Be my friend and my soulmate
Ai là người em đang mong đợi
Giây phút nào anh mới xuất hiện
Make me whole make me brave
Ai là người em đang mong đợi
Em không vội đâu anh
I can wait I will pray
... ... ... ..
- Cô nhóc – Lục Địch Phi nhanh nhẹn đi tới trước mặt Bạch Nhạn – Còn nhớ lời đề nghị của anh ở đảo Giang Tâm chứ, Khang Kiếm là người cùng ngồi trên chiếc thuyền mà em đang đợi sao?
Bạch Nhạn bị lời ca của bài hát này thu hút, ánh mắt như phủ một màn mưa, ẩm ướt.
- Bây giờ có phải đã thấy anh không hề nói sai chưa?
Lục công tử không dấy binh khởi mã mà biết hết mọi chuyện trong thiên hạ. Nhưng dù là như vậy, Bạch Nhạn cũng không muốn nói với anh ta những điều này, Lục công tử không phải là đối tượng để tâm sự.
- Lục công tử chưa già mà sao cứ thích nhắc tới chuyện cũ nhỉ?
Cô quay đầu đi, tò mò giơ tay sờ vào bức tranh chép Bữa ăn tối cuối cùng của Leonardo Da Vinci treo trên tường.
Lục Địch Phi lắc đầu cười khẽ, xoay vai cô lại:
- Bạch Nhạn, chúng ta hợp tác đi!
Bạch Nhạn nghiêng đầu, đảo mắt mấy vòng:
- Hợp tác như thế nào?
Lục Địch Phi nhướn mày, nghiêm túc nhìn cô:
- Anh không muốn đưa Khang Kiếm vào tù, chỉ cần trước kỳ bầu cử Hội đồng nhân dân, em cung cấp cho Ủy ban Điều tra Kỷ luật một hai chứng cứ chứng minh cậu ta nhận hối lộ, để cậu ta bị đình chỉ công tác và bị cơ quan điều tra hỏi thăm, sau đó cùng lắm là bị xử phạt nhẹ, nhưng không ảnh hưởng gì nhiều.
- Lục công tử, trông tôi có giống cô nàng ngớ ngẩn đầu óc có vấn đề không? – Bạch Nhạn cong môi, đẩy bàn tay anh ta đang đặt trên vai cô ra.
Lục Địch Phi thoáng chựng lại:
- Khang Kiếm không chỉ có nhân tình bên ngoài, mà còn lấy em vì ý đồ xấu, bây giờ còn đón mẹ cậu ta từ Bắc Kinh tới để xúc phạm em, em bị đối xử như vậy mà không muốn trả đũa sao?
- Cách trả đũa của tôi rất nhiều, một mình tôi cũng tự làm được. – Bạch Nhạn nhắm mắt, không hề cảm kích.
- Ly hôn? – Lục Địch Phi cười giễu cợt – Như vậy chẳng phải quá hời cho cậu ta sao?
Bạch Nhạn thở dài, vẻ mặt rất chân thành:
- Lục công tử, trông anh cũng phong lưu hào phóng, phong độ ngời ngời, hóa ra chỉ là một bình hoa mà thôi!
- Hả? – Lục Địch Phi trợn tròn mắt.
Bạch Nhạn giảng giải:
- Tôi hợp tác với anh bôi nhọ Khang Kiếm thì thanh danh của tôi đẹp lắm à? Người ta nhìn thấy tôi sẽ xì xào chỉ chỏ sau lưng, nói coi kìa, đó chính là mụ vợ của tên tham quan nào đó. Nếu sự việc bại lộ, người ta sẽ nói lòng dạ đàn bà nham hiểm nhất, loại đàn bà gài bẫy chính chồng mình thì có còn nhân tính nữa không? Dính vào những chuyện này sau này còn ai dám lấy tôi nữa? Việc gì tôi phải mang tiếng để đời này thay cho anh! Hơn nữa anh dám khẳng định sếp Khang nhận hối lộ sao?
Lục Địch Phi nheo mắt, ngắm nghía Bạch Nhạn từ trên xuống dưới rồi gật đầu:
- Em nói có lý, đó là vì em vẫn chưa biết điều kiện hợp tác mà anh chuẩn bị nói.
- Anh nói đi. – Bạch Nhạn ra dấu mời.
- Chỉ cần em giúp anh, anh trúng cử chức thị trưởng xây dựng thuận lợi, sau đó em ly hôn, anh sẽ lấy em.
Bạch Nhạn phì cười ngặt ngẽo, cười chảy cả nước mắt:
- Lục công tử, quà hậu tạ này của anh hậu hĩnh quá, lấy thân báo đáp cơ đấy! Nhưng anh dám báo đáp tôi lại chẳng dám nhận, cả trái đất đều biết anh là vị công tử đa tình tội ác tày trời, những phụ nữ thông minh đều sẽ duy trì khoảng cách an toàn từ mười mét trở lên với anh.
- Đa tình không phải là bệnh ung thư, có thể chữa được. Nếu anh gặp được một người có thể ràng buộc anh, anh sẽ chung thủy.
Bạch Nhạn cười muốn đứt cả hơi:
- Có phải giống trong phim Đại thoại Tây Du đã nói, người tôi yêu mình khoác áo giáp, chân đạp mây ngũ sắc...
- Anh đang nói chuyện nghiêm túc đấy. – Lục Địch Phi cau mày, khóe miệng không ngừng co giật.
- Tôi cũng đang trả lời nghiêm túc! – Bạch Nhạn lau nước mắt. – Lục công tử, anh đừng trêu tôi nữa, tôi nào có ba đầu sáu tay, không thu phục được anh đâu.
Nói rồi cô lại cười gập cả người xuống.
- Thật sự buồn cười lắm sao? – Lục Địch Phi bị cô cười, cảm thấy lời hứa hẹn của mình thật sự đã quá xa vời.
Bạch Nhạn liền xua tay:
- Không chỉ có thế, tôi phát hiện gần đây tôi gặp vận đào hoa, xem ra sau này không đến mức phải lo không lấy được chồng.
- Em chắc chắn là sẽ ly hôn ư? – Lục Địch Phi xiết chặt tay cô.
- Lục công tử, tôi không phải là thuộc hạ của anh, không cần phải chuyện gì cũng bẩm báo lên anh. – Bạch Nhạn nháy mắt tinh nghịch. – Còn nữa, làm người đừng có tuyệt tình quá, không còn tình thì vẫn còn có nghĩa.
Bạch Nhạn bỗng ngưng cười, yếu ớt thở hắt ra:
- Lúc nhỏ tôi đi trên đường, có rất nhiều đứa trẻ đuổi theo ném đá, nhổ bọt, làm mặt quỷ với tôi, cười nhạo tôi là đồ con hoang, đồ giẻ rách. Tôi tức quá nhịn không nổi, lao vào đánh nhau, chửi nhau với bọn chúng, chửi còn độc ác, khó nghe hơn bọn chúng. Có một người bạn rất rất thân nói với tôi rằng, em ghét bọn chúng làm như thế, nhưng bây giờ em có khác gì bọn chúng không? Chiến thắng thực sự là coi thường, là im lặng, là tự trọng, là sống tốt hơn những người ức hiếp em. Lục công tử, tôi... nếu đồng ý hợp tác với anh, có thể sẽ trả đũa được những ấm ức đã phải chịu. Nhưng anh ấy thê thảm rồi thì thay đổi được điều gì? Hôn nhân vẫn cứ chấm dứt, gia đình vẫn tan nát, tôi vẫn chỉ còn một mình. Tôi không duy tâm, cũng chẳng cao thượng, tôi chỉ không muốn biến thành người giống như anh ta. Có thể không cần hôn nhân nhưng nhất định cần lòng tự trọng. Tôi vẫn luôn tin rằng ông Trời có một đôi mắt tinh tường, mọi sự trên đời này đều sẽ có nhân quả báo ứng.
Lục Địch Phi há mồm định nói gì đó nhưng không nói được, đứng sững như trời trồng, rất lâu sau mới đưa tay ra xoa đầu Bạch Nhạn, thở dài:
- Cô bé ngốc, em biết là trên đời này ở hiền sẽ không gặp lành, kẻ ăn hại như anh lại sống rất thong dong, tự tại. Em đó... không nói nữa, càng nói thì hình như anh càng chẳng ra gì.
- Vậy anh là cái gì? – Bạch Nhạn lém lỉnh hỏi.
Lục Địch Phi không cười, nhìn thẳng vào cô:
- Cô nhóc quái thai này, sao anh lại không được gặp em trước cơ chứ?
Lục Địch Phi nghe bố mình kể rằng, năm đó mẹ của cô nhóc này làm cho ông Khang Vân Lâm thất điên bát đảo, thiếu chút nữa chỉ cần mỹ nhân không cần giang sơn. Cô nhóc này không giống tính bà mẹ, nhưng cũng xinh đẹp, thanh tú mà không thiếu nét khả ái, dễ thương của thiếu nữ. Trong khoảnh khắc vừa rồi, thật sự đã khiến Lục Địch Phi cảm thấy rung động – một sự rung động chưa từng có, muốn ôm chặt cô nhóc vào lòng, hứa hẹn sẽ đối xử tốt với cô ấy suốt đời. Nhưng nếu nói ra, e rằng sẽ chỉ bị cô ấy cười nhạo.
- Gặp trước cũng không có thưởng. – Bạch Nhạn nguýt anh ta – Lục công tử, mấy giờ rồi?
Lục Địch Phi giơ tay xem đồng hồ:
- Sáu rưỡi, đói chưa?
- Hơi hơi, chúng ta xuống dưới ăn cơm thôi!
Hai người cứ ở trong cái chốn tranh tối tranh sáng này, cảm giác cứ kỳ kỳ thế nào đó. Tốt nhất nên ở những nơi sáng sủa, đông người cho an toàn!
- Cô nhóc, bữa tối của chúng ta dời sang buổi khác nhé, hôm nay anh phải tiếp mấy vị khách từ Bắc Kinh tới. À, có điện thoại rồi.
Chiếc điện thoại Lục Địch Phi đặt trên bàn reo lên.
- Đến chưa? Được, được, tôi tới ngay.
Bạch Nhạn như được tha bổng, vội vàng lấy túi xách:
- Vậy khi nào anh rảnh thì gọi điện cho tôi, tôi mời anh. Thanh toán ở đâu nhỉ?
Lục Địch Phi cúp điện thoại, bật cười:
- Khách đến đây đều miễn phí. Cô nhóc, trước khi em đi, tôi giúp em xả giận.
- Xả thế nào? – Bạch Nhạn thắc mắc.
Lục Địch Phi hất đầu đầy phóng khoáng, tao nhã mở cửa cho Bạch Nhạn, rồi dắt tay cô dưới ánh mắt chăm chú của nhân viên phục vụ.
- Lục công tử, buông ra! Anh... anh chú ý hình tượng một chút.
Bạch Nhạn nép mình ra phía sau, giật mạnh tay, mặt đỏ bừng.
- Hình tượng của anh đã rất tốt rồi, đi thôi! – Lục Địch Phi nhún vai với vẻ không hề bận tâm, lôi Bạch Nhạn vào thang máy.
Thang máy chạy một mạch xuống dưới.
- Ê, rốt cuộc anh đang định giở trò gì?
Bạch Nhạn nhìn hình ảnh kề vai sát má của họ phản chiếu trong thang máy bóng loáng, hận không thể một cước đá bay Lục Địch Phi.
- Đừng lúc nào cũng nghĩ anh xấu xa như thế, thực ra anh rất biết thương hoa tiếc ngọc, chỉ có điều em không hiểu tấm lòng của anh. – Lục Địch Phi lại tỏ vẻ bị tổn thương.
Bạch Nhạn bĩu môi:
- Thương hoa tiếc ngọc thì buông tay tôi ra.
- Nắm tay không có bầu được đâu, em căng thẳng làm gì? Đây là nghi lễ xã giao, em xem các ngôi sao đi trên thảm đỏ trước bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, chẳng phải nam nữ đều nắm tay nhau đó sao?
- Chúng ta là sao à?
Lục Địch Phi cười to:
- Một lát nữa sẽ như thế.
Thang máy dừng lại, cửa từ từ mở ra.
Trong đại sảnh, đèn chùm rực rỡ chiếu lên sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng loáng như gương. Khách khứa tụm năm tụm ba, người đợi đăng ký, người đợi dùng bữa, vẻ mặt thoải mái, thả lỏng, khẽ khàng cười nói.
Một đôi trai tài gái sắc bước ra từ thang máy dễ dàng thu hút ánh mắt của mọi người.
- Lục... – Hoa Hưng vừa ngẩng đầu đã hoảng sợ nhắm mắt lại, không nói được gì thêm. Đang cùng mấy vị phóng viên đăng ký phòng, nghe thấy tiếng nói, Khang Kiếm liền ngoái đầu lại.
Trong giây phút ấy, đất trời yên lặng như tờ.
- Bí thư Lục? – Giản Đơn hít vào một hơi, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của Lục Địch Phi và Bạch Nhạn.
Giờ thì Bạch Nhạn đã hiểu cái mà Lục Địch Phi gọi là "xả giận" là thế nào, đúng là một chiêu quá ư ngu xuẩn và tồi tệ. Nhưng lúc này còn có thể nói gì nữa, đành phải muối mặt mà diễn tiếp cô từ từ rút tay về không chút dấu vết, nhìn sếp Khang mỉm cười.
- Sao em lại ở đây? – Gương mặt tái xanh của Khang Kiếm thoát trắng bệch.
- Em... muốn cho anh bất ngờ! – Bạch Nhạn nhắm mắt lại đầy vẻ chế giễu.
Ai tinh mắt sẽ nhận ra rằng lúc này, nét mặt của sếp Khang tuyệt đối không phải là "bất ngờ", mà là sững sờ. Có điều chỉ như bóng nhạn thoáng qua, trong lúc người khác còn chưa nhìn rõ, miệng Khang Kiếm đã thoáng hiện một nét cười dịu dàng khiến con tim người ra tan nát.
Anh bước về phía Bạch Nhạn, ôm eo cô một cách thân mật mà không hề mất tự nhiên, dịu giọng quan tâm:
- Em còn chóng mặt không?
Trừ Bạch Nhạn, những người vừa được chứng kiến màn vừa rồi đều cảm thấy máu không kịp lên não.
Bạch Nhạn chỉ cười không đáp, xấu bụng để mặc Khang Kiếm một mình độc diễn, chẳng hề có ý định cứu bồ.
- Địch Phi, cảm ơn anh đã chăm sóc Bạch Nhạn. – Khang Kiếm quay sang đưa tay về phía Lục Địch Phi – Bạch Nhạn say thang máy, vì chuyện này nên tôi mới không mua nhà cao tầng mà cố tình chọn một căn hộ tầng thấp. Nhưng mà cô ấy, chà... – Anh yêu chiều nhìn Bạch Nhạn – vì muốn làm tôi bất ngờ mà cố chịu đựng. Hôm nay nếu không có anh, có lẽ Bạch Nhạn đã phải lết ra ngoài thang máy rồi. Tôi đã nói đến tối là gặp được nhau, một hai tiếng thôi mà cũng không đợi được, anh bảo bà xã tôi có ngốc không cơ chứ!...


Phone: 01657595739 