“Ý của anh là. . . . . .” Bọn họ lần nữa phát sinh quan hệ, là ở ngày đó buổi chiều, chẳng lẽ nói xế chiều hôm nay trước, hắn liền tin tưởngmình? Suy nghĩ về khà năng này, Tô Tô chết lặng, mở to mắt nhìn chằmchằm hắn.
“Tiểu ngu ngốc, em đoán một chút cũng không sai, thật ra thì đây. . . . . . Anh đã sớm tin tưởng em .” Mộ Tư Dạ cười xấu xa nói.
“Vậy sao trước kia lại đối với em hờ hững, còn lãnh đạm như vậy?” TôTô”Hừ” một tiếng, Mộ Tư Dạ thật là quá đáng, mấy ngày nay trong lòng côvẫn rối rắm chuyện này, mà hắn cư nhiên đã sớm tin tưởng cô!
“Nếu như vừa bắt đầu đã nói rõ ràng, đâu có được mấy ngày nay ngấtngây cuộc sống? Hơn nữa, anh chính là thích em lúc tức giận, giống nhưcon mèo nhỏ, giương nanh múa vuốt xòe ra móng vuốt!” Khiến phải lòng anh ngứa ngáy!
Mộ Tư Dạ thấy Tô Tô khuôn mặt giận dỗi, liền thở dài, kéo cô vàotrong ngực, sau đó kiên nhẫn cùng cô giải thích: “Lão gia tử có mộtngười bạn tốt ngày xưa, bây giờ mặt dày mày dạn quấn anh, muốn anh tiếpnhận dự án, nhưng mà hắn đưa ra bản thiết kế, lại hoàn toàn không phùhợp với tiêu chuẩn, người ấy tính khí cố chấp còn không nghe lời khuyên, lão gia tử vì mặt mũi, giống như ép anh nhận cái không thể, đây khôngphải là làm khó anh sao?”
“Cho nên. . . . . . Anh liền cố ý đem gia gia cho chọc giận, để choông đem chúng ta giam lại, như vậy anh cũng không cần phải đi ứng phóbạn tốt của ông nội ?” Tô Tô vừa nghĩ liền hiểu.
“Tô Tô thật đúng là thông minh đây! Dễ dàng như vậy liền đoán được.”Mộ Tư Dạ cúi đầu hôn mặt cô một cái, quả thật đây cũng là một cái nguyên nhân, bất quá cũng không phải quan trọng nhất. . . . . . Quan trọngnhất là . . . . . Hắn quả thật mê luyến cô.
“Nghiêm túc mà nói, anh coi như là đang lợi dụng em!” Tô Tô nghe loại giải thích thế , trái tim cuối cùng thả xuống, nhưng mà lại khó tránhkhỏi có chút tức giận, người này thế nhưng đùa bỡn lòng của cô! Vì vậyliền giả vờ giận trừng hắn, “Anh nói, vậy làm sao bồi thường cho em?”
“Nợ nhân tình. . . . . . Thân thể bồi thường, như thế nào?” Mộ TưDạ”Hắc hắc” cười một tiếng, xoay người liền đem Tô Tô đẩy ngã trêngiường, giở trò quen thuộc trên người cô.
Ghét. . . . . .” Tô Tô bắt lại tay hắn, dùng mền trắng quấn quanhlại, trừng mắt liếc hắn một cái, “Không cho nghịch hư nữa, nói cho anhbiết đấy!”
“Không có gì so với hôn để thỏa mãn lão bà cả, sửa sai thông qua!” Mộ Tư Dạ hai tay bị bắt giữ, nhưng là miệng lại nhàn rỗi, giờ phút nàyđang phủ lên trên mặt Tô Tô , không ngừng hôn.
Ba ngày nay ba đêm, không có lúc nào là không ân ái, Tô Tô đã kiệtsức, cũng không chịu nổi nữa giằng co! Vì vậy cô ôm cổ Mộ Tư Dạ “Anhđừng trêu chọc em nữa! Em biết anh cũng mệt mỏi, chân cũng đứng khôngvững đi?”
“Còn không đều là bởi vì em!” Mộ Tư Dạ buồn bã nhìn cô một cái, “Bấttri bất giác liền đem anh vắt kiệt rồi, hiện tại toàn thân vô lực đây!Nếu không thì. . . . . . Em chủ động?”
Tô Tô đỏ mặt trừng mắt liếc hắn một cái, thiệt là! Hắn há miệng, trừnói loại chuyện đó ra vẫn là nói loại chuyện đó! Dục vọng mãnh liệtkhiến cho cô sắp chịu không nổi, mà cô trước kia lại còn hoài nghi hắnkhông có năng lực, thật là chuyện hoang đường nhất !”Anh nhất định. . . . . . Nhất định là đọc lén tiểu thuyết khiêu dâm của em! Nếu không chínhlà ăn phải xuân dược trong truyền thuyết, hừ!”
Tô Tô bĩu môi, nhìn nụ cười chói mắt rực rỡ của Mộ Tư Dạ , hắn tạisao có thể cả ngày lẫn đêm, bắt cô cùng hắn làm chuyện như vậy ? Cô gảtới đây là muốn thành sâu gạo , cũng không phải là bồi hắn làm. . . . . . Cái đó !
“Có muốn nhìn thử một chút hay không, anh đến cùng có phải hay không ăn xuân dược?”
“Anh. . . . . . Không muốn nữa! Anh không phải đã mặc áo sơ mi, chuẩn bị phải ra khỏi cửa sao? Anh hay là đi làm đi, tới trễ sẽ không tốt!”Tô Tô lấy tay chặn không cho hắn tới tới gần môi, đột nhiên nhớ tới mộtvấn đề, “Đúng rồi, hiện tại ra khỏi cửa phòng, không có vấn đề gì chứ?Sự việc của bằng hữu ông nội làm sao bây giờ?”
Mộ Tư Dạ giơ tay lên, đối với Tô Tô cười thần bí, “Bằng hữu của ôngnội liên lạc không được với anh, không thể chờ đợi đã cùng công ty khácký hợp đồng, tự nhiên sẽ không trở lại tìm anh nữa.”
Không trách được! Sau khi hắn mới vừa tiếp điện thoại , mặt mày liềnhớn hở . . . . . . Tô Tô nhớ tới mới vừa rồi hắn vừa nằm ở trên ngườimình luật động, thanh âm vừa buồn bực nghe điện thoại , sắc mặt khôngnhịn được vừa đỏ lên xấu hổ.
Mộ Tư Dạ lá gan cũng quá lớn! Nếu như không cẩn thận bị người khác nghe ra âm thanh , chẳng phải là mất thể diện chết sao?
“Lão bà làm sao em lại đỏ mặt? Đang suy nghĩ gì đấy?” Mộ Tư Dạ tựtiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn cô, con ngươi nhìn cô sáng lên, quang mang như hiểu rõ lóe lên.
“Không có gì, không có gì. . . . . . Anh nhanh đi ra ngoài!” Nếu nhưđể mặc cho tên sắc lang này ở lại trong phòng, khả năng nàng sẽ lại bịăn sạch, trăm phần trăm là thế.
Mộ Tư Dạ cũng đúng là có chuyện cần xữ lý, nên cũng không trêu chọc cô,hắn buông tay Tô Tô ra, cúi đầu hôn một cái lên mặt cô,trên mặt mang nụcười ôn nhu , “Tô Tô, mấy ngày nay, anh thật sự vô cùng vui vẻ.”
Ngô. . . . . . Còn em cảm thấy rất đau khổ. . . . . . Dĩ nhiên, Tô Tô không dám ở trước mặt của hắn nói những lời này.
Lúc này, còn chưa tới thời điểm dùng cơm, Trương tẩu không có việc gì cũng sẽ không lên lầu, vì vậy Mộ Tư Dạ gọi nội truyến đánh xuống nhàdưới, người nghe điện thoại chính là Trương tẩu.
“Đi lên mở cửa.” Mộ Tư Dạ rất dứt khoát phân phó.
Trương tẩu rất nghiêm túc giải thích: “Thiếu gia, mặc dù ta cũng vậyrất muốn giúp cậu mở cửa, nhưng mà cậu cũng biết, lão gia tử ra lệnh,không cho bất luận kẻ nào mở cửa, ta không dám làm càn.”
“Vậy muốn như thế nào mới có thể mở cửa?” Mộ Tư Dạ liếc Tô Tô mộtcái, khóe miệng mang theo xấu xa cười. Tô Tô đẩy hắn ra, trực tiếp đivào phòng tắm.
“Thiếu gia cậu quên sao? Trừ phi cậu cùng Thiếu phu nhân đem hiểu lầm tháo bỏ, trở lại tốt đẹp, nếu không, coi như trời sập xuống, cũng làkhông thể mở cửa!”
Trời sập xuống rồi, còn cần bà tới mở cửa? Mộ Tư Dạ đạm thanh nói: “Cho nên mới bảo bà đi lên mở cửa, nhanh một chút!”
Mộ Tư Dạ giọng điệu như đương nhiên nói , Trương tẩu nghe được trợnmắt hốc mồm, thiếu gia ý này, chẳng lẽ là nói. . . . . . Trương tẩu rấtnhanh phản ứng kịp, bỏ lại điện thoại liền chạy về hướng lão gia tử ởtrong thư phòng .
Lão gia tử sau khi nghe xong, bán tín bán nghi theo Trương tẩu lênlầu, chuẩn bị tự mình nhìn một chút đi, hắn cũng không tin tôn tử quậtcường cứng đầu kia, nhanh như vậy liền giơ cờ trắng đầu hàng.
Trương tẩu mở cửa, Mộ Tư Dạ đang hai tay ôm ngực, nghiêng người tựatại cửa trên vách tường, cặp mắt nhìn thẳng vào Mộ lão gia tử.
“Tô Tô đâu?” Lão gia tử giương mắt nhìn lên, không thấy được Tô Tô, không khỏi chau lại một chút chân mày.
Mộ Tư Dạ tùy tiện chỉ một cái, “Bên trong tắm, vừa mới bận rộn ra khỏi một thân mồ hôi.”
Lời nói này một câu hai nghĩa, nghe xong Mộ lão gia tử mắt lóe lêntinh quang, chợt cảm thấy hai mắt tỏa sáng, vỗ vỗ đầu vai Mộ Tư Dạ ,“Tiểu tử thúi, cháu được lắm!” Nếu như ông không có hiểu sai lời nói của Mộ Tư Dạ, ông rất nhanh thì có tằng tôn ôm rồi sao? Không nghĩ tới mình đột nhiên nghĩ ra cái chủ ý,lại còn rất khả dụng .
“Đó là đương nhiên! Cháu lúc nào thì không được?” Mộ Tư Dạ tràn đầytự tin, “Ông nội, cháu cùng Tô Tô không sao, hiện tại cũng có thể thảchúng ta đi ra ngoài chứ?” Mấy ngày nay mặc dù mất hồn, nhưng lại giốngnhư trong lồng chim, buồn bực khiến hắn đều muốn phát hoảng.
Mộ lão gia tử nhưng không có đáp ứng một tiếng, quay mặt qua chỗkhác, “Chờ Tô Tô ra ngoài, nó nói chính xác thì ngươi hãy rời đi.” Aibiết hắn có hay không diễn trò, lừa gạt lão đầu mình .
Mộ Tư Dạ bất đắc dĩ thở dài, hắn biết, lão gia tử không có dễ nói chuyện như vậy!
Tô Tô ở trong phòng tắm, nghe được ngoài cửa đối thoại, biết lão giatử tới, thuần thục, rất nhanh tắm xong, sau khi thay một thân quần áomới ra ngoài.
“Tô Tô, mau tới, mau tới! Chồng em phải ra khỏi cửa, còn phải chờ emđồng ý con dấu đây!” Mộ Tư Dạ vừa nhìn thấy Tô Tô ra ngoài, cánh tay dài bao vây, lôi cô vào trong ngực, lại đưa đến Mộ lão gia tử trước mặt,“Còn xấu hổ a? Mau cùng ông nội nói một chút nha!”
Mộ lão gia tử xem hai người bọn hắn, từ sâu trong nội tâm tản mát racảm giác thân mật, không đợi Tô Tô mở miệng, đã tin một nửa.
Mộ Tư Dạ ở trước mặt mọi người, đối với cô động thủ động cước, Tô Tôtrong lúc nhất thời không quen, đỏ mặt đối với Mộ lão gia tử nói: “Ôngnội, hiểu lầm của chúng cháu đã giải khai, đã không sao, ông để chúngcháu đi ra ngoài đi!”
Cô ngượng ngùng nói, bọn họ đã sớm tháo ra hiểu lầm, hết thảy đều làMộ Tư Dạ, vì trốn tránh vụ việc phiền toái kia, mới cho cô làm bia đỡđạn. Nếu là nói ra sự thật như vậy, cây trượng trong tay ông nội kia ,đại khái trực tiếp liền gõ lên đầu Mộ Tư Dạ đi !
Mộ lão gia tử không tin Mộ Tư Dạ, nhưng mà lời nói đối với Tô Tô cũng là rất tin không nghi ngờ, nghe được bọn họ cũng chính miệng thừa nhậngiải hòa, hắn cũng không lại khó khăn, đáp ứng để cho Mộ Tư Dạ ra cửa.Khi Mộ Tư Dạ xoay người rời đi, còn gọi hắn, muốn hắn cùng bạn tốt củamình đi ăn một bữa bàn dự án.
Chẳng qua là lão gia tử không biết, bạn tốt của hắn đã đợi không kịp, sớm đã đem dự án ký cho công ty khác rồi!
Ba ngày nay, bởi vì Mộ Tư Dạ đòi hỏi vô độ, mỗi đêm ngày đều muốn cô, làm hại cô hạ thân khẽ sưng đỏ, dị thường khó chịu. Đợi Mộ Tư Dạ saukhi rời đi, Tô Tô rốt cục có thể thoải mái ngủ nướng rồi!
Không có Mộ Tư Dạ gây phiền nhiễu, trong lúc cô ngủ say nằm ở trênngười cô luật động, cảm giác này khiến Tô Tô ngủ đặc biệt thoải mái, đinằm ngủ một cái đến buổi chiều, đồng thời cũng đói bụng khiến cho côngực dán vào lưng. Thật ra thì buổi trưa Trương tẩu có lên lầu, nhưngnhìn thấy cô ngủ ngon như vậy, cũng không nhẫn tâm gọi cô, để cho cô anổn ngủ trọn vẹn.
Tô Tô lúc xuống lầu, trong phòng khách chỉ có một mình Trương tẩu ,trên màn hình TV lớn, truyền đến tiếng nhạc êm ái, mà Trương tẩu đangcúi xuống, trong tay còn cầm đồ đan len. Tô Tô còn chưa nói chuyện,Trương tẩu trước hết thấy cô, vội vàng đứng lên nói: “Thiếu phu nhân đói bụng rồi chứ? Trong phòng bếp còn cơm nóng, tôi đi giúp cô bưng tới!”
Tô Tô khéo léo cười cười, “Vậy thì phiền toái Trương tẩu .”
“Thiếu phu nhân, đối với tôi không cần khách khí như vậy !” Trương tẩu thả ra trong tay gì đó, bước nhanh rời đi.
Tô Tô ngồi xuống chỗ Trương tẩu lúc nãy ngồi, cầm lên sản phẩm củaTrương tẩu , nhìn lên xuống trái phải một chút, nếu như không có nhậnnhầm, Trương tẩu chính là đan khăn quàng cổ, khăn quàng cổ màu xanh đen, tay nghề đặc biệt tốt.
Trương tẩu bưng thức ăn dọn đến trên bàn ăn ,trở lại mời Tô Tô dùngcơm, thấy Tô Tô đối với đan móc gì đó của bà cảm thấy tò mò, liền cườichủ động giải thích: “Đây là giúp lão gia tử đan khăn quàng cổ! Tự tayđan tương đối mềm mại, hiện tại mặc dù mới tháng mười, nhưng mà đã sắphết thu, khí trời dần dần chuyển lạnh, mùa đông cũng không còn xa, khănquàng cổ này rất nhanh là có thể sử dụng.”...

Phone: 01657595739 