- Em tìm hắn ta làm gì? – Thương Minh Thiên đuổi theo Bạch Nhạn – Có chuyện gì anh sẽ chịu trách nhiệm, em không cần lo lắng.
Bạch Nhạn khóc nức nở.
- Em chính vì sợ anh phải chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ta, nếu muốn trả thù thì cũng là em trả thù, sao anh lại nhúng tay vào. Để em đi tìm Khang Kiếm nói cho rõ.
- Em không được đi xin hắn.
Bạch Nhạn khẽ khàng gỡ tay Minh Thiên ra, lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa:
- Anh lên nhà rửa mặt đi, trong nhà đã làm sẵn mì lạnh rồi. Không phải em đi cầu xin, mà là đi nói rõ cho anh ấy hiểu,
- Loại người đó làm gì có lý lẽ mà nói, Tiểu Nhạn... – Thương Minh Thiên vẫn còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy vút đi như một làn khói.
Như thể có linh cảm, Bạch Nhạn không nghĩ ngợi nhiều, bắt xe đi thẳng về nhà, vừa vặn chìa khóa, đẩy cửa ra thì bắt gặp ngay ánh mắt u ám của Khang Kiếm.
Lòng nguội lạnh như tro tàn.
Cô về nhà rồi, cuối cùng đã về rồi. Anh sẽ không tưởng rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh nên mới quay về. Nhất định là cô đã gặp tay Thương Minh Thiên kia, sợ anh sẽ làm chuyện bất lợi cho gã đó nên mới vội trở về để thăm dò.
Sao cô có thể không đau lòng cho được?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, ngồi như một khúc gỗ trên sofa.
Anh vì trả thù nên mới lấy cô, vậy thì cô, vì cái gì mà lấy anh?
Trong lòng cô có chỗ nào dành cho anh không? Còn anh, đã như một con thiêu thân nhìn thấy ngọn đèn sáng, như đứa bé sắp chết đuối nhìn thấy một cọng rơm, như mảnh đất tối tăm đợi được đến ngày nắng hửng, điên cuồng bất chấp tất cả mà yêu cô, nhưng, tiếc là đã muộn.
Bạch Nhạn hít vào một hơi, hết hồn trước dáng vẻ bi tráng của Khang Kiếm, Minh Thiên ra tay ác quá!
Cô không nói gì nhiều, đặt túi xuống, lấy hộp thuốc ra, rồi lấy khăn mặt, đá lạnh đi tới cạnh Khang Kiếm, giúp anh xử lý vết thương.
Anh xuýt xoa chịu đau, không cử dộng.
- Tối qua ngủ ở đâu? – Anh hỏi.
- Phòng 301 tầng 10 tiểu khu Hoa Viên, cách đây nửa tiếng đi đường.
- Viêm phế quản đã khỏi chưa?
- Không truyền nước nữa, nhưng còn uống thuốc thêm hai ngày, đang nghỉ ốm.
- Ở một mình?
Bàn tay đang cầm thuốc đỏ của Bạch Nhạn khẽ run lên, liếc anh:
- Tối hôm qua Liễu Tinh ngủ với em, chỗ cô ấy trọ bây giờ cũng gần chỗ em.
- Thương Minh Thiên chỉ là hàng xóm của em sao? – Khang Kiếm tiếp tục hỏi bằng vẻ mặt vô cảm.
- Nhà bọn em ở dãy trước dãy sau, anh ấy là hàng xóm, bạn, đàn anh ...
- Không chỉ có thế chứ? – Khang Kiếm đón lấy túi nước đá chườm vào mũi – Hắn ta là người tặng em bông hồng giấy phải không?
Bạch Nhạn đờ ra như khúc gỗ:
- Sao anh biết về bông hồng giấy?
Khang Kiếm xua tay:
- Việc này em đừng hỏi, trả lời câu hỏi của anh.
Bạch Nhạn nhắm mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu:
- Đúng vậy.
Khang Kiếm cười nhạt:
- Em đang lo cho hắn ta à?
- Sếp Khang, em thay mặt anh ấy xin lỗi anh. Tính tình Minh Thiên nóng nảy, hồi nhỏ có ai bắt nạt em, anh ấy đều giúp em như vậy. – Bạch Nhạn dè dặt nhìn anh.
- Nếu anh làm gì hắn ta, em sẽ thế nào? – Môi Khang Kiếm run lên, tim từ từ chìm xuống.
- Sếp Khang, anh sẽ không làm vậy đâu. Anh bao dung độ lượng, sao có thể so đo với Minh Thiên được, phải không?
- Bạch Nhạn, hình như em đang dỗ dành anh, mà hình như cũng đang nài nỉ anh? Trước đây em chưa bao giờ như thế.
Bạch Nhạn mím môi, lẳng lặng thu dọn hộp thuốc.
- Sếp tức giận gì thì cứ trút giận với em, đừng làm khó Minh Thiên được không? Đây chỉ là chuyện giữa hai chúng ta.
- Hai người chứ nhỉ, – Khang Kiếm cười hờn dỗi – Đúng là nàng thương chàng tiếc. Trong mắt hai người, có phải tôi là một tên khốn kiếp không?
Bạch Nhạn thành thật lắc đầu;
- Anh không phải tên khốn kiếp, anh cũng sống rất vất vả.
- Bạch Nhạn, sao em không nói thẳng với anh, thực ra người em thật sự thích, là Thương Minh Thiên.
Bạch Nhạn không đáp, cất hộp thuốc vào chỗ cũ, đả mắt nhìn quanh phòng:
- Anh muốn ăn gì?
Khang Kiếm vẫy cô:
- Bạch Nhạn, em lại đây.
Bạch Nhạn đi tới cạnh anh.
Anh kéo cô ngồi xuống, chăm chú nhìn cô phải đến năm phút.
- Bạch Nhạn, anh đồng ý.
- Hả? – Bạch Nhạn không hiểu.
- Anh không cần một người vợ trong lòng còn mang hình bóng một người đàn ông khác. Bạch Nhạn, anh đồng ý ly hôn.
********
Quyển 2 - Chương 10 - Trên đời nào thấy cọc tìm trâu
Mùa thu như một cô nàng đỏng đảnh, trong lúc mọi người chưa kịp đề phòng đã bất ngờ ghé thăm Tân Giang. Hôm qua nắng hè vẫn còn rực rỡ, mặt trời chói chang tới mức không thể mở được mắt, hôm nay khắp phố lá rụng đầy, đất trời u ám, hoa cỏ ủ rũ, sắc thu đìu hiu.
Sáng sớm, kim đồng hồ khẽ khàng chỉ tới bảy rưỡi. Bạch Nhạn cuộn mình lưu luyến hơi ấm trong chăn rồi rúc đầu vào bên trong. Trực đêm hai ngày liền, hôm nay được nghỉ nên cô không phải dậy vội, nhưng mười giờ phải ra ga tiễn Minh Thiên.
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ nghỉ một tháng rưỡi của Minh Thiên đã trôi qua, cô cũng đã ly hôn được một tháng mười ngày.
Một tháng rưỡi này, nhà họ Thương buồn vui lẫn lộn.
Buồn là vì đứa con gái Thương Minh Tinh mà họ vẫn tưởng rằng rất thông minh và tự trọng hóa ra lại đi làm gái "bán hoa"ở Tân Giang, không những thế lại còn đi vay nặng lãi. Bà Thương gào khóc long trời lở đất. Trong cơn thịnh nộ, bệnh tim của bà tái phát, nếu không kịp thời cấp cứu thì suýt nữa hồn đã về Tây Thiên. Thương Minh Tinh quỳ trước giường bà thề thốt sau này sẽ không làm những chuyện khiến bố mẹ đau lòng nữa. Bà Thương vốn muốn từ mặt đứa con gái này, sau được Thương Minh Thiên khuyên giải, nên nhận thì nhận, nhưng bà ra quy định: khi bà còn sống trên cõi đời này, Thương Minh Tinh không được ra khỏi huyện Vân nửa bước, ngày nào cũng phải tới trình diện trước mặt bà. Vẫn chưa hả giận, bà còn cạo trọc đầu Thương Minh Tinh, khiến chị ta không thể ra ngoài, phải ở trong bốn bức tường mà sám hối.
Trong lúc buồn thương chồng chất, nhà họ Thương đón cô bạn chiến đấu của Thương Minh Thiên tới chơi. Khi đón cô bạn tới huyện Vân, Thương Minh Thiên đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội. Mẹ anh đang ốm liệt giường, cần có một niềm vui rất lớn để xua đi nỗi u uất trong lòng bà. Mặt khác, Bạch Nhạn cũng rất muốn được nhìn thấy anh sống hạnh phúc. Cô bạn chiến đấu đối với anh tình sâu nghĩa nặng, sau khi biết chuyện của Thương Minh Tinh, không những cô ấy không kỳ thị mà còn an ủi anh, còn nói sẽ nhờ bạn của bố mình giúp Minh Tinh tìm việc, như vậy Minh Tinh sẽ không lầm đường lạc lối nữa.
Nếu không thể ở bên người mình yêu, mà lấy được người vợ như cô bạn chiến đấu này, cũng coi như giảm sự nuối tiếc trong kiếp này xuống mức thấp nhất.
Vì vậy, cô bạn chiến đấu đã đến huyện Vân với tư cách là bạn gái Thương Minh Thiên.
Mặc dù không thể cử hành hôn lễ ngay lập tức, nhưng trước một niềm vui bất ngờ lớn như vậy, bà Thương đã hồi phục lại như có phép màu, phấn khởi dẫn con dâu tương lai đi chào hỏi họ hàng bạn bè, gặp ai cũng khoe con dâu xinh đẹp thế nào, giỏi giang ra sao.
Niềm vui này, Bạch Nhạn đang ở Tân Giang cũng có thể cảm nhận được. Tối hôm qua, Lãnh Phong và cô cùng mời Minh Thiên với bạn gái anh đi ăn bữa cơm chia tay.
Bạn gái của Minh Thiên ngoài đời còn xinh đẹp và phóng khoáng hơn trong ảnh, tính tình cũng dễ chịu. Trong bữa cơm, ánh mắt cô ấy luôn nhìn Minh Thiên, thỉnh thoảng lại thì thầm nũng nịu với anh. Minh Thiên luôn dịu dàng đáp lại cô, nhưng những lúc không ai nhìn thấy, anh không khỏi thở dài.
Ăn cơm xong, Lãnh Phong đưa họ về khách sạn trước, sau đó đưa Bạch Nhạn về chỗ trọ.
Lãnh Phong hỏi đùa Bạch Nhạn, anh muốn lên uống chén trà có được không?
Bạch Nhạn vờ như không để ý, nói cô ở bệnh viện suốt hai ngày nên nhà cửa lộn xộn, đợi lúc nào dọn dẹp gọn gàng sẽ mời anh lên chơi.
Lãnh Phong xoa đầu cô, mở cửa xe cho cô, cười cười rồi ra về.
Bạch Nhạn vào nhà, còn chưa tới cửa đã nghe thấy chuông điện thoại, là Minh Thiên gọi.
- Anh ra ngoài mua ít đặc sản mang về doanh trại, tiện thể xem em đã về nhà an toàn hay chưa.
Minh Thiên đứng dưới bóng cây, ánh đèn vàng xuyên qua kẽ lá, hắt những đốm sáng lốm đốm lên người anh.
- An ninh ở Tân Giang rất tốt – Bạch Nhạn cười. Cô đứng cách Minh Thiên một cánh tay, thò đầu ra nhìn bàn tay trống không của anh – Siêu thị sắp đóng cửa rồi, anh mau đi đi, bạn anh còn đang ở khách sạn đợi anh đó!
- Tiểu Nhạn... – Minh Thiên run rẩy gọi.
- Dạ! – Cô ngoan ngoãn đáp.
- Tiểu Nhạn, anh... muốn ôm em, một lần cuối cùng.
Minh Thiên cắn môi, hít thật sâu. Từ nay về sau, anh đã có bạn gái, kiếp này anh phải có trách nhiệm và nghĩa vụ với cô ấy. Anh không thể thoải mái vô tư nhớ về Tiểu Nhạn, cũng không thể bày tỏ sự quan tâm đối với cô. Tiểu Nhạn chỉ có thể nằm trong một góc khuất không ai biết đến trong trái tim anh, để khi tỉnh lại giữa đêm khuya thanh vắng, một mình anh thầm lặng nhớ nhung.
- Minh Thiên, không được. – Bạch Nhạn khẽ lắc đầu – Đừng bắt chước những người đàn ông hư hỏng khác, trong lòng trái tim có hình ảnh một người, ngoài mặt lại nhìn một người khác. Anh phải thành tâm thành ý đối xử tốt với một người thì mới có thể nhận được sự báo đáp toàn vẹn từ họ. Bây giờ anh đã có bạn gái, anh ôm em thì sẽ không công bằng với cô ấy, cũng là... không tôn trọng em. Trong lòng anh nghĩ gì em đều hiểu rõ, anh đừng nói gì, cũng đừng làm gì, như thế này là được rồi. Sau này em cũng sẽ sống thật tốt giống anh chị.
Minh Thiên gật đầu, cố nén nỗi xót xa đang dâng lên trong lòng:
- Được, vậy thì không ôm nữa. Tiểu Nhạn, sau này kết bạn thì phải nhờ người nghe ngóng trước, đừng cho người khác cơ hội làm tổn thương em.
- Sẽ không vậy nữa đâu anh, sếp Khang là ngoại lệ.
- Tiểu Nhạn, thực ra... Lãnh Phong là người đàn ông tốt.
- Vậng, điều này bệnh viện bọn em công nhận.
- Bố mẹ anh ấy đều mất rồi, anh ấy không phải là người sành sỏi theo kiểu truyền thống, làm bạn với anh ấy sẽ không quá thiệt thòi, hơn nữa anh ấy đã từng mất đi người thân, chắc chắn sẽ rất biết trân trọng... một nửa kia của mình.
- Minh Thiên, anh nhiều chuyện thật, có phải anh lo em không lấy được chồng không? Mẹ em còn không lo, anh lo cái gì chứ? Đi mau đi mau, nếu không bạn gái anh lại đăng tin tìm trẻ lạc bây giờ. – Bạch Nhạn giơ tay đẩy anh.
Minh Thiên lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ trước mặt mình rồi nhắm mắt lại.
- Tiểu Nhạn, tạm biệt!
Không đợi Bạch Nhạn trả lời, anh tiến lên phía trước, ôm lấy cô rồi vội vàng buông ra, quay người bỏ đi.
Lần này, thật sự là tạm biệt.
Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của người khác, anh là Minh Thiên của người khác. Họ sẽ không còn bất kỳ sự liên hệ nào nữa.
Bạch Nhạn ấn ngón tay vào trong miệng, nước mắt như mưa.
Mười mấy năm bầu bạn, ngày hôm nay, đã trở thành hồi ức đẹp đẽ nhất....

Phone: 01657595739 