The Soda Pop
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5490
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

- Hắt xì!

Thò đầu ra khỏi chăn, tiếp xúc với không khí lạnh, Bạch Nhạn không nhịn được hắt xì một cái rõ to. Cô day mũi, mở mắt ra ngơ ngẩn nhìn trần nhà.

Đây là nơi ở mới của cô, không phải là nhà cũ.

Con người ta, từ cay đắng đến ngọt ngào thì thích ứng rất nhanh. Nhưng từ ngọt ngào đến cay đắng thì rất khó chấp nhận! Mấy ngày đầu mới dọn về đây, sáng nào tỉnh dậy cô cũng mơ mơ màng màng như thể vẫn đang ngủ ở căn hộ cũ, còn cuộc hôn nhân ngắn ngủi của cô và sếp Khang chẳng qua chỉ là một giấc mơ lạ lùng mà thôi.

Rửa mặt xong, nhìn mình trong gương, cô mới từ từ định thần lại, đó không phải là mơ, cô đã kết hôn và hiện tại đã ly hôn.

Về việc ly hôn của cô, trong bệnh viện, mọi người bàn tán rôm rả, đủ các phiên bản. Nhưng tư tưởng chủ đạo thì chỉ có một, đó là chênh lệch địa vị giữa hai người quá lớn, cô không xứng với sếp Khang. Nghe vậy, Liễu Tinh bèn hùng dũng đứng ra bênh vực Bạch Nhạn, nói Bạch Nhạn đòi bỏ sếp Khang trước, khiến mọi người đều nở nụ cười thương hại. Bạch Nhạn lại thấy chẳng sao, bệnh viện đông người, cô có thể làm nhân vật chính của tin đồn thị phi được mấy ngày? Quả nhiên, khi tiết thu mát mẻ, chẳng còn ai nhắc tới cô vợ bị ruồng bỏ của vị trợ lý thị trưởng nữa, y tá trưởng lại bừng bừng khí thế giới thiệu đối tượng cho cô.

- Bạch Nhạn, có phải bọn mình đã trở thành gái già gái ế rồi không? – Liễu Tinh hỏi Bạch Nhạn.

Liễu Tinh bây giờ rất nghiện đi xem mặt, bất kể là ai giới thiệu, bất kể đối phương là người thế nào, cô nàng đều trang điểm lộng lẫy, hào hứng đi thể hiện mình, kết quả lại luôn quay về với bộ mặt ỉu xìu.

- Chả biết đàn ông tốt trốn ở đâu hết, mấy gã mình gặp toàn hạng bỏ đi, đúng là uổng phí cái váy sáu trăm tệ của mình – Liễu Tinh ai oán than thở.

- Hai tư tuổi mà là già à? – Bạch Nhạn hỏi cô nàng. Trái hẳn với Liễu Tinh, bất kể là do ai giới thiệu, bất kể đối phương là ai, Bạch Nhạn đều không đi. Không biết là do trước đây không được ngủ nghê tử tế hay tại sao, cứ rảnh rỗi là cô lại tranh thủ ngủ quên trời quên đất, có lúc ngủ quá cả giờ cơm.

Bạch Nhạn cảm thấy mình và Liễu Tinh thuộc dạng những phần tử khác người. Cô mang cái danh vợ cũ của trợ lý thị trưởng, người thường không dám dây vào. Còn Liễu Tinh sống chung với chồng chưa cưới tới mấy năm, cũng coi như là già nhân ngãi non vợ chồng, những người đàn ông khác khó lòng chấp nhận. Bọn họ tuy không phải gái già, nhưng cũng thuộc diện hàng tồn kho khó xử lý. Viễn cảnh hôn nhân không hề lạc quan.

Dạo gần đây Liễu Tinh bị một cú sốc lớn. Có một đồng nghiệp giới thiệu cho cô nàng một anh chàng đã ly dị, lại còn đang nuôi một đứa con.

Đàn ông dù có khá khẩm, nhưng ly hôn rồi thì sẽ giống như viên ngọc đẹp lồ lộ tì vết. Đi gặp mặt về, Liễu Tinh ôm lấy Bạch Nhạn khóc rưng rức:

- Nhạn, sao mình lại ra nông nỗi này? Dung nhan mình không tệ, lương lậu ổn, sao lại không tìm được anh chàng tử tế nào trong sạch như tờ giấy trắng chứ?

Bạch Nhạn nguýt cô nàng:

- Cậu tìm giấy hay tìm đàn ông?

- Mình tìm cả hai.

- Thế cậu là cái gì? – Bạch Nhạn hỏi rất chanh chua.

Liễu Tinh cứng họng.

Hai ngày sau, Liễu Tinh lại đến tìm Bạch Nhạn khóc lóc. Ủy ban thành phố Tân Giang vừa ra một chính sách mới: để động viên, thu hút nhiều nhân tài tới cống hiến cho sự nghiệp giáo dục của Tân Giang, đồng thời để giữ chân những nhân tài giảng dạy mà Tân Giang đang có, Thành ủy Tân Giang đã xây thêm mấy tòa chung cư dành cho giáo viên ở phía Tây thành phố. Giáo viên cấp ba có thành tích xuất sắc sẽ được phân cho một căn hộ có diện tích gần 200m2, mà giá thành chưa tới 3000 tệ/m2.

Lý Trạch Hạo chính là giáo viên có thành tích ưu tú.

Cú sốc này đối với Liễu Tinh quả thực quá lớn. Giá nhà đất ở Tân Giang hiện giờ đều ở mức một vạn tệ một mét vuông, trước đây cô từng nói với Lý Trạch Hạo, cả đời này chỉ cần sở hữu một căn hộ 50-60m2 là được rồi, nếu không thì mua nhà cũ. Bây giờ, 200m2 đấy, lại chẳng tốn bao nhiêu tiền, nhưng lại thuộc về Lý Trạch Hạo và một mụ đàn bà khác.

Suốt mười bốn năm, cô dốc bao tâm huyết, tình cảm và công sức huấn luyện Lý Trạch Hạo thành người giỏi giang như vậy, kết quả lại để cho người khác hưởng lợi. Cục tức này sao có thể nuốt trôi đây?

- Người ta chẳng vẫn nói ở hiền gặp lành, ác giả ác báo đó sao. Tại sao bây giờ rành rành là kẻ ác mà lại sống vênh vang tự đắc, còn những người hiền lành như chúng ta lại phải ở đây ngậm đắng nuốt cay? – Liễu Tinh không cam tâm – Trước đây, anh ta bảo mình phải tiết kiệm, không được hoang phí, bây giờ mình suốt ngày thấy họ ăn chơi đàng điếm ở bên ngoài. Nghe nói đợt nghỉ hè, anh ta còn đưa con tiện nhân kia đi du lịch nữa.

Bạch Nhạn mỉm cười:

- Cậu cho rằng đó là chuyện tốt?

- Chẳng lẽ không phải? – Liễu Tinh lau nước mắt.

- Tình yêu còn mới mẻ thì như lửa cháy, có thể chiếu sáng cả bầu trời, nhưng sẽ duy trì được bao lâu? Phải chăng cuối cùng, tất cả mọi người đều quay về với chốn bình yên? Mình cảm thấy cuộc hôn nhân có thể đứng vững qua những tháng ngày bình lặng mới bền lâu được.

- Sao mình nghe mà chẳng hiểu? – Liễu Tinh chớp mắt, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi lóng lánh.

Bạch Nhạn vỗ vai cô, để cô ngả đầu trên vai mình khóc cho thỏa.

Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên rì rì, Bạch Nhạn vội thò tay túm lấy. Để ngủ yên, buổi tối cô luôn chuyển điện thoại về chế độ rung.

- A lô... khụ, khụ...

Bạch Nhạn nghe điện thoại, cổ hơi khan nên cô khẽ húng hắng hai tiếng.

- Đừng nói với tôi là giờ em đang ở trên giường nhé, Bạch tiểu thư.

Lãnh Phong nói mát.

Bạch Nhạn bịt ống nghe, thận trọng ngồi dậy đảo mắt mấy vòng, làm ra vẻ như rất tỉnh táo, rất bình thường:

- Anh Lãnh à, có chuyện gì không?

- Cũng không có chuyện gì lớn cả, anh chỉ muốn nói với em, bây giờ là chín giờ hai mươi phút giờ Bắc Kinh, vị trí của anh hiện giờ là ở trước bồn hoa dưới tòa nhà của em.

Bạch Nhạn nhảy dựng từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra cửa sổ thò đầu nhìn xuống, Lãnh Phong giơ điện thoại lên cười với cô.

Cô vò mái tóc rối bù, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi hét toáng lên, buông ngay điện thoại rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Kết quả, Bạch Nhạn chạy vội tới ga tàu, chỉ kịp chào Thương Minh Thiên một câu trên sân ga thì tàu hỏa đã từ từ lăn bánh.

Thương Minh Thiên đứng ở cửa toa vẫy tay với Bạch Nhạn, anh mấp môi nói gì đó, đứng ngược gió, Bạch Nhạn nghe không rõ. Cô muốn tới gần hơn, nhưng tàu hỏa chạy càng lúc càng nhanh. Cô đuổi theo đuôi tàu, thở không ra hơi. Khi không thể đuổi theo được nữa, cô cúi xuống, tay chống đầu gối thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn đoàn tàu đã chỉ còn là một chấm đen, không hiểu sao mồm bỗng méo xệch đi, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Lần ly biệt này, sẽ là mấy năm?

Lãnh Phong lặng lẽ đứng sau lưng cô, đợi khi cô bình tâm, lau khô nước mắt rồi quay người lại, anh mới bước về phía cô.

- Đi thôi!

Anh không hỏi cô làm sao vậy, hoặc là anh hiểu rất rõ cô đang làm sao, nhưng anh cho rằng không cần thiết phải bàn về chuyện đó nữa.

Bạch Nhạn lại ngoái nhìn dãy đường ray dài hun hút, lồng ngực vẫn phập phồng.

Họ lên xe.

- Hôm nay anh trực ca nào?

Thực ra với chuyện gia như Lãnh Phong, bệnh viện chỉ mong sao cả năm anh không nghỉ, nhưng đôi khi Lãnh Phong cũng xin nghỉ phép. Nếu không, cả ngày thần kinh căng thẳng sẽ khiến con người ta suy sụp mất.

Lãnh Phong chăm chú nhìn con đường trước mặt:

- Hôm nay anh nghỉ. Lát nữa cùng anh đi đến chỗ này nhé.

- Chỗ nào? – Vẫn còn đang chìm trong nỗi đau ly biệt, Bạch Nhạn uể oải chống cằm, buột miệng hỏi.

Lãnh Phong liếc cô, mỉm cười rồi ngoặt tay lái, chiếc xe rẽ vào một con phố rộng rãi.

- Đây không phải là thành cũ trước đây sao? – Nhìn công trường xây dựng khí thế ngút trời ngoài cửa xe đập vào mắt, Bạch Nhạn ngơ ngác hỏi.

- Đúng vậy, bên kia là trung tâm thương mại lớn nhất Tân Giang, quá lên một chút là công viên có hồ nước, bốn bề đều là khu dân cư cao cấp. Á, góc phía Tây là khu căn hộ dành cho giáo viên. Sau này, nơi đây sẽ là khu vực sầm uất nhất của Tân Giang, môi trường cũng tốt nhất, dịch vụ đầy đủ, cuộc sống vô cùng tiện lợi – Lãnh Phong dừng xe trước một tòa nhà mới xây rồi đi vào trong.

Nghe Lãnh Phong nhắc tới khu căn hộ giáo viên, Bạch Nhạn đoán đó chính là nơi khiến Liễu Tinh đau lòng. Trước khi bước vào cửa, cô không nhịn được, ngoái đầu liếc về phía Tây thêm một chút.

Cái liếc mắt này lại khiến cô nhìn thấy hai người quen. Cô bất giác nheo mắt lại. Cũng chẳng có gì là lạ, bây giờ là cuối tháng Tám, trường học còn chưa chính thức khai giảng, những người ươm mầm cần mẫn vẫn có thời gian đi làm việc riêng.

Nhưng hình như tâm trạng các vị thợ ươm mầm không được sáng sủa cho lắm.

Lý Trạch Hạo mặt nặng như chì, cắm đầu đi về phía trước, Y Đồng Đồng bĩu môi, mặt cũng chẳng tươi hơn là bao. Điều thú vị là, hai anh chị lại không nắm tay nhau mà người trước kẻ sau, trông như thể người dưng nước lã.

- Thầy Lý đến xem nhà đấy à? – Đợi Lý Trạch Hạo đi đến trước mặt mình, Bạch Nhạn cười khúc khích rồi cất cao giọng chào hỏi.

Nghe thấy giọng nói quen tai, Lý Trạch Hạo sững người ngẩng đầu lên, gương mặt đang đanh lại thoắt đỏ bừng, ánh mắt láo liên. Y Đồng Đồng lẹ làng đi tới bên cạnh Lý Trạch Hạo, nhét tay mình vào lòng bàn tay anh ta rồi ưỡn thẳng người, khóe miệng cong lên, tỏ vẻ âu yếm không ai có thể chia cắt được.

- Em... cũng đến xem nhà à? – Lý Trạch Hạo vừa hỏi dứt câu thấy hớ, bởi anh đã đến nhà Bạch Nhạn, căn nhà rất to và sang trọng.

- Tôi đi cùng đồng nghiệp. À, chính là bác sĩ Lãnh đến cùng tôi hôm anh và Liễu Tinh cãi nhau đó.

Quả đúng là chọn đúng ấm nước sôi để nhấc lên, màu đỏ trên mặt Lý Trạch Hạo thoắt chuyển thành màu tím bầm, hận không thể tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.

- Anh Hạo, em đói rồi, chúng ta tới nhà hàng Hàn Quốc ăn thịt nướng nhé, được không anh? – Trấn tĩnh hơn Lý Trạch Hạo, Y Đồng Đồng níu tay anh ta, yểu điệu uốn éo, mắt không thèm liếc Bạch Nhạn.

Mặt Lý Trạch Hạo cứng ngắc, không dám trả lời, nhưng cũng không từ chối.

Bạch Nhạn cảm thấy nực cười. Nhà Lý Trạch Hạo không dư dả gì, căn hộ đó cho dù giá có rẻ hơn chăng nữa, thêm tiền trang trí nội thất thì cũng là một con số không nhỏ. Cô biết rõ, lúc này Lý Trạch Hạo đang cố gắng tiết kiệm hết mức có thể. Đi ăn thịt nướng Hàn Quốc, không biết trong lòng anh ta xót xa đến mức nào! Nếu đổi lại là Liễu Tinh thì nhất định sẽ nói: "Ông xã, chúng ta về nhà tự nấu, sao phải cúng tiền cho bọn tư bản?"

Đáng tiếc là người đẹp Y không hiểu được nỗi lòng của thầy Lý.

- Thầy Lý, không biết bên khu căn hộ giáo viên của bọn anh có bán căn hộ loại nhỏ không, nếu có tôi cũng muốn đặt một căn – Bạch Nhạn cười nhạt.

- Chẳng phải em có nhà rồi sao? – Lý Trạch Hạo dè dặt hỏi, sợ Bạch Nhạn nói là đặt cho Liễu Tinh....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chân ngắn sao phải xoắn
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Em vẫn chờ anh - phần 1
» Em vẫn chờ anh - phần kết
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
12»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ