Lời nói của cô thật dịu dàng, như một dòng nước ấm chậm rãi rót vào trái tim lạnh lẽo của Hành Kiện, anh cảm thấy mình không hề cô độc, bởi vì Thiên Ân luôn ở bên cạnh anh, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thay đổi.
Tình cảm dịu dàng như nước vây quanh lấy anh, toàn thân Hành Kiện nổi lên phản ứng, thầm muốn đem chính mình hòa nhập trong cơ thể ấm áp của cô.
Nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại hướng tới giường lớn, hai người không ai nói câu gì. Giờ phút này, chỉ muốn có thể chia sẻ đau khổ cùng đối phương. Hành Kiện một lần lại một lần trút tất cả sự nhiệt tình vào sâu trong cơ thể cô, một giây cũng chưa buông cô ra, cho đến khi anh nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Thiên Ân nhìn khuôn mặt ngủ say của anh, yêu thương lau đi mồ hôi trên mặt anh. Có được thời khắc này, cho dù muốn cô chết ngay cô cũng cam tâm tình nguyện.
Lúc này, Hành Kiện bỗng nhiên lắc mạnh đầu, như mơ thấy ác mộng, lại nói mê, “Ưm…… Ưm……”
“Kiện, tỉnh lại đi, em ở đây, đừng sợ……” Thiên Ân muốn đánh thức anh dậy, nhưng Hành Kiện vẫn không ngừng nói mê.
“Không…… Anh yêu em…… Thiên Ái……”
Từng câu nói đứt quãng này như một cơn sóng dữ, lập tức phá hủy niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà Thiên Ân vừa có được.
Ánh mắt cô trống rỗng nhìn anh. Thì ra cô vĩnh viễn cũng không thể thay thế được Lộ Thiên Ái……
Thiên Ân vốn định đứng dậy rời khỏi anh, nhưng vừa thấy khuôn mặt yếu ớt của anh cô lại mềm lòng.
Không được! Cô không thể rời Hành Kiện trong lúc anh yếu đuối nhất!
Biết rõ ở lại sẽ có bị tổn thương, nhưng cô vẫn không nỡ rời đi.
Lau khô nước mắt, Thiên Ân lại nhanh chóng nằm xuống cạnh anh.
Lúc này Hành Kiện mới xoay người lại, bỗng nhiên mở to mắt. Anh vừa mới nằm mơ, mơ thấy Thiên Ân phải rời xa anh, vì thế anh liều mạng giải thích người anh yêu là cô, không phải Thiên Ái, nhưng cô lại không muốn nghe, anh gấp gáp quá nên không biết phải làm thế nào mới đúng, sau đó liền tỉnh dậy. May mắn là Thiên Ân vẫn còn ở đây!
Anh như trút được gánh nặng trong lòng, nở nụ cười với cô, ôm cô vào lòng, không bao giờ muốn buông cô ra một lần nào nữa.
Trước khi ngủ, Hành Kiện nghĩ: Ngày mai nhất định phải nói cho Thiên Ân biết…… Anh yêu cô.
Hành Kiện tỉnh lại, trong phòng im ắng , ánh mặt trời nhè nhẹ hắt vào tấm rèm cửa.
Đột nhiên anh nhìn sang bên cạnh mình, không có ai!
Anh lập tức nhảy xuống giường, mặc quần áo gọn gàng, sau đó lao xuống lầu. Phòng khách cũng không một bóng người, khiến lòng anh vô cùng hoảng hốt.
Lúc này, phòng bếp truyền đến tiếng nói chuyện, anh lập tức xông về phía đó, bỗng dưng cửa được mở ra.
“Hành Kiện, em dậy rồi à! Em làm gì mà như cháy nhà đến nơi thế?” Ngải Mễ vừa nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của anh, nhịn không được liền trêu chọc một chút. Xem ra anh thật không muốn xa Thiên Ân dù chỉ một giây một phút.
Anh không trả lời, chỉ thở hồng hộc nhìn chằm chằm Thiên Ân.
“Đến đây nào, đói bụng chưa?” Thiên Ân mỉm cười bảo anh ngồi xuống, rót cho anh tách cà phê. “Em pha giúp anh rồi, có muốn uống không?”
Hành Kiện lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Thiên Ân, tầm mắt vẫn không rời khỏi cô.
“Hành Kiện, chị vừa mới bàn với Thiên Ân, cả hai đều cho rằng chỉ có mở họp báo mời phóng viên đến tham dự, giải thích chuyện này rõ ràng, không biết suy nghĩ của em thế nào?”
Rốt cuộc Hành Kiện cũng dời sự chú ý sang Ngải Mễ. “Nội dung là gì?”
“Bọn chị nghĩ, trước tiên Thiên Ân sẽ đứng ra nói về lập trường của công ty, sau đó em sẽ kể quá trình lớn lên ở cô nhi viện, các câu hỏi được đặt ra để Thiên Ân trả lời, khi nào cảm thấy cần thiết thì em sẽ tự nói. Về cái chết của mẹ em, em thấy có nên nói ra không?” Ngải Mễ trình bày kết quả thảo luận ban nãy của mình và Thiên Ân.
“Sẽ không có vấn đề gì đâu……” Thiên Ân đem bản kế hoạch để trước mặt Hành Kiện, hơi lo lắng nói.
Chương 21
Anh nhìn cô, bình tĩnh nói ra ý nghĩ của chính mình, “Không ảnh hưởng.” Anh sẽ không bao giờ sợ nữa, bởi vì cho tới bây giờ, bên cạnh anh luôn có một thiên sứ bảo hộ, giúp anh quên đi những đau khổ trong quá khứ mỗi khi chợt nhớ lại.
Ngày hôm qua, sau khi giới truyền thông làm sáng tỏ mọi chuyện, anh nghĩ mình sẽ bị những cơn ác mộng giày vò, nhưng kỳ tích đã xảy ra, đêm qua anh ngủ rất ngon. Từ ngày Thiên Ân chuyển đi, anh chưa từng ngủ ngon được như thế, cho dù là khi ở bên Thiên Ái cũng không thể.
Tình cảm của anh đối với Thiên Ái chỉ như một giấc mộng, vào giây phút anh cho rằng có thể nắm bắt được, nhất định ảo ảnh sẽ tan biến. Ngày hôm qua Thiên Ái khẩn trương chối bỏ quan hệ, càng làm cho anh nhìn thấu sự vô tình của cô ta. Đối với cô, anh chỉ là một công cụ để khoe khoang, ở bên cô anh không thể cảm nhận được thế nào là tình yêu.
Nay tỉnh giấc mộng rồi, anh mới hiểu rõ người mà mình thực sự cần là ai……
Đối mặt với sự bình tĩnh của anh, Thiên Ân và Ngải Mễ đều cảm thấy kinh ngạc. “Vậy sáng nay em cứ ở nhà đi, chị với Thiên Ân tới công ty chuẩn bị trước, hai giờ chiều sẽ mở họp báo, được không?”
“Không thành vấn đề.” Hành Kiện đáp lại bằng nụ cười tươi mà chẳng mấy khi có thể thấy được, hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng tuyệt vọng ngày hôm qua.
“Vậy bọn em đi trước.” Đối với thay đổi của Hành Kiện, Thiên Ân cảm thấy có chút khác thường, lo lắng nhìn anh một cái.
Anh lại có phần vui vẻ, “Mau đi đi!”
Nhìn bóng dáng của Thiên Ân, Hành Kiện lặng lẽ lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Chiều nay, anh quyết định sẽ cho mọi người một bất ngờ.
Lần này phóng viên đến rầm rộ còn hơn cả lần trước, tuy rằng mời họp gấp rút, nhưng dường như các đài truyền thanh lớn nhỏ của châu Á đều tới tham dự, bởi vì từ ngày hôm qua bọn họ đều chờ đợi ở cô nhi viện Thiên Ân.
Giữa chương trình, Hành Kiện dùng giọng nói trầm cảm để kể về quá trình trưởng thành của anh, anh nói chuyện tự sát của mẹ chính là một nỗi ám ảnh trong lòng anh, cùng với quá trình lớn lên ở cô nhi viện.
“Lúc ấy, chỉ có một cô bé nhìn ra nội tâm sợ hãi của tôi, cô ấy cố gắng tiếp cận tôi, mặc kệ tôi có đánh có mắng cô ấy thế nào, cô bé cũng không chịu rời đi……” Nói xong, anh nhìn về phía Thiên Ân, tất cả mọi tiêu điểm lập tức chuyển sang người cô.
Có một phóng viên nhanh miệng hỏi: “Cô bé đó chính là cô Ngao sao?” cũng là người mà anh gọi là ‘em họ’.
“Đúng vậy.”
Các câu hỏi liên tiếp theo nhau mà đến.
“Xem ra quan hệ giữa hai người rất thân thiết, nếu không phải anh em họ, vậy là người yêu sao?”
“Thế tình cảm hiện giờ của anh với cô Lộ liệu có tiếp tục không?”
Hành Kiện cầm lấy microphone đang muốn trả lời, Thiên Ân lại giành nói trước, “Giữa tôi và Hành Kiện chỉ là tình cảm anh em, không có khả năng phát triển thành tình yêu, huống hồ anh ấy thật lòng thích cô Lộ……”
Chuyện đêm hôm qua cứ coi như chưa từng phát sinh đi! Sớm hay muộn thì Lộ Thiên Ái cũng sẽ trở lại bên cạnh anh, cô cũng nên tắt hy vọng rồi, vĩnh viễn cứ làm em họ của anh là tốt rồi……
Ngay khi Thiên Ân giành trả lời, sắc mặt xanh mét của Hành Kiện nhìn thẳng vào cô.
Cô gái này! Lại một lần nữa muốn đẩy anh ra!
Vốn định mượn cơ hội này công khai quan hệ giữa anh và Thiên Ân, công bố với mọi người tình yêu của anh với Thiên Ân, nhưng mà…… Cô lại một lần nữa đẩy anh ra, hoàn toàn không để chuyện tối qua trong lòng. Hành Kiện tức muốn điên lên.
Trong lúc Thiên Ân giải thích chuyện tình duyên của Hành Kiện và Thiên Ái từ hồi bé, Hành Kiện không nói hai lời liền đứng lên muốn rời khỏi hội trường, chỉ còn lại vẻ mặt kinh hãi của Thiên Ân và kí giả.
Nhưng trước khi Hành Kiện đi, Thiên Ái lại xuất hiện ở trước cửa, ánh mắt vô tội nhìn anh, đôi mắt rưng rưng.
Sao cô ta lại ở đây? Hành Kiện có phần kinh ngạc, anh nghi ngờ nhìn về phía Thiên Ân, cô lại ảm đạm cúi đầu.
“Kiện……” Khi anh đang nhìn chằm chằm Thiên Ân, Thiên Ái bỗng nhiên lao vào lòng anh mà khóc nức nở.
Ánh đèn flash nháy lên liên tục, microphone lập tức hướng về phía hai người bọn họ.
Hành Kiện không ôm Thiên Ái, vẫn chỉ nhìn chằm chằm Thiên Ân.
Lúc này, Thiên Ân dũng cảm ngẩng đầu lên nhìn thẳng anh, hướng microphone nói: “Các vị bạn bè, phóng viên, tin rằng mọi người đều kinh ngạc đối với vị khách quý này, mong mọi người đừng nóng vội, để cho cô ấy ngồi xuống đã, sau đó chúng ta sẽ tiếp tục đặt câu hỏi……”
Thiên Ân bình tĩnh làm chủ chương trình, quả nhiên mọi người yên lặng trở về vị trí.
“Vừa nãy có một vị phóng viên hỏi tôi về cuộc sống tình cảm của Hành Kiện, trước mặt mọi người tôi xin cam đoan, trong chuyện tình cảm anh ấy tuyệt đối trung thành, bối cảnh xuất thân của anh ấy hoàn toàn không ảnh hướng gì tới chuyện tình cảm giữa anh ấy và cô Lộ……” Thiên Ân cố nén nỗi đau trong lòng mà nhìn nhận sự thật.
Kỳ thật, cô sớm đoán được chuyện ở cô nhi viện sẽ bị làm sáng tỏ, giới truyền thông nhất định sẽ truy vấn quan hệ giữa cô và Hành Kiện, để không ảnh hưởng đến hình tượng của Hành Kiện, cùng với chuyện tình cảm của anh và Thiên Ái, sáng nay cô đã tự mình đến nhà họ Lộ tìm Lộ Thiên Ái, khẩn cầu cô ta tới cuộc họp báo……
Biết mục đích đến của Thiên Ân, lúc đầu thái độ của Thiên Ái rất khinh người, nói ra toàn những lời khó nghe.
“Hừ! Một kẻ mồ côi không có gia thế bối cảnh như anh ta mà cũng muốn trèo cao sao! Lộ Thiên Ái tôi chỉ cần gật đầu một cái, có biết bao nhiêu con nhà nhà danh giá muốn rước tôi về làm dâu, tuy rằng con người Hành Kiện có chút giá trị, nhưng cũng chỉ như đầu gỗ thôi, không thể khiến tôi vui vẻ……”
Những lợi thế mà Thiên Ái có được làm cho trái tim Thiên Ân cảm thấy buốt lạnh, nhưng nếu Hành Kiện không thể quên cô ấy, cô nhất định phải thuyết phục Thiên Ái trở lại bên cạnh anh.
Vì thế, cô đem tình cảm hồi nhỏ của Hành Kiện nói ra, mặc dù lúc nghe thấy cô ấy có chút khinh thường, nhưng lại vẫn đắc chí không thôi, phần cuối cùng của buổi nói chuyện làm cho cô ta mở to hai mắt.
“Tuy Hành Kiện không có xuất thân danh giá, nhưng tổng giá trị tài sản của anh ấy đã vượt quá hai mươi triệu, riêng tiền bản quyền hàng năm thu được trên dưới mười triệu, còn chưa tính cổ phần trong công ty cùng đầu tư ra nước ngoài……” ...

Phone: 01657595739 