-Đồ chơi.- Cô không ngần ngại đáp.
Mặt bà Sami biến sắc.
Chính bà đã tạo nặn con người lạnh lùng, vô cảm trước mắt bà.
…………….
Ren vào nhà bằng khuôn mặt bình thản đến đáng sợ, dường như không khí tang tóc không hề ảnh hưởng đến anh chút nào.
Anh vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn đi học, và khuôn mặt vẫn khô không một giọt nước mắt.
Hôm nay hình như có luật sư đến.
Hờ bắt cả anh ngồi nghe nữa.
-Vào ngày X tháng Y năm nay, bà Haimul Takatsuki đã gọi điện yêu cầu tôi lập di chúc theo ý bà.
Bản di chúc như sau: Toàn bộ tài sản bất động sản; cổ phiếu ở Tập đoàn RTK; các biêt thự gồm 2 biêt thự ở Hawai, một biệt thự ở nũi Phú Sĩ, ba biệt thự vừa ở Hokkaido, một biệt thự ở thủ đô Prague, hai biệt thự ở Osaka, tất cả gồm 9 biệt thự; số tiền 103 tỷ yên gửi ở ngân hàng Mitsui và 320 tỷ yên gửi ở ngân hàng Mitsubisi; toàn bộ các tài sản trên đều được giao lại cho cậu Ren Takatsuki. Còn số tiền 10 tỷ yên trong két sắt phòng bà giao lại cho những người còn lại.
Mật mã là………
Nói xong ông luật sư đem cho Ren các giấy tờ và yêu cầu anh ký.
Anh đưa bút ký roạt rồi thản nhiên lên phòng trước cái nhìn chòng chọc của tất cả.
Anh biết họ k khóc nữa mà chỉ oán trách bà lẩm cẩm.
Anh thì thực sự điên lên.
Sao đến chết rồi mà bà ta vẫn cứ muốn giày vò anh chứ?
Anh ghét công ty ấy!!!
Nó làm anh muốn phát khùng.
Nhưng đằng nào thì đó cũng là tâm huyết của ông rồi cha mẹ anh, anh k nỡ đang tâm phá hủy nó….
“cốc… cốc”
-Vào đi.
Ông luật sự ngồi đối diện cậu, đẩy gọng kính lên và nói:
-Về phần công ty, bà Haimul dặn riêng là cậu chưa cần tiếp quản liền đâu. Vì hiện giờ công ty vẫn đang hoạt động bình thường, và mọi việc vẫn sẽ như thế vì còn có một giám đốc tài năng, trung thành bà thuê về. Cậu có thể đợi sau khi tốt nghiệp rồi tiếp quản cũng được.
Anh hỏi:
-Trung thành? Nhỡ biết bà ta chết rồi, hắn k trung thành nữa?
Ông luật sư nhăn mặt tỏ vẻ k hài lòng nhưng rồi nói:
-Trung thành với người của dòng họ này. Và cậu chính là truyền nhân dòng họ nên dù trời long đất lở vị ấy cũng sẽ k bao giờ phản bội cậu. Thôi, tôi đi trước.
-Chào ông. – Anh lạnh nhạt nói một câu có lệ.
………………
Liệu mọi thứ sẽ đi về đâu khi tất cả được chi phối?
Mỗi người có một cuộc sống riêng, xô bồ theo nhịp sống nhanh của cuộc sống hiện đại……..
“Anh là đồ chơi của tôi. Không thể thay đổi. “
“Tôi không phải đồ chơi của cô.”
“Mình cần chiến thắng, không cần tình yêu”
Chương 7
Một anh chàng và hai cô gái, họ mải miết chạy đua nhau, theo đuổi cái gọi là “mục tiêu”, nhưng nhưng thứ đó thực sự là mục tiêu chăng? Hay vốn dĩ chỉ là lòng hận thùmù quáng?
Nếu tiếp tục ai sẽ chịu sự đau thương?
Tôi nghĩ câu trả lời vốn dĩ đã rõ ràng, người trong cuộc biết và chúng ta cũng biết…
………………
Jung Teuk lặng người nhìn khung ảnh. Yuna đẹp. Cô đẹp hoàn mỹ. Trong ảnhtrông anh rất hạnh phúc, mái tóc bạch kim của anh bay phớt, Yuna đang cười rất tươi. Dù biết nụ cười ấy không thật nhưng anh cần nụ cười ấy. Và anh cần cô.
Anh thần thờ hồi lâu, rồi anh tự võ vào đầu mình
Anh đang “xuống cấp” nặng! Vì cái gì chứ nhỉ?
Tại sao cô dành cho anh “đặc ân “ 10 ngày bên cạnh cô để anh mơ mộng?
Cô sẽ bên người khác. Anh sẽ là dĩ vắng.
Nhìn Ren takatsuki, Jung Jeuk không khỏi khó chịu. Ren cũng hệt như Yuna.
Khó đoán. Đáng sợ. Và hoàn mỹ.
……………..
Ngày hôm sau…
Yuna Yuna dậy sớm hơn lệ thường một chút.
Cô không ngủ được thì đúng hơn
Cô nhè nhàng đi xuống tránh đánh thức bà Sami
Hôm nay không fải ngày đồng phục nên cô chỉ khoác đại một bộ đồ cho gọi là….
Khi cô đến trường thì sân trường đã kha khá học sinh. Một vài cậu bạn vẫy tay chào cô, một số cậu nhócthì tò mò nhìn cô, và mấy cái nguyết sắc lèm từ ba bồn cô nbữ sinh khóa trên, cô đáp tră tất cả bằng nụ cười nhẹ. Cô ít cười ít nói nhưng khi cần thì bao nhiêu nụ cười bao nhiêu câu nói cũng sẵn sàng đáp ứng.
- Chào em! –Jung Truk yếu ớt nói
Yuna khẽ nhíu trán rồi cô cười:
– Chào!
Jung Truk lặng lẽ nhìn bóng cô vì anh biết cô không nhận ra anh…….
……………………….
7 ngày trước
Cô khoác tay Jung Truk đi trên phố, khuôn mặt cô rạng rỡ.
Đột nhiên có người con trai rụt rè bước đến:
– Chào em, Yuna! Dạo này em khỏe không?
Yuna khẽ nhíu trán rồi cười đáp:
– Tàm tạm còn anh?
– Ổn..Anh …..Anh đi trước. – Người con trai đó mỉm cười.
– Ưmk
Bóng người con trai kia khuất Jung Teuk liền quay sang hỏi cô:
– Ai đấy?
– Em không biết – Cô thản nhiên nói
– Vậy sao em……….?- Anh sửng sốt
– giả vờ. Em không muốn………Thôi!- Cô khoác tay
Anh giục :
– Là sao?
Cô nhìn anh hồi lâu vs ánh mắt rất lạ:
– Việc gì có thể thì làm
– ………..
– Mắc gì khiến người khác đau khổvì việc mình có thể làm giúp?
……….
Khi ấy anh cười nhạo vẻ ngu ngốc đờ đẫn vì cô của người con trai đó, nhưng bây giờ thì sao chứ???????
Anh biết cô có thương hại người con trai đó
Và anh chua từng sẽ nhận sự thương hại từ cô
Nhưng anh nhầm.
Anh chưa xứng đáng là ngoại lệ. Anh đã quá tự đề cao khi nghĩ như vậy vởi vì anh chỉ là một kể đáng thương mà thôi!!!
…………….
Kami chạy đến lớp Ren
– Anh Ren!
Ren giật mình ngẩng mặt, rồi khóe môi hơi dật dật:
– Kami. Có chuyện gì ak?
Kami fật ýđặt hộp cơm xuống:
– Có chuyện mới đến được ak? Em đem cơm trưa.
– Ren gật đầu
Đột nhiên có cậu bạn trò chuyện với Kami cười:
– Em tán trai nữa hả Kami Sagasura?
Kami lúi lại. Cô bối rối.
Rồi nhìn Ren đang khựng lại…
Kami bật khóc nức nở.
Khuôn mạt cô giàm giụa nước mắt
Ren nắm chặt tay:
– Sao cậu có thể…?
Cậu bạn đó ngạc nhiên:
– Tôi chỉ nói thật thôi mà! Tại sao?…
Nghe tiếng khóc của Kami, đầu Ren ong ong …. Sister……..
Anh giận dữ, xốc cổ áo cậu bạn, đôi mắt vô chủ đáng sợ…….
- Khoan đã ……………….!! dừng tay lại!
Một tiếng nói lạ khiến cả phòng học lập tức quay về fía cửa….
Chương 8
Sau nụ cười giả tạo phải chăng cuộc sống luôn như thế?
Giả tạo và man rợ.
……….
Nghe tiếng khóc của Kami, đầu Ren ong ong …. Sister……..
Anh giận dữ, xốc cổ áo cậu bạn, đôi mắt vô chủ đáng sợ…….
- Khoan đã ……………….!! dừng tay lại!
Một tiếng nói lạ khiến cả phòng học lập tức quay về fía cửa….
Kami sững lại, cô mấp máy môi định lên tiếng thì chợt nhớ rằng hiện tại bây giờ, cô và Yuna không quen biết.
Kami lập tức cúi mặt, quệt nước mắt.
Yuna khẽ cười nhẹ. Cô bước đến bên anh chàng bạn học đang bị Ren xốc áo. Nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo, Yuna gỡ từng ngón tay của Ren đang túm chặt lấy cổ áo cậu bạn học đó…..
Cô sửa lại cổ áo cho cậu bạn đó, miệng nói nhỏ nhưng vang vọng trong căn phòng im phăng phắc:
-Đáng nhẽ,… cậu phải biết giá trị của mình chứ. Khi đã buông tay thì thả cho nó rơi tự do, cố nắm giữ chỉ làm chúng ta thêm mệt mỏi. Phải không?
Kami nhìn Yuna, đáy mắt Kami thoáng hoảng hốt…. Yuna đang giúp cô hay hại cô?
Đây chẳng phải là câu châm ngôn mà cô & Yuna sử dụng sao????
Cậu bạn đó nhìn Yuna không chớp mắt…… Đờ đẫn.
Yuna cười nhẹ, rồi lạnh lùng:
-Ren Takatsuki…. Hành động hôm nay của anh thật đáng trách! Gây hỗn loạn. Có ý đánh người. Mời anh cuối h học lên phòng tôi.
Kami bấy giờ thấy bóng Yuna khuất hẳn mới đứng dậy, tựa hẳn vào người Ren…..
Cô yếu ớt:
-Yuna là hội trưởng hội hs. Anh nên đến đó……..
-Em không sao chứ??
Ren quan tâm hỏi và vội vàng dìu Kami đến phòng Y tế.
Dường như anh không quan tâm đến câu nói của Yuna chút nào………
……………
-Lại một thằng dại gái!!
-Thằng ngu. Bị con nhỏ Kami lừa rồi.
-Nhưng mà con nhỏ ấy đẹp thế? Đc nó lừa cũng hay rồi.
Đằng này…….
-Lũ con trai đúng là yêu bằng mắt mà!
-Đồ chó! Con gái chỉ còn 2 con đó nữa hay sao????????????
-Chết tiệt! Giả thục nữ hay lắm à???
…………
Cuộc đời thật giả tạo. Nhưng nếu ta không như nó thì ta sẽ bị đào thải bị vứt bỏ bị ruồng rẫy…….
Không thể trách ai kả.
Chỉ là đau thương quá, trái tim đã chai sạn………
Không thể yêu.
Chỉ còn chỗ cho hận thù.
Cuộc sống man rợ. Trái tim đau thương.
Nhưng phía chân trời vẫn le lói ánh bình minh …….. Và hình như ngta vẫn thg nói một câu: Sau cơn mưa trời lại sáng mà……. Phải không???
Chương 9
Cuối buổi học hôm đó, Ren xốc cặp và bước đến bản đồ của trường tìm phòng hội trưởng hôij hs.
Anh nhìn qua rồi bước nhanh. “Giở trò gì nữa đây?”
………..
“PHÒNG HỘI TRƯỞNG HỘI HỌC SINH”
“Cộc cộc”
-Vào đi.- Giọng cô vang lên vẻ khó chịu.
Anh bước vào, tự kéo ghế, ngồi xuống:
-Cô gọi tôi làm gì?
Cô rời mắt khỏi tập tài liệu, nhìn trừng trừng:
-Anh đang bị phạt, không phải đến đây đê mắng người.
-Cô muốn gì? Nói. – Anh lạnh lùng.
-Thấy cái chổi đằng kia chứ?- Cô hỏi.
-Thấy. Nhưng sao?
-Cầm nó. Và quét hành lang đi. _ Cô không ngẩng lên mà ra lệnh.
Anh nghệt mặt:
-Là tôi?
-Chứ không lẽ là tôi?
-Tại sao?
-Đánh người. Làm mất kỷ luật. Chịu phạt đi.
Anh miễn cưỡng cầm chổi bước ra.
Và đã có một bức tranh kỳ lạ.
Chàng trai đẹp như mơ cầm chổi vơ lơ tơ như quét không khí….
Trong căn phòng đẹp vang lên âm thanh quái dị _ tiếng cười to của cô gái.
………..
-Tôi đã làm xong.- Anh ném cây chổi vào góc tường và nói.
-Vậy thì…… – Cô đứng dậy- Xử lý tập tài liệu này. Tôi đi trước. Ha. Hôm nay phải về nhà ăn cơm sớm ms đc.
Nhìn cô thong thả ra về rồi nhìn tập tài liệu cao ngất trời……
Đây gọi là gì?
Bóc lột sức lao động!!!
………….
0h 15’
-Trời ơi! Đến khi nào mới xong?????
Anh vò đầu nhìn đống giấy.
Chết tiệt.
“Cô ta là Quỷ dữ. Sao thời nay lũ con gái toàn yêu tinh thế này??? Haxx Haxx!!”
Anh khó chịu nhìn tập tài liệu và tự hỏi, có thật sự hội trưởng hội hs nhiều công việc thế này hay không???????????????
Khỉ thật!
Anh đá ghế, rồi nghiêng tay nhìn đồng hồ: 0h 32’.
Khẽ day day thái dương, anh đột nhiên nảy ra sáng kiến….
Hay là…..
…………
-Chào anh. – Cô gái thứ 10 bước vào, trên môi khẽ nở nụ cười khi nhìn thấy anh.
Trong phòng, 9 cô gái xinh đẹp đang mỗi người ôm một ít tài liệu và chăm chú làm như thể sinh mệnh của họ đc đăt vào đó.
- Chào.- Anh khẽ quay người lim dim mắt- Vào đi. Em biết phải làm gì đúng không?
Cô gái mới đến lặng lẽ ngồi vào bàn và ôm một xấp tài liệu.
Chắc các bạn vô cùng thắc mắc tại sao những cô gái này lại ngốc nghếch đến vậy?
Họ không ngốc nghếch chút nào đâu.
Họ yêu anh. Lý do cho tất cả chỉ đơn giản như thế.
Anh tựa như vị thần tình yêu, ban phát cho họ chút ít, dù chỉ vốn dĩ là sự thương hại rẻ mạt, vậy cũng đủ rồi.
Nhưng đây thực sự là cái giá phải trả?
………..
2h7’
“SẦM”
Cánh cửa phòng bị bật tung ra.
Cô bước vào.
Tóc rối bù. Mặt nhăn nhó.
-Ren Takatsuki! Anh thực sự là rắc rối.- Cô đá ghế của anh và phán một câu với vẻ khó chịu bất thường.
-Sao.. ? Sao cô… cô lại ở đây vào h này?
-Bác bảo vệ gọi cho tôi. Ông ấy nói rằng trên phòng tôi có rất nhiều ng. Họ ồn ào. Nên tôi phải đến đây xem anh bày trò gì. Hóa ra là biến phòng của tôi thành NHÀ CHỨA....

Phone: 01657595739 