The Soda Pop
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5470
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

- Thím Ngô, bà không viết tiểu thuyết đúng là đáng tiếc.

Bạch Nhạn hết chịu nổi, nhún vai.

Thím Ngô không hiểu ẩn ý trong lời Bạch Nhạn, cho rằng cô đang lấp liếm nên càng đắc ý, đúng lúc này Lệ Lệ lại nôn ra một thứ gì đo xanh xanh đỏ đỏ.

- Cô còn không chịu nhận, nhìn đi, Lệ Lệ vừa rồi vẫn không sao, sao cô vừa cho uống nước lại thành thế này. Tâm Hà, Tâm Hà, cô mau ra đây, Lệ Lệ trúng độc rồi. – Thím Ngô ngoác mồm gào lên.

Bà Lý Tâm Hà đẩy xe lăn ra, nhìn bãi nôn trên nền nhà rồi nhìn Lệ Lệ đang gục đầu trong lòng thím Ngô, lông mày nhíu lại, mặt biến sắc:

- Lệ Lệ, con cưng của mẹ, con làm sao thế?

Lệ Lệ ư ử, mắt lờ đờ, thân hình trắng muốt run rẩy.

- Con ranh độc ác, vô liêm sỉ kia, mày... mày đầu loại độc gì, nói mau! – Bà Lý Tâm Hà cuống quýt hoảng loạn, mặt mày dữ tợn.

Mặt Bạch Nhạn đỏ bừng, tức giận ngẩng đầu lên:

- Bà Lý, trí tưởng tượng của bà phong phú quá đấy. Lệ Lệ có lẽ là bị cảm nắng thôi.

- Sao có thể cảm nắng được, cả ngày bọn tao đều ở trong phòng điều hòa. – Thím Ngô nói xen vào – Lệ Lệ nhất định là bị mày đầu độc rồi.

- Thím Ngô, thím gọi điện cho bệnh viện và Khang Kiếm nữa, bảo nó về đây mau. Suốt ngày nó muốn tao bao dung cho mày, chung sống hòa bình với mày, nó nói mày là đứa con gái tốt, bây giờ tao muốn cho nó thấy bộ mặt thật của mày.

Bà Lý Tâm Hà vung tay, hung hăng nhìn Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn tin rằng nếu không bị liệt, chắc chắn bà ta sẽ xông đến xé xác cô ra.

- Bệnh viện không nhận chữa cho thú vật đâu, tôi khuyên và nên gọi điện cho bác sĩ thú y.

Lúc này tinh thần Bạch Nhạn rất mệt mỏi, nếu bây giờ Cục Dân chính có người đi làm, nhất định cô sẽ kéo sếp Khang đi li hôn. Cố kéo dài những ngày tháng thế này có nghĩa lý gì chứ.

- Bác sĩ thú y, bác sĩ thú y... – Thím Ngô cầm điện thoại bối rối nhìn bà Lý Tâm Hà, không biết phải gọi số nào.

- Gọi cho Kiếm Kiếm, bảo nó mau... mau tìm bác sĩ thú y. – Bà Lý Tâm Hà cảm thấy Lệ Lệ nằm trong lòng mỗi lúc một lạnh, hốt hoảng giục thím Ngô.

Bạch Nhạn hít sâu một hơi, nhớ tới dáng vẻ thân thiết mọi khi của Lệ Lệ với mình, lòng bất giác chùng xuống.

- Để tôi gọi.

Chồng của y tá trưởng trong phòng phẫu thuật là bác sĩ thú y.

Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Bạch Nhạn, không dám tin vào tai mình.

Có người nghe máy, Bạch Nhạn kể tình hình, chồng của y tá trưởng nói sẽ đến ngay lập tức.

Trong lúc chờ đợi, ba người ngồi ba góc của phòng khách, nghe tiếng đồng hồ tích tắc lê từng bước, cảm thấy thời gian dài dằng dặc.

Chuông cửa reo, thím Ngô lao như bay ra mở cửa.

Sếp Khang hồi lâu không thấy mặt và chồng của y tá trưởng cùng bước vào nhà.

Chẳng kịp chào hỏi, chồng của y tá trưởng vội khám cho Lệ Lệ trước. Anh ra bóp mồm Lệ Lệ, nhìn mắt nó, rồi lại kiểm tra bãi nôn.

- Chú chó này bị trúng độc. – Chồng của y tá trưởng kết luận.

- Tôi nói cấm có sai, Lệ Lệ bị người ta đầu độc. – Thím Ngô nhảy dựng lên chỉ vào mặt Bạch Nhạn, giọng đầy kích động.

Bà Lý Tâm Hà trừng mắt nhìn thím Ngô rồi lại liếc nhìn vị bác sĩ đang khám cho Lệ Lệ, tỏ ý đang có mặt người ngoài. Thím Ngô hiểu ra, vội im miệng.

Bất luận thế nào thì bà Lý Tâm Hà cũng luôn nghĩ tới thể diện của con trai mình. Tốt xấu gì Bạch Nhạn cũng là vợ của con trai, chuyện này mà truyền ra ngoài thì người mất mặt là con trai bà. Không cần nóng vội, bây giờ chứng cứ rành rành, còn sợ Bạch Nhạn không chịu nhận tội sao. Lần này dù thế nào bà cũng phải đem Bạch Nhạn ra xả giận một trận.

Bạch Nhạn làm như không nghe thấy tiếng hô hoán của thím Ngô, ngồi lặng thinh trên ghế, có thể nói là đã chết lặng.

Chồng của y tá trưởng rửa ruột cho Lệ Lệ cho tới khi nó nôn ra nước sạch, cho nó uống thuốc, sau đó truyền nước, việc này Bạch Nhạn có thể làm được, anh ra bèn cáo từ. Trước khi đi còn cho bãi nôn của Lệ Lệ vào mấy cái ống, nói là về xét nghiệm.

Khang Kiếm cảm ơn, bảo Giản Đơn đang đợi dưới lầu đưa chồng y tá trưởng về. Cửa vừa đóng lại, thím Ngô không nhịn được nữa, đem hết chuyện ngày hôm nay kể tốc tộc cho Khang Kiếm nghe. Bà Lý Tâm Hà ngồi trên ghế, ra dáng bà mẹ chồng nghiêm nghị, chuẩn bị thăng đường hỏi tội Bạch Nhạn.

Khang Kiếm khẽ nhíu mày:

- Thím Ngô, mấy hôm nay trời nóng, đồ ăn để lâu dễ biến chất, đừng nói tới động vật, đến người cũng hay bị ngộ độc thực phẩm, sao chuyện gì thím cũng nghĩ xấu đi thế? Bạch Nhạn không thể làm chuyện này được.

Đang ngôi tê dại trên ghế, Bạch Nhạn ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Khang Kiếm, không ngờ anh lại chính nghĩa như vậy.

Bà Lý Tâm Hà bực mình:

- Kiếm Kiếm, nhà ta đã bao giờ ăn cơm thừa canh cặn chưa, bữa nào thím Ngô cũng nấu đồ mới hết, con đừng lấp liếm cho nó nữa, lý do này không được đâu. Chưa biết chừng nó đã mưu tính chuyện này từ lâu rồi.

Mấy câu này Bạch Nhạn nghe mà muốn bật cười. Bà Lý lại còn cho rằng đúng là cô hạ độc, không biết hậu quả của việc này là cô phải vào tù hay là phải viết bản kiểm điểm nữa. Trong lòng bà Lý Tâm Hà, cô đã từ hồ ly tinh biến thành thủ phạm hạ độc, phen này chắc sẽ tống cô ra khỏi cửa đây!

Khang Kiếm mất kiên nhẫn mím môi:

- Mẹ, thím Ngô không biết chữ, kiến thức có hạn, sao mẹ cũng vào hùa với thím ấy?

- Cái gì? – Bà Lý Tâm Hà như muốn nhảy dựng lên vì câu nói này của Khang Kiếm – Mẹ vào hùa? Kiếm Kiếm, rốt cuộc con đang nói đỡ cho ai đây, mẹ là mẹ của con, con... lại bảo vệ nó? Lệ Lệ như tâm can của mẹ, nó làm hại tâm can của mẹ, con không thấy sao?

- Không phải con bảo vệ Bạch Nhạn, con chỉ nói sự thật thôi. – Khang Kiếm mệt mỏi xoa trán, nhẫn nại. – Chúng ta là người một nhà, cớ gì phải hại lẫn nhau?

- Ai là người một nhà với nó? – Bà Lý Tâm Hà tức giận, mắt tóe lửa.

- Bạch Nhạn, em lên lầu tắm trước đi. – Khang Kiếm quay đầu bảo Bạch Nhạn.

- Chuyện còn chưa rõ ràng, cô không được đi. – Bà Lý Tâm Hà vừa dứt lời, thím Ngô đã lập tức chặn ở cầu thang.

- Mẹ đúng là quá đáng. – Khang Kiếm không nhìn được nữa. – Bình thường chuyện gì con cũng nghĩ cho mẹ, nhưng chuyện này con không muốn nhân nhượng mẹ nữa. Như vậy đi, Lệ Lệ khỏi bệnh thì mẹ và thím Ngô về tỉnh đi. Nếu không cái nhà này chẳng bao giờ được yên.

- Con... con đuổi mẹ đi ư? – Bà Lý Tâm Hà trợn mắt không dám tin vào tai mình, nước mắt không kìm được trào ra.

- Kiếm Kiếm, mau xin lỗi mẹ con đi. – Thím Ngô vội đi tới xoa lưng cho bà Lý Tâm Hà – Con như vậy sẽ làm mẹ con tức chết đấy.

Khang Kiếm làm mặt lạnh tanh, không nói không rằng kéo Bạch Nhạn dậy, đi thẳng lên lầu không ngoái đầu lại.

Bà Lý Tâm Hà vớ một tách trà trên bàn ném "choang" xuống đất, khóc rống lên:

- Kiếm Kiếm, con bị con ranh đó bỏ bùa mê thuốc lú, không phân biệt được trắng đen rồi. Ông trời ơi, số tôi đúng là số khổ mà, đứa con trai duy nhất lại đối xử với tôi thế này đây.

- Tâm Hà, đừng tức giận, lát nữa tôi đi khuyên Khang Kiếm. – Thím Ngô cũng tức đến nỗi ngực phập phồng.

Khang Kiếm mặt mày sa sầm, bước từng bậc lên cầu thang, sập cửa đánh "rầm".

Dưới nhà lại vang lên tiếng đồ đạc đổ vỡ và tiếng kêu khóc chói tai của bà Lý Tâm Hà.

Khang Kiếm buồn bực nhắm mắt lại.

Bạch Nhạn ngồi xuống giường, thất thần nhìn chiếc vali hành lý ở góc tường.

Khang Kiếm thở dài, bước tới vỗ vai cô:

- Xin lỗi đã để em phải chịu ấm ức. Mẹ anh sinh hoạt không tiện. Lệ Lệ là niềm an ủi của bà, bà thương nó như con vậy. Bây giờ Lệ Lệ bị ốm, bà sốt ruột, có nói gì em cũng đừng để bụng.

Bạch Nhạn ngước lên cười:

- Sếp Khang, thực ra trong cái nhà này, địa vị của tôi còn không bằng một con chó. Anh ăn ngay nói thẳng như vậy làm gì, nhà này có thêm tôi, tâm trạng của ai cũng tồi tệ cả. Chúng ta chia tay đi!

Khi nghe thấy Bạch Nhạn nói câu này, lòng Khang Kiếm lại cuộn lên, không thể miêu tả cảm giác đó như thế nào. Anh cũng mất mát, cũng tổn thương, anh xiết bao hy vọng Bạch Nhạn sẽ đứng dậy ôm lấy anh, giống như trước đây tươi cười tinh nghịch trêu chọc anh, cắn hai hàm răng nhỏ lên cánh tay anh, kiễng chân lên ôm cổ anh, hôn anh như chú gà con mổ thóc, một cái, hai cái rồi lại ba cái. Anh muốn vùi đầu vào làn tóc ấm của cô, ngửi mùi hương thanh mát của dầu gội, quên hết mọi sự đời.

Từ trước đến nay, tình cảm Khang Kiếm dành cho bà Lý Tâm Hà vẫn luôn mâu thuẫn. Anh không nỡ rời xa bà, yêu thương bà, nhưng lại chán ghét vì bà càng lúc càng cực đoan, lại cộng thêm thím Ngô, đúng là không thể chịu đựng được nữa. Từ khi bà Lý Tâm Hà bị liệt tới nay, lòng anh luôn tắc nghẹn, chưa có ngày nào được hít thở thoải mái.

Anh đăm chiêu nhìn Bạch Nhạn. Ánh mắt này xuất phát tự đáy lòng, là sự gửi gắm của cả con tim và thể xác dưới sự dẫn dắt của tình cảm, có ưu phiền, có buồn bã, có cả kỳ vọng. Nhưng Bạch Nhạn không nhìn anh, thái độ tỏ rõ vẻ xa lạ.

- Bà xã, anh biết tâm trạng em không tốt, đợi mẹ và thím Ngô về tỉnh rồi, tất cả sẽ trở lại như trước đây.

Anh gián tiếp, khéo léo nói với Bạch Nhạn rằng: Anh không muốn chia tay.

- Chúng ta trước đây như thế nào? – Bạch Nhạn nhếch mép – Thực ra chuyện này không liên quan gì đến mẹ anh hết, hoàn toàn là chuyện giữa chúng ta. Có thể nói giữa chúng ta không có tình yêu, không có tiếng nói chung, hay nói cách khác là giữa chúng ta có sự khác biệt quá lớn.

- Những điều này đều có thể thay đổi được. – Khang Kiếm mệt mỏi, trốn tránh suốt mấy ngày nay, bây giờ không thể không đối mặt.- Chắc chắn có thể! – Anh nhấn mạnh, ấn Bạch Nhạn ngồi xuống.

- Bà xã, chúng ta không chia tay, chúng ta sống bên nhau. – Anh đưa tay ra ôm lấy cô – Em cần một mái ấm gia đình như thế nào, anh đều có thể cho em.

Bạch Nhạn chưa từng nhìn thấy một sếp Khang bất lực và mất tự tin như lúc này, giống hệt một đứa trẻ tội nghiệp không được ăn kẹo.

- Tại sao nhất định phải là em? – Cô nói ra thắc mắc đã giấu kín trong lòng bao lâu nay.

- Bởi vì em rất ấm áp. – Khang Kiếm cười. Như ánh nắng ngày xuân, như giọt sương trên lá cỏ mùa hạ, nhìn thấy em sẽ tự nhiên muốn cười, con tim bất giác mềm đi.

Bạch Nhạn ngắm anh hồi lâu:

- Sếp Khang, người phụ nữ nào mà anh đã ôm lại không ấm áp?

Khang Kiếm đỏ mặt, đột nhiên á khẩu.

- Sếp Khang, em biết khoan dung độ lượng là đức tính tốt đẹp. Trước khi chúng ta kết hôn, anh yêu đương mấy lần thì đều là quá khứ, em có thể vờ như mình có đức tính tốt đó, không để ý tới, nhưng sau khi cưới, anh vẫn gây ra những chuyện vượt quá giới hạn, em không thể nào giả vờ được nữa. Trừ khi em thật sự coi anh là cành cao để bám lấy, theo anh làm một phu nhân quan lớn cáo mượn oai hùm, anh ở ngoài làm gì em cũng sẽ đều nhắm mắt cho qua, chỉ cần địa vị của em vẫn vững chắc. Anh nghĩ em có làm thế không? – Bạch Nhạn liếc xéo, gạt tay Khang Kiếm ra khỏi vai.

- Anh sẽ không làm càn nữa. Cho dù em chỉ coi anh là cành cao anh cũng cam lòng. Chỉ cần em ở bên anh....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lần nữa lại yêu -p3
» Hoa hồng giấy -p3
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ