Biểu tình của Mama không có lấy một chút kinh ngạc, bà chỉ dịu dàng vỗ về mái tóc Thiên Ân, trên gương mặt nhân từ lộ ra sự thông hiểu và đau xót.
“Hành Kiện là một đứa trẻ cô độc, cái nó cần chính là tình yêu thương, chỉ có tình yêu mới có thể làm cho nó tìm được chính mình, sẽ không bị lạc lối……” Hai đứa nhỏ này bà đã để ý từ bé đến lớn, đối với Hành Kiện, bà tốn tâm tư hơn so với những đứa trẻ khác rất nhiều. Thời khắc Thiên Ân chủ động trả giá để quan tâm đối với đứa nhỏ này, bà biết Hành Kiện đã được giải thoát, chỉ là cậu ấy còn chưa phát hiện ra mà thôi.
“Nhưng mà…… Nhưng mà…… Anh ấy yêu người khác…… Vì sao……” Thiên Ân cảm thấy Mama không biết tình trạng hiện giờ. Thứ Hành Kiện cần không phải tình yêu của cô, mà là tình yêu của Lộ Thiên Ái…… Nghĩ đến đây, lòng cô lại buồn phiền.
“Con à, con có một trái tim lương thiện, cuối cùng nó sẽ phát hiện ra mặt tốt của con, cảm nhận được tình yêu của con……” Mama lau đi nước mắt của Thiên Ân, giống thánh mẫu an ủi đứa trẻ bị thương. “Thượng đế sẽ đem tình yêu của con truyền cho nó……”
“Mama……” Thiên Ân ôm chầm lấy người mẹ duy nhất của mình, giờ phút này, dường như cô cũng đang được giải thoát.
Đêm nay, Thiên Ân giúp Mama chuẩn bị một bữa tối phong phú, cùng bà dùng bữa tối rồi mới trở lại Đài Bắc.
Khi xe của Thiên Ân vừa rời xa phòng nhỏ, một cô gái đi tới căn phòng đó, gõ cửa……
“Reng…… Reng……”
Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại dồn dập làm Thiên Ân tỉnh lại, cô cầm lấy tai nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói khẩn trương của Ngải Mễ.
“Em xem tạp chí mới ra hôm nay chưa?”
“E chưa xem! Sao vậy chị?” Thiên Ân bừng tỉnh. Không phải một nghệ sĩ nào đó của công ty lại đề ra yêu sách gì chứ?
“Em mua nhanh đi! Chúng ta gặp nhau ở công ty……” Ngải Mễ thật vội vàng, nói xong liền cúp điện thoại.
Có phải Hành Kiện đã xảy ra chuyện hay không? Nghĩ đến khả năng này, trái tim Thiên Ân bắt đầu hoảng sợ, cô chạy vào phòng tắm với tốc độ nhanh nhất rửa mặt chải đầu trang điểm, mười phút sau lập tức xuống lầu mua tạp chí.
Ảnh chụp trên trang bìa tạp chí cùng tiêu đề to đùng của nó làm cho máu cô như chảy ngược.
Xuất hiện trên tấm hình là Mama đáng yêu đang tươi cười, tiêu đề viết là ‘Viện trưởng cô nhi viện chứng thật Hành Kiện từ năm sáu tuổi đã lớn lên ở đây’, nội dung còn thể hiện rõ chuyện cũ năm đó mẹ Hành Kiện thắt cổ tự sát, còn có quá trình trưởng thành của anh.
Trời ạ! Anh đã đọc báo chưa? Liệu anh có thừa nhận tất cả mọi chuyện không?
Càng làm cho Thiên Ân phẫn hận chính là, bọn chó săn lại dám theo chân cô mới tìm được chỗ ở của Mama, còn giả vờ muốn viết một bài báo về cô nhi viện Thiên Ân, vì vậy Mama mới có thể đưa cho bọn chúng ảnh chụp trước đây của Hành Kiện, còn có của cô nữa.
Nghĩ đến tâm tình của Hành Kiện, tình cảm của Mama bị lợi dụng, Thiên Ân tức giận đến nỗi cả người run rẩy. Cô nhanh chóng lái xe đến công ty, Ngải Mễ đang chờ cô ở văn phòng.
“Anh ấy đâu? Đọc rồi sao?” Thiên Ân sốt ruột hỏi phản ứng của Hành Kiện.
Ngải Mễ bất đắc dĩ gật đầu.
Thiên Ân suy sụp, ngã xuống sô pha, như quả bóng cao su bị xì hơi.
“Lúc ăn cơm sáng thì thấy được, sắc mặt cậu ấy rất kém, một câu cũng chưa nói, liền ra khỏi nhà rồi……”
“Giờ anh ấy ở đâu?” Thiên Ân thầm nghĩ muốn ở bên anh.
Ngải Mễ lắc đầu. “Không biết, cũng không bật máy……”
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Thiên Ân gấp đến độ nước mắt chảy ròng. Hành Kiện sẽ tới chỗ nào đây?
Lúc này, di động Ngải Mễ vang lên, là giới truyền thông gọi tới chứng thực tin tức là thật hay giả.
Điện thoại trong công ty cũng vang lên không ngừng, Thiên Ân lại vô tâm tiếp nghe, lòng của cô đang thầm nghĩ – Hành Kiện đi nơi nào rồi?
Ngải Mễ trả lời điện thoại xong lập tức tắt máy, tránh cho di động bị phóng viên liên tục gọi tới. “Thiên Ân, cứ như thế này không phải là biện pháp, chúng ta phải mau chóng nghĩ ra đối sách.”
“Nhưng còn Hành Kiện……”
“Em đừng hoảng hốt, nghĩ lại xem cậu ấy có thể đi đâu, chúng ta cùng đi tìm……” Ngải Mễ nhìn bộ dáng của Thiên Ân, hẳn là không thể lái xe.
“Em cũng không biết……” Thiên Ân lúc này mới giật mình, cảm thấy sự hiểu biết của cô đối với Hành Kiện thật sự còn rất ít.
Vào thời điểm này, anh còn có thể đi đâu?
Khi Thiên Ân và Ngải Mễ vội vã đi tìm Hành Kiện cũng là lúc anh đã vào căn biệt thự bí mật trên núi Dương Minh, mang theo Terry Mama.
Hôm nay lúc anh nhìn thấy bài báo trên tạp chí, phản ứng đầu tiên là tức giận. Giới truyền thông lại dám lợi dụng Mama kính yêu của anh, lại chưa có được sự đồng ý của bà đã công khai ảnh chụp.
Để tránh giới truyền thông tiếp tục quấy rầy Mama, trước khi toàn bộ giới truyền thông tìm được nơi bà ở, anh đã đi trước một bước, đưa Mama tới biệt thự của một người bạn.
Mặc dù mười mấy năm không gặp, Mama lần đầu tiên nhìn thấy liền nhận ra anh ngay. Nghe Hành Kiện nói muốn dẫn bà đến Đài Bắc, bà không chút do dự liền đi theo anh.
“Hành Kiện, sao con lại mang ta tới đây? Nơi này thật là đẹp……” Mama hoàn toàn không biết sự vô tâm cùng thẳng thắn của chính mình, đã khiến cho bên ngoài xảy ra không ít sóng gió. “Đúng rồi, Thiên Ân đâu? Sao không thấy nó? Hai người các con luôn như hình với bóng……”
“Cô ấy không ở đây!” Hành Kiện cắt ngang lời nói của bà, tránh để bà khỏi nhắc đến những chuyện trước đây.
Chương 19
“Thiên Ân là cô gái tốt, cho tới bây giờ trong lòng của nó cũng không hề có người nào khác, chỉ có con……” Nữ tu sĩ Terry nghĩ đến dáng vẻ khổ sở ngày đó của Thiên Ân, thừa dịp khuyên nhủ Hành Kiện.
“Con biết……” Người bên ngoài đều nhìn ra được, sao anh lại có thể không biết? Nhưng mà…… Chỉ có yêu thôi thì không thể khiến hai người có thể đối mặt với nhau……
Thiên Ân và Ngải Mễ biết không thể tìm được Hành Kiện , đành phải về nhà chờ anh trở lại.
Lúc này, hai người chỉ nhìn chằm chằm vào TV xem ý kiến của giới truyền thông cùng phản ứng của người hâm mộ.
Xe SNG của toàn Đài Loan đều bao quanh cô nhi viện Thiên Ân và căn phòng của Mama, những bức ảnh trước đây của bọn họ không ngừng xuất hiện ở bản tin, may mắn là cô nhi viện vẫn đóng cửa, không tiếp nhận phỏng vấn, phòng nhỏ của Mama được hộ lý Yemen đóng chặt.
Liệu Mama có sợ hãi không? Thiên Ân lo lắng nghĩ.
“Ai! Bọn chúng đều là quỷ hút máu……” Ngải Mễ tức giận mắng to, “Cũng thật may mắn là phản ứng của fan không đến mức quá kịch liệt, mọi người đều có khuynh hướng đồng tình với quá khứ của Hành Kiện……”
Lúc này, đột nhiên xuất hiện hình ảnh Thiên Ái đang vội vàng né tránh giới truyền thông.
“Lộ tiểu thư, xin hỏi đối với chuyện Hành Kiện lớn lên ở cô nhi viện, cô cảm thấy thế nào?”
“Khi hai người kết giao, anh ấy có nói với cô chuyện này không?”
“Cô có để ý đến thân thế của anh ấy không? Nghe nói cha cô rất chú trọng gia thế bối cảnh……”
Bị mấy chục cái microphone chĩa vào, Thiên Ái sợ tới mức trắng bệch mặt mày, hét to lại, “Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường! Đừng đến làm phiền tôi!” Cuối cùng, cô ấy ra sức đẩy đám người kia ra, leo lên một chiếc xe sang trọng rời đi.
“Hừ! Người phụ nữ này thật hèn hạ, lập tức chối bỏ quan hệ……” Ngải Mễ tức giận xả ra mấy câu oán hận trong lòng, “Thật không biết vì sao Hành Kiện lại coi trọng loại phụ nữ này……”
Cô oán giận nhìn về phía Thiên Ân, hai mắt Thiên Ân lại nhìn về phía sau cô, quay người lại, cô thấy Hành Kiện đang đứng ở bên ngoài, ánh mắt còn nhìn chằm chằm vào TV, theo ánh mắt anh, chắc hẳn anh đã thấy được hình ảnh Lộ Thiên Ái chối bỏ quan hệ giữa hai người.
“Hành Kiện, làm sao em tới được đây?” Ngải Mễ cẩn thận hỏi.
Hành Kiện hoàn toàn không để ý đến, một mình đi lên lầu.
Thiên Ân nhìn bóng dáng anh, cảm thấy trái tim đau đớn, rất áy náy.
Ánh mắt vừa nãy của Hành Kiện, giống y như phản ứng khi bị Lộ Thiên Ái nhục nhã năm xưa. Cô nhìn thấy mà đau lòng, nước mắt chảy xuống.
“Thiên Ân, giờ không phải là lúc để khóc, mau đi an ủi cậu ấy!” Ngải Mễ cảm thấy đây là cơ hội tốt để hai người quay lại với nhau. Hành Kiện đã thấy rõ ràng bộ mặt thật của Lộ Thiên Ái, cuối cùng cậu ấy sẽ phát hiện Thiên Ân vẫn là người thích hợp với mình nhất.
Thiên Ân chần chờ một chút, mới lau khô nước mắt đi lên lầu. Cô không có dám chắc Hành Kiện có thể để ý tới cô, dù sao cũng là do cô không cẩn thận mới khiến sóng to gió lớn.
‘Cốc cốc!’
Thiên Ân gõ cửa, bên trong không đáp lại. Lúc này cô mới mở miệng, “Hành Kiện, anh mở cửa được không?”
Bên trong vẫn không có đáp lại.
Thiên Ân nhớ tới lần mà Hành Kiện bị nhốt trong căn phòng tối ngày trước, tiểu Hành Kiện trước kia cũng giống như anh bây giờ, làm tim cô đau nhức không thôi.
“Hành Kiện, em đến rồi, anh không phải sợ……” Cô hạ giọng giống như trước đây, nghĩ đến tình cảnh khi đó, nước mắt cô lại chảy ra.
“Tránh ra……” Rốt cuộc bên trong cũng đáp lại, cũng quật cường giống anh ngày đó.
“Em muốn ở bên anh, như vậy anh sẽ không mơ thấy ma quỷ……” Thiên Ân tiếp tục kiên trì .
“Tránh ra……”
“Không!”
“Tránh ra……”
“Không!”
Bọn họ lại giống như trước đây không ai chịu nhường ai, cho đến khi cửa bị mở ra, một bàn tay kéo Thiên Ân vào phòng, sau đó ‘Phanh’ một tiếng, khóa cửa.
Ngải Mễ thập thò đứng trong góc, nở một nụ cười thật vui sướng.
Chương 20
Chương 06
♥Edit: Thaomilk
Trong căn phòng bị bóng tối bao trùm, Hành Kiệt ôm Thiên Ân thật chặt, như muốn cô tiếp thêm sức mạnh cho anh.
Mặc dù xương cốt đau ê ẩm, Thiên Ân cũng cố gắng không phát ra bất cứ thanh âm nào, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, thể hiện nhu tình trong lòng cô.
“Đừng sợ, em sẽ ở bên anh……” Thiên Ân cảm giác đầu anh đang run run, khuôn mặt giấu trên vai cô giống như đang khóc, nước mắt của cô cũng như thế mà chảy theo. ...


Phone: 01657595739 