưởng tượng, phản ứng khí hắn kích động trở về ! Nghĩ tới, nghĩ tới, TôTô mặt thoắt cái đỏ lên. Cô đây là đang làm gì? Khiêu khích sắc tâm củahắn sao? Nghĩ tới đây, mặt của cô lại càng nóng hơn! Vì để tránh bị ôngnội cùng Trương tẩu giễu cợt, vội vàng chạy đi vườn hoa đi dạo một chút.
Tô Tô hai tay đút ở trong túi áo, trong vườn nhàn nhã tản bộ, trongđầu từng ly từng tý tất cả đều là hình ảnh mấy ngày nay , trừ ăn cơm ra, ngủ cùng đi làm, Mộ Tư Dạ thời gian còn lại, cơ hồ tất cả đều nằm ởtrên người nàng luận động. Kỷ lục nhất, một ngày một đêm dùng hết mộthộp Durex (hộp BCS), nhớ tới thật là đỏ mặt. . . . . (nee: ta choáng..òe..ò..e~)
Không bao lâu sau, Mộ Tư Dạ liền lái xe trở về, mới vừa xuống xe liền chạy thẳng tới phòng khách, muốn lôi kéo Tô Tô vào phòng, buông thả đènén dục hỏa trong người hắn. Nhưng mà trong phòng khách có gia gia, cóTrương tẩu, nhưng lại không thấy Tô Tô.
“Tô Tô đâu?” Mộ Tư Dạ hỏi thẳng vào vấn đề.
Mộ lão gia tử nhìn trên cổ hắn, quấn khăn quàng cổ màu xanh ngọc, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn hắn một cái, “Gấp như vậy tìmTô Tô, có chuyện gì sao?”
“Đương nhiên có chuyện.” Còn là đại sự nối dõi tông đường đây! GÔngnội làm sao lại không lo lắng chứ, sao lại có thể bình tĩnh như thế chứ?
Mộ lão gia tử chỉ chỉ hướng vườn hoa, “Nói muốn đi vườn hoa dạo mộtchuyến, nếu như không vội , chờ một chút nó cũng sẽ trở lại .”
Vội! Hết sức khẩn cấp, sốt ruột vô cùng! Hắn không chờ được rồi! Thời điểm khi hắn thấy cái kia khăn quàng cổ , trong lòng tất cả đều sángtỏ, trong khoảng thời gian này, Tô Tô cất giấu một món màu xanh ngọc gìđó, hắn còn không có nhìn ra là cái gì,thì ra là cô vì mình đan khănquàng cổ! Nhớ tới cô tính trơ (vô tâm), cư nhiên chịu vì mình lâu nhưvậy đan khăn quàng cổ, Mộ Tư Dạ trong lòng nói không ra là cái gì cảmgiác, chỉ biết là, loại cảm giác này trong trái tim thật ấm áp! Hắn từchối ngồi ở phòng khách khoanh tay đợi thỏ, liền dùng chân dài, chạythẳng tới đình viện tìm Tô Tô.
“Tô Tô!”
Đang lúc thời điểm Tô Tô chậm rãi đi dạo , chợt nghe sau lưng cóngười ở gọi cô, còn là thanh âm quen thuộc như vậy, “Mộ Tư Dạ?” Tô Tôkhó có thể tin, hiện tại mặt trời còn treo cao như thế, tuyệt đối cònchưa tới giờ tan sở!
Mộ Tư Dạ sải bước dài tiến về phía trước, nhanh chóng tóm lấy Tô Tôđang xuất thần, trực tiếp ôm cô vào trong ngực, ôm thật chặt, ôm Tô Tôthiếu chút nữa thở không thông.
“Sao vậy?” Tô Tô thấy Mộ Tư Dạ thở hổn hển, càng thêm khó hiểu, nhưng khi nhìn đến khăn quàng cổ trên cổ hắn, môi dần dần nhếch lên, còn rấtđẹp mắt , ban đầu còn sợ hắn không thích!
“Em này tiểu yêu tinh , lại có bản lãnh để cho anh bỏ lại hợp tác dựán to như vậy, trực tiếp đua xe về nhà, thật là có bản lãnh. . . . . .”Mộ Tư Dạ hôn vành tai của cô, ở bên tai cô phun nhiệt khí.
“Em thì thế nào? Em rõ ràng cái gì cũng không còn làm a. . . . . .” Tô Tô biện giải cho mình.
“Còn dám nói không có?” Mộ Tư Dạ cắn cắn vành tai cô, “Dám gửi tinnhắn quyến rũ anh, như thế dụ dỗ , sẽ phải có tâm lý chuẩn bị, tiếp nhận yêu cầu của anh! Tô Tô, em chuẩn bị xong chưa?” Mộ Tư Dạ đè nén hơi thở hổn hển....

Phone: 01657595739 
