Lãnh Phong trừng mắt nhìn miếng bánh mì đã bị cắn thành một hình vòng cung với vẻ mặt không thể tin nổi:
- Bạch Nhạn, tình hình tài chính hiện giờ của em không được tốt sao?
Mồm Bạch Nhạn méo xệch, trên thực tế, sau khi ly hôn, cô gần như đã lọt vào tầng lớp trung lưu của Tân Giang ấy chứ.
Dưới ánh mắt đàn áp của Lãnh Phong, cô thật thà khai báo:
- Anh Lãnh, kể từ hôm nay em bắt đầu giảm béo. Buổi trưa hai lát bánh mì, buổi tối một quả dưa chuột, buổi sáng em sẽ ăn nhiều một chút. Anh đừng đợi em, mau đi ăn cơm đi!
Lãnh Phong lùi ra sau một bước, ngắm cô từ trên xuống dưới:
- Em... béo ở chỗ nào?
- Đây là bí mật cá nhân, chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nào thảo luận. Đợi tới lúc em trở về cân nặng lúc đầu, em sẽ hẹn anh ăn cơm.
Lãnh Phong lườm cô:
- Nói nhăng nói cuội, em mà muốn giảm béo thì quá nửa phụ nữ trong bệnh viện này phải đi nhảy sông tự tử rồi. – Anh giật miếng bánh mì trong tay cô vứt thẳng vào thùng rác rồi kéo cô ra bên ngoài – Em mà lề mề thêm vài phút nữa thì anh lại không ăn được món cơm chiên thập cẩm anh thích, không ăn được thì tâm trạng anh sẽ không tốt, tâm trạng không tốt thì sẽ dễ sửng cồ với bệnh nhân.
- Nhưng nếu em ăn thêm một miếng cơm, tâm trạng em sẽ càng ác liệt. – Bạch Nhạn muốn rụt tay lại nhưng Lãnh Phong càng kéo chặt hơn.
- Buổi tối anh với em đi mười vòng quanh bệnh viện, tâm trạng em sẽ tốt lên. – Lãnh Phong hùng hồn nói.
- Em trực ca sáng, buổi chiều là tan ca rồi.
- Vậy buổi tối chúng ta đi xem phim? Lát nữa anh xem xem có phim gì hay.
- Anh Lãnh, em mắc chứng thôi miên phim ảnh, cứ vào rạp, phim vừa chiếu là em sẽ lăn ra ngủ.
- Rạp chiếu phim bây giờ bật máy sưởi, ngủ dễ chịu lắm, anh sẽ nhớ mang áo khoác cho em.
Bạch Nhạn điên đầu, anh chàng bác sĩ Lãnh này không hiểu thật hay là đang giả ngốc, hình như cô ám chỉ rất rõ ràng mà! Giằng co một hồi, bất giác họ đã kéo nhau ra đến đầu cầu thang.
Có một người cũng đang lên cầu thang, suýt chút nữa đụng phải họ.
- Nhạn Nhạn? – Người đó ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi xuống hai bàn tay đang nắm chặt của Bạch Nhạn và Lãnh Phong.
Bạch Nhạn rụt tay lại, đứng cách xa Lãnh Phong ra rồi bình thản cười:
- Bí thư Khang, bác tìm cháu ạ?
Lãnh Phong nhìn Bạch Nhạn, đoán chừng người này có lẽ là bố chồng cũ của cô – Bí thư Sở Tư pháp tỉnh Khang Vân Lâm.
- Bố gọi điện cho con nhưng mãi không ai nghe máy, trong nhà cũng không thấy ai nên bố đến đây xem con có đi làm không. Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa của con đúng không, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.
Ông Khang Vân Lâm ngạo mạn gật đầu với Lãnh Phong.
Bạch Nhạn thở dài, kế hoạch giảm béo hôm nay của cô xem ra đã thật sự bị hoãn lại rồi.
- Bốn giờ chiều anh sẽ gọi điện cho em.
Lãnh Phong mỉm cười nháy mắt Bạch Nhạn với rồi đi trước.
Ông Khang Vân Lâm đưa Bạch Nhạn tới một quán trà kiểu Quảng Châu, họ không gọi thức ăn, chỉ gọi trà và mấy món điểm tâm kiểu Quảng Châu.
Bạch Nhạn thận trọng ngồi xuống, đối với ông Khang Vân Lâm, cô không nói rõ được tâm tư của mình. Ông ta và bà Bạch Mộ Mai giống nhau, phận con cái không có tư cách bàn tán. Nếu là cùng độ tuổi, cô sẽ cực kỳ coi thường người đàn ông này.
- Sao không ăn đi? – Ông Khang Vân Lâm ân cần đẩy đĩa điểm tâm tới trước mặt Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gắp một cái há cảo tôm cho vào miệng cắn từng miếng nhỏ, trong lòng thầm đoán xem ông Khang Vân Lâm đến tìm cô là vì mục đích gì.
Khi ly hôn với sếp Khang, cô không báo cho bà Bạch Mộ Mai, còn sếp Khang có nói với bà Lý và ông Khang hay không, cô không rõ. Từ sau khi chia tay với bà Bạch Mộ Mai ở huyện Vân, mẹ con cô hoàn toàn không liên lạc. Cô hôm đi ngang qua Nhà hát Tân Giang, có thấy trên bảng quảng cáo dán poster của vở kịch Tây sương ký, bà Bạch Mộ Mai diễn vai Thôi Oanh Oanh. Cô chỉ liếc một cái rồi bước qua, không hề dừng lại.
- Nhạn Nhạn, tháng trước tổ chức đã nói chuyện và yêu cầu bố lui về phía sau. Kể từ hôm nay, bố không phải đi làm nữa.
Ông Khang Vân Lâm nói, vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng.
Bạch Nhạn tiếp tục nhai sủi cảo, cảm giác tôm không được tươi lắm, nhai rất mất công.
- Bố... chuẩn bị ly hôn với mẹ của Khang Kiếm và dọn tới huyện Vân. – Ông Khang Vân Lâm dè dặt nhìn Bạch Nhạn.
Đôi đũa trong tay cô run lên, miếng sủi cảo tôm rơi bịch xuống bát dấm, sánh một nửa ra bàn. Tim cô như bị khoan thủng một lỗ.
Cô nuốt nước bọt rồi nhìn chằm chằm chất lỏng màu nâu nhạt trên bàn:
- Cháu... đã ly hôn với Khang Kiếm lâu rồi, bác không cần phải nói những chuyện này với cháu.
Ông Khang Vân Lâm cười gượng gạo:
- Không giấu gì con, nếu như hai con vẫn... sống tốt đẹp, bố sẽ không có ý nghĩ này, bố sẽ yêu thương con như con ruột. Dù có khó chịu đến đâu nhưng vì con và Khang Kiếm, vì cái gia đình này, bố sẽ luôn cố gắng. Không ngờ hai đứa lại không có duyên, bây giờ bố lại không có việc gì làm để giết thời gian, trong nhà thì lạnh lẽo. Đời người ngắn ngủi, làm người đôi lúc cũng phải nghĩ cho riêng mình một chút. Trước đây bố rất có lỗi với mẹ con, sau này bố muốn bù đắp cho bà ấy. Nhạn Nhạn, sau này con thật sự là con gái của bố rồi.
Bạch Nhạn chậm rãi ngước mắt lên:
- Bí thư Khang, thật thì không thể thành giả, giả không thể thành thật, cháu... không có quan hệ gì với bác hết.
- Nhạn Nhạn – Mặt ông Khang Vân Lâm đỏ lên – Bố biết tin này hơi đường đột, có lẽ nhất thời con chưa thể chấp nhận được. Nhưng bố vẫn sẽ chịu trách nhiệm làm cha với con.
- Bác... là bố cháu? – Bạch Nhạn khẽ hít vào một ngụm hơi lạnh.
Ông Khang Vân Lâm khó nhọc cúi đầu xuống:
- Bố không phải. Bố con...
- Là ai? – Tim Bạch Nhạn ngừng đập.
- Mẹ con không nói cho con sao?
- Ông ấy là ai?
- Đợi mẹ con nói cho con đi! Nhạn Nhạn, hôm nay bố tới để thăm con, con vẫn sống tốt chứ?
- Tốt không thể nào tốt hơn. Bí thư Khang – Bạch Nhạn nhắm mắt lại – Bác muốn đi huyện Vân, mẹ cháu có biết không?
- Bố muốn cho bà ấy bất ngờ nên chiều nay chuẩn bị đi huyện Vân gặp bà ấy.
- Bác Khang, cháu thật sự không muốn đả kích bác. Với tuổi tác và chức vụ của bác hiện nay, bác đã không phải là người bà ấy cần nữa rồi. Nhân lúc suy nghĩ này của bác mới đang manh nha, tốt nhất là hãy dập tắt nó đi rồi trở về nhà chăm sóc cho bà Lý. Thực ra đời này người bác cần bù đắp nhất chính là bà ấy, chứ không phải là bà Bạch Mộ Mai. Bác cứ từ từ dùng bữa, cháu đi làm đây.
Bạch Nhạn lẳng lặng đứng dậy, không nhìn ông Khang Vân Lâm thêm một cái nào nữa.
Ông Khang Vân Lâm bần thần chớp mắt, không định thần lại được.
Đi dưới ánh mặt trời, Bạch Nhạn mới cảm thấy người ấm lên, cô thở dốc từng hơi, như thể đã phải nín thở rất lâu.
Mối nghiệt duyên này, lúc nào mới có thể cắt đứt đây!
Suốt buổi chiều, Bạch Nhạn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn.
Mặc dù cơ thể cô vẫn đi ra đi vào phòng mổ, người khác hỏi gì cô đều trả lời đầy đủ, y tá trưởng cần gì cô đều có thể đem đến rất chính xác, nhưng suy nghĩ của cô đã treo ngược cành cây từ lâu.
Thực ra, đây chính là biểu hiện của chứng rối loạn tâm lý cưỡng chế[1">.
[1"> OCD 0: một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh là bị ám ảnh, cảm thấy lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.
Không thể không thừa nhận, bây giờ dù cô và bà Bạch Mộ Mai có cắt đứt triệt để đến mấy, nước sông quyết không phạm nước giếng, nhưng nước sông hay nước giếng xét cho cùng cũng đều là nước. Bà Bạch Mộ Mai là mẹ cô, điều này không thể phủ nhận. Chuyện của bà, cô không thể không để tâm, hơn nữa lại còn dính dáng đến bố của sếp Khang, đúng là đã loạn càng thêm loạn.
Nhưng cô thấp cổ bé họng, chẳng thay đổi được gì, chỉ có thể mở to mắt nhìn bí thư Khang lao đầu vào lửa mà không dám đưa tay ra cứu giúp. Đúng là nực cười, ông Khang lăn lộn trên quan trường nhiều năm như vậy mà lại không nhìn rõ được bộ mặt thật của bà Bạch Mộ Mai. Ông ta sẽ không cho rằng Bạch Mộ Mai ở vậy bao nhiêu năm là vì không thể quên được ông ta đấy chứ? Nếu bà Bạch Mộ Mai thật sự có thể si tình tới mức đó, vậy thì cô từ đâu chui ra?
Tình yêu quả đúng là trẻ không tha già không thương, khiến IQ con người ta tụt giảm, có mắt như mù.
Hiện giờ, trong mắt bà Bạch Mộ Mai, ông Khang Vân Lâm là một kẻ dở ông dở thằng, theo quan điểm về hạnh phúc và tình dục cường điệu của bà thì ông chẳng có chút giá trị sử dụng nào. Bà Bạch Mộ Mai sẽ chẳng vì tình yêu mà dành nửa đời sau của mình để đi phục vụ một ông già.
Tình yêu rất đẹp đẽ, hiện thực lại rất tàn khốc.
Bạch Nhạn chỉ hy vọng ông Khang Vân Lâm vẫn chưa kích động đến mức thông báo quyết định này cho vợ cả và vợ lẽ của ông ta, như vậy số người chịu tổn thương có thể ít đi một chút. Trải qua những năm tháng dài dằng dẵng, sức chịu đựng của bà Lý có lẽ đã mạnh hơn nhiều so với thời trẻ!
Bốn giờ, Lãnh Phong đúng hẹn gọi điện thoại cho Bạch Nhạn. Bạch Nhạn nói mình không được khỏe, muốn về nhà nghỉ ngơi. Nghe vậy Lãnh Phong nói là cô đói rồi, anh sẽ đến ngay để đưa cô đi ăn.
Bạch Nhạn nắm chặt điện thoại, trong lòng không phải là không rung động. Nhưng, con thiêu thân bị thương cũng có sự lựa chọn, không thể cứ thấy nguồn sáng ấm áp là lao đầu vào. Lãnh Phong rất tốt, quan tâm tới cô, tâm tư muốn theo đuổi cô của anh cô cũng hiểu được. Nói ra thì không biết cô hạnh phúc hơn Liễu Tinh biết bao nhiêu lần. Vừa ly hôn đã có một người đàn ông tốt như vậy chờ đợi sẵn, muốn bao nhiêu hư vinh có bấy nhiêu. Con người ta quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, trong lúc đón nhận sự quan tâm của Lãnh Phong, cô đặt tay lên ngực tự hỏi: điều Lãnh Phong mong muốn, cô có thể mang đến cho anh không?
Ít nhất, hiện giờ, cô không có tâm trạng, cũng không có tự tin mang đến cho anh. Bởi vì là Lãnh Phong, nên cô càng phải thận trọng hơn. Minh Thiên nói, Lãnh Phong vì cô nên mới tới Tân Giang. Khi đó, Lãnh Phong mới chỉ nghe về cô chứ chưa từng gặp mặt.
Bất kỳ người con gái nào khi nghe được chuyện này đều sẽ bị sự cố chấp và lãng mạn đó làm cho cảm động đến rơi lệ. Cô là một dạng khác, nghe xong trầm mặc rất lâu rồi khẽ thở dài.
- Em muốn về nhà nằm một chút, trước khi ngủ em sẽ nấu cháo ăn. – Bạch Nhạn nói.
- Vậy tan làm xong anh tới thăm em?
- Ngày mai chúng ta gặp nhau ở bệnh viện.
- Bạch Nhạn?
- Hả?
Lãnh Phong mím chặt môi, thở thật sâu:
- Làm bạn gái anh nhé, được không?
Bạch Nhạn thông minh sắc sảo thế nào, anh đã được chứng kiến. Nếu cứ vòng vo tam quốc mà không đi thẳng vào vấn đề, cô sẽ còn vòng vo xa xôi hơn cả anh.
Câu hỏi ép thẳng vào tim khiến Bạch Nhạn suýt nữa thảng thốt kêu lên.
- Em đã ly hôn mấy tháng rồi, tâm trạng có lẽ đã ổn định hơn nhiều. Trước đây anh đã từng thổ lộ với em, nhưng khi đó không phù hợp. Bây giờ thì được rồi chứ? – Lãnh Phong giải thích thêm....

Phone: 01657595739 