Và trong cảnh u tịch ấy, anh khuỵu gối quỳ xuống.Thể diện ư, có là gì đâu nếu như sẽ phải mất em.Sự cao ngạo, tôn nghiêm được tạo dựng dày công bấy lâu nay còn đâu.Tất cả đều được đem ra đánh đổi ngay lúc này để cứu vớt lấy hạnh phúc đang tuột khỏi tầm với.
Tự nhạo báng bản thân, sống từng này tuổi đầu tưởng rằng đã tu đủ độ chín, không ngờ vẫn tự chuốc lấy bẽ bàng.
Anh quỳ đó, trong màn đêm im ắng trước cửa quán, sống lưng thẳng đuỗn cứng đờ, chân tê rần mất cảm giác.Thời gian ảo não trôi từng khắc, từng khắc một. Chỉ mình anh tại đây, với sự cô quạnh hiu hắt, từng hạt phân tử không khí như cô lại và có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Lại lâu thật lâu trôi qua, chẳng biết là giữa đêm, hay gần sang nữa. Anh đã mất hết khái niệm về thời gian rồi.
Và cơn mưa ào xuống như trêu ngươi thêm vào nỗi sầu ai của long người. Mưa như trút, mưa xối xả liên mien, mưa dai dẳng bất tận. Mưa như chưa từng được mưa.Mưa cho bõ những ngày nắng ráo.
Mưa vùi dập ướt sũng thân hình anh, nước ngấm qua làn áo thấm vào da thịt buốt lạnh. Nhưng cơn lạnh ngoài da chẳng thấm thía, bõ bèn gì…
Tảng sáng, trời đông vẫn nhập nhằng mù mịt bởi cơn mưa rả rich chưa dứt. Những người trong quán đã thức dậy để bắt đầu một ngày mới. Nhưng họ ngỡ ngàng và không biết phải làm sao với con người kiêu hãnh đang quỳ ngoài kia. Đã mấy lần Mỹ Hà dang ô che cho anh và mở lời khuyên hãy đứng dậy đi nhưng Vĩnh Uy đều gạt ra. Anh nhất quyết sẽ không đứng lên cho đến khi cô ấy rộng lòng thứ tha .
Mọi người lại quay qua khuyên nhủ Lệ Na nhưng cô vẫn không nói không rằng, nằm quay mặt nhìn vò võ bức tường.
“Con xem, ai đời một người đàn ông đường hoàng, thanh cao như cậu ta mà lại quỳ dầm dưới mưa thế kia không hả? Con không mảy may xúc động chút nào sao?”
“Vú đừng nói hộ người ta nữa. Chẳng phải con cũng từng quỳ xuống van xin nhưng anh ta cũng không một chút mảy may xúc động hay sao?”
Nói rồi cô lại úp mặt chìm sâu vào tâm tư hỗn mang, bế tắc.Tại sao lại cứ ép buộc cô, vì sao họ không hiểu cô cũng đang khổ sở thế nào.Sao không để cho cô khoảng lặng để có thể suy nghĩ thấu đáo và trôi đi hết buồn giận.
Quá trưa, mưa đã ngớt, quán cũng đành tạm đóng cửa vì cái đôi uyên ương ngang ngạnh kia. Mọi người quanh ra quẩn vào sốt cả lòng.
Nắng trưa đã hong khô dần áo quần của anh.Vĩnh Uy vẫn quỳ như vậy, thân hình bất động như hóa tượng, sắc diện tái xanh còn ẩn hiện những vệt nước mờ mờ.Mái tóc dày hơi hớt thường ngày, nay ép rủ nhèm nhẹp.
Lệ Na vẫn lạc lối trong muôn nẻo ý nghĩ.Cô chẳng biết phải sao nữa.Phân vân.Rối loạn. Thực sự không thể quên sự phản bội mà anh đã mang đến cô, nó như một thứ thuốc độc ngấm sâu, lan rộng hủy hoại hoàn toàn bản ngã. Bởi đã quá yêu, quá tin, quá ngưỡng vọng…
Mỹ Hà cứ chốc chốc lại liếc cô, miệng lầm bầm những lời như: “Ngốc nghếch. Sao có thể để con hồ ly tinh đó đạt được mục đích. Mình càng khổ nó lại càng cười đắc ý.”
Lệ Na cũng chẳng động tâm, cô càng chìm sâu hơn vào tâm tư mênh manh.Và anh vẫn quỳ đó, thời gian cứ lặng lẽ, lặng lẽ vụt qua.Hoàng hôn xám xịt bước mau, đêm lại đến ấp ủ trong mình sự cô mịch não nề.Uy chẳng có cảm giác gì ngoài sự u mê tê dại. Mặc dù bữa ăn gần nhất là từ trưa hôm qua, những cuộn cơm ngon ngọt nặng bao nhiêu ân tình của em.
Thêm một đêm dài nữa mà Lệ Na chẳng thể chợp mắt.Vòng xoáy khổ đau vẫn cuồn cuộn hun hút.Cả anh và cô. Đêm mải miết băng mình.
Chỉ cho đến khi bé Bin lao vù ra ngó ra ngoài cửa xem ba nó còn đó không trong buổi sớm tinh mơ còn mờ sương. Với trí óc non nớt của thằng bé sắp 5 tuổi thì nó không thể hiểu được chuyện của người lớn. Nhưng nhìn thấy ba nó phải khổ sở thế kia nó không chịu đựng nổi, nó cũng muốn dầm mình cùng ba nó. Nhưng sức con trẻ không thể đọ lại mấy bà cô lớn tuổi kia. Giờ đây nó chỉ biết tức giận mẹ nó mà thôi.
“Con ghét mẹ!!!!” Bé Bin gào toáng lên, rồi lao vào phá phách mọi thứ. Nó gạt tung đập vỡ đồ đạc. Đạp, cắn, xé… kêu gào, la hét, mọi sự cứ nhốn nháo, ầm ĩ cả lên.
Lệ Na thấy rối tung hết cả, cô cũng thét lên, quát tháo giận dữ. Thằng nhóc con, mẹ đã thế còn hành hạ mẹ nữa sao. Na còn chưa kịp đánh đòn nó thì nó đã xông lại đánh cô, quả đấm be bé mà như một nắm sắt thụi vào người đau điếng, hai mẹ con giằng qua giằng lại cho đến khi mọi người tách được ra.Bà Dung ôm, cố gắng giữ chặt thân hình đang vùng vẫy của thằng nhóc.
Cô lao nhanh ra ngoài trong cơn điên cuồng tức giận, mái tóc rối tung xơ xác. Mắt trợn to đầy đe dọa. Nhưng đến khi chạm phải thân hình tiều tụy bơ phờ của anh thì mọi lời lẽ cay nghiệt, mọi oán hờn trách móc bay biến đâu mất. Lồng ngực như bị ép lại.Chỉ còn lại sự chán chường đến vô vọng.Na cứ đứng như vậy trước khung cửa, mắt nhìn xa xăm vời vời.
Anh cũng lắng trái tim mình lai, giữ cho nhịp đập đừng quá vội. Anh thấy sợ, sợ cô sẽ tuyệt tình hơn với anh, hơi thở ngắt quãng đếm từng tích tắc một.Cơ thể căng cứng đón đợi sự phán quyết từ người anh yêu.
Cuối cùng Na cũng mở lời, giọng cô vẫn lạnh lung u ám: “Còn không chịu thôi đi! Muốn giết tôi chết phải không?”
Anh ngước nhìn cô, thanh âm gần như vỡ òa: “Anh… phải chuộc lỗi với em… cho đến khi…”
“Còn như vậy tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa!”
Vĩnh Uy tưởng như mình nghe nhầm, hoặc giả anh hiểu sai ý cô chăng?Có phải vậy không, có phải là cô đã tha thứ cho anh rồi không? Trái timbùng lên rạo rực. Vậy là sự gắng gượng sửa sai, níu giữ của anh cũng được đền đáp xứng đáng phải không?
Đôi chân cứng đờ như một khúc gỗ bắt đầu nhích từng chút một, từng chút một nhấc mình lên. Dòng máu chầm chậm tuôn chảy theo đúng lộ trình sinh học, tuôn đến đâu cảm giác rần rật buồn bực đến đó. Bước thấp, bước cao anh tiến lại gần cô, tay vịn lên khung cửa để giữ thăng bằng.
“Em tha thứ cho anh rồi sao?”
Lệ Na không nhìn anh mà ngoảnh mặt sang bên.
Anh thều thào bằng hơi thở nhè nhẹ: “Cảm ơn em! Cảm ơn em!”
Chương 24: Ngang trái nghiệt ngã
Sự gắn kết giữa anh và cô giống như một trái tinh cầu to lớn rực sáng, lấp lánh tuyệt đẹp. Nay bỗng rùng rình chuyển một màu xám xịt. Và suýt chốc đã vỡ tan một cách đau xót. Bao ái ân, ngọt ngào. Bao mê say hạnh phúc cũng trở nên mỏng manh, rạc rời.
Vĩnh Uy chẳng biết làm sao hơn là cố sức dùng trái tim hối lỗi chân thành của mình để xoa dịu níu kéo và trân trọng những yêu thương sâu nặng mà hai người đã có với nhau.
Anh đối với cô giờ đây nhiều quan tâm, nặng ân cần và ngập tràn tha thiết, hơn khi nào hết. Bởi thực sự là anh đã sai rồi.Có lẽ sẽ chẳng điều gì là đủ để chuộc lại những tổn thương mà anh đã gây nên cho cô.
Đổi lại tất cả những dịu dàng, nồng ấm ấy chỉ là sự xa cách lạnh lung và những ánh nhìn hờ hững, hờ hững đến nhói lòng.Vĩnh Uy hiểu.Anh biết cô chưa thể quên, chưa thể nguôi ngoai.Nên anh sẽ đợi, sẽ mãi đợi cho đến khi cô thực lòng thứ tha.
Có hề gì đâu nỗi đợi chờ khắc khoải, chỉ cần anh không để vuột mất người phụ nữ yêu dấu của đời mình là được.
Nhưng quả thật Vĩnh Uy rất sợ, sợ cô đã vợi bớt đi tình yêu dành cho anh, bởi trong ánh mắt sâu thẳm của Lệ Na chẳng còn sáng bừng ngọn lửa nhiệt thành, tràn trề tình yêu như trước nữa. Nỗi ám ảnh ấy vẫn hiện hữu, giày vò anh như vậy.Anh luôn muốn biết rằng cô còn yêu anh nhiều nữa không.
Đám cưới được dời lại cho đến khi Lệ Na cảm thấy sẵn sàng. Uy buồn nhưng biết sao được.Anh chấp nhận mọi điều, chỉ cần cô ấy đừng rời xa anh.Vĩnh Uy đã tự hứa rằng anh sẽ chờ.Bao lâu cũng được, cho đến khi mọi chuyện trở lại êm đẹp như xưa.
Chỉ nhờ cầu nối là bé Bin hai người mới có chút ít thời gian gặp mặt.
“Tòa ốc đã bắt đầu khởi công. Anh dẫn em qua xem nhé! Anh đã quyết định ốp mặt ngoài bằng đá trắng.”
“Không cần đâu!”
…
“Có buổi nhạc kịch lớn.Mình đi xem nhé?”
“Anh tưởng đời em còn chưa đủ kịch để xem ư?”
…
“Em! Sau này khi công việ đã rảnh rang hơn, chúng ta đi chu du thiên hạ nhé! Trước giờ anh vẫn luôn muốn một ngày nào đó có thể xách ba lô lên. Và cứ thế cuốc bộ khắp chốn…”
“Chẳng muốn!”
Những câu nói nhát gừng thường cắt đứt cuộc nói chuyện.Cô dễ chịu với bất cứ ai ngoài anh.Không là tức giận, là hờn ghen nữa mà thực sự đã là cảm giác chán ghét, khó chịu và có chút khinh nhờn với anh. Cô thậm chí còn không muốn dung mạo anh lọt qua tầm mắt mình.
Có lẽ anh cũng hiểu cảm giác của cô lúc này bởi nỗi hoang mang vẫn ngập trong đáy mắt nhìn cô da diết.Chờ đợi ư? Liệu anh có đủ kiên nhẫn trong bao lâu đây…
Thực lòng Lệ Na cũng chưa biết đến khi nào cô có thể nguôi ngoai.Nhìn từng cử chỉ ngọt nhạt mong làm cô vui của anh ấy, Na cũng không khỏi chạnh lòng.Nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ chưa tan, cô cần có thời gian để có thể lắng dịu.
Cũng muốn xác định lại tình cảm của mình, cô đã từng rất rất yêu anh ấy đấy nhưng càng yêu nhiều lại càng đau gấp bội. Một khi mộng đã tan lửa tình cũng nguội lạnh đôi phần. Liệu giờ đây cô có thể sống cùng anh?
Không phải là nỗi đau vì anh nữa mà dường như là nỗi đau đớn khi cứ ao ước, cứ tôn sung, cứ chết mê chết mệt nhưng hóa ra tất cả đều chẳng đáng, để rồi giờ trái tim cô lại lần nữa lạc lối, chơ vơ…
Tình cảm quả là một thứ thật lạ lung, mới nồng nàn, đê mê lại cũng có thể một sớm một chiều loang loảng buồn, mờ mịt, ảm đạm như thể đã nhạt phai.
Mải miên man suy tư trong việc tìm kiếm sản phẩm mới cho quán Lệ Na không để ý có tiếng khóc nỉ non vọng đến từ chiếc bàn góc xa.Ngước nhìn thì ra là một cô gái trẻ đương cúi gằm, tiếng kêu từ cổ họng cứ nức kên từng hồi.Na ngạc nhiên không hiểu có chuyện gì.Người bạn trai cùng đến với cô gái đã rời đi từ khi nào.
Lệ Na bước lại gần, đặt tay lên vai người con gái ấy, ân cần hỏi han: “Chị gì ơi? Chị có sao không ạ?”
Cô gái vẫn giữ nguyên tư thế, đầu cúi gằm, nước mắt lã chã rơi, hai bàn tay xoắn lại run mạnh. Một tách café vẫn còn đầy nguyên, kẹp dưới là xấp tiền lẻ.
Cô gái nói lạc giọng, ngắt quãng: “Chờ đợi… tôi đã phải chờ đợi bốn năm rồi, bốn năm liền cơ đấy. Bao hy vọng… đi hết rồi.Rời bỏ tôi rồi.hư hư…”
Lệ Na cũng đã hiểu phần nào câu chuyện: “Chị hãy bình tĩnh lại đã.”
“Anh ta thật nhẫn tâm, vì sao bắt tôi chờ đợi trong ngần ấy năm và chung tình với anh ta, để giờ đây ruồng rẫy tôi như thế này.”
Lệ Na nghe như có một luồng điện giật thột chạy qua, nhìn thân hình rung lắc dữ dội của cô gái Na nghe như tim mình cũng thổn thức theo. Bắt một người đằng đẵng chờ đợi liệu có phải là tàn nhẫn lắm không.Nếu không thể ở bên có nên dứt khoát?
Thật nhiều những trăn trở ưu tư, sau cùng Na nghĩ một người đàn ông kiêu hãnh như anh đã phải hạ mình trước cô, lẽ nào còn chưa đủ. Tình cảm bấy lâu đâu thể nói xóa là xóa. Thôi thì dù có nhạt nhòa cũng nhắm mắt để con tim tự nó trôi theo bất cứ lối nào mà vận mệnh đưa đẩy.
Hơn nữa con cô cần ba nó, cũng coi như vì con đi và vì cả cuộc đời thanh thản của cô sau này. Dù anh thế nào Na cũng chẳng muốn làm tổn thương anh như anh đã từng đối với cô.
Vậy nên một chiều, trời nhạt không mây. Na nói với anh rằng: “Thôi cứ tiến hành lễ cưới đi.”
Anh sung sướng tưởng như nằm mộng, đáy mắt lấp lánh sáng bừng niềm hạnh phúc hơn bao giờ hết. Ôm chặt lấy cô, tiếng nói vỡ òa niềm vui: “Cảm ơn em! Em yêu.”
Lệ Na nhẹ đẩy anh ra. Vĩnh Uy biết cô vẫn chưa thể thoải mái, thậm chí ngón tay đeo nhẫn của cô vẫn còn trống trơn. Nhưng chẳng sao cả. Cô đã ban cho anh quá nhiều sự bao dung rồi....

Phone: 01657595739 