- Nếu Kiếm Kiếm thật sự mê con bé đó thì làm sao? – Bà hỏi thím Ngô.
Thím Ngô nói rất kiên quyết:
- Không thể nào, Kiếm Kiếm đã nói rồi, chỉ đùa với nó thôi, không bao giờ coi là thật.
Bà Lý Tâm Hà nhìn cầu thang, bán tín bán nghi gật đầu.
Trong phòng ngủ, Bạch Nhạn im lặng ngồi trên sofa xem tivi. Tối nay trên kênh phim truyện chiếu bộ phim tình cảm Chuyện A Lang do Châu Nhuận Phát và Trương Ngải Gia đóng vai chính, sắp đến đoạn kết, A Lang chết trên đường đua rực lửa, đôi mắt si tình nhìn Trương Ngải Gia rất lâu không khép lại được.
Bạch Nhạn thầm thổn thức, lòng đầy bi thương.
Cô liếc sếp Khang đang ngồi bên cạnh, hàng lông mày thanh tú cau lại.
Chiếc đèn cây hắt lên góc tường và sàn nhà hai hình bán nguyệt mờ ảo, nhưng hai người lại ngồi bên ngoài quầng sáng hình vòng cung đó, trông rất mông lung. Nếu đèn tối đi một chút, cảnh tượng sẽ trở nên vô cùng mờ ám.
Khang Kiếm đúng là càng ngày càng bất thường. Thứ nhất, xách hành lý lên không vào phòng làm việc mà theo cô vào phòng ngủ. Đương nhiên anh có quyền này. Thứ hai, tắm xong không vội vào phòng làm việc lên mạng hay xem tài liệu, mà lại cùng cô xem bộ phim tình cảm cổ lỗ này; thứ ba, trước tủ quần áo đặt hai cái vali to tướng, nhìn là thấy ngay, anh cũng chẳng thèm hỏi đến; cuối cùng, đồng hồ đã chỉ mười hai giờ đêm, anh đã vượt hơn ba nghìn kilômét mà chẳng buồn ngủ chút nào, hứng thú nói chuyện vẫn dạt dào.
- Mai sếp không phải đi làm à? – Bạch Nhạn cầm điều khiển lên tắt tivi.
- Có chứ! – Khang Kiếm thong thả nhướn mày.
- Vậy anh ngủ trên giường, em ngủ... – Bạch Nhạn đang định phát huy tinh thần chia lê của Khổng Dung [1"> thì Khang Kiếm bỗng kéo cô xuống bên giường:
- Đừng nói gì cả, nhắm mắt lại!
[1"> Tích Khổng Dung chia lê: Khổng Dung người nước Lỗ, cháu đời thứ 24 của Khổng Tử. Khi Khổng Dung bảy tuổi, vào dịp sinh nhật của bố ông, khi chia đĩa lê cho mọi người cùng ăn, Khổng Dung chia cho mỗi người một phần, còn mình nhận phần nhỏ nhất, nói là phải kính trên nhường dưới. Một dịp khác, bạn của bố Khổng Dung đến chơi cho mấy anh em ông một túi lê, ông nhận quả nhỏ nhất, nói phải nhường cho các anh vì các anh lớn hơn mình, nhường cho em trai vì em trai bé hơn mình.
Bạch Nhạn lại trợn mắt rõ to:
- Tại sao?
Khang Kiếm vỗ đầu cô:
- Bảo em nhắm mắt thì cứ nhắm đi.
Cô thèm vào nhắm, mắt sáng rực như đèn pin nhìn chằm chằm vào anh.
Khang Kiếm thở dài thất bại, lấy từ trong đống hành lý ra một cái túi to đổ ra giường.
Có túi xách da thật hình nhân vật hoạt hình giá chẳng hề rẻ, có búp bê gỗ hình vợ chồng trông rất đáng yêu, có ví tiền kiểu nữ xinh xắn, kẹp tóc đính pha lê, móc điện thoại kêu leng keng, một quả cầu thủy tinh bên trong có một ngôi nhà nhỏ với đồng cỏ xanh mướt, cánh rừng hệt như trong truyện cổ Grim, còn có cả một đĩa hát mới nhất của Phi Luân Hải.
Bạch Nhạn hết sức kinh ngạc:
- Sếp định đi bán hàng ở chợ đêm à?
Khang Kiếm nguýt cô:
- Đừng hỏi nhiều thế, em nói xem có thích hay không?
Bạch Nhạn cảnh giác, quét mắt mấy lượt từ quả cầu thủy tinh tới mặt Khang Kiếm:
- Đừng bảo là sếp mua cho em đấy nhé?
- Nếu đúng thì sao nào? – Khang Kiếm nén sự mong đợi lại, giây tiếp theo Bạch Nhạn liệu có nhẩy cẫng lên, nhào tới hôn anh hay không?
- Vậy anh tặng nhầm đối tượng rồi, em cảm thấy những thứ này phải tặng cho bạn gái của Giản Đơn mới đúng. – Bạch Nhạn nói.
Khang Kiếm há hốc mồm, mãi sau mới thốt lên lời:
- Mấy thứ này là Giản Đơn đi mua cùng với anh, nhưng không phải tặng cho bạn gái cậu ta.
Bạch Nhạn hài hước cong môi, cảm thấy vừa buồn cười vừa buồn bã. Cô cầm đĩa hát của Phi Luân Hải lên đung đưa:
- Đến trong nhóm Phi Luân Hải có những ai em còn chẳng rõ, chẳng hát được bài nào của họ, tặng em cái này làm gì?
- Em... em với bạn gái của Giản Đơn trạc tuổi nhau, tầm tuổi này không phải đều thích mấy thứ này sao?
Anh đã cực kỳ khiêm tốn nghe theo ý kiến của Giản Đơn. Giản Đơn vỗ ngực nói, mua mấy thứ này là chuẩn không cần chỉnh luôn.
- Bạn gái của Giản Đơn xuất thân con nhà danh giá, lớn lên trong nhung lụa, giống em được sao? – Lòng Bạch Nhạn đau thắt, nụ cười mang theo chút bi ai.
- Em không phải là người lãng mạn, nếu anh muốn tặng quà cho em, chi bằng quy thành tiền mặt còn tốt hơn. – Lúm đồng tiền xinh xinh của cô vẫn lấp ló như mọi ngày. – Trước đây ở bên anh, ăn ngon mặc đẹp không cần suy nghĩ, sau này một mình tự lực cánh sinh, thêm được đồng nào tốt đồng nấy, có đúng không?
Cả người Khang Kiếm như bị hất lên không trung, không tìm được điểm nào để tiếp đất. Những món đồ lấp lánh, hào nhoáng trên giường phút chốc biến thành cái miệng rộng ngoác đỏ như máu, lớn tiếng cười nhạo anh.
Không tặng thì thôi, tặng rồi là lộ ngay ngược điểm. Yêu nhau sáu tháng, kết hôn hai tháng, đến Bạch Nhạn thích cái gì anh cũng không biết.
Lòng Khang Kiếm quặn đau, vừa tự trách mình, vừa tuyệt vọng, toàn thân đờ đẫn.
- Bạch Nhạn, có một số chuyện, anh... anh không đủ tinh tế...
- Là vì anh bận, không sao cả. Thực ra, sếp không cần phải làm những việc này vì em nữa.
Bạch Nhạn chu đáo cất từng thứ lóng lánh trên giường vào trong túi, rồi vào phòng vệ sinh lấy một chiếc khăn ướt ra lau sạch chiếu.
- Bạch Nhạn – Khang Kiếm cắn môi kéo Bạch Nhạn lại rồi ngồi đối diện với cô. – Hôm đó tại anh ngớ ngẩn, đừng nói những lời giận dỗi nữa được không?
Bạch Nhạn nhìn anh với vẻ thắc mắc:
- Anh tưởng em vẫn đang giận dỗi anh?
Khang Kiếm im lặng:
- Sếp à, em không có giận hờn, em đã suy nghĩ rất kỹ rồi, sau bao đêm mất ngủ mới quyết định như vậy. Chúng ta ly hôn đi!
Khang Kiếm thở dốc, mắt lóe lên những đốm lửa nhỏ. Anh gắng sức khống chế cảm xúc của mình, thành khẩn nói:
- Chẳng đôi vợ chồng nào không có hiểu lầm, không có tranh cãi, không thể cứ xảy ra chuyện là lại đòi ly hôn.
- Có phải anh đang hỏi em tại sao lại muốn ly hôn? – Bạch Nhạn đứng thẳng dậy. – Cuộc hôn nhân hạnh phúc có rất nhiều yếu tố, quan trọng nhất là có được lời chúc phúc của cha mẹ đôi bên. Anh cho rằng cuộc hôn nhân của chúng ta có không?
Đầu Khang Kiếm trống rỗng, anh như người mất đi trí nhớ và mất hết khả năng tư duy.
- Thái độ của mẹ anh đối với em, em nghĩ anh cũng đã thấy. Trong lòng anh cũng đang vương vấn một hình bóng khác. Sếp ạ, lấy một cô vợ phó thường dân như em sẽ giúp anh trở thành con người bình dị, gần gũi thảo dân, nhưng cuộc đời ngắn ngủi, không thể vì đường công danh mà phải làm khổ chính mình. Còn em cũng không thể vì ham vinh hoa phú quý mà khiến cho mình vừa cực khổ vừa ấm ức. Em nghĩ nhất định em sẽ gặp được một người đàn ông thực sự, có thể cho em một mái ấm vẹn toàn. Chúng ta không tranh không cãi, dễ hợp dễ tan. Nếu anh thích cái giường này, em nhường cho anh, em trải chiếu ngủ trong phòng làm việc.
- Không cần. – Khang Kiếm xua tay – Anh... ngủ ở phòng làm việc.
- Đúng là sếp có khác. – Bạch Nhạn cười nheo mắt mang chiếu, chăn len và gối cho anh, đi đi lại lại mấy vòng.
- Bạch Nhạn, mẹ anh tư tưởng hơi cổ hủ, em hãy cho bà thời gian, anh sẽ làm cho mẹ anh thay đổi. Anh... mấy chuyện kia đều đã là quá khứ, đừng để ý nữa. Anh... sẽ không ly hôn, anh cảm thấy chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc. Bây giờ chỉ vì mình chưa đủ hiểu nhau thôi. Được không em?
Khang Kiếm một chân bước ra ngoài cửa, một chân còn ở trong phòng, nghĩ một lát quay lại, muối mặt nói ra những lời này.
Bạch Nhạn bĩu cái miệng xinh, chầm chậm lắc đầu:
- Không được!
Ngực Khang Kiếm phập phồng, anh nhắm mắt lại, buột miệng hỏi một câu ngu ngốc:
- Lẽ nào em thật sự... cùng với Lục Địch Phi?
Mặt Bạch Nhạn đanh lại, không nói phải, cũng không nói không phải mà vặn lại:
- Anh thấy sao?
Không đợi Khang Kiếm trả lời, cánh cửa đóng sập lại trước mắt anh.
Heo đần!
Khang Kiếm nằm trên chiếu cứng, lòng nặng trĩu, đến hơi thở cũng nặng nề.
Anh ngồi dậy, nằm xuống, nằm xuống rồi lại ngồi dậy, không tài nào ngủ được. Đành phải đứng dậy hút thuốc. Bên ngoài trời đang nổi gió, nhưng gió cũng chẳng xua đi được nỗi muộn phiền và bất lực trong tim.
Lúc ở Bắc Kinh chỉ mong sao được bay về Tân Giang. Ở Tân Giang rồi lại ngưỡng mộ những ngày ở Bắc Kinh. Ít nhất khi đó ở cách xa nhau, Bạch Nhạn chỉ có thể càu nhàu vài câu chứ không thể có hành động thực tế nào. Bây giờ trở về, anh không còn trốn tránh được nữa.
Hành lý đã thu dọn xong xuôi, nhà đã thuê rồi, mặt đối mặt nói hai năm rõ mười với anh, anh phải trả lời ra sao?
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, tại sao mọi chuyện lại đảo lộn như vậy?
Anh không tin Bạch Nhạn sẽ đi quá giới hạn, nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng phải chính là vì câu nói chưa từng động đến Bạch Nhạn mà anh không nên nói ra kia, và một cái tát tai của bà Lý Tâm Hà.
Nhưng nhìn Bạch Nhạn thấy không giống với người thù dai!
Trước đây chẳng phải cô rất để ý tới anh sao, anh đã đang vì cô mà thay đổi chính mình, lúc muốn trân trọng, yêu thương cô thì cô lại thay đổi.
Khang Kiếm không tài nào nghĩ ra được mấu chốt của vấn đề, cả đêm không chợp được mắt.
Sáng hôm sau, mắt trũng thâm, mặt mày phờ phạc, họng khàn đặc, còn hơi sốt nhẹ, không ăn cơm sáng đã vội vã đi luôn.
Bạch Nhạn muộn hơn anh một bước, hai người không gặp nhau.
Mọi thứ trong lòng Bạch Nhạn cũng u ám không kém. Ly hôn là chuyện nghiêm trọng, dù có tỏ ra kiên cường đến mấy thì trong lòng cũng không dễ chịu gì, nghĩ tới việc sau này lại bị người ta nói ra nói vào đã thấy mệt mỏi. Khi đi làm, gương mặt ủ rũ không tươi lên được, y tá trưởng hỏi có phải cô cãi nhau với Khang Kiếm không, cô chỉ cười buồn.
Ca mổ đầu tiên được bố trí vào lúc mười giờ sáng, là của khoa Tiết niệu. Sáng sớm không bận lắm, Bạch Nhạn và mấy cô y tá dọn dẹp, khử trùng phòng phẫu thuật rồi tới phòng nghỉ đọc báo.
Trên hành lang có tiếng người đang hỏi:
- Xin hỏi ai là Bạch Nhạn?
Bạch Nhạn trợn mắt đi ra ngoài. Cậu trai ở cửa hàng hoa tay cầm một bó hoa, nhìn cô một lượt rồi đưa cô một cây bút:
- Mời chị ký tên!
- Anh có nhầm không?
Bạch Nhạn ngơ ngác. Cô từng này tuổi rồi nhưng chưa từng nhận được hoa. Hôm qua là một giường đầy quà tặng, hôm nay là hoa, vừa đánh trống vừa thổi kèn, đúng là rất náo nhiệt.
- Bệnh viện của các cô còn có một Bạch Nhạn khác sao?
Bạch Nhạn lắc đầu.
- Vậy thì ký đi, trời nóng hoa không chịu được, tôi còn phải đi đưa cho nhà kế tiếp nữa.
Bạch Nhạn nghi hoặc ký tên rồi nhận hoa.
Loài hoa này trông là lạ, không biết tên là gì, không phải hoa hồng, không phải bách hợp, không phải hoa đào càng không phải hoa sen. Bó hoa nhỏ tim tím trông thanh mảnh, trang nhã, thoảng hương thanh thanh.
Cô ôm bó hoa vào phòng nghỉ, mấy cô y tá ào ào xông tới.
- Oa, là hoa dạ hương đấy! Dạ hương màu tím tượng trưng cho hòa bình. Đây là có người muốn xin lỗi chị rồi! – Một cô y tá rú lên....

Phone: 01657595739 