Tô Tô vùi mặt vào trong đầu gối, không tiếng động khóc thút thít, cômuốn tìm Mộ Tư Dạ hỏi rõ ràng, nhưng mà đồng thời, cô lại thật sợ hãibiết chân tướng, cho đến giờ phút này, cô mới biết, mình rất quan tâm Mộ Tư Dạ, mình không muốn mất đi hắn.
Chẳng lẽ cô như vậy chấp nhận sao? Chuyện có phải là do cô nghĩ đếnquá phức tạp như thế? Hoặc có thể tất cả chuyện này, cũng chỉ là hiểulầm đâu? Tô Tô không cam lòng, hạnh phúc của mình giống như hạt cát trôi qua, cô không ngừng nghĩ tới các loại lý do, lừa mình dối người.
Không biết qua bao lâu, cầu thang lên lầu truyền đến tiếng bước chânquen thuộc , Tô Tô sau khi nghe thấy, thân thể đột nhiên chấn động. Sauđó cửa phòng được mở ra, “Tách” một tiếng bật đèn, ánh sáng chói, đemđại sảnh chiếu sáng như ban ngày, Tô Tô không thèm quan tâm, vùi mình ôm đầu gối, âm thầm khóc sụt sùi.
Mộ Tư Dạ vốn cho là Tô Tô ngủ thiếp đi, nhưng mà đến gần vừa thấy,phát hiện cô lưng cúi xuống , liền sững người, lại nghe thấy thanh âmnức nở, hắn đột nhiên nghi ngờ.
Mộ Tư Dạ ngồi ở bên cạnh Tô Tô, ân cần vuốt tóc cô, ôn nhu hỏi: “Phát sinh chuyện gì, tại sao khóc?”
Tô Tô tiếp tục khóc, không để ý đến Mộ Tư Dạ.
Mộ Tư Dạ không có biện pháp, muốn nâng lên mặt của Tô Tô, nhưng mà tay lại bị đẩy ra, Tô Tô nghiêng đầu quay đi không nhìn hắn.
“Rốt cuộc là thế nào? Nhìn xem em khóc thành như vậy, ánh mắt cũngsưng lên giống như hột đào, thật xấu xí nha!” Mộ Tư Dạ trên mặt cười dụdỗ cô.
“Không có gì!” Tô Tô hừ một tiếng.
“Không có gì.”Mộ Tư Dạ cánh tay dài chụp lấy, đem Tô Tô khóa vàotrong ngực, “Nghe Trương tẩu nói, em hôm nay ra cửa, có phải hay không ở bên ngoài bị người ta khi dễ? Em nói cho anh biết, anh giúp em hả giận, có được hay không?”
“Không có.” Tô Tô giận dỗi trừng mắt nhìn hắn một cái.
Mộ Tư Dạ không có vì tính trẻ con của cô mà phát giận, ngược lại thở dài, “Vậy ngược lại em nói nha! Là ai khi dễ em?”
“Trừ anh ra, còn có thể là ai?” Tô Tô chỉ vào hai mắt sưng đỏ, cămtức nhìn Mộ Tư Dạ. Đây là người đàn ông yêu thương và chăm sóc mình,thật phản bội mình sao? Ngay lúc chính mình không biết, trong vòm ngựchắn, thật có người phụ nữ khác sao? Chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng như vậy, Tô Tô liền đau lòng khó có thể hô hấp.
“Anh?” Nói thế nào , chiến hỏa liền lan rộng đến trên người hắn a? Mộ Tư Dạ cực kỳ vô tội, nhẹ nhàng dụ dỗ cô: “Tô Tô, anh thật là không cólàm gì, em cũng không nên tùy tiện oan uổng anh!”
“Cũng bởi vì anh thật là gì cũng không có làm, cho nên em tức giận!”Hôm nay là sinh nhật của cô, nhưng mà Mộ Tư Dạ hắn làm cái gì? Nếu nhưhắn thật có lòng, liền đem chìa khóa xe kia lấy ra a! Cô không quan tâmhắn đưa chính là cái gì, cô quan tâm Dạ, hắn đối với mình là tấm lòng,không hơn.
“Tô Tô, em không thể như vậy không thể nói lý.” Mộ Tư Dạ bình tĩnh dù có tốt hơn nữa, một lần có thể tiếp nhận, hết hai tới ba lần cố tìnhgây sự, cũng sẽ phiền não .
“Em không thể nói lý? Vậy anh chính là khinh người quá đáng!” Tô Tôcăm giận lau nước mắt, đưa tay trực tiếp hướng tới trứơc mặt hắn, “Lấyra.”
Mộ Tư Dạ rất mờ mịt, nhìn cô lắp bắp hỏi “Cái gì?”
“Chìa khóa xe.” Tô Tô nhìn thẳng hắn, “Cái chìa khóa xe đưa cho em.”
“Chìa khóa xe?” Mộ Tư Dạ từ trong bóp tiền đem chìa khóa xe của mìnhđưa cho Tô Tô, mặt tràn đầy nghi ngờ, “Em không phải là không biết láixe sao? Mà bây giờ đã tối, bên ngoài còn mưa nữa! Em muốn đi đâu?”
“Không phải là cái chìa khóa này!” Tô Tô đem chuỗi chìa khóa ném trảMộ Tư Dạ, “Em muốn chính là chìa khóa xe, chìa khóa xe Infiniti , anhcòn không hiểu sao?”
” Chìa khóa xe Infiniti? Anh lấy ở đâu ra chìa khóa xe Infiniti ?” Mộ Tư Dạ linh quang chợt lóe, “Em là muốn chính mình lái xe sao? Vậy chúng ta ngày mai trực tiếp đi chọn một cái, như thế nào?”
“Mộ Tư Dạ! Cho tới bây giờ, anh vẫn còn true đùa tôi, như vậy chơirất khá sao?” Tô Tô lạnh lùng gợi lên môi, nước mắt lại không tự chủđược rớt xuống, “Anh cho tới bây giờ coi tôi như đứa ngốc, làm sao anhcó thể đối với tôi như vậy!”
“Em rốt cuộc đang nói cái gì? Anh cái gì cũng nghe không hiểu.” Mộ Tư Dạ rất buồn bực.
“Anh còn phủ nhận! Ngày đó ở phòng làm việc của anh, tôi chính lànghe được rất rõ ràng, phụ tá của anh đưa tới cho an chìa khóa xeInfinitiG37S kia, anh đưa cho người nào?” Vấn đề này, lấy dũng khí, rốtcục vẫn phải hỏi ra, Tô Tô dũng cảm nhìn chằm chằm Mộ Tư Dạ, “Anh nói,anh đưa cho người nào!”
Tô Tô cơ hồ đã biết đáp án. . . . . . Nhưng mà, coi như tâm lại đau, côvẫn muốn nghe Mộ Tư Dạ chính miệng thừa nhận.
“Tô Tô, đây không phải là chuyện em nên hỏi tới.” Mộ Tư Dạ cũng là có bực bội, bị Tô Tô chất vấn tiếp , bản tính thiếu gia của hắn quả nhiêntrỗi dậy, hắn đứng dậy, “Em bây giờ đang nổi nóng, anh không tranh cãivới em, tối nay anh ngủ phòng khách, bây giờ anh sẽ đi!”
“Mộ Tư Dạ, nói rõ ràng đã! Anh nói, chuyện gì kia mới là tôi nên hỏi? Anh cảm thấy cái gì mới là chuyện tôi nên hỏi?” Tô Tô xông tới kéo MộTư Dạ, căm hận nhìn chằm chằm hắn, “Anh nói a!”
Mộ Tư Dạ hướng nàng gầm nhẹ: “Tô Tô! Em tốt nhất bây giờ lập tức câmmiệng cho anh, anh không muốn với em gây gổ!” Vì sao cô không thấy đựơc, mình đã rất khắc chế rồi, hắn rất sợ tính khí mình bộc phát, khôngkhống chế được, sẽ thương tổn đến cô.
Tô Tô một bên vừa khóc vừa nói: “Anh cho rằng tôi muốn cùng anh gâygổ sao? Nếu như không phải là anh lừa gạt tôi, nếu như không phải là anh phản bội tôi, tôi sẽ ở nơi này cãi nhau với anh sao?”
“Em đơn giản không thể nói lý!” Mộ Tư Dạ đem mình nặng nề ngã xuống trên ghế sa lon, tức giận quay đầu đi.
” Vậy ngựơc lại anh nói có lý chút xem, chìa khóa xe kia đi đâu? Đưacho người nào? Là Bạch Nhạc sao?” Tô Tô cắn răng nghiến lợi đem”BạchNhạc” hai chữ, từ trong kẽ răng nói ra ngoài. Bạch Nhạc, cái tên này tựa như nặng ngàn cân, ép tới nnỗi cô thiếu chút nữa thở không thông.
“Làm sao em biết?” Mộ Tư Dạ mặt tràn đầy nghi ngờ, đó là hắn và Nhạc bí mật nhỏ, chỉ có ba người biết chuyện này.
“Quả nhiên. . . . . . Quả nhiên là cô ta!” Tô Tô chỉ vào Mộ Tư Dạ,giọng căm hận nói: “Thì ra là không phải là tôi suy nghĩ quá nhiều, màlà các người quá mức vô sỉ! Mộ Tư Dạ, làm sao anh có thể đối với tôi như vậy!”
Mộ Tư Dạ bị người ta vô tình gán tội vô cùng tức giận, “Anh đã thếnào đối với em rồi? Anh đối với em tốt như vậy, em còn có cái gì khônghài lòng ?”
Tô Tô hướng hắn tê tâm liệt phế gầm nhẹ: “Anh ở đây bên ngoài bao gái chính là rất tốt với tôi sao? Vậy nếu là đối với ta không tốt ? Có phải hay không trực tiếp liền ôm hài tử tới cửa?”
“Bốp!” Mộ Tư Dạ bị những lời này chọc cho giận khiến lý trí hoàn toàn không có, hắn tát mạnh một cái tát vào trên má trái khuôn mặt Tô Tô,cái gì ở bên ngoài bao gái? Tô Tô tại sao có thể nói khó nghe như vậy! Ở trong mắt cô, mình coi là cái gì? Mộ Tư Dạ thở phì phò nhìn chằm chằmTô Tô.
“Anh đánh tôi?” Tô Tô bị đánh ngã trên mặt đất, tóc tai bù xù rất làchật vật, cô chậm rãi đứng lên, tuyệt vọng nhìn Mộ Tư Dạ, “Anh cư nhiênđánh tôi?” Mộ Tư Dạ. . . . . . Hắn cư nhiên đánh cô, vì người đàn bàkhác, hắn cư nhiên xuống tay nặng như vậy. . . . . . Tô Tô thương tâmmuốn chết, đau đến tê tâm liệt phế.
“Anh. . . . . .” Mộ Tư Dạ mới ra tay liền hối hận, nhưng mà Tô Tô mới vừa rồi nói phải quá mức, là cô có lỗi trứơc, cho nên hắn kiên quyếtkhông xin lỗi!
“Mộ Tư Dạ, làm sao anh có thể như vậy. . . . . .” Tô Tô khóc đến bithương muốn chết, “Tôi cho là, chiếc xe kia là anh đưa cho tôi . . . . . . Tôi ngày mong đợi, hàng đêm nhớ tới, tôi thậm chí còn bỏ tiền học lái xe, nhưng mà anh lại nói cho tôi biết, chiếc xe kia, không phải là đưacho tôi, mà là đưa cho người đàn bà khác. . . . . . Mộ Tư Dạ, hôm nay là sinh nhật của tôi, đây chính là quà sinh nhật anh đưa tôi?”
“Tô Tô, anh. . . . . .” Mộ Tư Dạ đáy mắt toát ra một tia áy náy,nhưng mà hắn không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu, chuyện này phátsinh phải quá mức đột nhiên, hắn một chút tâm tư chuẩn bị cũng không có. Bất quá Tô Tô mới vừa nói cái gì? Cô ấy nói, hôm nay là sinh nhật củacô ấy?
Trời ạ! Hắn luôn miệng nói yêu cô, nhưng thậm chí ngay cả sinh nhậtcủa cô cũng đều quên, thật là đáng chết! Mộ Tư Dạ cả trái tim cũng muốnthốt lên, nhưng theo bản năng nói không ra ba chữ kia.
Mà Tô Tô một khắc, cũng không thèm nhìn hắn, trực tiếp xông ra ngoài, hung hăng đem Mộ Tư Dạ đụng qua một bên.
“Tô Tô!” Thấy Tô Tô chạy trốn không thấy người, Mộ Tư Dạ lúc này mớiđột nhiên bừng tỉnh, vội vàng lao xuống lầu đuổi theo Tô Tô.
Mưa bên ngoài càng rơi xuống càng lớn, tiếng mưa rơi như mảnh vỡ thủy tinh không ngừng nghỉ, Mộ gia cửa lớn mở toang, trên đường phố rộng lớn bên ngòai, lại không thấy thân ảnh củaTô Tô.
“Dạ, ngươi rốt cuộc làm cái gì với Tô Tô? Nó tại sao lại khóc, chạyra ngoài, mặt còn sưng lên nửa bên?” Mộ lão gia tử kéo lấy Mộ Tư Dạ ốngtay áo, tức giận nhìn hắn, “Chuyện như vậy ngươi cũng làm được?”
“Ông nội, trong này có chút hiểu lầm, nhất thời, cháu khó nói rõ ràng đựơc. Ông trước buông cháu ra, cháu hiện tại lái xe đi ra ngoài tìm,trước đem Tô Tô tìm trở về hãy nói!” Mộ Tư Dạ lo lắng nhìn chung quanh,tuy nhiên hắn vẫn không có thấy thân ảnh của Tô Tô.
“Được! Nếu như Tô Tô có xảy ra chuyện gì, ta hỏi tội ngươi!” Mộ lãogia tử cầm cây trượng chọc chọc bắp chân Mộ Tư Dạ, “Còn lo lắng cái gì?Mau đuổi theo a!”
Ông nội đối với Tô Tô, có thể so với hắn tốt hơn rất nhiều! Có lúchắn thậm chí cũng hoài nghi, Tô Tô mới là cháu gái của ông nội. . . . . . Mộ Tư Dạ không kịp oán trách tiếp, liền đội mưa chạy vào nhà để xe,chui vào ghế lái, đạp chân ga, nhất thời xe như tiễn rời cung, cấp tốcphóng đi.
Trời mưa rất lớn, trên đường thưa thớt không có mấy người đi đường,Mộ Tư Dạ bật đèn xe, tốc độ chầm chậm, cẩn thận quan sát bốn phía mặtđường, hy vọng có thể thấy thân ảnh của Tô Tô
Hơn nửa đêm, cứ như vậy chạy đi, thứ gì cũng không cầm, ngay cả cái ô cũng không mang, cô làm sao lại như vậy bướng bỉnh? Chẳng lẽ cô khôngbiết, mình sẽ rất lo lắng cho cô sao? Mộ Tư Dạ trong miệng tràn đầy khổsở, hận không thể hung hăng cho mình một quyền, một khắc sau long trànđầy lo lắng, “Hơn nửa đêm, em có thể đi được nơi nào đây?”
Ở dãy nhà phụ cận

Phone: 01657595739 