CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5471
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

Bạch Nhạn không nói không rằng mà ăn hết hoành thánh trong bát, giành trả tiền. Lúc tạm biệt, cô trịnh trọng nói với Thương Minh Tinh:

- Em làm việc ở bệnh viện, chị có chỗ nào khó chịu trong người cứ tìm em, chắc chắn em sẽ giúp, nhưng những chuyện khác thì sau này đừng gọi điện cho em. Nếu Minh Thiên biết được chị thế này, anh ấy sẽ không chịu nổi đâu. Hiếm khi anh ấy nghỉ phép về nhà, chị đừng làm anh ấy đau lòng.

Thương Minh Tinh đứng phía sau bực dọc chửi một câu:

- Vờ vịt gì chứ, đồ hồ ly tinh.

Những ngày tháng tiếp theo có chút khác thường.

Sếp Khang dùng một chữ "bận" để biến mình thành thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Thấy đầu, là mỗi ngày sẽ cố định nhắn tin vào điện thoại của Bạch Nhạn, nội dung tin nhắn lớn thì là chuyện gần đây chính quyền thành phố Tân Giang có chính sách quan trọng gì, việc cải tạo thành cũ tiến triển đến đâu, đơn xin xây dựng trụ sở mới của mấy ban ngành đã bị các sếp bác bỏ; nhỏ thì là chuyện món thịt rim ở nhà ăn Ủy ban bác đầu bếp cho nhiều muối quá, không thể nuốt được. Lúc họp buổi chiều, bài phát biểu của anh dài quá, giữa chừng dừng lại uống mấy ngụm nước, không biết sao lại nhớ tới chè đậu xanh bà xã nấu. Giản Đơn và anh cùng tới công trường, đường gập ghềnh khó đi, muốn chợp mắt nghỉ một lúc cũng không được, đành phải nằm nhớ tới hai cái lúm đồng tiền đáng yêu trên má bà xã.

...

Mấy tin nhắn này Bạch Nhạn đọc xong không trả lời. Có lúc số lần báo cáo trong một ngày của sếp Khang nhiều quá, cô hơi áy náy, đành phải nhắn lại hai chữ "đã nhận". Một giây sau sếp Khang liền gửi tới một cái mặt cười tươi như hoa. Bạch Nhạn nhìn mà ngây ngẩn, sếp Khang đúng là cái gì cũng biết!

Còn không thấy đuôi, là lúc cô muốn cùng anh nghiêm túc ngồi xuống nói chuyện giải quyết cuộc hôn nhân này, thì lại chẳng thấy người đâu. Từ hôm xảy ra chuyện anh bị đứt tay, hai người không gặp nhau. Bây giờ ba bữa Bạch Nhạn đều giải quyết ở bệnh viện. Lúc nghỉ cô cũng ra ngoài ăn. Trừ phòng ngủ, những chỗ khác đều là bầu trời của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô.

Nhưng Bạch Nhạn có thể cảm nhận được, sếp Khang có về qua nhà.

Chiếc ghế kéo ra trong phòng làm việc, tách trà để qua đêm, đầu lọc thuốc đầy ngập trong gạt tàn. Có hôm Bạch Nhạn dậy sớm, thấy trên chiếc kệ thấp trong phòng ngủ đặt một giỏ lê, đặc sản của Tân Giang mùa này, quả nào quả nấy căng mọng.

Còn có đêm, cô đang mơ màng ngủ thì mơ hồ cảm thấy bên cạnh có người, cô vừa xoay người thì cánh tay đang đặt trên người cô bỗng rụt lại, hơi thở chậm dần. Đến tận khi cô lại nặng nề ngủ thiếp đi, người bên cạnh mới xích lại gần, vuốt ve tóc và mặt cô, sau đó thở dài vẻ đầy tâm sự. Một lát sau, người bên cạnh rón rén trở dậy, dò dẫm đi ra cửa. Trong bóng đêm, Bạch Nhạn mở to mắt, thở dài.

Bạch Nhạn từng chủ động gọi điện cho sếp Khang bận rộn, giọng sếp Khang nghe điện thoại vô cùng thoải mái, ân cần hỏi han, nhưng khi cô định đi vào nội dung chính thì anh lại nói phải đi tiếp đãi ai ai đó, nếu không thì cũng là phải đi học ngay, lát nữa sẽ gọi lại, rồi cúp điện thoại luôn. Lát nữa này cùng lắm chỉ là một tin nhắn báo cáo tình hình.

Bạch Nhạn thực sự thấy thắc mắc.

Chuyện ly hôn này, hình như chỉ có cô là nhiệt tình, một phía xúc tiến.

Một phía thì một phía, cô cứ tiến hành theo kế hoạch của mình, ký xong hợp đồng với chủ nhà. Nhưng bồn cầu trong nhà vệ sinh bị rò nước, gạch men vỡ nhiều, chủ nhà hứa sẽ tu sửa lại rồi mới giao cho Bạch Nhạn. Thỉnh thoảng Bạch Nhạn tan làm xong sẽ đảo qua xem sửa chữa đến đâu, tiện thể mở cửa sổ và quét dọn phòng ngủ, phòng bếp.

Hôm nay, cô xuống xe buýt, đi vào tiểu khu đó thì gặp ngay Liễu Tinh, hai người đều sửng sốt. Liễu Tinh mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một sấp tờ rơi của trung tâm môi giới nhà đất. Bạch Nhạn định chào hỏi nhưng Liễu Tinh lại cụp mắt xuống, bước vượt qua cô, vẻ mặt vô cảm.

Bạch Nhạn thực sự cảm thấy bất lực!

Bất lực thì sẽ phải tìm người để trút bầu tâm sự. Chuyện này chỉ có mỗi Lãnh Phong là người biết chuyện. Đến bây giờ Liễu Tinh vẫn giữ kín chuyện bị thất tình, nhưng không nói nhiều như trước đây nữa, cả ngày im lìm trầm mặc.

Lãnh Phong nghe Bạch Nhạn phàn nàn thì chỉ cười, rồi bảo Bạch Nhạn phải tin vào tình bạn bao năm giữa hai người, nếu là hiểu lầm thì sẽ có ngày hiểu ra vấn đề. Có lẽ bây giờ Liễu Tinh đã hối hận, nhưng chưa tiện xuống nước được, phải đợi thời cơ xuất hiện. Bạch Nhạn nói em xuống nước được, em chủ động gọi cô ấy có được không? Lãnh Phong nói vậy chẳng phải là tát thẳng vào mặt Liễu Tinh sao?

Bạch Nhạn đành thôi, âm thầm chờ đợi thời cơ trong truyền thuyết xuất hiện.

Trong thời gian này, trời đổ mưa to suốt hai ngày liên tiếp, đường phố Tân Giang nhất thời không thoát nước được, đi trên phố cứ như đang vượt sông. Toàn bộ ban lãnh đạo của chính quyền Tân Giang đều đổ ra phố chống ngập úng. Cuối cùng Bạch Nhạn cũng đã được chiêm ngưỡng dung nhan của sếp Khang trên tivi, chiếc áo sơ mi màu trắng ngấm mưa ướt đẫm, tóc bết vào trán, cảnh tượng này không khỏi gợi cho cô nhớ tới lần đầu tiên anh đưa cô về nhà, hai người cùng che chung một chiếc ô bé xíu, cô nhìn anh, tim như bị cái gì đó bóp nghẹt. Cảnh tình đó tái hiện, nhưng tâm trạng đã không còn được như xưa, bây giờ cô lại càng suy nghĩ, lúc đó người đẹp Y Đồng Đồng vẫn còn sống chung với anh, sao anh có thể làm được điều đó với cô?

Chỉ có thể nói, sếp Khang là một chiếc giếng cổ thâm sâu khôn lường. Bây giờ dù anh ta có mồm năm miệng mười đến thế nào, cô cũng không coi là thật.

Một ngày kia, Bạch Nhạn bỗng nhiên phát hiện ra rằng, vô hình chung cô và Lãnh Phong đã trở thành bạn tốt không chuyện gì là không nói.

Chỉ cần cô ở bệnh viện, họ nhất định sẽ cùng ăn cơm, không phải hẹn trước, mà là cô vừa vào nhà ăn, nếu Lãnh Phong tới sớm, anh sẽ ngồi bên cái bàn sát cửa và nói: "Sao bây giờ mới tới, tôi đợi lâu lắm rồi". Cô vội vàng xin lỗi, hai người cùng đi tới quầy, tự mua suất của mình, sau đó tìm một cái bàn trống ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện Liễu Tinh hoặc chuyện trong khoa. Nếu cô tới trước, đang ăn thì Lãnh Phong từ ngoài đi vào, lạnh lẽo tới mức khiến mọi người đều cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm đi mười độ. "Em ích kỷ thật, cũng không nghĩ xem tôi đói đến mức nào, em xem món bắp cải cuốn thịt cay mà tôi thích bán hết sạch rồi". Cô cươi toe, đành phải sẻ bắp cải cuốn thịt cay trong đĩa mình sang cho anh, hứa lần sau nhất định sẽ quan tâm hơn đến bác sĩ Lãnh.

Cứ như vậy, dù sớm hay tối, lúc nào cô cũng đợi bác sĩ Lãnh cùng ăn cơm. Ăn cơm xong, hai người sẽ cùng quay về khoa Tiết niệu, y tá thực tập đã rửa sạch hoa quả hoặc pha xong trà đợi hai người. Khoa Tiết niệu tụ tập, Lãnh Phong thường gọi Bạch Nhạn theo. Được ăn chùa mấy lần, đến khi đám chị em trong phòng phẫu thuật kêu gào đòi đi ăn tiệm, Bạch Nhạn kêu Lãnh Phong đi cùng cho có qua có lại. Đám chị em trong phòng phẫu thuật rất kinh ngạc, Bạch Nhạn nói bác sĩ Lãnh vẫn là hàng chất lượng cao, tôi đây tạo cơ hội cho mọi người, cố mà nắm bắt. Lãnh Phong đi một lần, khuôn mặt lạnh như băng kia từ đầu chí cuối không hề tan chảy. Sau đó hai ngày liền không thèm đếm xỉa đến Bạch Nhạn.

Thứ Bảy, Chủ nhật, Lãnh Phong lại đi làm riêng, Bạch Nhạn tự nhiên trở thành tùy tùng, hơn nữa còn là tùy tùng duy nhất. Mã Gia không biết có chuyện gì mà không thấy đến.

Ở bệnh viện, Bạch Nhạn gặp Mã Gia, len lén hỏi anh ta sao không đi nữa? Mã Gia nhún vai, cười đầy ẩn ý:

- Tôi không đi góp vui với hai người đâu.

Hai người ra ngoài, mấy dịch vụ như mát xa, tắm hơi Lãnh Phong đều từ chối hết, buổi tối cũng không uống rượu bừa bãi. Ăn cơm xong, trên những con phố xa lạ, anh và Bạch Nhạn cùng đi từ đầu phố đến cuối phố, rồi lại từ cuối phố đi về đầu phố.

Lãnh Phong mổ xong thường hết sức mệt mỏi. Vì sự an toàn của cả hai, Bạch Nhạn đành phải cắn răng nhận lấy vô lăng. Chuyện gì cũng trăm hay không bằng tay quen, làm bác tài mấy lần Bạch Nhạn đã quen tay, lái xe rất ra dáng.

Về Tân Giang, hai người tạm biệt nhau, Bạch Nhạn mở túi xách liền thấy một chiếc phong bì đã nằm ngay ngắn trong đó. Từ trước đến giờ Lãnh Phong chưa từng đưa tận tay cho cô, cô cũng không biết anh để vào từ lúc nào.

Bạch Nhạn mở riêng một tài khoản cho chỗ tiền này, sau mấy lần nhìn lại giật cả mình, quả thật không phải con số nhỏ.

Lãnh Phong cũng vẫn là quân tử, thật sự không nói ra những lời quá giới hạn, đến nắm tay Bạch Nhạn cũng không. Cách thức tiếp xúc của hai người vừa đủ là đồng nghiệp thân thiết.

Có hôm đang ăn cơm, Bạch Nhạn buột mồm nói tan ca xong cô muốn tới siêu thị điện máy để mua máy giặt. Lãnh Phong ngước mắt lên nhìn cô mấy giây:

- Tôi đi giúp em một tay!

Kết quả, Lãnh Phong biết được căn hộ mới thuê của Bạch Nhạn đã quét dọn sạch sẽ, sắp sửa dọn tới liền.

Hai người đứng trong phòng khách trống trải, Bạch Nhạn cắn môi giận mình mau miệng, cứ như là đã tiết lộ tin tức gì cho Lãnh Phong vậy.

Lãnh Phong đi ra đi vào, kiểm tra khóa cửa, chốt cửa sổ một lượt, lại xuống dưới lầu quan sát các cửa hàng và khu dân cư lân cận, nói với Bạch Nhạn chỗ này môi trường khá tốt, dân đều là người bản địa, gần bệnh viện, rất phù hợp với phụ nữ độc thân.

Bạch Nhạn bối rối không đáp.

Lúc Lãnh Phong ra về, gương mặt lạnh lùng tràn ngập ý cười.

Bạch Nhạn cứ như đang hờn dỗi ai, lại quét tước căn hộ thêm một lần, sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng tới mức có thể soi gương, gạch men trong nhà vệ sinh trắng tinh, phòng bếp không một hạt bụi.

Bạch Nhạn lê tấm thân mệt mỏi rã rời về nhà trọ tạm thời – đây là cái tên cô mới đặt cho căn hộ chung của cô và Khang Kiếm.

Sếp Khang vẫn không ở nhà.

Bà Lý Tâm Hà ở trong phòng lên mạng, thím Ngô đang tắm. Lệ Lệ không ngoáy đuôi bổ nào tới, nũng nịu đòi Bạch Nhạn bế như trước đây, mà nằm phục ở đầu cầu thang, mắt nheo lại. Nhìn thấy Bạch Nhạn, nó hừ hừ hai tiếng.

Bạch Nhạn khó hiểu, ngồi xuống xoa đầu nó:

- Lệ Lệ công chúa, mày khó chịu à?

Lệ Lệ vẫy đuôi, gục đầu xuống, trông ỉu xìu.

Thím Ngô rất tiết kiệm, chỉ cần bà Lý Tâm Hà vào phòng là bà ấy sẽ tắt ngay điều hòa ở phòng khách. Phòng khách rất nóng, lông Lệ Lệ ướt sũng.

Bạch Nhạn thấy mồm Lệ Lệ khô khốc bèn đứng dậy, bật điều hòa rồi vào trong bếp rót nước đặt trước mặt nó.

Lệ Lệ nhìn cô, thè lưỡi ra liếm nước. Bỗng nó kêu oẳng lên một tiếng, nôn ra như suối.

Bạch Nhạn thất kinh.

Thím Ngô tắm xong bước ra, quần áo còn chưa cài xong đã ba chân bốn cẳng xông tới bế Lệ Lệ lên, mắt tóe lửa nhìn Bạch Nhạn:

- Cô... vừa cho Lệ Lệ ăn cái gì?

Bạch Nhạn chớp mắt:

- Tôi cho nó uống chút nước thôi.

- Không thể nào. – Giọng thím Ngô vừa cao vừa the thé, lại kích động như vừa khám phá ra bí mật bị che giấu bao lâu nay. – Từ trước tới giờ cô chưa từng cho Lê Lệ ăn, hôm nay sao tự dưng lại tốt bụng như vậy? Nhất định là cô thấy chúng tôi đều không có mặt, cô biết Lệ Lệ là cục cưng của bà Tâm Hà, cô không làm gì được bà nên đầu độc Lệ Lệ có đúng không?...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Lại Từ Đầu
» Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
» Vợ yêu, xin dừng bước !
» Vẫn mơ về em - Hồng Cửu
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
1234...789»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

The Soda Pop