The Soda Pop
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Em vẫn chờ anh - phần kết

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3058
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Em vẫn chờ anh - phần kết
Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy. Tạm biệt!
Yêu em!”
Na buông rơi lá thư, chết lặng. Cô cứ đứng im như hóa tượng thật lâu như vậy, dường như chẳng có thứ gì còn tồn tại nữa, bản thể hòa cùng thứ hữu hình, tan biến hết cả. Bởi cô không còn cảm nhận được bất cứ điều gì, chỉ còn lại một sự trống rỗng vô hồn.Không gian im ắng bóp nghẹt và nuốt chửng sự sống.
Nhưng rồi nhận thức cũng trở lại, Lệ Na không tin tất cả những chuyện này. Cô bắt thân xác phải cử động và bắt đầu lao mình đi tìm kiếm anh khắp nơi. Biệt thự họ Cao, công ty, đầm nước yên bình nơi chỉ có anh và cô, du thuyền… nhưng anh không có nơi đâu cả. Vĩnh Uy dường như không hề tồn tại, anh biến mất như một giọt sương sớm mai tan vào hư vô, như làn khói loãng trong không trung…
Ông bà Thụy Kim đều tránh mặt không gặp cô. Có lẽ họ căm ghét vì cô đối xử không tốt với con trai họ, chắc chắn là vậy rồi, giờ họ cũng giống anh không muốn nhìn mặt cô nữa.
Trong những giờ phút lao mình tìm kiếm cô mới biết anh đã hủy bỏ đám cưới của hai người. Mọi thứ cũng giống như anh, như một giấc mơ mệt nhoài, tỉnh dậy tất cả sẽ tan biến, xóa nhòa hết cả.Ngậm ngùi trong tủi hờn cô chỉ biết lầm bầm mắng anh là đồ điên.Đồ điên.Anh là đồ điên.Vì sao lại đối xử với cô như thế?
Chơi vơi!
Na chẳng biết mình đã sống thế nào trong những ngày như bồng bềnh trên mây thế này.Cuộc sống vẻ như vẫn tiếp diễn nhưng hình như mình đã lạc loài đâu đó.
Mỗi sáng thức dậy Na đều mở cửa trước tiên, bình minh chiếu rọi những tia nắng tinh khôi lên thân hình gầy guộc, vật vờ. Đôi mắt mơ màng nhìn xuyên qua tia sáng trong trẻo để cố thấy một hình dáng quen thuộc. Nhưng chẳng có ai đứng trước cửa nụ cười chào ngày mới với cô cả. Ngẩng đầu, một tay che trước mắt để khỏi chói lòa, Na muốn nhìn thấu tận trời xanh bao la kia có cánh máy bay nào lướt qua không. Biết đâu anh đang ngồi trên đó, anh đang trở về.
Một ngày mới lại bắt đầu, cô sẽ lại tiếp tục công việc của mình. Nhưng Na chẳng hiểu sao mọi người không cho cô đứng pha chế đồ uống cho khách nữa. Thầm nhủ mọi người thật hài hước, cô vẫn sống tốt mà.Thôi được vậy để tôi đi nấu ăn.
“Hôm nay có món nấm sốt trứng ăn với bò hầm đấy nhé. Tuyệt không có một chút tiêu nào đâu. Nếu anh về kịp bữa trưa thì quả là may mắn cho anh đấy.”
Lệ Na cứ tự lẩm bẩm một mình, vừa nói vừa cử động như một cái máy.
Một ngày cứ chậm chạp bò qua, Na liếc nhìn món bò với nấm sốt thơm ngon đã nguội ngắt. “Thôi vậy.Bữa tối cũng được.Tuy kém ngon một chút nhưng hương vị vẫn thế. Còn không mau lên… Đến mai lại phải làm món khác.”
Lênh đênh!
Sự sống lãng đãng khiến linh hồn như say sóng trên một con tàu giữa biển khơi mênh mông. Nhưng Na thấy mình vẫn sống tốt.Chỉ hiềm mọi người càng lúc càng quá quắt, họ không cho cô bước chân ra khỏi cửa một bước.Biết đâu anh đã về nhà.Họ thật vô lý khi cứ kìm giữ cô ở đây.
Thế nên giờ đây Na đành đứng xắt củ cải thành từng lát nhỏ. Món củ cải hấp mật hôm nay sẽ rất thơm ngon. Ăn cùng bánh sữa thì còn gì bằng nhỉ.
Tiếng vú Lan hét lên thất thanh. Bà buông rơi chậu bột mì. Cuống quýt lao vội lại.
“Trời ơi!Chảy máu nhiều quá.” Vú Lan lẩy bẩy giữ lấy bàn tay có ngón trỏ đang ròng ròng máu của cô.
Na cứ để mặc vú Lan thực hiện những công đoạn chăm sóc vết thương cho mình, chắc chỉ mới chạm nhẹ một chút thôi, cô đâu có thấy đau.
Vú Lan vừa băng bó ngón tay cho Na vừa lập cập nói không ra tiếng: “Con giết mình lúc nào không biết đấy.”
Na thì luyến tiếc chỗ củ cải trắng tinh đẫm màu máu: “Phải bỏ chỗ kia đi rồi. Như vậy khẩu phần sẽ thiếu mất. Hai cha con họ ăn khỏe lắm. Vú còn cây củ cải nào không?”
Vú Lan xé lòng xé ruột nhìn Na, kìm nén tiếng thổn thức bật lên trên đầu môi: “Con ơi là con! Còn không tỉnh lại đi.Cứ dở dở ương ương thế này thì vú biết phải làm sao hả?”
Lệ Na nhìn bà bằng ánh mắt đờ đẫn.“Vú nói xem, là anh ý sai đúng không?”
Bà Lan chẳng biết nói gì chỉ biết lắc đầu đau khổ.
Cô lại tự mình trả lời: “Thôi được, tuy anh sai nhưng em sẽ bỏ qua hết cho anh. Tất cả mọi chuyện, em đã quên hết rồi đấy.Nghe không hả?Không mau về đây.Còn như thế em sẽ không tha thứ cho anh nữa đâu.”



Chương 26: Yên giấc ngàn thu


“Là em sai!Là em khiến anh phải đau khổ.Tất cả đều là lỗi của em, được chưa?Anh muốn trừng phạt em đến khi nào đây?”
Nửa tỉnh nửa mê! Cuộc sống như vậy còn đáng sợ gấp ngàn vạn lần. Thà rằng u mê trong cõi chông chênh ngả nghiêng hay là tỉnh táo để hứng chịu cơn đau giày vò khốn khổ nhất còn hơn sống mà chẳng biết hiện tại là đâu thế này.
Khói nghi ngút lan rộng từ làn nước sôi sục trong bồn. Đôi chân trần chạm trên sàn phòng tắm ướt nhẹp, Na thả rơi chiếc khăn tắm đang cuốn quanh mình, cô muốn được ngâm mình trong thứ nước âm ấm dễ chịu.
Bàn chân vừa giơ cao gần chạm mặt nước thì bất ngờ bị túm lại hất mạnh sang bên, Na loạng choạng ngã dựa vào bức tường men trắng.
Mỹ Hà hét lên: “Cậu điên à? Nước sôi đấy.Muốn chết bỏng à?”
Vú Lan nghe tiếng quát liền chạy vào xem có chuyện gì. Thoáng nhìn qua bà cũng hiểu được mọi chuyện. Chẳng nói chẳng rằng bà lao đi tìm một cây roi.
Khi trở lại Mỹ Hà đã cuốn chặt tấm chăn bông lên người Lệ Na, dìu cô ngồi xuống giường và ôm chặt lấy, thì thầm những lời khuyên nhủ.
Rồi cứ thế bà cầm chiếc roi mây vụt thật mạnh lên bắp chân Na, tiếng vun vút xé gió cứ ten tét lên thịt xương.Chạm đến đâu hằn tìm, rỉ máu đến đó.Vậy mà Lệ Na vẫn không có phản ứng.
Mỹ Hà cuống quýt ngăn vú lại.
“Tránh ra! Ta phải đánh cho nó tỉnh lại.” Bà cựa mình len ra khỏi vòng ôm của Mỹ Hà, cố với tay đánh thật lực. Nhưng rồi cũng phải buông rơi chiếc roi, thở hì hục mệt nhoài.Lệ Na vẫn trơ như một cái xác không hồn.
Mỹ Hà rấm rứt khóc khi nhìn những vết thương tứa máu nơi chân bạn. Vú Lan đành bất lực buông một tiếng nói khinh thường: “Vĩnh Uy bỏ đi là đúng lắm. Rất đúng.Cô không hề xứng đáng với cậu ta!”
Lời nói của bà đã có tác động rõ ràng, tròng mắt cô xáo động hoảng loạn. Và vú Lan đã kéo một phần hồn Na trở lại như thế đó. Nhưng chỉ một nửa linh hồn mà thôi.
Nửa còn lại đã bay theo anh đến tận phương trời nào rồi. Chẳng phải cô đã tưởng rằng tình cảm của mình đã nhạt nhòa rồi hay sao. Hóa ra khi không còn anh ở bên, con tim và thân xác này cũng chết ngấp ngoải.
Thế nào là một trái tim đã chết, đó là khi nó không còn thấy đau, không còn thấy nhói, không còn thấy tê dại hay bất kì một cảm giác nào nữa. Anh ra đi mang theo tất cả những thứ đó. Chỉ còn lại một sự vô cảm đến đáng sợ.Trống rỗng. Tan hoang. Lạnh lẽo…
Nhưng giờ đây một nửa linh hồn đã trở lại, bởi một thứ ánh sáng nhỏ nhoi còn le lói, đó là hy vọng. Trái tim này đã bắt đầu có cảm giác nhưng nhức, buôn buốt trong mỗi giờ phút ngóng đợi anh về. Cảm giác chờ hoài, chờ mãi một người mà chẳng thấy người ấy đâu thực không dễ chịu. Nhưng có hề gì đâu.Anh cũng phải sống trong những ngày chờ đợi cô đấy thôi.Na sẽ đợi, sẽ đợi mãi.Một ngày anh trở về họ sẽ làm lại từ đầu. Sẽ sống thật hạnh phúc gấp trăm ngàn lần.
Lệ Na tự hỏi lòng rằng phải làm sao để khi anh trở về sẽ thấy cô xứng đáng với anh. Nếu cô sống không tốt chẳng phải một cơn song dữ đã cuốn phăng tất cả đi mất. Lẽ sống, hy vọng, tình cảm đã vỡ tan như bong bóng mưa…
Anh sợ khi thấy biểu hiện của cô lúc này, khuôn mặt nhợt nhạt lạnh căm như hóa đá, nét bi ai hằn sâu trên đôi môi tím tái. Thà rằng cô gào thét, rủa xả và bứt tung mọi cảm xúc của mình thì anh còn thấy dễ chịu hơn.
Vĩnh Uy giữ chặt hai vai cô.“Em biết rõ là anh chỉ yêu em mà, đúng không?Cô ta chẳng là gì cả!”
Lệ Na nhướng đôi mắt trống rỗng nhìn anh.“Vì sao hả?”
Anh se sắt nhìn cô, lồng ngực đập mạnh.
Na nói tiếp: “Vì sao lại nỡ đối xử với tôi như vậy, vì sao hả? Tôi là cái gì đây? Sắp cưới tôi rồi mà… anh có thể lên giường với người đàn bà khác được…” giọng nghẹn lại khi nói đến câu ấy, cô gạt mạnh tay anh ra. Lùi xa, lùi xa dần. Rút mạnh chiếc nhẫn kim cương khỏi ngón áp út, ném trả về phía anh. “Đồ tồi!” Rồi lao mình đi trong nỗi uất hận cùng cực.
“Đừng! Em…” anh muốn với lấy, muốn giữ chặt cô lại để xoa dịu nhưng bóng dáng Lệ Na mỗi lúc một vuột xa, cứ heo hút khuất dần khiến tim anh tan nát.
Khi bão tố đã vùi dập tơi tả không một chút xót thương xong, lắng cặn lại chỉ còn là nỗi hoang tàn, trống hoác cho tâm hồn. Na cứ thả bước chân vô định trên mặt đá vỉa hè, hai tay xoa nhẹ bờ vai hơi run nhẹ vì cơn gió đêm. Cô muốn tận hưởng một chút khí trời để làm dịu đi nỗi đau cứ âm ỉ, âm ỉ mãi.Không muốn nghĩ gì nữa, càng nghĩ chỉ càng thấy bản thân thê thảm hơn.
Thấy cô tản bộ đằng kia, cách quán một đoạn, anh liền dừng xe lại. Rảo bước theo những bước chân của Na, anh cứ chầm chậm giữ một khoảng cách nhất định, vừa không muốn làm cô kinh động lại những muốn sát gần hơn.
Na đi trước, anh theo sau, họ cứ vòng quanh như vậy cho đến khi cô nhận ra tiếng bước chân và sải đi nhanh hơn. Anh cũng gấp gáp vội theo.
Ngay trước cửa quán, anh giữ chặt lấy cánh tay cô.
Lệ Na kêu lên: “Buông ra!” Cô dùng sức giằng ra nhưng không thể thoát nổi cánh tay như gọng kìm của anh.
“Anh xin lỗi!”Lời nói của anh chất đầy tha thiết.
Tôi không cần.Anh đi đi.Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”
“Anh sai rồi. Anh biết có nói gì em cũng không tin, chỉ xin em bỏ qua cho anh… Một lần này thôi.” Vĩnh Uy hạ mình cầu khẩn sự dung thứ từ cô, anh biết mình đã mang lại tổn thương quá lớn cho cô rồi.
“Anh đã hứa sẽ không để tôi phải khóc nữa!” Lệ Na nói trong cơn tủi hờn nghẹn lời.
“Tha thứ cho anh!”Anh chẳng biết nói gì hơn, chỉ biết xin cô tha thứ.
Nhưng Lệ Na vẫn không lay chuyển: “Không. Tôi không thể tha thứ cho sự phản bội này được.Chúng ta chấm hết thôi.Nhũng gì anh mang đến cho tôi, tình cảm hay vật chất tôi đều trả lại hết cho anh. Con vẫn là con chung, anh có thể đến thăm nó nếu muốn. Nhưng chúng ta thì… không.” Con gái khi yêu có thể đam mê cuồng say, dốc hết mọi tâm can nhưng một khi đã từ bỏ thì cũng quyết liệt không kém.
Sự ghét bỏ của cô khiến anh như muốn phát điên.“Chúng ta yêu nhau, sao có thể nói từ bỏ là từ bỏ được.Đừng đối xử với anh như vậy!”
“Tôi không thể tha thứ được!” Lệ Na vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay anh, lao vào trong đóng sập cửa lại. Dựa mình lên cánh cửa, Na bật lên tiếng thổn thức, anh có biết la cô cũng đang đau đớn đến thế nào không.
Anh cũng cúi đầu u uất dựa trên cánh cửa, tay khua đập ngắt quãng. Giọng nói cũng trở nên khàn đặc: “Mở cửa ra đi em! Đừng như vậy mà, làm ơn… cho anh thêm một cơ hội nữa…”
Chỉ cách nhau một bức ngăn mà tưởng như mênh mông muôn nẻo, hai trái tim cùng quặn thắt sôi sục. Lệ Na bưng kín hai tai, cô không muốn nghe gì hết, không muốn nghe gì hết. Làm ơn hãy để cô yên!
“Anh sẽ không đi đâu hết, cho đến khi em tha thứ cho anh…” Vĩnh Uy thể hiện sự quyết tâm cao độ qua tiếng nói trầm khàn, anh đã xác định rồi, đã gây ra lỗi lầm quá lớn thì phải đền bù bằng sự chân thành xứng đáng để xin lấy sự bao dung từ cô, dò có phải làm bất cứ chuyện gì đi chăng nữa.
Đêm đã khuya, tiếng côn trùng rả rích từ hàng cây phía xa vọng lại, đèn bên trong đã tắt, có lẽ cô đã không còn đó nữa.Nhưng anh vẫn thì thầm tiếng được tiếng mất....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» Có cần lấy chồng không
» Chân ngắn sao phải xoắn
» đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh
12345»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ