CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3417
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!
Mười cô gái trong phòng lập tức ngẩng mặt lên nhìn cô.
Anh quay phắt:
-Cô đừng xúc phạm ng khác như vậy!
-Ha? Thật sao? Là tôi à?- Cô trừng mắt—Tôi bảo anh chịu fạt chứ không phải họ~!!!!
-Tôi…!!-Anh nghẹn họng.
Cô nói nhỏ:
-Các cô có thể đi.
Vài cô gái, sau khi lả lơi buông vào lời mời mọc thì rời khỏi phòng.
Khi căn phòng chỉ còn 2 ng, cô mới đặt cái cặp da đang cầm trên tay lên bàn:
-Phiền anh. Giải quyết hết chỗ này. Tôi nghĩ, ngày mai cũng chưa thể xong nên tôi sẽ xin cho anh nghỉ. Thoải mái làm việc đi.
Ren lạnh lùng:
-Rốt cuộc cô muốn gì? Tại sao ép tôi như thế?
Cô lắc lắc ngón trỏ.:
-Chậc! Suy nghĩ nhiều rồi. Anh phải làm việc đi. H sẽ k còn ai giúp anh nữa đâu.
Cô nói rồi, bước ra khỏi phòng, nhanh chóng khóa cửa.
-Oáp! Mệt quá. Nhanh làm xong nhé, honey!
…………
6h30’
“Starting out at the rain with…….”
Cô trở mình, vừa mở tin nhắn vừa lẩm bẩm:
-********. Hồi tối k ngủ đc bao nhiêu, bây h lại có ng phá “màn ngủ nướng” của mình. Hừ.
“Yuna, cậu đã làm gì?
Ren h này đáng nhẽ đã đi học,
Sao mình không thấy anh ấy???”
Cô ngắn gọn bệt vài chữ:
“Han van o truong.”
……….
8h.
Cô mặc đồng phục rồi đến trường.
Hơ.
Giờ này vẫn còn sớm. Hơn 15 nữa ms vào học mà.
-Này, cậu biết gì không? Trường mình có ma đó.
-Vớ vẩn. Ma á?
-Ừh. Hồi tối, có mấy đứa bên KTX gần phòng hội trưởng hội hs nói là….. nghe thấy tiếng rú đó. Với lại, điện phòng tự dưng bật….. hiz….
Cô dỏng tay nghe. Gần phòng cô có ma?
Cô Xua tay, rồi tự cười. Hình như cô đoán ra rồi.
Đột nhiên có một bóng đen kéo cô vào bụi cây rậm. Ủa?Mới nhắc cái đã có Ma à?
-Ai? – Yuna hỏi.
-Mình. Kami. – Kami thì thầm.
-Sao? Xảy ra chuyện gì?.
Kami vùi ng xuống:
-Anh ấy ở đâu?
-Ren á? Yên tâm. Cậu tạm thời k phải đóng giả thục nữ đâu. – Yuna cười nhếch môi.
Kami đứng thẳng lại, nhưng giọng nói phập phồng :
-Ren đang ở đâu?
-Phòng hội trg hôi hs.
-Sao? –Kami the thé hỏi- Đến h vẫn chưa về?
-Ưhm. Thôi. Mình đi trước. Bai. – Yuna bước nhanh.
Khuôn mặt Yuna chất chứa sự ưu tư.
Cô không thích sự quan tâm quá đà của Kami. Cùng là “kẻ đi săn”, sao Kami lần này lại có ý như muốn bắt cô nhường nhịn? Cô không làm được.
Cô muốn cái gì, thì cái đó không đc phép tuột khỏi tay cô.
Kể cả thứ mà cô ghét đến tận xương tủy.
Như Ren chẳng hạn…..
………….
Cuộc sống đầy rẫy những sự khó hiểu.
Những mưu toan và sự chạy đua đến một cái đích xa vời liệu có quá mạo hiểm?
Không.
Đó mới chính là cuộc sống đích thực.
Chuong 10
Trời vẫn xanh sáng, mọi người vẫn vui vẻ nhưng ở một góc trong một chỗ nào đó ghi chữ “ Phòng Hội Trưởng hội học sinh”, hotboy của chúng ta đang gào ầm lên vì đau khổ. Hơ.
Ren ném tất cả hồ sơ xuống đất, mặt nhăn nhó:
-Mệt quá. Đống hồ sơ quái quỷ này là cái gì????
[Là cái mà anh phải làm">
Ren giật mình:
-Ai?
[Tôi">
Anh quanh quất nhìn, rồi muộn màng phát hiện ra một cái camera và máy thu phát ngay góc phòng.
Tiếng nói tiếp tục phát ra nhanh chóng khi Ren bước lại:
[Anh dám tháo ra tôi sẽ phạt anh làm cả…. năm đó!!">
-…….
[ Còn nữa, sao anh dám vứt hồ sơ linh tinh hả? Anh muốn tôi phạt thêm á?">
-Ơ… Ơ… hì. Không có. – Vừa nói Ren vừa vội vàng nhặt tập hồ sơ lên, miệng lẩm bẩm- Cô chờ đó. Ra đc khỏi chỗ này tôi sẽ giết cô.
[Được rôi. Không có gì thì tôi đi chơi đây">
-Khoan. – Ren hét vội.
[Gì vậy?">
-Cô định bao giờ cho tôi … ăn? Tôi nhịn từ hôm qua đến giờ rồi. – Ren nhăn mặt, bụng anh bắt đầu sôi réo.
[Khi anh làm xong. Anh có thể ăn lúc nào cũng đc. Bye">
-KHOAN!! Yuna??? Cô đâu rồi? Yuna? – Anh hốt hoảng gọi.
Nhưng không có gì trả lời anh cả. Chỉ có tiếng bụng anh biểu tình thôi. Hic hic.
Tàn nhẫn.
Phụ nữ đẹp mà tàn nhẫn. Haizzzzzzzz.
Anh mở điện thoại.
Còn xíu pin.
Tiền thì chỉ còn 1k. Hic hic.
Anh đột nhiên nhớ ra, khuôn mặt bừng sáng.
“Kami, em dang o dau?
A dang bi giam o phong
Hoi trg hoi hs. E den day
Giup a dc k?”
———————
“Duoc. E den ngay”
…………
Tại một quán nước….
Yuna cười nhẹ nhàng khi thấy bóng Kami vội vàng bỏ đi.
___ “ Chị gọi tớ đến có việc gì thì phải”____
-Cho tôi một ly nâu.- Yuna nhếch môi thì thầm với chính mình- Tớ sẽ xem, là cậu giỏi hay là tớ thông minh.
……………
“Cốc cốc”
-Anh mở cửa đi.- Kami sốt ruột.
-Anh ko mở được. Sawashi, cô ta khóa rồi.- Ren bất lực nói.
Đột nhiên anh nghe tiếng nức nở từ bên ngoài.
-Sao vậy, Kami??? – Ren hỏi.
-……..- Tiếng nấc đều đều nghèn nghẹn- Em xin lỗi. Em không thể giúp gì đc anh. Em không thể tìm Yuna đòi chìa khóa…. Là em…. Lỗi của em…..
Ren an ủi, giọng anh mượt mà:
-Không sao đâu. Anh không để tâm.
Kami bặm môi.
Với một kẻ lành nghề, cô biết lời nói này đối với một người hiểu rõ phụ nữ như Ren thì chưa là gì cả. Cô muốn chiếm hoàn toàn thì cách này vốn không ổn.
Cô tựa hẳn người vào cánh cửa, giọng cô ưu tư:
-Anh đã từng yêu chưa?
-…… – Bên kia im lặng rất lâu, rồi trả lời- Không biết nữa.
– …….- Kami thở dài- Đáng tiếc thật.
-………….
– Mẫu người của anh là gì vậy?
-Không có.
Bầu không khí lạnh buổi chiều bao trùm hai người. Họ cách nhau chỉ là một cánh cửa mà thôi.
Chỉ như thế…….
Ước chăng chỉ là như thế….??
…………
Có tiếng lộp cộp ở bậc thang…
Yuna bước đến.
Cô mặc chiếc áo sơ-mi mỏng màu trắng, khoác áo ngoài bằng kaki nâu, nhìn cô thật mong manh dễ vỡ vfa đáng được nâng niu…..
Không nói một tiếng nào, cô đưa tay chạm ổ khóa, “lạch cạch”.
Cánh cửa mở ra.
Ren kinh ngạc nhìn Yuna.
-Mời anh ra. – Nụ cười giễu cợt thoáng trên môi Yuna. Màn kịch hôm nay đến thế là được rồi.
Ren đang lạnh lùng nhìn cô, thì bụng anh biểu tình dữ dội lm anh mất hết cả “uy nghi”. Hic hic
Lần này, Yuna bật cười to:
-Ha ha…. Hai người…… Hôm nay tôi sẽ mời hai người đi ăn. Ok không?
Kami dè chừng nhìn Yuna rồi liếc Ren như để xem xét , cuối cùng bằng giọng nhẹ nhàng, uyển chuyển, Kami nói:
-Ừhm. Cảm ơn cậu. Cùng đi nhé?
Nói rồi, Kami khoác tay Ren, nhìn anh cười âu yếm.
……….
Hatomi Mitxưi Restaurant….
Một bàn thức ăn lớn bày ra.
Hình như chỉ có Ren và Kami ăn. Và thực tế chỉ có Ren vùng vẫy thỏa thích trong đám thức ăn.
Nhịn đói đến gần 2 ngày, bây giờ “nạp năng lượng” cũng không có gì quá đáng. Hihi
1 đĩa…. 2 đĩa…. 3 đĩa…………………………….. 15 đĩa.
Hơ….Nhưng thế này thì quá lắm rồi.
Đến Kami cũng phải trợn tròn mắt, nhìn Ren xử một đống thức ăn.
Yuna xoa cằm. Hình như người con trai này đặc biệt hơn vẻ bề ngoài. Rất đáng yêu.
Sau một hồi cắm cúi ăn, Ren ngẩng mặt lên. Quanh miệng dính đầy …. cơm. Khuôn mặt thỏa mãn như môt đứa trẻ ngoan.
Yuna thoáng cười, lấy khăn giấy, cô nhón người nhẹ nhàng lau cho anh.
Mắt anh chạm vào đôi mắt màu tím fa đen rất huyền ảo của cô, đột nhiên, tim anh đập mạnh.
{Và Đôi khi giây phút quyết định chỉ là một khoảnh khắc mà thôi. **
Kami kéo tay anh:
-Để em. Cảm ơn cậu, Yuna.
Yuna cười khó chịu:
-……..
Vừa lau tay, Yuna vừa thầm nghĩ: “Chưa biết ai sẽ thắng đâu. Sao cậu cứ fải làm như vật đó đã trong tay cậu chứ?”
Chương 11
Ads Nhìn bóng dáng hai người kia đi khuất, cô giật nhanh khăn giấy, lau mạnh lên bàn tay đã chạm vào khuôn mặt Ren. Cô nhíu mày lại rồi đặt một xấp tiền lên bàn và ra về.
Có tiếng đt, cô mở máy lên, và đứng hồi lâu mới nghe, giọng cô mềm mại và vui tươi khác hẳn vài phút trước:
-Alo. Mami.
[ - Con đang ở đâu vậy?">
-Dạ. Con đi chơi chút thôi ạ. Sao vậy mẹ?
[Mẹ chỉ nhắc con nhớ về ăn cơm. Hôm nay mẹ làm nhiều món lắm.">
-OK.
[Con chưa ăn đấy chứ?">- Bà Sami nghi ngờ hỏi lại.
-Chưa mẹ ạ. – Cô nói dối trơn tru.
[Mẹ cúp máy đây.">
-Vâng.
Cô không biết mình là loại người nào nữa.
Có người cho rằng cô lẳng lơ trăng hoa.
Có người nghĩ cô đáng thương cô độc.
Có người nói cô là kẻ 2 mặt.
Nhưng có người lại xếp cô vào loại mỹ nhân nguy hiểm.
Trăng hoa, lẳng lơ? OK. Cứ nói vậy đi cho đời đẹp.
Đáng thương? Cô độc? Chưa bao giờ cô cảm thấy mình đáng thương hay cô độc. Vây quanh cô là ánh hào quang, đàn ông sẵn sàng làm bất cứ việc gì vì cô, cô có hàng ngàn người ngưỡng mộ, cô cô độc ở chỗ nào chứ?
Kẻ 2 mặt? Không phải chỉ là 2 mặt, 2 ngàn mặt cũng chẳng sai.
Mỹ Nhân nguy hiểm? Ừh. Đúng. Cô là loại đấy, thì sao chứ? Còn khối người muốn được vậy.
Haizzzzz.
Cô vào một shop quần áo ở ven đường.
Đột nhiên, một bộ váy màu xanh dành cho người trung niên lọt vào mắt cô. Rất đẹp. Màu thiên thanh.
Bước nhanh đến cô vừa chạm vào chiếc áo thì cũng có một bàn tay đàn ông cầm lấy chiếc váy.
Cô ngẩng mặt lên và chớp đôi mắt đẹp:
-Anh nhường cho tôi đc k?
Jung Teuk ngạc nhiên nhìn cô, đôi mắt cô lạnh lắm, rõ ràng là cô chẳng nhớ gì về anh nữa.
-Không.
-Sao cơ?
-Em không nhớ anh sao? – Jung Teuk như người chết đuối muốn vớ lấy chiếc cọc cuối cùng.
-……….- Suy nghĩ một chút, Yuna đáp- Ừhm. Em có nhớ. Nhớ nên em mới hỏi anh nhường cho em.
Jung Teuk bật cười:
-Dù biết em nói dối, nhưng anh vui, vì ít ra em đã không nói, chúng ta không quen. Còn chiếc váy này, xin lỗi em, anh không thể nhường em được.
“Chát”
Cô giang tay tát vào mặt Jung Teuk.
-Hừ. Loại đàn ông nhỏ mọn.
-Em nghĩ ai cũng nhường nhịn em mãi đc sao? Em quá tự cao rồi. Em có mánh khóe, em có sắc đẹp, nhưng đừng nghĩ chỉ thế mà em có tất cả nhé.
-Vậy anh nghĩ có cái gì mới là có tất cả chứ? – Cô hỏi lại, giọng bất mãn.
-Nhân cách.
-Ha ha ha. – Cô ôm bụng cười ngặt nghẽo rồi lạnh lùng nói- Thứ đó chả đáng một xu. Anh cứ để rồi coi. Chẳng có cái gì qua được vẻ bề ngoài và mánh khóe để đời đâu.
Jung Teuk lặng người nhìn cô giật lấy chiếc váy và nhanh chóng trả tiền.
Anh cứ nhìn mãi cho đến khi bóng cô khuất hẳn.
Nhân cách thực sự không đáng 1 xu sao? Thực sự nó ko có giá trị sao?
Hay chỉ những người k thể có nó mới nói vậy?
Con người ngạo mạn, tự mãn, coi mình là trung tâm, không quản đến điều ngkhác nghĩ như cô, thực sự đáng để anh yêu đến nhường đó?
“Con người chỉ là hạt cát nhỏ giữa sa mạc. Sống kiêu kỳ, biết 1 mà k biết 2 như em thì sớm muộn cũng sẽ vấp ngã thôi, mà là một cú ngã suốt cuộc đời em cũng không quên được đâu.”- Jung Teuk cười nhẹ nhàng.
………..
Cô bước về nhà trong tâm trạng k mấy vui vẻ.
-Mẹ. Mẹ ơi. Con về rồi nè.
-Ừhm. Vào đi con.- Giọng bà Sami vọng ra.
Thả giày đi vào, cô nhìn một bàn đầy món ăn mà hơi….. nản.
-Hôm nay có tiệc gì vậy?
-Mẹ có chuyện muốn nói với con.
Kéo ghế ngồi xuống đối diện bà Sami, cô hỏi:
-Gì vậy ạ?
-Con biết đấy, mẹ…… muốn….. sắp xếp một cuộc hôn nhân cho con.
- Ha ha ha. Mẹ sợ con ế sao?
-Không có. Chỉ là………
-Đừng lo mẹ ạ. Con ổn mà.
Bà Sami trầm tư lúc lâu, đôi mắt bà đã đục đi vì sự tàn fá của thời gian, nhưng nó vẫn ấm và tràn đầy yêu thương. Bà nhẹ nhàng:
-Mẹ không muốn ép con. Nhưng…
-……..???
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Như một thoáng chớp mắt
» Socola trái mùa - ZuzuLinh
» Anh ngủ với em bao nhiêu lần thì cứ thế mà tính tiền !
» Anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé
» Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi học nhé!
1234...171819»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

XtGem Forum catalog